Beta: Doãn Nguyệt
Lê Chu Hồng nhìn con gái hờ hững thì bỗng thấy trong lòng chua xót, xem ra đầu óc thật sự có vấn đề, ngã một cái thôi mà có vẻ không hề nhẹ. Ông hỏi cảnh sát mấy ngày nay con gái ông đi chỗ nào?
Cảnh sát: “Chúng tôi kiểm tra camera giám sát gần chỗ con gái ông xuất hiện, thấy cô ấy đi từ một căn hộ ra ngoài.” Nói xong còn chỉ vị trí căn hộ kia cho Lê Chu Hồng.
Lê Chu Hồng biết chỗ này, là quà sinh nhật ông mua cho con gái hồi đầu năm, nhưng căn hộ này ông với vợ đến tìm rồi, bên trong không có người, cũng có thể là khi bọn họ đến vừa lúc con gái đi ra ngoài? Cũng chỉ có thể giải thích như vậy thôi.
Lê Chu Hồng không biết rằng đây là Tiểu Ma Diệp dùng ma pháp dán hình ảnh của Lê Nhược vào tần số camera giám sát, giúp Lê Nhược có thể xuất hiện hợp lý một chút.
Làm xong thủ tục, Trình Ngọc cùng Lê Chu Hồng đưa Lê Nhược về nhà.
Trình Ngọc nghi hoặc nhìn Lê Nhược: “Bảo bối, sao mẹ cảm thấy con cao hơn một chút, giọng cũng êm tai hơn lúc trước không ít.”
Lê Nhược: “…” Tiểu Ma Diệp học ma lực không chăm, lăn qua lộn lại rất lâu mới làm cho giọng của cô tương đối giống giọng của Lê Tường.
Cô vội vàng chuyển chủ đề: “Mẹ, mấy ngày nay có phải con bị đĩa bay bắt đi không, sau đó bọn họ xóa trí nhớ của con, rồi thả con lại trái đất?”
Lê Chu Hồng thở dài trong lòng, thầm nghĩ, con bị ngã choáng thôi, còn đĩa bay cơ đấy.
Trình Ngọc cũng đau lòng, bộ não thông minh như vậy, giờ xong hẳn.
Lê Nhược nghiêng đầu, “Ba, ba làm nghề gì?”
Lê Chu Hồng: “…”
Trình Ngọc tiếp lời: “Ba ba con là đạo diễn, mẹ là diễn viên.”
Lê Nhược sửng sốt, nhìn chằm chằm Trình Ngọc, “Mẹ, mẹ tên là gì?”
Trình Ngọc đỡ trán, tình tiết mất trí nhớ chỉ có trong phim lại xuất hiện trên người con gái mình, bà dở khóc dở cười, “Mẹ là Trình Ngọc, con gái bảo bối, chúng ta làm quen lại một lần nhé.”
Lê Nhược vươn tay: “Mẹ, thật vui khi được làm con gái mẹ, những ngày tới con nhất định sẽ ngoan ngoãn vâng lời ạ.”
Vẻ mặt cô bình tĩnh thế thôi, nội tâm đã sóng cuộn biển gầm rồi.
Thì ra không phải là “giống minh tinh”, chính xác là Trình Ngọc bản hiện thực, người thật so với trong phim còn xinh đẹp hơn nhiều.
Thật ra là cô quên mất, năm 2006 Trình Ngọc mới bốn mươi bảy, bốn mươi tám tuổi, lại vì bảo dưỡng tốt nên thoạt nhìn cũng chỉ cỡ ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi mà thôi.
Xuyên về năm 2006, mẹ cô là diễn viên đang lên, ba là đạo diễn nổi tiếng.
Tuyệt, tuyệt, tiện cho cô theo đuổi thần tượng.
Trình Ngọc vỗ lưng cô: “Nhớ không được cũng không cần nhớ nữa, suy nghĩ nhiều đầu lại đau.”
Lê Nhược gật đầu, trong lòng thở phào, cái cớ mất trí nhớ này quá tốt, có thể tránh được nhiều phiền phức.
Sau khi về đến nhà, Lê Nhược quay lại phòng mình, biệt thự này không khác nhà cô lắm, ở cũng coi như quen thuộc.
Cô khóa trái cửa lại, gọi Tiểu Mân Côi cùng Tiểu Ma Diệp ra.
Lê Nhược lo lắng: “Biện pháp phỏng trang* không an toàn, chẳng may bị cô Trình Ngọc phát hiện thì tính sao bây giờ? Cô ấy là diễn viên mà, cô ấy diễn nhiều vai như vậy, hóa trang cũng đa dạng, chắc chắn hiểu rất rõ phỏng trang.”
*Phỏng trang: Trang điểm mô phỏng, còn gọi là dịch dung, khưa khưa~
Nếu như có ngày gặp mưa to, hoặc là buổi tối tẩy trang… Hậu quả nghĩ thôi cũng thấy sợ.
Tiểu Mân Côi sờ sờ cánh hoa của mình, bỗng nghĩ ra biện pháp: “Thử phẫu thuật thẩm mỹ đi, nói chị không hài lòng với nhan sắc của bản thân hiện tại, muốn chỉnh sửa.”
Lê Nhược: “Ý em là chị báo với bọn họ một tiếng, chị muốn thẩm mỹ, sau đó giả vờ đi viện thẩm mỹ, rồi lúc về có thể dùng bộ dáng của bản thân để sống ở thời không này?”
Tiểu Mân Côi gật đầu, dù sao Lê Tường cũng đang ở năm 2018, tạm thời không có cách nào về được, không chừng còn không về được ấy chứ.
Lê Nhược lôi gương ra, tự mình giật mình, trong gương là khuôn mặt của Lê Tường.
Nói thế nào nhỉ, Lê Tường cũng đẹp, nhưng cũng đẹp thường thôi, không phải cấp bậc mỹ nhân, không di truyền khuôn mặt của Trình Ngọc.
Tiếng gõ cửa vang lên, Trình Ngọc cùng Lê Chu Hồng mũ áo chỉnh tề đứng ngoài cửa.
“Ba mẹ, hai người …?”
Trình Ngọc hai tay nâng mặt Lê Nhược, “Bảo bối, ba mẹ phải về đoàn phim, vì chuyện của con mà tiến trình quay phim bị trễ nải rồi, mẹ với ba con phải đi cả đêm để đến phim trường. Mấy ngày nay con nghỉ ở nhà cho khỏe, mẹ xin trường học cho con nghỉ phép hai tuần rồi. Trong nhà có tài xế, có vệ sĩ, con đừng ra ngoài một mình nhé.”
Lê Nhược đáp vâng, ôm ba mẹ một cái rồi nói tạm biệt.
Sau khi Trình Ngọc cùng Lê Chu Hồng rời đi, cô triệt để tự do.
Mau chóng gọi Tiểu Mân Côi cùng Tiểu Ma Diệp, chuẩn bị quay lại năm 2018.
Tiểu Ma Diệp kiến nghị khi nào về năm 2018, cô nên mau đi đăng ký kết hôn với Chu Thành Ngộ, bởi vì bọn họ đăng ký xong, ma lực của nó có thể thăng cấp, còn có thể thu được ma lực mới.
Lê Nhược đưa tay ra dấu OK, thật ra cũng rất nghi hoặc, lại không dám hỏi, sợ hỏi rồi Tiểu Ma Diệp và Tiểu Mân Côi sẽ biến mất vĩnh viễn.
Vừa rồi Trình Ngọc nói đã xin nghỉ hai tuần cho cô, vừa vặn cô quay lại năm 2018 hai tuần, xử lý một vài chuyện, đồng thời đi tìm Lê Tường tâm sự, cô hoàn toàn không biết quá khứ của Lê Tường chút nào, ngay cả cô ấy dạy ở trường nào cũng không biết.
“Phịch” một tiếng, Lê Nhược rơi xuống giường bệnh, thiếu chút nữa đau chết tại chỗ.
Quay lại năm 2018, chân cô lại bó thạch cao, kéo theo là đau đớn do bị thương.
Sáng sớm hôm sau, Lê Nhược gọi điện thoại cho Lê Tường, hỏi Lê Tường có thời gian không, muốn hỏi cô ấy mấy vấn đề.
Lê Tường đồng ý ngay lập tức, cô nhìn bé con trong lòng đang oa oa khóc, đòi uống sữa, cô nào có sữa cho bé uống chứ!
Cô tỉ mỉ xem bé con, cô sinh sao?
Lại xem xung quanh gian phòng, ngay cả người đàn ông của cô đang ngồi ngoài phòng khách cũng có vẻ giả cực kỳ.
Bé con khóc lên cũng chỉ gào mà không có nước mắt.
Cô ôm trán, thật muốn quay lại năm 2006.
Năm ấy cô còn rất trẻ, vừa tốt nghiệp không bao lâu.
Lê Tường giao con cho bảo mẫu, chuẩn bị đi bệnh viện.
Thẩm Tri Lâm chồng cô đang thay quần áo, cũng chuẩn bị đi làm.
Kể từ khi tình nghi Thẩm Tri Lâm có… nhân tình, cô đặc biệt không muốn gặp anh, sau đó người phụ nữ khiêu khích cô lại giải thích rằng: Thẩm Tri Lâm không yêu tôi, tôi không chiếm được anh ấy liền muốn báo thù, cho nên mới nói anh ấy có quan hệ với tôi.
Cô lại không ngu ngốc, đâu dễ bị lừa vậy chứ.
Cô tin rằng, ruồi chỉ bu trứng thối* thôi.
*Nguyên là: Ruồi không đậu vào quả trứng không nứt vỏ. Nghĩa là chỉ có trứng hỏng, vỡ thì ruồi mới bu vào. Nghĩa bóng là bản thân không xấu thì cũng sẽ không bị việc xấu dính lên. Cũng na ná câu ‘không có lửa làm sao có khói’.
Thẩm Tri Lâm hỏi cô: “Đi viện à? Đi cùng anh chứ?” Anh là bác sĩ, làm việc ngay ở bệnh viện Lê Nhược nằm, Lê Nhược trước đó còn là bệnh nhân của anh, anh là trưởng khoa sản.
Thấy Lê Tường không phản ứng mình, anh nói lại: “Đi cùng anh chứ?”
Lê Tường không thèm để ý, ‘Hừ’ một tiếng, cầm túi lên liền bỏ đi.
Hôm đó, Lê Nhược cùng Lê Tường trò chuyện từ sáng sớm tới trưa, ăn xong cơm lại buôn tới chiều, có loại cảm giác tiếc nuối kiểu anh hùng hận biết nhau quá muộn, trò chuyện rất ăn ý.
Một tuần sau, Lê Nhược có thể xuất viện, sáng sớm mẹ giúp cô gội sạch đầu, sau đó cô tự trang điểm, thay quần áo của mình, nhìn có sức sống hơn nhiều.
Hôm nay là thứ sáu, buổi sáng là cuộc họp định kỳ của bệnh viện, sau khi tan họp, mấy bác sĩ khoa ngoại thần kinh lại thảo luận về bệnh nhân bị tai nạn xe cộ kia, rõ ràng chỉ có chân bị gãy xương nhẹ, những chỗ khác cũng không bị thương nhưng lại hôn mê bất tỉnh, bác sĩ các khoa cùng hội chuẩn, cuối cùng cũng không tìm được nguyên nhân cụ thể.
Mấy người đang nói chuyện, Thẩm Tri Lâm đi qua bên cạnh họ, hỏi một câu: “Bệnh nhân nào?”
“À, là cô bé xinh xắn bên khu tám, Lê Nhược.”
Bởi vì rất xinh, bệnh tình lại đặc thù nên bọn họ nhớ rõ tên cô.
Thẩm Tri Lâm có quan hệ đặc thù với Lê Nhược, gần đây anh vẫn đang nghiên cứu trị vô sinh cho cô, anh chưa từng thấy tình huống như của Lê Nhược.
Việc Lê Nhược vô sinh là bí mật, anh không nhiều lời.
Nói đến Lê Nhược kỳ kỳ quái quái, anh cảm thấy Lê Tường vợ mình mới càng kỳ quái đây này. Từ lúc Lê Tường đụng phải Lê Nhược liền thay đổi, không nhớ gì về sinh hoạt chục năm liền, như mất trí nhớ vậy.
Có lúc đang ăn cơm, cô ấy đột nhiên nói một câu: “Bên kia của chúng tôi lúc đấy còn chưa có weibo.”
Anh: “…”
Lạnh cả sống lưng.
Cô ấy là dân Bắc Kinh chính chủ, sao lại không có weibo hả?
Bên kia là bên nào?
Nhiều lần anh hỏi cô rốt cuộc sao thế?
Lê Tường trừng anh, nói bọn họ không phải người của một thế giới.
Ngang qua khu phòng bệnh nội trú, vừa vặn người nhà Lê Nhược đón cô xuất viện, đang đứng dưới lầu.
Thẩm Tri Lâm nói một tiếng với đồng nghiệp, đổi hướng sang sảnh khu nội trú.
Mấy hôm trước Lê Nhược mới biết, thì ra Thẩm Tri Lâm là chồng của Lê Tường, cô vẫy vẫy tay, “Bác sĩ Thẩm.”
Thẩm Tri Lâm gật đầu, “Thấy thế nào?”
Lê Nhược cười cười, “Tốt lắm ạ.”
Hai người nói đơn giản vài câu, Lê Nhược theo lễ phép mà hỏi thăm Lê Tường một chút.
Thẩm Tri Lâm bất đắc dĩ, gần đây anh đúng là câm điếc ngậm hoàng liên, “Chờ cô khỏe hơn, rảnh rỗi đến nhà tôi chơi một chút, khuyên bảo cô ấy giúp tôi.”
Lê Nhược không hiểu gì cả, “Sao thế ạ?”
Thẩm Tri Lâm cũng không thể nói rõ ràng, mọi chuyện rối loạn cực kỳ, trước đây bé con đều uống sữa mẹ, nhưng ba tuần trước, cũng là ngày Lê Tường đụng phải Lê Nhược, đột nhiên ngay cả một giọt sữa Lê Tường cũng không có.
Hôm đó Lê Tường còn hỏi anh, con tên là gì… Tên con là cô đặt cơ mà.
Anh thở dài, “Có lẽ là chứng hậm hực sau khi sinh?”
Lê Nhược đưa tay làm dáng OK, nói lúc rảnh nhất định sẽ qua thăm Lê Tường.
Tài xế lái xe đến, ba cô đang chuẩn bị ôm cô lên xe, tiếng còi xe bên cạnh vang lên, cô quay đầu qua nhìn, Chu Thành Ngộ từ trong xe đi tới.
Cô nhìn Chu Thành Ngộ, giọng nói dịu dàng hiếm có: “Bận xong rồi?”
Chu Thành Ngộ rất không thích ứng thái độ đột nhiên biến đổi của cô, có âm mưu, anh đáp đơn giản: “Ừ.”
Lê Nhược cười yếu ớt, “Vậy đi đăng ký nha, cứ để anh thúc giục tôi cũng ngại lắm.”
Chu Thành Ngộ: “…”
Anh giục cô hồi nào?
Lê Nhược chỉ chỉ trang phục của mình: “Vừa hay, hôm nay tôi mặc sơ mi trắng.”
Chu Thành Ngộ hôm nay cũng mặc sơ mi trắng, tây trang đen.
Nhưng anh không đến để đi đăng ký, anh tới nhìn cô một cái thôi.
Nếu cô gấp gáp đến vậy, sớm một chút anh cũng không để ý.
Từ xem mặt đến tặng nhẫn, rồi đến đăng ký, Lê Nhược phát hiện, Chu Thành Ngộ như uống nước sôi vậy, không vui vẻ chút nào, còn chẳng thèm dao động chút tâm tình nào ý.
Cô không khỏi nghi ngờ, tim của anh có phải rất lạnh hay không.
Lúc chụp ảnh, Lê Nhược phải ngồi trên ghế, mắt cô hướng về phía Chu Thành Ngộ, hai người nhìn nhau vài giây, Chu Thành Ngộ đi tới, ôm ngang cô lên.
Lê Nhược ôm cổ anh, nhìn anh ở khoảng cách gần, phát hiện lông mi anh thật dài, mắt rất đẹp, nhưng ánh mắt lại vừa mạnh mẽ lại lạnh lùng.
Sai sót nha.
Bỗng cô tiến sát lại, ghé vào lỗ tai anh thổi một hơi.
Chu Thành Ngộ lườm cô, Lê Nhược làm như không có chuyện gì xảy ra nhìn sang bên cạnh, cái chân bị thương kia vẫn đung đưa
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!