Beta: Doãn Nguyệt
Người phụ nữ xinh đẹp kia rất nhanh đã lái chiếc xe thể thao màu trắng của mình rời khỏi bãi đỗ xe.
Lê Nhược đã không còn thời gian bận tâm đến cô ta, cô ấm ức nhìn về phía Chu Thành Ngộ: “Ông xã, sao anh lại đi xem mắt người phụ nữ khác?”
Chu Thành Ngộ bỗng nhiên liên hệ giọng nói này với giọng nói trong điện thoại lúc sáng: “Cuộc điện thoại ban sáng là cô gọi?”
Lê Nhược liên tục gật đầu, còn tưởng rằng Chu Thành Ngộ nhớ ra cô là ai, kích động nói: “Là em là em, ông xã, có phải anh….”
Cô còn chưa nói hết đã bị Chu Thành Ngộ cắt lời, “Sau này đừng gọi tôi như vậy, ngày mai tôi phải đi lĩnh chứng nhận kết hôn, cô như vậy sẽ nhiễu loạn cuộc sống của tôi.”
Lê Nhược tức hổn hển, giơ chân đá anh: “Anh lĩnh cái gì chứng hả!”
Toàn bộ tính tình tốt của Chu Thành Ngộ đều biến mất, “Cô còn như vậy tôi sẽ báo cảnh sát.”
Lê Nhược ngẩn ra, nhìn biểu tình nghiêm túc của anh, tuyệt đối không giống đang nói đùa.
Vệ sĩ đi ra từ xe của Chu Thành Ngộ, anh ra hiệu cho họ tới, rồi leo lên xe ngồi, ô tô rất nhanh rời khỏi bãi đỗ xe.
Lê Nhược đứng ở đó, nhìn ô tô đi về phía xa, thật lâu sau vẫn chưa chịu hoàn hồn.
Suốt đêm nay, Lê Nhược thức trắng.
Cô vẫn không muốn tin kết cục này, vẫn không có cách nào tiếp nhận việc Chu Thành Ngộ muốn cùng người phụ nữ khác đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, anh là của cô mà.
Cô trằn trọc, bên cạnh thiếu mất một người, trống rỗng.
Sáng sớm hôm sau, Lê Nhược mặc chiếc váy dài mình thích nhất, trang điểm đẹp đẽ đến chờ trước cổng cục dân chính, cô đem theo cả hộ khấu của mình, biết đâu hôm nay mọi chuyện sẽ thay đổi?
Biết đâu, hệ thống ma lực của Tiểu Ma Diệp mềm lòng, quyết định không trừng phạt cô nữa.
Mang theo một tia hy vọng cuối cùng, Lê Nhược chờ ở cửa cục dân chính ngay từ sớm, thiếu chút nữa trông mòn con mắt.
Từ tám giờ mười đợi đến chín giờ hai mươi lăm, xe của Chu Thành Ngộ tới đúng hẹn, chỉ mình anh xuống xe, không có cô gái xinh đẹp hôm qua.
Anh đợi mấy phút, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ trên tay, không có vẻ gì là mất kiên nhẫn.
Lê Nhược vui vẻ trong lòng, quả nhiên Tiểu Ma Diệp vẫn là không nỡ làm cô đau lòng, vẫn đem Chu Thành Ngộ của cô trả lại cho cô.
Cô nhớ rõ người phụ nữ hôm qua hẹn anh lúc chín giờ, theo hiểu biết của cô về anh, anh không bao giờ đi trễ. Hôm nay lại muộn gần nửa giờ, nhất định là do Tiểu Ma Diệp thay đổi tất cả.
Cô vội vàng đẩy của xuống xe, “Chu Thành Ngộ.” Cô cầm theo chiếc túi xách lúc trước anh mua cho, quai túi buộc khăn lụa, hộ khẩu cũng ở bên trong.
Cuối cùng thì hôm nay cô không cần phải ngồi xe lăn cùng anh chụp ảnh lĩnh chứng.
Chu Thành Ngộ nhíu mày, sao lại là cô gái hôm qua?
Lúc này, một chiếc xe thể thao màu trắng chậm rãi chạy đến, sáng nay Thang Phỉ nhận được điện thoại của Chu Thành Ngộ, anh nói sáng nay có một cuộc họp video với nước ngoài, rất quan trọng, không thể vắng mặt, bọn họ thương lượng lùi thời gian lĩnh chứng lại bốn mươi phút, nên cô mới không vội đi, không nghĩ tới Chu Thành Ngộ vẫn tới sớm hơn cô một chút.
Nhưng lúc nhìn thấy Lê Nhược thì tâm trạng của cô liền hỏng bét.
Thật là mất hứng, ngày lĩnh chứng còn phải thấy người phụ nữ cứ bám riết không từ bỏ này.
Lê Nhược cũng nhìn thấy Thang Phỉ, giờ khắc này, cô hốt hoảng hơn bao giờ hết, cô cảm thấy mình sẽ lập tức mất đi Chu Thành Ngộ.
Chu Thành Ngộ cùng Thang Phỉ đều không để ý đến cô, bước lên bậc thang tiến vào cục dân chính.
“Chu Thành Ngộ, anh chờ một chút.” Lê Nhược không thèm để ỷ cái gì khác nữa.
Chu Thành Ngộ và Thang Phỉ cùng quay đầu lại, nhìn cô chằm chằm.
Lê Nhược không đến quá gần, dừng lại ở dưới bậc thang: “Chu Thành Ngộ, anh thật sự không nhớ rõ em đúng không?”
Cô chìa tay, “Chiếc nhẫn này là anh tặng, chiếc lắc tay này là anh mua, cái túi xách này cũng là anh tặng, lúc trước anh còn mua hai chiếc khăn lụa. Thời cấp ba, lúc anh làm bài, mỗi phương pháp đều dùng bút có màu sắc khác nhau để phân biệt, anh thích đi toilet lúc tiếng chuông tan học vang, mỗi lần muốn ra ngoài, Chu Nghiêu Nghiêu đều phải thu phí qua đường của anh, từ hai tệ tăng lên năm tệ, mùa đông anh thích mặc áo khoác nhung to màu đỏ hoặc là áo khoác thể thao, đúng rồi, anh hầu như sáng nào cũng đi học muộn, dùng tin nhắn từ chối Trần Hi, cũng không thừa nhận phong thư tình kia là cô ấy viết, bởi vì anh nói không cần thiết để lòng tự trọng của một cô gái chịu đả kích hai lần. Anh vốn có thói quen nằm nghiêng bên phải lúc ngủ, sau này lại bị em ép nằm nghiêng sang bên trái, mỗi ngày đều bị em chen tới mép giường, anh đặt một máy lọc nước uống trong thư phòng tầng hai, sau này em mời gia sư đến phụ đạo cho mình, anh liền chuyển chiếc máy đi, nói rằng đặt ở thư phòng vướng víu, mỗi tối đều xuống lầu rót nước. Những… chuyện này anh đều không nhớ?”
Cô lại bắt đầu nói về cách bố trí biệt thự của anh, rồi lại nói đến phòng ngủ của anh, cả căn phòng ngủ cách vách nữa, không nghĩ tới tự mình nói này nói nọ, lòng lại khó chịu như vậy, cô lau nước mắt.
“Anh đi lĩnh chứng rồi, em phải làm sao bây giờ?”
Lê Nhược nói xong, cảm thấy mình đứng chỗ này thật không còn ý nghĩa gì nữa, anh không nhớ cô, hiện tại cũng sắp kết hôn với người phụ nữ khác.
Bỗng nhiên, cô chỉ chỉ đầu của mình: “Xin lỗi, chỗ này của tôi chắc hơi có vấn đề, làm phiền rồi.”
Cô xoay người rời đi.
Chu Thành Ngộ nhìn chằm chằm theo bóng lưng Lê Nhược, anh đứng trên bậc thang, một mực không nhúc nhích.
Thanh Phỉ đứng bên cạnh hỏi: “Anh thật sự không biết cô ấy?”
Chu Thành Ngộ: “Không biết.”
Nhưng những lời Lê Nhược vừa nói đều đúng, anh cự tuyệt Trần Hi, trong lòng nghĩ gì, rõ ràng chỉ anh mới biết, nhưng Lê Nhược lại biết.
Biệt thự của anh ngoại trừ bố mẹ, không có ai từng đến, vậy mà Lê Nhược lại biết hết toàn bộ chi tiết trong phòng ngủ, về phần máy lọc nước, bây giờ còn ở thư phòng tầng hai, nhưng anh lại không nhớ rõ có một Lê Nhược tồn tại trong cuộc đời của anh.
Chu Thành Ngộ nhìn sang, nói xin lỗi với Thang Phỉ: “Thật xin lỗi, hôm nay không thể nào lĩnh chứng được rồi, có một số chuyện tôi phải tìm hiểu rõ.”
Thanh Phỉ hiểu rõ, gật đầu: “Không sao, nếu đổi lại là em, em cũng phải biết rõ, không thể để buồn bực trong lòng.”
Chuyện lĩnh chứng là cô chủ động nói đến, phụ nữ tơ tưởng đến Chu Thành Ngộ quả thật rất nhiều, thật vất vả mới có cơ hội xem mặt với anh, vừa lúc gia đình cô chiếm ưu thế, mà Chu Thành Ngộ vì để ứng phó với việc giục cưới nên cũng đồng ý.
Nhưng Chu Thành Ngộ nói, có thể lĩnh chứng nhận kết hôn, nhưng chỉ có thể kết hôn theo hình thức thôi, không ai can thiệp vào chuyện của đối phương, nếu không anh sẽ không đồng ý.
Đối với cô mà nói, hôn nhân trên hình thức cũng được, chờ thêm vài năm anh không gặp được người thích hợp, có lẽ sẽ thật tâm sống cùng cô.
Nhưng kế hoạch vĩnh viễn không đuổi kịp thay đổi.
Chu Thành Ngộ sau khi lên xe liền gọi cho mẹ mình: “Mẹ, trước kia có phải con từng bị mất trí nhớ không? Con có một người bạn gái tên là Lê Nhược à?”
Mẹ Chu không hiểu gì: “Mất trí nhớ? Mấy hôm trước con còn nói Nghiêu Nghiêu hồi xưa thu của con mấy mấy nghìn tệ phí qua đường, sao hôm nay đã mất trí nhớ rồi?”
Sau một lúc lâu, bà giật mình: “Chu Thành Ngộ, có phải hôm nay con không đi lĩnh chứng không hả? Mẹ biết ngay là sẽ có vấn đề mà, con muốn trốn tránh kết hôn nên nói với người ta là mình mất trí nhớ hả? Chu Thành Ngộ, bây giờ mẹ mới phát hiện con là một diễn viên đấy! Có phải Nghiêu Nghiêu chỉ cho con cách ngu ngốc này không?”
Chu Thành Ngộ: “…”
Mười phút sau, mẹ anh rốt cục cũng dừng lải nhải.
Anh nhắn tin cho thư ký: [Giúp tôi điều tra một người, tên Lê Nhược.]
Lê Nhược trực tiếp chạy xe tới cửa tiểu khu biệt thự của Chu Thành Ngộ, thẻ qua cổng của cô cũng mất hiệu lực rồi, không thể đi vào, dừng xe ở ven đường, nước mắt cô không ngừng chảy.
Qua một tiếng, Chu Thành Ngộ hẳn là lĩnh chứng xong rồi.
Cô không nghĩ tới thái độ bất cần đời của mình sẽ đổi lấy kết cục như vậy.
Cô vẫn cho là Tiểu Mân Côi chỉ dọa cô một chút thôi, cũng một mực ấp ủ một tia may mắn, rằng Tiểu Mân Côi sẽ không mặc kệ cô, bởi vì Tiểu Mân Côi với cô có duyên phận từ kiếp trước mà, nhất định sẽ đối xử tốt với cô.
Nhưng sự thật lại là, Tiểu Mân Côi cùng Tiểu Ma Diệp cũng không thể làm gì.
Nếu như có thể quay lại một tháng trước, cô nhất định sẽ dùng thái độ nghiêm chỉnh, sẽ chân thành đối xử với Chu Thành Ngộ, mỗi ngày đều tốt với anh, không lừa dối, không gian trá nữa.
Nhưng không thể quay lại rồi.
Vừa rồi Tiểu Mân Côi nói, không bằng đem những gì liên quan đến Chu Thành Ngộ trong trí nhớ của cô xóa bỏ hết đi, sau này đường anh anh đi, đường tôi tôi đi, ai cũng không nhớ rõ ai nữa.
Nhưng cô không nỡ.
Dù sao cô cũng không thể sinh con, vậy liền ôm ký ức liên quan đến Chu Thành Ngộ sống một mình cả đời cũng tốt.
Chu Thành Ngộ không về công ty, trực tiếp lái xe về biệt thự, anh rất ít khi qua phòng ngủ sát vách kia, vốn định lưu trữ làm phòng trẻ con, sau này có con thì để em bé dùng.
Hiện tại anh đã không còn ấn tượng gì với căn phòng kia nữa, vừa rồi Lê Nhược nói đến bố cục cùng trang trí của căn phòng kia rõ ràng như vậy đã khơi lên sự tò mò của anh.
Đang lúc thất thần, thư ký gửi văn kiện đến, là thông tin cá nhân của Lê Nhược.
Xem xong, anh càng không thể giải thích nổi.
Thì ra Lê Nhược là con gái độc nhất của chủ tịch Lê, nhà họ Lê cùng nhà họ Chu có thực lực tương đương, mà Lê Nhược làm như vậy khẳng định mục đích không phải là gia cảnh của anh, vì căn bản là cô cũng không thiếu tiền, nói cho cùng tài sản nhà họ Lê cũng chỉ có mình cô thừa kế.
Cô là giảng viên đại học, bình thường thích xem phim, du lịch thế giới, sở thích duy nhất là mua mua mua.
Bởi vì cô rất xinh đẹp nên xưa nay không ít người theo đuổi vây xung quanh, đều là thanh niên ưu tú đời thứ hai của mấy nhà quyền quý, nhưng lại không lọt mắt xanh của cô, cô vẫn luôn độc thân.
Cho nên, Lê Nhược khóc nói anh là chồng của cô, rốt cuộc là chuyện thế nào?
Rất nhanh, về đến cửa tiểu khu, bỗng lái xe nhắc nhở: “Chu tổng, cô Lê Nhược đến.”
Chu Thành Ngộ quay sang liền thấy Lê Nhược đang ngồi trong xe, cửa sổ xe hạ xuống, cô gục trên tay lái, bả vai hơi run lên, dường như đang khóc.
Chu Thành Ngộ ra hiệu cho lái xe dừng xe, anh đẩy cửa xuống dưới, đến gần liền nghe được tiếng khóc cố nén của Lê Nhược, cô gái không tim không phổi như cô, nếu không phải thật sự bị tổn thương sẽ không khóc như vậy.
Chu Thành Ngộ đứng cạnh xe của cô mấy phút, người bên trong cũng không ngẩng đầu lên.
Anh gõ gõ lên cửa xe: “Lê Nhược.”
Lê Nhược ngỡ mình nghe nhầm, không phản ứng.
Lại một câu Lê Nhược truyền đến, cô vội ngẩng đầu, trên mặt đầy nước mắt, không nghĩ tới là Chu Thành Ngộ.
“Vợ của anh đâu? Không cùng anh về nhà à?”
Chu Thành Ngộ: “Không đăng ký.”
Nước mắt vốn muốn chảy xuống của Lê Nhược đột nhiên bị ép dừng ngang, cô nín khóc mỉm cười, nháy mắt khuôn mặt chuyển từ mưa to sang trời quang mây tạnh, cô ra hiệu cho anh lùi về sau.
Chu Thành Ngộ lui lại một bước, Lê Nhược đẩy cửa xuống xe, trực tiếp lao sầm vào lòng anh, ấm ức cực kỳ: “Ông xã, anh nhớ ra em rồi đúng không?”
Chu Thành Ngộ bị cô ôm, toàn thân đều cứng ngắc nhưng không đẩy cô ra, “Buông ra đã, tôi không phải ông xã của cô.”
Lê Nhược: “Không đăng ký là được, sau này sẽ là của em.”
Cô dùng tất cả sức lực mình có ôm lấy anh, sợ anh rời đi.
Lòng Chu Thành Ngộ đầy nghi hoặc, “Chúng ta quen biết thế nào?”
Lê Nhược: “Xem mắt nha, anh nhìn trúng em, khăng khăng muốn đăng ký kết hôn với em.”
Chu Thành Ngộ: “…”
Đơn giản là nói bậy nói bạ.
Anh khăng khăng muốn kết hôn với một người phụ nữ?
Lê Nhược phối hợp nói tiếp: “Sau đó chúng ta ở cùng nhau trong biệt thự, cùng ngủ một giường, mỗi đêm em đều bắt nạt anh, ngủ trên gối của anh, gác chân lên người anh, chúng ta đều làm cả rồi.”
Chu Thành Ngộ im lặng liếc nhìn cô gái trong lòng, hiện tại bắt đầu ba hoa bốc phét rồi.
Làm rồi?
Anh vỗ vỗ vai cô: “Buông ra rồi nói.”
Lê Nhược lắc đầu, bắt đầu nũng nịu: “Không muốn.” Sau đó cô lại hơi cẩn thận: “Anh để em ôm một lát được không? Trước khi anh về, em cứ nghĩ rằng anh kết hôn với người ta rồi.”
Chu Thành Ngộ: “Tôi không mất trí nhớ, cũng không nhớ cô là ai.”
Lê Nhược ghé vào lòng Chu Thành Ngộ, toàn bộ hơi thở trên người anh đều quen thuộc.
Cô không nói gì, bắt đầu nghĩ giải thích hợp lý cho những chuyện mà cô đã trải qua trước đó.
Nếu ăn ngay nói thật, Chu Thành Ngộ chắc chắn sẽ không tin, chỉ cảm thấy cô bị điên thôi, mà cô cũng không thể nói đến sự tồn tại của Tiểu Mân Côi cùng Tiểu Ma Diệp cho người khác biết.
Chu Thành Ngộ muốn gỡ tay của cô xuống, bị cô ôm như vậy làm cho hô hấp của anh dần trở nên bất ổn.
Nhưng mười ngón tay của Lê Nhược nắm thật chặt, anh gỡ không ra.
“Lê Nhược, cô có thể nói sự thật với tôi không?”
Lê Nhược đột nhiên nghĩ tới một biện pháp, “Là thế này, mỗi tối em đều nằm mơ, đều liên quan đến anh, em nhớ từng chi tiết rất nhỏ, đôi khi em cũng phân không rõ là mơ hay thật nữa, trước mấy ngày em còn đang xem biểu diễn ở nước ngoài, nhưng vừa tỉnh giấc thì em liền rất nhớ anh nên tìm đến, nào biết anh lại muốn đi xem mặt người khác.”
Sau đó giải thích túi xách cùng lắc tay: “Là anh đưa em trong mơ, sau đó em đi mua sắm thấy rất giống nên liền mua về, còn về chuyện hồi anh học cấp ba, cũng là anh nói với em trong mơ, em không biết có phải thật hay không.”
Chu Thành Ngộ tin lời giải thích mơ hồ này, nếu không thì thật không hiểu nổi, vì một số việc năm cấp ba của anh, trừ anh ra cũng không còn ai biết nữa.
“Còn chuyện trong di động của cô có hình của tôi thì sao?”
Lê Nhược tiếp tục bịa: “Bạn gái thân nhất của em là học sinh cùng trường cấp ba với anh, có lần em đến tìm cô ấy liền thấy anh đang chơi bóng rổ nên sau đó chụp rất nhiều, còn việc anh từ chối Trần Hi, cả việc Chu Nghiêu Nghiêu thu phí qua đường của anh đều là anh nói với em trong mơ.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Có chuyện này thật à?”
Chu Thành Ngộ: “Ừ.”
Lê Nhược cảm thấy thái độ của anh không còn lạnh lẽo như trước đó, sợ biến khéo thành vụng, cô quyết định, nếu thật sự có cơ hội với Chu Thành Ngộ lần nữa, cô phải đối xử thật tốt với anh.
Cô vội buông anh ra, “Xin lỗi, vừa rồi em mất khống chế.”
Cô ra vẻ đường hoàng nói: “Em không nghĩ tới người em vẫn thầm mến hồi đi học lại vẫn luôn xuất hiện trong mơ của em, sau đó lại lẫn lộn giữa mơ và thật, không thể thoát khỏi. Thật xin lỗi, quấy rầy đến anh rồi.”
Chu Thành Ngộ không tiếp lời của cô, một hồi lâu sau anh mới nói: “Có muốn vào ngồi một chút không?”
Anh mời khách sáo như vậy, Lê Nhược lại được lợi mà thấp thỏm, lần này cô không hớn hở ra mặt mà hỏi anh: “Có được không ạ? Có quấy rầy anh làm việc không?”
Chu Thành Ngộ: “Không sao.”
Lê Nhược gật đầu, nói được.
Chu Thành Ngộ quay lại xe, Lê Nhược thì lên xe mình.
Hai xe một trước một sau tiến vào tiểu khu.
Bây giờ Chu Thành Ngộ cũng đang cảm thấy khó tin, anh thế mà có cảm giác quen thuộc khó hiểu với Lê Nhược, lúc cô ôm anh, làm nũng trong lòng anh, dường như những động tác này đã trải qua vô số lần, thân thể của anh ghi nhớ cảm giác ấy.
Bởi vì anh thường xuất hiện trong mơ của cô ư?
Không thì chuyện này phải giải thích thế nào?
Trước giờ anh chưa từng chủ động mời người khác về nhà mình, hôm nay Lê Nhược lại làm anh phá lệ.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!