GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 9: Chu Thành Ngộ mua lễ vật

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Doãn Thu

Beta: Doãn Nguyệt

Nhìn thấy Chu Thành Ngộ bất lực nói không nên lời, Nhược có chút hả hê, thầm nghĩ, ai bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 anh năm 2018 không đối xử tốt với em, không yêu thương bảo vệ em.

Tiết nàytiết tiếng Anh, giáo viên tiếng Anh đến, nên Chu Thành Ngộ khôngthời gian nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phiếm với Nhược, sải bước vào toilet.

Nhược lấy điện thoại di động ra, chụp mấy bức ảnh sau lưng anh, không biết Chu Thành Ngộ nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thấy ảnh mình lúc mười tám tuổi, sẽ phản ứng nhỉ.

Vừa cất điện thoại đi, thì một chiếc điện thoại khác trong túi vang lên, đây điện thoại của Lê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Tường, mấy ngày nay vẫn dùng điện thoại của Tường để liên lạc với mọi người thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không này.

lấy điện thoại của Tường ra, trên màn hình thông báo người gọi là Thẩm Tri Lâm.

Ngày mai Thẩm Tri Lâm phải bay đi du học rồi, chiều hôm nay được nghỉ ngơi, anh đến nói tạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 biệt với Tường, “Bảo bối à, sao em không nhà?”

Nhược nghe thấy hai chữ bảo bối thì nổi da gà, “À, em đang trường, nhà nhàn rỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quá lại khó chịu.”

Thẩm Tri Lâm nói đã mua thức ăn ngon cho cô, bảo giúp việc đặt trong tủ lạnh rồi, bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giờ anh đến trường tìm cô.

Nhược đang đợi cổng trường, không biết Thẩm Tri Lâm nhìn thấy khuôn mặt bây giờ của sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phản ứng gì, vui mừng hay thất vọng?

Chỉ cần không chia tay được, chuyện còn lại không sức để quan tâm.

Thẩm Tri Lâm khi biệt thự đã nghe giúp việc nói, khuôn mặt Tường thay đổi, bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 còn xinh đẹp hơn nhiều so với trước kia, để anh chuẩn bị tâm lý.

Anh tương đối truyền thống, rất mẫn cảm đối với vấn đề động dao kéo trên mặt, thân thể tóc da © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thuộc về cha mẹ, tự nhiên không phải tốt sao? Nhất định muốn theo ý mình?

Chẳng mấy chốc, anh đã nhìn thấy được người chờ anh cổng trường.

Lần đầu tiên nhìn, đẹp đến ngạt thở.

Nhìn thêm lần nữa, vẫn thấy khuynh quốc khuynh thành, nhìn bao nhiêu cũng không thấy chán

Nhìn lần thứ mười, lại cảm thấy thiếu cái đó.

Đi thẳng đến trước mặtNhược anh mới hiểu được, thiếu đi cảm giác trong tim, anh nghĩ chắc thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gian này suốt ngày cãi nhau nên tình cảm chút phai nhạt.

“Em yêu, em làm sao…” Anh ta vừa muốn nói lại thôi.

Nhược cảm giác được tâm trạng phức tạp của anh ta, lẽ người thân mật nhất với© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Tường nên anh ta không thể nào chấp nhận được người mình yêu tự dưng trở nên như thế này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Cũng thể ngoại hình của không phù hợp với thẩm mỹ của Thẩm Tri Lâm.

Khuôn mặt này của tốt nhất, chỉ cần Chu Thành Ngộ thích được.

“Anh không thích đúng không?”giả vờ tủi thân hỏi Thẩm Tri Lâm.

Thẩm Tri Lâm thở dài, “Cũng không phải,rất tốt.” Anh đang cố gắng thuyết phục bản thân mình

Nếu nhìn quen thì sẽ vẫncảm giác, khi nào trở về, sẽ từ từ bồi dưỡng tình cảm. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sợ bị đả kích, nên không nói thêm nữa.

Nghe giúp việc nói, cũng đã nghĩ rất nhiều mới quyết định thay đổi ngoại hình như vậy

Thẩm Tri Lâm lấy chiếc vòng tay từ trong túi ra, anh vừa mua hôm nay, Tường thích thương hiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 này, đây quà chia tay cho “Đưa tay cho anh.”

Nhược không do để từ chối, đành phải đưa tay ra, Thẩm Tri Lâm rất cẩn thận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đeo cho cô, anh nhìn đi nhìn lại, rất đẹp.

Hai người nói chuyện một lúc, Nhược không biết chuyện nên đành lấy do mất trí nhớ để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bỏ qua.

Thời gian không còn sớm, Thẩm Tri Lâm sợ ảnh hưởng đến công việc của cô, “Chờ anh sang bên kia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chúng ta gọi video mỗi ngày nhé.”

Nhược gật đầu, “Vâng.”

Thẩm Tri Lâm nhìn chằm chằm Nhược mấy giây, muốn ôm cô, nhưng cảm thấy không được tự nhiên, luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cảm giác rằng người phụ nữ trước mặt này không phải bảo bối của anh, ôm cứ cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phản bội Lê Tường.

Sau đó, anh đưa tay ra xoa tóc Nhược, “Hãy chăm sóc bản thân, nếu thấy chuyện gì không vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cũng đừng quát học sinh, hãy gọi điện nói với anh.”

Mũi Lê Nhược chua chát, khi nào thì mới gặp được người đàn ông như vậy.

Thẩm Tri Lâm thấy mắt đỏ hoe, trong lòng cũng rất khó chịu, ngay lúc này anh quyết định, chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 anh học xong về sẽ cầu hôn với cô.

Quay lại trường học, chỉ còn một tiết nữa.

Một tiết tự học nữa tan học, Nhược không quen các đồng nghiệp trong văn phòng nên trực tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi lên lớp mình.

Bây giờ học sinh trong lớp gặp đã không còn kháng cự như trước nữa, các nữ sinh còn chào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hỏi với cô.

Chu Thành Ngộ ngồi cạnh cửa sổ, Nhược đi lại ngay chỗ hành lang, thỉnh thoảng nhìn từ cửa sổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vào lớp, nhiều lần hai người bốn mắt nhìn nhau.

Chu Thành Ngộ quay mắt lại rất nhanh, yên lặng làm đề.

Chu Nghiêu Nghiêu đang nghiên cứu một đề toán,nửa ngày rồi cũng không giải được, nàng ngẩng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 liền nhìn thấy Nhược trên hành lang, trong lòng vui mừng, “Nhược Nhược.”

Nghe tiếng gọi thân thiết kia Nhược hỏi Chu Nghiêu Nghiêu: “Có chuyện thế?”

Chu Nghiêu Nghiêu: “Nhược Nhược, em không làm được đề này, giúp em nhé.”

đưa đề toán choNhược,Nhược nhận lấy.

Chu Thành Ngộ thấy chiếc vòng trên tay cô, Chu Nghiêu Nghiêu cũng nhìn thấy nó, tranh thủ nịnh nọt: “Wow, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Nhược Nhược, vòng tay củathật đẹp.”

Chu Thành Ngộ quét mắt nhìn Chu Nghiêu Nghiêu, cái kiểu xưa như trái đất thế này mà đẹp?

Nhược giả vờ nhìn vào bài toán, đừng nói cách làm, đến dạng bàicòn không hiểu, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không muốn mất mặt trước Chu Thành Ngộ, quay sang hỏi Chu Nghiêu Nghiêu: “Em cần gấp không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Chu Nghiêu Nghiêu không hiểu cho lắm, “Dạ?”

Nhược: “Ngày mai tôi giảng cho em được không, mang về nhà để tìm phương pháp dễ hiểu nhất.”

Chu Nghiêu Nghiêu liên tục xua tay, nói không gấp.

Nhược lấy điện thoại di động ra chụp đề toán kia lại.

Chu Thành Ngộ nhìn cái đề kia, anh làm được, đã dùng mấy phương pháp làm, trong đó một phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 pháp đơn giản nhất.

Nhưng anh nhìn Nhược nhiệt tình muốn giảng cho Chu Nghiêu Nghiêu như vậy, nên không lên tiếng.

Chia tay Chu Thành Ngộ năm 18 tuổi, Nhược trở lại năm 2018.

Ngồi trên xe lăn, nhìn thạch caochân, cảm thấy không tình yêu.

Điều duy nhất khiến cô hạnh phúc trong lúc nàyđiện thoại di động của mình cuối cùng cũng dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được.

không kịp chờ gọi điện cho Chu Thành Ngộ, bên kia sau một lúc mới nhận.

“Alo.”

Trong điện thoại vang lên giọng nói trầm sâu lắng của Chu Thành Ngộ.

Nhược đột nhiên lại nghĩ về anh, chủ yếu nghĩ về khuôn mặt anh.

“Ông xã, anh đang đâu? Khi nào anh về.”

Chu Thành Ngộ vẫn không thích ứng được việcgọiông xã, ngừng lại mấy giây: “Trên đường.”

Mười phút trước, anh vừa rời khỏi sân bay, công việc lần này tương đối thuận lợi, nên về sớm hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 so với dự tính mấy ngày.

Nhược: “Vậy anh có mua quà cho em không?”

Chu Thành Ngộ đã sớm quên chuyện phải mua quà, nhiều năm như vậy anh cũng không thói quen mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quà cho ai.

Nhược biết chắc chắn anh không mua, nhưng vẫn giả vờ không biết,

“Ông xã, anhmua cho em đúng không? Em đang đoán xem anh mua gì.”

Giọng của chút đó nũng nịu thêm chút thoải mái: “Ông xã, anh đã mua cho em hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 món quà, để làm cho em ngạc nhiên đúng không?”

Chu Thành Ngộ: “…”

Kiểu đòi quà như này củaNhược lần đầu tiên anh nhìn thấy.

Nhược thừa dịp Chu Thành Ngộ đang im lặng, liên tục nói không ngừng:

“Vậy em nhà chờ anh, mấy ngày này chắc anh rất bận nên em cũng không dám làm phiền, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 về nhanh nhé.

Nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Bất kỳ người đàn ông nào đối mặt với cô gái xinh đẹp nũng nịu, đều tước vũ khí đầu hàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhưng Chu Thành Ngộ một ngoại lệ.

Sau khi ngắt điện thoại, anh coi như khôngviệcbắt đầu đọc tài liệu.

Nhược cúp điện thoại xong thì bắt đầu đọc sách, Tiểu Mân Côi cùng Tiểu Ma Diệp đang chơi nhảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dây, Tiểu Mân Côi mang một số đồ chơinăm 2006 về nhà, lúc này chơi quên cả trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đất.

Tiểu Ma Diệp không quên nhắc nhở cô: “Học toán nhanh lên, thời gian không còn nhiều nữa.”

Nhược thở dài, lấy quyển sách toán học ra.

Mùi mực in của cuốn sách mới làm người ta thật thoải mái, thế nhưng chỉ lật tờ đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã nhíu mày.

nằm trên bàn sách, chơi xoay bút, thỉnh thoảng vạch hai nét, khoanh tròn những chỗ coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trọng điểm.

Khi đến trang thứ hai, cảm giác đau đầu.

Cuối cùng chịu đựng xem đến trang thứ năm, ngáp một cái, mắt cũng bắt đầu kéo xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhìn đồng hồ, bây giờ mới sáu giờ.

Bỗng nhiên đặc biệt nhớ những ngày tháng thoải mái ngồi xem chương trình giải trí, sau khi xem thì ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 uống mua sắm.

Tiểu Mân Côi chơi một lúc, không nghe thấy tiếng thở dài, quay người nhìn về phía bàn học, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Nhược đang chui đầu vào bên trong quyển sách ngủ mất rồi.

bất đắc nhảy lên bàn, đánh thức Nhược.

Nhược ngẩng đầu, phản ứng đầu tiên hỏi: “Có phải Chu Thành Ngộ về rồi?” Tiểu Mân Côi: “Nhược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Nhược, lúc đọc sách không thể ngủ, đọc sách chăm chỉ vào, sẽ thấy Chu Thành Ngộ trong sách.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Nhược: “…”

nhìn thời gian trên điện thoại, 7h, nhưng Chu Thành Ngộ vẫn chưa về.

Chu Thành Ngộ từ sân bay về nhưng không về nhàlại đến công ty, xử xong công việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tồn đọng lại trong mấy ngày qua, đã chín giờ tối.

Bây giờ mới nhớ tới nhìn điện thoại, Nhược đã gửi cho anh một tin nhắn từ mười phút trước: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

[ Ông xã, em-nhớ-anh… Anhthấy không? Nhớ anh đến muốn chết 🙂 anh nhanh trở về nhé. ]

Nhược không thấy anh trả lời, lại nhắn một lần nữa: [ Ông xã, em-nhớ-anh… Anh thấy không? Nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 anh đến muốn chết 🙂 anh nhanh trở về nhé.]

Chu Thành Ngộ xoa xoa ấn đường, trả lời cô:

Anh tắt máy tính, rời khỏi công ty.

Vừa xuống dưới tầng, đã có xe chặn cửa, biển số xe anh không biết, nhưng nhân viên bảo vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không bảo bọn họ cho xe sang bên cạnh thì người bên trong chắc là…

Có lẽ anh cũng đoán ra được ai.

Người trong xe nhìn thấy anh, đẩy cửa xuống xe.

Trình Tâm Nhị đang phàn nàn: “Gọi điện thoại cho cậu cũng không nhận.”

Chu Thành Ngộ: “Lúc ấy đang họp.”

Còn sau đó thì quên mất. Anh hỏi: “Có chuyện gì?”

Trình Tâm Nhị không trả lời hỏi lại, “Cậu thực sự đã kết hôn rồi”

Đến bây giờ vẫn không tin, không thấy dấu hiệu nào đột nhiên anh lấy chứng nhận rồi công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bố.

đã nhìn chằm chằm Weibo nửa ngày, còn cho mình bị hoa mắt.

Chu Thành Ngộ khẽ vuốt cằm.

Trình Tâm Nhị không cười nổi hỏi, “Đó phài tình yêu không?”

Chu Thành Ngộ không trả lời.

Trình Tâm Nhị biếthỏi cũng không được gì, đưa hai tấm trong tay cho anh: “Bộ phim đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tiên mình đóng vai chính,cho buổi công chiếu đầu tiên, một số bạn học trước đây của chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ta cũng sẽ đi.”

Chu Thành Ngộ không hứng thú với phim tình cảm, nhưng vì bạn học anh vẫn lễ phép nhận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nói sẽ đến.

Trình Tâm Nhụy vẫn còn cảnh phải quay, nên vội vàng đến trường quay.

Xe của Chu Thành Ngộ cũng đã đến, ngồi lên xe, hơi chần chừ, cuối cùng anh vẫn bảo lái xe, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 “Đến trung tâm thương mại.”

Chu Thành Ngộ rất ít khi đi mua sắm, lần đầu tiên đến cửa hàng như thế này, anh hỏi quầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phục vụ mới biết được cửa hàng mình muốn đến tầng mấy.

Phụ nữ đều thích túi xách, Nhược cũng không ngoại lệ, ngày chuyển đến biệt thự, trong đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ba vali của đều đựng túi xách.

Chu Thành Ngộ không biết Lê Nhược thích kiểu dáng màu sắc như thế nào, đành chọn một cái đắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhất, tiện thể lấy một chiếc khăn lụa cùng với túi.

Sau đó nhân viên bán hàng đề nghị anh mua một cái khăn lụa khác, nói rằng màu này năm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đang phổ biến nhất, nhân viên bán hàng mang hai cái khăn ra để lên túi cho anh cân nhắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xem chọn cái nào.

Chu Thành Ngộ không có gu thẩm mỹ, nên không hiểu tại sao phải buộc khăn lụatrên túi, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 anh nhìn thấy các túi của Nhược đều phối hợp với khăn lụa. Anh lười chọn nên mua cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hai.

Xuống tầng 1, khi đi qua quầy trang sức, Chu Thành Ngộ không khỏi nhìn thêm mấy lần nhưng cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dừng lại.

Khi đi đến cửa trung tâm thương mại, câu nói của Nhược “Ông xã, anh đã mua cho em hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 món quà, để làm cho em ngạc nhiên đúng không?”, lại vangbên tai khiến anh muốn đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cũng không được.

Anh dừng chân lại quay người vào quầy trang sức mua cho Lê Nhược một chiếc vòng tay.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Giáo Viên Chủ Nhiệm Của Chồng, Xuyên Thành Giáo Viên Chủ Nhiệm Của Chồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Giáo Viên Chủ Nhiệm Của Chồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Xuyên Thành Giáo Viên Chủ Nhiệm Của Chồng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Xuyên Thành Giáo Viên Chủ Nhiệm Của Chồng full, Xuyên Thành Giáo Viên Chủ Nhiệm Của Chồng online, read Xuyên Thành Giáo Viên Chủ Nhiệm Của Chồng, Mộng Tiêu Nhị Xuyên Thành Giáo Viên Chủ Nhiệm Của Chồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 9 — Xuyên Thành Giáo Viên Chủ Nhiệm Của Chồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App