Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Beta: Doãn Nguyệt
Lê Nhược nghe thấy hai chữ ‘điều kiện’, mi tâm nhảy dựng lên, điều kiện thường đi đôi với việc phải hy sinh rất nhiều thứ, không phải chỉ nỗ lực là đủ.
Cô thương lượng với Tiểu Ma Diệp, “Điều kiện gì thế? Không có điều kiện không được hả?”
Tiểu Ma Diệp lắc đầu, tất nhiên là không được.
Tiểu Mân Côi chọc chọc Tiểu Ma Diệp, ánh mắt ý muốn hỏi, anh, thực sự không còn cách nào khác sao?
Tiểu Ma Diệp không bao giờ lừa Tiểu Mân Côi, cậu vẫn lắc đầu đầy tiếc nuối.
Bởi vì không muốn cho mọi người chú ý đến những thay đổi trên khuôn mặt của cô, cái này không phải cứ cố gắng là có thể làm được mà phải thay đổi dần theo thời gian và không gian, để xóa ký ức của những người kia về dáng vẻ của Lê Nhược trong thời gian này.
Muốn đạt được thứ này thì phải mất thứ kia.
Tiểu Ma Diệp để cho Lê Nhược suy nghĩ kỹ một lúc, cuối cùng cô muốn sống với khuôn mặt của Lê Tường vào năm 2006 hay là dùng khuôn mặt thật của mình ở thời điểm này.
Lê Nhược: “Vậy em nói xem điều kiện là gì, để chị suy nghĩ có nên làm như vậy hay không.”
Tiểu Ma Diệp: “Trước hết chị phải quyết định việc có muốn dùng khuôn mặt thật của mình không thì em mới nói ra điều kiện, không thể thay đổi trình tự đâu, nếu không em nói cũng không hiệu quả.”
Lê Nhược: “. . . . . .”
Yêu cầu ngang ngược thế á?
Tiểu Ma Diệp cũng không có cách nào cả, ma lực đã được quy định như thế rồi, cậu cũng không thể thay đổi.
Lê Nhược dường như có thể dự đoán được, điều kiện chắc chắn không đơn giản, cô sẽ phải mất rất nhiều rất nhiều thứ, phải làm sao bây giờ? Tay gấu với cá không bao giờ có thể có được cả hai.
Tay cô nắm chặt vô lăng, lòng đang giãy dụa trong những giây phút cuối cùng này.
Nếu không thể dùng khuôn mặt thật của mình để gặp Chu Thành Ngộ thì việc cô ở lại đây có ý nghĩa gì chứ? Nhưng khi cô dùng khuôn mặt của Lê Tường để đối mặt với Chu Thành Ngộ, cô luôn có cảm giác kỳ lạ trong lòng, cảm thấy không tôn trọng hai chữ giáo viên này.
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng cô cũng gật đầu, “Chị đồng ý, em nói đi.”
Trái tim đã nhảy lên tận cổ.
Tiểu Ma Diệp: “Điều kiện thứ nhất là. . .”
Không chờ Tiểu Ma Diệp nói xong, Lê Nhược đã ngắt lời: “Từ từ, cái gì mà điều kiện thứ nhất chứ? Không ngờ lại có nhiều điều kiện thế?”
Tiểu Ma Diệp nhìn dòng chữ trên tay, yên lặng gật đầu.
Lê Nhược: “. . . . . .” Có cảm giác mình bị hãm hại.
Tiểu Ma Diệp tiếp tục nói: “Điều kiện đầu tiên là, chị phải giúp lớp mình đạt hạng nhất toàn trường về tổng trung bình môn toán trong kì thi đại học, nếu không thì khi trở lại năm 2018, vẻ ngoài của chị sẽ bị giảm đi một nửa.”
Điều này không được đâu.
Hiện tại niềm tự hào duy nhất của cô là khuôn mặt và dáng người này, cô rất vừa ý với ngoại hình của mình, cho dù là dáng người, trị số sắc đẹp hay khí chất, đều rất hiếm gặp, nếu không thì Chu Thành Ngộ cũng sẽ chẳng kiên nhẫn ngồi uống liên tục mấy ly cà phê với cô trong quán đâu.
Tuy nhiên ông trời luôn luôn công bằng, cho cô cái này, nhưng lại lấy đi năng lực làm mẹ của cô, mấy năm nay cô đã bỏ ra rất nhiều tiền nhưng vẫn không thể chữa được bệnh vô sinh.
Hiện tại gương mặt này là thứ cô gửi gắm tất cả – nghị lực, sức sống… nếu trở lại năm 2018 mà giảm mất một nửa, vậy cô…
Không thể sống được.
Vả lại môn cô học kém nhất chính là toán, vậy mà bảo cô chỉ dạy ra lớp có thành tích cao nhất, không phải muốn giết cô à?
Lê Nhược thương lượng với Tiểu Ma Diệp: “Vậy có phải em sẽ sử dụng phép thuật để chuyển những kiến thức liên quan tới toán học vào đầu chị không? Chị chỉ phụ trách nói ra là được?”
Tiểu Ma Diệp: “Chị phải tự học, em chỉ có thể giúp đỡ thôi, chỉ có những nỗ lực và sự chân thành của chị mới có thể đả động ma thuật, lúc đó ma lực có thể giúp chị nhiều hơn nữa.” Nếu không cô chỉ có thể chờ bị giảm giá trị sắc đẹp.
Lê Nhược chà xát đôi tay, lạnh quá, cô chỉnh điều hòa đến nhiệt độ cao nhất, mà vẫn lạnh run cả người.
Tiểu Ma Diệp nói tiếp nửa sau của điều kiện thứ nhất.
Lê Nhược chớp mắt: “Điều kiện thứ nhất vẫn chưa xong?”
Tiểu Ma Diệp nói rất nhỏ: “Chưa.”
Lê Nhược không nói nên lời, vẫy tay ra hiệu cho cậu ta nói tiếp.
Tiểu Ma Diệp: “Chị không chỉ cần phải nâng cao thành tích của lớp mà còn phải xây dựng mối quan hệ cô trò tốt đẹp với học sinh, cải thiện mối quan hệ căng thẳng của Lê Tường với học sinh trước đây, nếu qua nửa năm mà vẫn chưa hoàn thành.” Nói đến đây, Tiểu Ma Diệp dừng lại.
Lê Nhược che ngực, “Không phải lại giảm thêm một nửa nữa chứ?”
Tiểu Ma Diệp: “Trong vòng nửa năm nếu không hoàn thành nhiệm vụ, thì khi chị trở lại năm 2018, công ty của nhà cô sẽ gặp khủng hoảng thương nghiệp.”
Lê Nhược đặt nốt tay kia lên ngực, hai tay cùng che ngực, đây là muốn lấy mất tài phú của cô hả?
Giọng của cô đã pha lẫn tiếng khóc nức nở, “Còn gì nữa không?”
Tiểu Ma Diệp: “Tổng cộng có ba điều kiện.”
Lê Nhược: “. . . . . .” Tôi muốn chết.
Tò mò hại chết mèo, đấy là đang nói cô.
Tiểu Ma Diệp bắt đầu nói điều kiện thứ hai: “Điều kiện này không bắt chị phải làm gì cả, chính là chị đã lựa chọn dùng khuôn mặt thật của mình cho nên chị chỉ có thể ở lại thời không này một năm, vào lễ Giáng Sinh năm sau, chị sẽ không thể quay trở lại thời không này lần nữa.
Lê Nhược không còn lạnh nữa, trong lòng lại hơi đau, dù chỉ thoáng qua một chút.
Cô nhìn Tiểu Ma Diệp: “Chính xác là, chị chỉ có thể ở bên Chu Thành Ngộ một năm?”
Tiểu Ma Diệp gật đầu, không chỉ giới hạn thời gian, mà còn: “Khi chị rời khỏi đây, mọi thứ có liên quan với vẻ ngoài của chị, em sẽ dùng phép thuật xóa nó, sẽ không ai nhớ đến chị đã từng ở đây.”
Lê Nhược hỏi: “Không một ai có thể nhớ rằng chị đã từng ở đây?”
Tiểu Ma Diệp ‘ Ừ ’ một tiếng, không có ai, kể cả Chu Thành Ngộ.
Tâm trạng của Lê Nhược rơi xuống đáy cốc, nghĩa là sau khi cô rời đi, Chu Thành Ngộ cũng sẽ không biết cô là ai? Cô sẽ không để lại bất cứ dấu vết nào trong lòng Chu Thành Ngộ?
Tiểu Ma Diệp: “Nhưng mà chị có thể cố gắng một chút ở điều kiện thứ ba, nếu chị dùng tình cảm chân thành của mình làm Chu Thành Ngộ cảm động, cho dù anh ta không nhớ chị, nhưng ở năm 2018 trong thời không kia, có thể ngầm hiểu là có chị ở đó, có thể cảm nhận được tình cảm chân thành của chị, thì hôn nhân của hai người vẫn sẽ tiếp tục. Nhưng nếu chị không thật tình thì khi trở về thế giới hiện thực, cuộc hôn nhân của chị và Chu Thành Ngộ sẽ thật sự tan vỡ .”
Còn một câu cuối cùng mà Tiểu Ma Diệp xấu hổ không nói, để Tiểu Mận Côi tiếp lời: “Chị mà không ngủ được với anh ta thì xong phim.”
Trái tim Lê Nhược hoàn toàn lạnh lẽo, nghe xong, cô thở dài.
Tất cả đều là lừa đảo.
Cô lấy chiếc áo lông đắp lên ngực, sắp xếp lại những lời Tiểu Ma Diệp nói, ba điều kiện, đối với cô mà nói, đều khó khăn.
Cô biết rằng cô phải làm được ba việc trong vòng 6 tháng tới.
Việc thứ nhất: Không thể lại không có lý tưởng và ý chí, học thật giỏi môn toán, không chỉ phải học, mà còn phải dạy cho giỏi, hơn nữa phải tạo mối quan hệ tốt với học sinh.
Việc thứ 2: Không được lãng phí thời gian, không thể giống như lúc cô ở năm 2018 này, thời gian chỉ dùng để mua sắm làm đẹp, không thì rất nhanh sẽ hết một năm.
Việc thứ 3: Phải đối đãi với Chu Thành Ngộ thật lòng thật dạ, không thể chỉ nghĩ tới việc ngủ một lần, càng quan trọng hơn là, phải để Chu Thành Ngộ cảm nhận được tình yêu chân thành da diết của cô.
Không thể chỉ nghĩ đến chuyện ngủ với Chu Thành Ngộ, mà quan trọng nhất chính là để cho Chu Thành Ngộ cảm nhận được tình cảm của cô.
Vậy cô quay lại năm 2006 để làm gì?
Cô phải dạy toán, còn phải trở thành giáo viên dạy giỏi.
Là toán học đấy
Cô nhoài người lên vô lăng, đột nhiên cảm thấy rất nhớ Chu Thành Ngộ, nhớ Chu Thành Ngộ của năm 2018, dù sao anh cũng là chồng cô, cô có nhõng nhẽo làm nũng đòi thế nào anh cũng nhẫn nại mua cho cô.
Nhưng bây giờ thì sao?
Nếu cô không hoàn thành được, thì sẽ mất tất cả.
Tiểu Mân Côi nhảy lên trên vô lăng, chạm vào đầu Lê Nhược: “Nhược Nhược, không sao đâu, chị vẫn còn có em mà, chỉ cần chị gọi thì em sẽ đến.”
Lê Nhược ngước mắt lên, xoa nhẹ đầu của Tiểu Mân Côi: “Cám ơn.”
Cô hỏi Tiểu Ma Diệp, khi nào cô có thể dùng khuôn mặt thật của mình đi làm?
Tiểu Ma Diệp: “Ngày mai là được.”
Lê Nhược đau lòng trong chốc lát, chuẩn bị gọi cho Chu Thành Ngộ để tìm sự an ủi, cô còn chưa ấn số thì đã thấy không có tín hiệu
Tiểu Ma Diệp: “Trong thời không, không có tín hiệu.”
Lê Nhược lo lắng: “Khi chị đến đây dạy học thì làm thế nào để liên lạc với Chu Thành Ngộ? Chị không thể biến mất cả ngày như vậy, trong trường hợp ban ngày anh ấy gọi cho chị, không tìm thấy chị thì phải làm sao?”
Tiểu Ma Diệp nói thật: “Sẽ không, anh ấy sẽ không chủ động gọi cho chị đâu.”
Lê Nhược thiếu chút nữa bị nghẹn muốn chết, cố gắng lấy lại mặt mũi cho mình: “Như vậy cũng không được, cho dù anh ấy không gọi đi nữa, còn ba mẹ chị thì sao?”
Nếu muốn để điện thoại có tín hiệu ở cả hai thời không cũng không phải không có cách, nhưng hơi phiền toái, đó là cần tiếng vỗ tay của Chu Thành Ngộ cho Lê Nhược, và tiếng vỗ tay của cả lớp, mà phải xuất phát từ trái tim, dù chỉ là một chút.
Lê Nhược nghe xong, trực tiếp cúi chào.
Chu Thành Ngộ có thành kiến rất sâu sắc với chủ nhiệm lớp Lê Tường này, đoán chừng trong thời gian ngắn không thể nào biến chiến tranh thành tơ lụa được ( ý là dùng biện pháp hòa bình để giải quyết tranh chấp). Chủ yếu là, cô không biết trước đây Lê Tường đã “chỉnh” Chu Thành Ngộ như nào.
Chu Thành Ngộ hình như rất oán giận Lê Tường.
Tiểu Mân Côi ngước nhìn Lê Nhược: “Nhược Nhược, chị hãy thử xem, em tin chị sẽ làm được.”
Lê Nhược có chút bất lực gật đầu, không thử cũng không được.
Đi qua đi lại giữa hai thế giới, không có điện thoại liên hệ, sớm muộn gì cũng bị lộ.
Tiểu Mân Côi thấy sự buồn phiền của Lê Nhược, đành chuyển sự chú ý của cô đi, nói muốn có biệt thự để sống và vui chơi, nếu không lúc cô đi dạy thì em với Tiểu Ma Diệp sẽ rất buồn chán.
Lê Nhược hỏi Tiểu Mân Côi muốn chơi cái gì?
Tiểu Mân Côi: “Gì cũng được, chơi vui là được, cầu trượt, đu dây, mọi thứ.”
Lê Nhược quyết định đến trung tâm thương mại để đặt mua ít đồ chơi cho Tiểu Mân Côi, những món đồ chơi mà trẻ em dùng để chơi trong nhà rất thích hợp với Tiểu Mân Côi.
Lê Nhược sau khi mua một tòa nhà cùng rất nhiều đồ chơi, liền về thẳng biệt thự của Trình Ngọc với Lê Chu Hồng.
Dì giúp việc trong nhà cũng không dám hỏi cô hai ngày này đi đâu vì tính khí Đại tiểu thư của Lê Tường, lúc nào vui vẻ hỏi thì sẽ trả lời được hai câu, lúc mà không vui thì không nói một lời nào.
Vì Lê Tường được Trình Ngọc và Lê Chu Hồng chiều chuộng từ nhỏ nên đặc biệt kiêu căng.
“Chào dì” Lê Nhược chào hỏi.
Dì giúp việc sửng sốt, cười liên tục: “Cô đã về rồi, đưa những đồ này cho tôi xách cho.”
Lê Nhược: “Không cần, tôi tự mình cầm được, dì cứ làm việc đi.”
Dì giúp việc cảm thấy thụ sủng nhược kinh*, giống như đang nằm mơ.
(*)Thụ sủng nhược kinh: được yêu quý mà lấy làm lo sợ
Bà nhìn chằm chằm bóng lưng của Lê Tường, cảm thấy sau khi Đại tiểu thư bị ngã con người đã thay đổi hoàn toàn, tính tình cũng dịu dàng đi nhiều.
Lê Nhược về phòng mình, dựng tòa nhà lên làm thành một biệt thự hoàn hảo, còn mua một cửa hàng bách hóa cho Tiểu Mân Côi chơi.
Tiểu Mân Côi đẩy xe đẩy, hào hứng lang thang khắp siêu thị.
“Nhược Nhược, có mua cầu trượt không?”
Lê Nhược: “Toàn bộ đều mua, cái này cài đặt riêng cho em đó.”
Mất hơn một giờ, Lê Nhược đã lắp đặt xong toàn bộ sân chơi, cô đặt Tiểu Mân Côi ở phía trên cầu trượt, Tiểu Mân Côi kêu lên một tiếng rồi trượt xuống cầu trượt.
Tiểu Ma Diệp lặng lẽ đứng ở một bên nhìn Tiểu Mân Côi, thật ngây thơ.
Lê Nhược cảm thấy ở nhà quá nhàm chán, giờ cô mới biết rằng hóa ra trường học cách biệt thự nhà cô chỉ khoảng 5 phút đi bộ, biệt thự này là Trình Ngọc đặc biệt mua cho con gái để tiện đi làm.
Cô nhìn đồng hồ, sắp tới giờ tan học.
“Hai đứa chơi ở nhà nhé, chị đi dạo xung quanh một chút.”
Tiểu Mân Côi đang ở trên xích đu, còn Tiểu Ma Diệp ở phía sau đẩy giúp cô, Tiểu Mân Côi đang chơi cực kỳ vui “Nhược Nhược, chị muốn đi gặp Chu Thành Ngộ à?”
Lê Nhược cũng không biết, cô chỉ muốn đến trường và dạo vòng quanh.
Tiểu Ma Diệp nói thêm: “Tối nay chị sẽ gặp hai người, một người là Chu Thành Ngộ, còn một người nữa là…”
Lê Nhược: “Là ai?”
Tiểu Ma Diệp xin lỗi: “Hệ thống dự đoán thất bại.”
Lê Nhược xoa trán nói, “Hai người hãy mau chóng tập luyện pháp thuật thật tốt đi, tranh thủ lên lớp mẫu giáo bé sớm một chút.” Nếu còn tiếp tục như vậy, cô bị hố chết lúc nào cũng không biết.
Khi Lê Nhược đến trước cổng trường, vừa lúc tan học, thấy một đám đông đón học sinh tan học, cô đến dãy phòng học mười hai của lớp mình.
Chu Thành Ngộ đi xuống cầu thang cùng hai nam sinh trong lớp, Lê Nhược muốn gọi anh, kết quả thấy Trình Tâm Nhị cũng từ tòa nhà đi ra, “Chu Thành Ngộ.” Trình Tâm Nhị đuổi theo Chu Thành Ngộ, “Cho tớ đi nhờ xe, mẹ tớ chiều nay có cuộc học, không kịp đón tớ.”
Cuộc trò chuyện của bọn họ, Lê Nhược nghe được không sót một từ, nhưng bọn họ vẫn không chú ý đến cô.
Cô không thoải mái nhìn về phía Chu Thành Ngộ, không biết từ chối sao? Hả?
“Trình Tâm Nhị!” Lê Nhược gọi to.
Mấy học sinh lúc này mới nhìn thấy Lê Nhược, sau đó miễn cường mở miệng chào hỏi, “Chào cô Lê.” Nhưng Trình Tâm Nhị không phản ứng gì, mắt vẫn nhìn Chu Thành Ngộ.
Lê Nhược đi tới, không so đo với thái độ của Trình Tâm Nhị, cô thở dài, trước đây Lê Tường kém cỏi đến mức nào mà ngay cả người em họ này cũng không chào đón mình.
Lê Nhược hỏi Trình Tâm Nhị: “Em đi đâu vậy?”
Trình Tâm Nhị không buồn nhấc mí lên, thản nhiên nói: “Ngoài về nhà, còn có thể đi đâu?”
“Cô giáo, hẹn gặp lại.” Mọi người nhanh chóng rời đi.
Lê Nhược mắt thấy Chu Thành Ngộ đi qua người mình, cũng không chú ý đến cô, bỗng nhiên cái khó ló cái khôn : “Chu Thành Ngộ, chờ một chút.”
Chu Thành Ngộ xoay người: “Cô giáo, có chuyện gì?”
Lê Nhược nhếch mép: “Tôi muốn đi đến nhà Trình Tâm Nhị, tiện đường muốn đi nhờ xe của em có được không?”
Tất cả mọi người: “. . .”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!