Beta: Doãn Nguyệt
Lê Nhược tiếp tục nũng nịu: “Chồng à, về nhà lấy chỉ một chút thôi.”
Chu Thành Ngộ nhìn cô chằm chằm, không nói một lời.
Người phụ nữ này vì đạt được mục đích của mình mà không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Không có chuyện gì là một nụ hôn không giải quyết được, Lê Nhược muốn nhìn người đàn ông này phải chịu thua.
Chu Thành Ngộ thật sự trở về biệt thự, mặc dù lúc đi ra sắc mặt lạnh lùng.
Lúc Chu Thành Ngộ về đến nhà đã là rạng sáng, mẹ anh có một bữa tụ tập vào đêm nay, vừa mới về nhà không bao lâu, bà kinh ngạc nhìn con mình, “Cãi nhau với Lê Nhược à?”
Chu Thành Ngộ: “Về lấy văn kiện.”
Mẹ Chu bán tín bán nghi gật đầu, nghĩ thầm, con cũng đã không ở biệt thự này vài năm rồi, văn kiện này không biết là bao nhiêu lâu, còn có ích sao?
Bà hỏi con trai ở cùng Lê Nhược như thế nào?
Chu Thành Ngộ chỉ nói ‘Ừ’, không có trả lời cụ thể.
Mẹ Chu: “Vậy cuối tuần này mang Lê Nhược về ăn cơm, nói một chút về chuyện hôn lễ của các con.”
Chu Thành Ngộ chần chừ một lát, cuối cùng vẫn khẽ vuốt cằm.
Anh đi tới thư phòng, tài liệu học và ghi chú hồi cao trung của anh vẫn không có bỏ đi mà luôn đặt trên kệ sách, về sau lại cho không ít người dùng, cũng giúp cho mấy đứa trẻ bớt bận rộn.
Tài liệu quá nhiều, anh cũng quên mất đề đó nằm ở chỗ nào, tìm hơn một giờ đồng hồ mới tìm thấy đề đó, lúc trước anh dùng ba màu bút làm đề này cũng tương ứng với ba hướng giải đề.
Nghĩ đến về sau Lê Nhược sẽ còn gặp phải đề nan giải, anh dứt khoát đem hết những tài liệu toán học lớp mười hai này đều mang về chung cư, cũng tránh Lê Nhược lại làm phiền anh.
Lê Nhược nhìn thấy những tài liệu này giống như nhặt được chí bảo, đè nén nội tâm hưng phấn, thận trọng lật từng tờ, có vài trang giấy ghi chú đã bắt đầu ố vàng.
Chu Thành Ngộ nghĩ đến lời mẹ dặn dò anh, anh nói với Lê Nhược: “Cuối tuần này về nhà ăn cơm.”
Lê Nhược đang hết sức chăm chú nhìn bản ghi chú, không yên lòng gật đầu: “Được rồi.”
Đến nỗi Chu Thành Ngộ rời khỏi phòng lúc nào, cô cũng không biết.
Lần đầu tiên Lê Nhược xem những ghi chép toán học tới tận hai giờ khuya, cô duỗi người một cái, sau đó đem đáp án của đề mà Chu Nghiêu Nghiêu hỏi cô ghi xuống, cô phát hiện Chu Thành Ngộ dùng ba màu bút giải đề, chính là ba hướng suy nghĩ, thế là cô cũng dùng ba màu bút ghi lại đáp án.
Làm xong đã gần hai giờ rưỡi, đem sách giáo khoa dọn dẹp xong lại nhanh chóng leo lên giường ngủ.
Không biết có phải là do đại não quá hưng phấn hay không, mà cô nằm mơ, vẫn là ác mộng.
Trong mơ là một vùng tuyết trắng bao la, trên một ngọn núi tuyết.
Vốn thời tiết đang rất tốt, cô cùng mấy người bạn đang thưởng thức cảnh đẹp, nhưng đột nhiên sắc trời lại thay đổi, xung quanh là một màu đen kịt, lại nghe có người nói, “Tuyết lở!”
Cô giống như bị Tử thần bóp cổ, không thể phát ra được thanh âm gì, tầm nhìn xung quanh cũng không thấy không rõ, nhưng cô lại cảm thấy những mảng tuyết đang từ từ bao phủ lấy mình.
Lúc sau có một bàn tay đưa tới kéo cô ra, nhưng cô có cố gắng thế nào đều không thể với tới, sau đó cô ra hiệu cho người kia nhanh chóng đi đi, nếu không cả hai người đều phải chết, nhưng người kia lại không đi.
Cuối cùng người kia chết mất, về sau cô mới thấy rõ mặt của người đó, vậy mà lại là Chu Thành Ngộ, cô vẫn khóc mà gọi tên anh, nhưng không ai đáp trả lời cô.
Còn chưa mơ thấy kết thúc thì Lê Nhược bỗng nhiên tỉnh, cô bỗng nhiên mở mắt ra, thì ra chỉ là mơ mà thôi, nhưng trong lòng vẫn còn nỗi khiếp sợ, cô tranh thủ mở đèn lên, mới ba giờ .
Sau đó cô làm cách nào cũng không ngủ được, tâm tình rất tệ, luôn có cảm giác không phải là điều tốt lành gì.
Cô đứng lên, ngồi lên xe lăn đi vào căn phòng cách vách.
“Chồng.” Cô gõ gõ cửa.
Chu Thành Ngộ giả vờ không nghe thấy, cả đêm đã bị cô giày vò không ít rồi, nếu như thêm nữa thì chính là muốn mạng của anh.
Nhưng Lê Nhược lại rất có kiên nhẫn, làm cho anh bỏ cuộc, đành phải ra mở cửa.
Lê Nhược ngồi trên xe lăn ôm một cái gối trong tay, dáng vẻ đáng thương mà nhìn anh: “Chồng, em ngủ một mình rất sợ, vừa rồi em mơ thấy ác mộng, nên mới tỉnh lại.”
Chu Thành Ngộ rõ ràng, là cô muốn ngủ trên giường của anh, nên không chút do dự mà từ chối: “Không được.”
Lê Nhược: “Thật đáng sợ.”
Chu Thành Ngộ: “Trước khi kết hôn em cũng ở một mình trong chung cư mà, vì sao lúc này lại nhát gan rồi? Hay là lúc trước em chưa bao giờ mơ thấy ác mộng?”
Lê Nhược lúc trước cũng từng mơ thấy ác mộng, nhưng lúc đó chỉ có mơ hồ, tỉnh lại là cái gì cũng không biết, chỉ biết đó là ác mộng mà thôi, nhưng giấc mơ vừa rồi quá chân thực.
Nhưng những gì trong mơ cô không nói tới dù chỉ là một chữ, chỉ giải thích: “Như vậy sao có thể giống nhau? Lúc trước cũng có mơ thấy ác mộng, nhưng lúc đó chân em không có bị gãy nha, trong mơ em có thể nhảy có thể chạy, còn có thể bay, người xấu bắt không được em nhưng bây giờ không phải vậy.”
Cô vỗ cái chân bị thương của mình: “Ở trong mơ cũng bị thương, nên không cách nào chạy được, lần nào cũng đều bị người xấu giết.”
Chu Thành Ngộ: “…”
Không để ý tới cô đang cố tình gây sự, được một tấc lại muốn tiến một thước, anh đóng cửa, mới đóng lại một nửa liền bị Lê Nhược dùng tay ngăn lại, “Chồng, vậy anh đừng đóng cửa được không? Em sẽ không vào phòng anh đâu, em chỉ ngủ ở đây thôi.”
Cô đẩy xe lăn đến trước vách ngăn, đặt gối lên phía trên, “Em ngủ như vầy dù sao cũng hơn là thấy ác mộng, anh chưa mơ phải loại ác mộng đó nên khẳng định anh không biết nó đáng sợ thế nào đâu.”
Chu Thành Ngộ cũng không xen vào nữa, quay người trở về phòng, cửa cũng không đóng.
Đèn tắt, chỉ còn đèn trên hành lang là sáng, xuyên qua cửa, ánh đèn hắt vào phòng anh, chiết xạ ra bóng của cô và xe lăn.
Hai mươi phút sau, trước cửa rất yên tĩnh, Lê Nhược giống như là đã ngủ thiếp đi.
Chu Thành Ngộ đi qua, Lê Nhược nghe được tiếng bước chân ngẩng đầu, “Chồng, sao thế?”
“Lại đây!”
“Vâng.” Lê Nhược khóe miệng cong cong.
Kế hoạch của Lê Nhược được thực hiện thành công, ngủ luôn trên giường của Chu Thành Ngộ.
Cô chỉ mang theo gối tới, rất tự giác mà đắp chăn của Chu Thành Ngộ, dịch ra mép giường, hai người không có bất kỳ tiếp xúc gì.
Lê Nhược chậm rãi quay người, mặt đối mặt với lưng của anh.
“Chồng.”
“Đi ngủ!”
“Được rồi.”
Qua mấy giây, “Chồng, ngủ ngon.”
Chu Thành Ngộ không lên tiếng.
“Chồng, ngủ ngon.”
Trong đêm tối, thanh âm Lê Nhược dịu dàng câu người.
Lại đợi một lát, “Chồng, ngủ ngon.”
Chu Thành Ngộ: “… Ừ.”
Lê Nhược hài lòng híp mắt lại.
Sau đó là một đêm không mộng mị, nhưng Chu Thành Ngộ ngủ rất uất ức, trước đó anh bị lạnh đến tỉnh ngủ, điều hoà để nhiệt độ rất thấp, chăn lớn như vậy đều bị Lê Nhược quấn hết trên người.
Lúc Lê Nhược tỉnh lại, Chu Thành Ngộ đã rời giường, phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào.
Cô nằm trên giường trong chốc lát, trên chăn đều là hơi thở của anh.
Chu Thành Ngộ tắm rửa đi ra, mặc áo choàng tắm, trên tóc có những giọt nước đang chảy xuống.
Lê Nhược trốn trong chăn, chỉ lộ ra hai con mắt, nhìn theo thân hình của anh đang di chuyển, cái này giống như có một chút xíu không khí sinh hoạt gia đình.
“Chào buổi sáng.”
Chu Thành Ngộ sợ cô sẽ giống máy lặp mỗi lần như vậy đều sẽ lặp lại rất nhiều lần, đành phải trả lời cô: “Chào buổi sáng.”
Lê Nhược phát hiện, bây giờ anh không nói ‘Ừ’.
Sau đó không lâu, cô cũng rời giường rửa mặt chuẩn bị đi gặp Chu Thành Ngộ sắp mười tám tuổi ở năm 2006.
Tối hôm qua đèn trong phòng đèn không mở, nên Lê Nhược không có chú ý tới ở trên tủ đầu giường còn để hai tấm vé xem phim, không phải vé phổ thông, mà là một bộ phim chiếu lần đầu.
Cô có chút ấn tượng với bộ phim này, diễn viên chính là Trình Tâm Nhị.
Không nghĩ tới đến năm 2018, Trình Tâm Nhị và Chu Thành Ngộ vẫn còn liên hệ với nhau rất thân thiết, vé bán lần đầu vừa ra cô ấy liền đưa cho Chu Thành Ngộ.
Trong lúc cô còn thất thần, Chu Thành Ngộ đã thay xong quần áo đang đi từ phòng cất quần áo ra, anh đi đến tủ đầu giường bên cạnh cầm đồng hồ lên.
“Em muốn đi xem cái này.” Lê Nhược lắc lắc vé mặt anh.
Chu Thành Ngộ nhìn vé, lại nhìn chân của cô: “Ngồi lên xe lăn đi?”
Lê Nhược: “Phim này chiếu lần đầu còn phải gần một tháng nữa, đến lúc đó nói không chừng em liền tốt rồi.”
Dù sao cô cũng quyết định rồi, nhất định phải đi.
Chu Thành Ngộ đi làm, Lê Nhược hôm nay lại đổi một kiểu tóc, đổi một chiếc áo khoác mới, mang tâm tình kích động đến năm 2006.
Học sinh lớp mười hai ban nhất lần lượt đến, lớp tự học đã sớm bắt đầu.
Lê Nhược đi một vòng trong lớp, sau đó đứng trên hành lang nhìn xuống.
Chu Thành Ngộ cùng Chu Nghiêu Nghiêu còn chưa tới, cô còn thiếu điều trông mòn con mắt.
Lúc tiết tự học sắp kết thúc, hai người mới khoan thai tới trễ.
“Nhược Nhược, chào buổi sáng.” Chu Nghiêu Nghiêu cười như hoa.
“Chào buổi sáng.”
Vốn là vạn dặm trời trong, nhưng khi ánh mắt của cô nhìn thấy Chu Thành Ngộ liền thành mưa dầm liên miên.
“Chu Thành Ngộ.”
Chu Thành Ngộ ngừng bước chân lại, quay người: “Cô Lê, có chuyện gì sao?”
Lê Nhược cười nhạt: “Hôm nay tan học, đến phòng làm việc của tôi, chúng ta sẽ nói chuyện, tại sao mỗi ngày trò đều đến trễ.”
Chu Nghiêu Nghiêu có chút cắn môi, “Nhược Nhược, vậy em thì sao?”
Lê Nhược: “Trò thì không cần, cô tin tưởng hôm nay em cũng không phải cố ý đến trễ, về sau chú ý chút.”
Chu Nghiêu Nghiêu thề son sắt: “Nhược Nhược, cô yên tâm, đây tuyệt đối là lần cuối cùng em đến trễ, hãy xem biểu hiện của em đi.”
Chu Thành Ngộ: “Cô Lê, em…”
Còn không đợi anh nói hết lời, Lê Nhược ra hiệu dừng lại: “Có lời gì tan học lại nói.” Sau đó hất cằm về hướng phòng học: “Đi vào đi.”
Chuông tan học vang, Lê Nhược vẫn không đi về, cô ở lại chờ giảng bài cho Chu Nghiêu Nghiêu, cô ở trong phòng học, trực tiếp ghé vào trên bệ cửa sổ, lướt qua Chu Thành Ngộ, cô nói với Chu Nghiêu Nghiêu: “Có thời gian không? Cô chỉ cho em đề bài tối qua.”
Chu Nghiêu Nghiêu trong một giây tiến vào trạng thái nghiêm túc: “Nhược Nhược, cô chờ một chút.” Cô lấy đề toán từ trong cặp xách ra.
Lê Nhược thực ra không hề giải đề, tối hôm qua cô chỉ lấy đáp án của đề kia thôi, chỉ là đáp án đầy một tờ giấy A4, cô đưa đáp án cho Chu Nghiêu Nghiêu: “Cô nghĩ ra ba cách giải, em nhìn xem cách nào hiểu còn nếu không hiểu thì đi hỏi Chu Thành Ngộ.”
Chu Thành Ngộ: “…”
Chu Nghiêu Nghiêu cầm tờ giấy qua, “Oa, Nhược Nhược, chữ của cô thật đẹp.”
Chu Thành Ngộ dùng dư quang nhìn lướt qua, trong nháy mắt bị màu sắc trên giấy hấp dẫn, nhìn thấy ba màu kia làm anh nao nao, ba màu đó và thứ tự của chúng đều giống anh, anh cũng có ba cách giải.
Mang lòng hiếu kì, anh dùng ngón tay đè tờ giấy kia xuống, Chu Nghiêu Nghiêu không kiên nhẫn: “Cậu làm cái gì thế! Đây là Nhược Nhược cho tôi.”
Chu Thành Ngộ: “Tôi chỉ xem giúp cậu phương pháp nào thích hợp nhất thôi.”
Chu Nghiêu Nghiêu bĩu môi, trong miệng lẩm bẩm hai câu, bắt đầu nghiêm túc nhìn đáp án.
Xem hết toàn bộ đáp án, Chu Thành Ngộ phiền muộn nhìn về phía cửa sổ, Lê Nhược chống hai khuỷu tay lên bệ cửa sổ, hai tay nâng mặt, đang cười nhẹ nhàng nhìn anh: “Thế nào?”
Chu Thành Ngộ không có lên tiếng.
Gặp quỷ.
Ba loại phương pháp trình tự giống anh như đúc, anh rất xác định, đáp án của anh không có cho người khác nhìn, bởi vì cách thứ ba là tối hôm qua anh về nhà mới nghĩ ra , ngoại trừ chính anh, người khác không biết.
Nhưng chủ nhiệm lớp làm giống y chang anh không có chút khác biệt nào, mấy bước cuối cùng anh đơn giản hóa, cô cũng đơn giản hóa.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!