Gần mười giờ, Lê Nhược vẫn không đến.
Vì lễ phép, Chu Thành Ngộ gọi điện thoại cho cô, kết quả bên kia tắt máy.
“Về công ty.” Chu Thành Ngộ nói với tài xế.
Chu Thành Ngộ cho rằng Lê Nhược sợ kết hôn, đột nhiên không muốn đi đăng ký, anh cũng không phải rất gấp gáp.
Hai tuần trôi qua, anh đã đi công tác về, Lê Nhược cũng không liên lạc với anh lần nào, lúc đang họp thì nhận được điện thoại của mẹ: Lê Nhược bị tai nạn xe cộ, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Trước đó ba mẹ Lê Nhược không biết Lê Nhược với Chu Thành Ngộ đã quyết định kết hôn cho nên không báo cho nhà họ Chu.
Hội nghị mới tiến hành được một nửa, Chu Thành Ngộ nói với thư ký mấy câu rồi rời đi, đến bệnh viện.
Lê Nhược nằm trên giường bệnh, không biết gì cả.
Phòng bệnh chỉ có ba mẹ của Lê Nhược, tiều tụy không thể tả.
Chu Thành Ngộ không biết an ủi người khác, ngồi với họ một lát, rồi hỏi chuyện tài xế gây tai nạn.
Mẹ Lê Nhược nói: “Vội về nhà cho con ăn, đứa bé mới nửa tuổi, đang lúc cần uống sữa.” Sau khi biết tình huống đêm đó, bà cũng không biết nên làm sao với người tài xế kia.
Bây giờ con gái còn chưa tỉnh lại, bà càng không có tâm tình suy nghĩ chuyện khác.
Người tài xế kia nửa giờ sau đến bệnh viện, lúc đẩy cửa phòng bệnh ra, Chu Thành Ngộ trố mắt, “Cô Lê?” Chủ nhiệm lớp cấp ba của anh, Lê Tường.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông anh cũng chưa gặp lại cô Lê lần nào, nhưng Lê Tường không thay đổi gì nhiều so với mười năm trước, có thể là bởi vì sinh con rồi nên hơi mập lên một chút.
Lê Tường hết hồn, cô bình tĩnh lại, không tồi không tồi, là Chu Thành Ngộ, chỉ là bây giờ lớn vậy rồi, lần cuối cùng cô gặp thì Chu Thành Ngộ là một nhóc con mười tám tuổi mà thôi.
Dùng mấy câu trào lưu mà nói thì Chu Thành Ngộ mà cô quen thuộc là Chu Thành Ngộ tiểu thịt tươi.
Chu Thành Ngộ là lớp trưởng lớp cô chủ nhiệm, nhưng lớp trưởng này chẳng nghe lời gì cả, thường xuyên đi muộn… nhưng mà thành tích lại đứng đầu cả khối, cô cũng không có biện pháp gì với cậu ta.
Thấy Chu Thành Ngộ thì cô lại bắt đầu phiền muộn, cô đến chỗ này hai tuần rồi, cũng không biết bây giờ lớp mình thế nào rồi, hiện tại là thời kỳ mấu chốt của cấp ba.
Nhưng cô không biết làm thế nào để quay lại năm 2006, cô phiền muộn cực kỳ.
Lê Tường hỏi Chu Thành Ngộ sao cũng ở chỗ này.
Chu Thành Ngộ suy nghĩ một lát quan hệ với Lê Nhược, Lê Nhược nhận nhẫn của anh, nếu không xảy ra tai nạn thì bọn họ đã sớm đăng ký xong rồi.
“Lê Nhược là vị hôn thê của em.”
Lê Tường: “…”
Chu Thành Ngộ vừa nói xong, trong lòng ba mẹ Lê Nhược đều khó tiếp nhận, thì ra con gái với Chu Thành Ngộ đã đến giai đoạn bàn chuyện kết hôn rồi.
Lê Tường mỗi ngày đều đến giúp đỡ chăm sóc Lê Nhược, bản thân cô cũng hiểu là mình cùng Lê Nhược có duyên phận định trước rõ ràng, ngay cả tên cũng rất thú vị
Một tường, một nhược.*
* Tường trong tường vi, Nhược trong đỗ nhược: đều là tên hoa
Hôm nay Chu Thành Ngộ ở đây, cô cũng không tiện lưu lại, nên mượn cớ rời đi, nói ngày mai sẽ trở lại.
Chu Thành Ngộ đưa cô đến cửa phòng bệnh, “Cô đi cẩn thận ạ.”
Lê Tường không để anh tiễn, thật ra trong đầu cô có rất nhiều nghi hoặc muốn hỏi Chu Thành Ngộ một chút.
Như năm ấy thành tích thi đại học của lớp bọn họ như thế nào, hoặc là cậu với cô bé cán bộ môn toán xinh đẹp có phải một đôi hay không, bởi vì trước đó vài ngày cô còn vừa tịch thu thư tình của Chu Thành Ngộ, Chu Thành Ngộ không thừa nhận.
Trong lớp còn đồn là Chu Thành Ngộ là một đôi với cán bộ môn Anh của lớp…
Vấn đề yêu sớm làm cô rất đau đầu, lại không dám quản quá nhiều, sợ làm ảnh hưởng tâm trạng tụi nhỏ kéo theo thành tích thụt lùi.
Nếu hỏi Chu Thành Ngộ bây giờ, chờ khi nào cô có cơ hội quay lại năm 2006, cô liền có biện pháp ứng phó đám nhóc yêu sớm kia.
Nhưng mà trường hợp hôm nay không thích hợp, cô khoát khoát tay với Chu Thành Ngộ, bảo anh nhanh đi vào chăm sóc Lê Nhược.
Lê Nhược tỉnh lại vào buổi sáng ba ngày sau, lúc đó mới năm rưỡi, cô mở mắt, mờ mịt nhìn trần nhà, không phải phòng cô, cô lại nhìn xung quanh.
Ba ngủ ở giường nhỏ bên cạnh, mẹ ngồi cạnh giường của cô, gác đầu lên tay ngủ, tay kia còn nắm chặt tay cô.
Ý thức chậm chạp ù về, Lê Nhược nhớ ra, cô đi tản bộ công viên cùng Tiểu Mân Côi và Tiểu Ma Diệp, lúc về tiểu khu thì gặp tai nạn xe cộ, sau đó cô không biết gì nữa.
“Mẹ.” Giọng của cô rất yếu.
Mẹ Lê run một cái, bị giật mình mà tỉnh, thấy con gái mở mắt, bà há hốc mồm, nói không nên lời, mừng đến chảy cả nước mắt, tâm trạng bết bát mấy ngày nay đến giờ phút này mới thả lỏng, suýt nữa thì khóc thành tiếng.
Ba nghe thấy tiếng động cũng tỉnh lại, không kịp mặc cả áo khoác, nhanh chân chạy lại giường, “Nhược Nhược, có đau không con? Nói ba nghe xem đau ở đâu?”
Lê Nhược lắc đầu, cười yếu ớt.
Lê Nhược không biết mình đã nằm trên giường bao nhiêu ngày rồi, hỏi xem hiện tại là mấy giờ.
Mẹ cô nhìn đồng hồ đeo tay: “Chưa đến sáu giờ, con ngủ thêm một lát đi.”
Lê Nhược: “Thế bảy giờ mẹ gọi con nhé, con phải đến cục dân chính.”
Mẹ Lê không hiểu: “Đến cục dân chính làm gì?”
Lê Nhược nói đơn giản chuyện của cô cùng Chu Thành Ngộ, những chi tiết trung gian đều bị cô loại bỏ, “Mẹ, lát nữa mẹ về cầm hộ khẩu qua hộ con nhé.”
Mẹ Lê vỗ đầu cô, “Con nằm trên giường hơn hai tuần rồi, đi đâu đăng ký?”
“Cái gì?” Lê Nhược kích động, kéo đến vết thương làm cô đau đến mức toát mồ hôi lạnh.
Cô hôn mê lâu vậy à?
Chu Thành Ngộ thì sao?
“Mẹ, vậy Chu Thành Ngộ kết hôn chưa?”
Cô trì hoãn lâu như thế không chừng Chu Thành Ngộ lại đi xem mắt rồi cũng nên.
Mẹ Lê: “Nhược Nhược… con nói ngu ngốc cái gì thế hả? Con còn đang nằm trên giường đây này, một mình Chu Thành Ngộ kết hôn cái gì? Trước đó mấy ngày thằng bé đi công tác, không biết con bị tai nạn, mấy ngày này mỗi ngày đều đến thăm con.”
Tim Lê Nhược tìmlại vị trí của nó, cô ngó đầu giường mình tìm di động.
Di động của cô bị xe nghiền nát, sim cũng hỏng, phải đi làm lại.
Mẹ: “Chờ con xuất viện thì tự đi làm đi, con muốn liên lạc với Chu Thành Ngộ thì mẹ đưa số khác cho con dùng.”
Lê Nhược uể oải gật đầu, bây giờ thân thể của cô rất suy yếu, cũng không còn sức nói nữa, “Mẹ, con ngủ thêm một lát, mẹ cũng nghỉ đi ạ.”
Nhắm mắt lại, rất nhanh cô đã ngủ mất.
Sáng sớm Chu Thành Ngộ vừa rời giường liền nhận được điện thoại của ba Lê, giọng nói không giấu được vui vẻ và hưng phấn, nói với anh Lê Nhược sớm nay đã tỉnh rồi.
“Con đến ngay ạ.” Giọng Chu Thành Ngộ không dao động nhiều lắm.
Không có việc gì là tốt rồi, còn những tình cảm khác của anh, ờ, chẳng có tình cảm nào cả.
Hôm nay là lần thứ hai Lê Nhược gặp Chu Thành Ngộ, cô không nghĩ tới Chu Thành Ngộ đến sớm vậy, lúc cô mở mắt thì anh đã xuất hiện trong phòng bệnh.
Đời này của cô chưa từng lôi thôi thế này, mặt chưa rửa, tóc cũng không biết đã bao lâu chưa gội, một chân còn bị gãy, đang bó thạch cao, cần bao nhiêu nhếch nhác có bấy nhiêu nhếch nhác.
Trong phòng bệnh chỉ có hai người họ, Lê Nhược nhìn hai bên, ba mẹ không có trong phòng, đại khái là đặc cách để không gian lại cho bọn họ.
Chu Thành Ngộ vốn không nói nhiều, cũng không lên tiếng, nhàn nhạt nhìn cô, hôm nay cho dù là tính tình hay ánh mắt của cô đều thu liễm rất nhiều, thậm chí có một tia ngoan ngoãn.
Lần đầu gặp mặt thì trên mặt cô viết năm chữ: Phóng khoáng ngủ hắn một lần.
Lê Nhược phá vỡ im lặng, “Cảm ơn anh đến thăm tôi.”
Chu Thành Ngộ: “Ừ.”
Lê Nhược: “Gần đây chắc không thể đi đăng ký được rồi, cũng không biết khi nào mới xuống giường được, không thì mấy hôm nữa tôi ngồi xe lăn đi qua cũng được, dù sao lúc chụp ảnh cũng chỉ chụp nửa người trên thôi mà.”
Chu Thành Ngộ bó tay, hỏi cô: “Em gấp lắm à?”
“…” Lê Nhược không tỏ ra yếu thế chút nào tìm lại mặt cho mình: “Không phải sợ anh gấp à?” Cô còn chưa hết giận, “Anh xem, nhẫn cũng tặng rồi, tôi cũng không thể không đi tiếp, đúng không hả?”
Nói đến nhẫn, Lê Nhược vô ý thức nhìn ngón áp út của mình, trống rỗng, hai tay đều trống, trong lòng hốt hoảng.
Cô nhanh chóng bảo Chu Thành Ngộ tìm giúp: “Anh giúp tôi nhìn tủ đầu giường xem có nhẫn không.”
Chu Thành Ngộ đứng dậy, giúp cô tìm khắp những chỗ có thể để đồ, không có.
Lê Nhược lấy di động gọi cho mẹ, hỏi mẹ để nhẫn của cô ở đâu rồi, mẹ cô không hiểu ra sao: “Nhẫn gì?”
Lê Nhược: “Chu Thành Ngộ tặng con nhẫn kim cương, ngọc xanh.”
Mẹ: “Không thấy gì cả, lúc ba mẹ đến bệnh viện thì con đã ở trong phòng cấp cứu rồi, lúc đó tài xế lái xe đâm con giao di động của con cho mẹ, còn cả vòng tay lắc chân của con, nói trước khi phẫu thuật đều phải tháo ra, không có cái nhẫn nào cả.”
Sắc mặt của Lê Nhược cũng biến đổi, nếu cô làm mất nhẫn, cô đi chỗ nào tìm Tiểu Mân Côi với Tiểu Ma Diệp của cô đây hả?
Chiếc nhẫn xanh này là mấy hôm trước Chu Thành Ngộ mua được ở sàn đấu giá, anh không thường mua châu báu, cũng không có bạn phái nữ để tặng nhưng hôm đó lại thần xui quỷ khiến mua về.
Anh có cảm giác chiếc nhẫn kia dường như từng rất quen thuộc, cũng khẳng định bản thân chưa từng thấy nó, bởi vì viên ngọc này mới được phát hiện mấy tháng trước mà thôi.
Vốn muốn tặng cho mẹ, sau đó bận rộn nên quên mất.
Giá chiếc nhẫn ngọc này thật sự xa xỉ, đủ để mua một căn hộ xa hoa khu nhị hoàn.
Từ lúc Lê Nhược bị tai nạn đến giờ đã qua nửa tháng, người nhặt được nếu đến giờ còn không đem trả thì chính là không có ý định trả lại.
Nhẫn bị mất, anh cũng cảm thấy tiếc nuối.
Nhưng con người anh không thích nhất là lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa, đối với anh mà nói, so với việc tốn công đi tìm mà không nhất định sẽ tìm được, chi bằng dùng thời gian đấy đi kiếm tiền đi.
Anh thản nhiên nói: “Làm mất thì thôi, mua lại một cái khác là được.”
Lê Nhược lắc đầu liên tục, cô không thiếu nhẫn, trang sức châu báu ở nhà có nhiều lắm, cô chỉ muốn tìm Tiểu Mân Côi với Tiểu Ma Diệp của cô về thôi.
Tiểu Mân Côi nói có duyên tiền kiếp với cô, cô còn chưa biết là duyên phận gì đâu.
Kiếp trước cô là giám thị trường thi, vào núi gặp tuyết lở, vậy là gặp tai nạn, lúc đó cô bao nhiêu tuổi, là đàn ông hay phụ nữ.
Nếu là đàn ông thì có vợ có con không? Sau đó thì sao?
Nếu là phụ nữ, liệu có chồng có con chưa? Chồng cô có phải vẫn luôn chờ cô hay không?
Lê Nhược cảm thấy hốt hoảng, mọi hi vọng đều gửi gắm lên người Chu Thành Ngộ, cô bắt lấy tay của Chu Thành Ngộ, “Anh nhất định phải tìm giúp tôi, chiếc nhẫn kia không thể làm mất được.”
Chu Thành Ngộ giật mình sửng sốt, muốn rút tay về nhưng lại bị cô nắm thật chặt.
Anh nhìn cô, lại nhìn nhìn cánh tay cô.
Lê Nhược cũng cảm thấy mình hơi kích động, sợ bị phát hiện điểm kì lạ, cô giải thích: “Đó là chiếc nhẫn đầu tiên tôi được tặng, còn là nhẫn kết hôn nữa, có ý nghĩa đặc biệt.”
Chu Thành Ngộ lặng lẽ nhìn cô, nói cứ như cô có bao nhiêu tình cảm sâu nặng với anh không bằng.
Lê Nhược ngửa đầu: “Anh giúp tôi tìm được không, tôi muốn chiếc nhẫn kia.” Dựa vào khả năng của Chu Thành Ngộ, muốn tìm đồ bị mất thì luôn có biện pháp.
Chu Thành Ngộ cuối cùng cũng mở miệng: “Trước tiên bỏ tay ra đã có được không?”
Lê Nhược: “…”
Cô ngượng ngùng buông anh ra, lúc này mới chú ý tới bàn tay anh không có chút ấm áp nào, thật lạnh. Nhưng mà ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, thật phù hợp với tiêu chuẩn nghiêm khắc nhất của một kẻ “cuồng tay” như cô.
Chu Thành Ngộ rốt cuộc vẫn tốn giờ tốn sức tìm nhẫn cho cô, vốn là không ôm hi vọng gì cho lắm, kết quả lại thông qua camera giám sát thấy được lúc cô ra ngoài cũng không đeo nhẫn mà chỉ cầm theo một cái túi đựng chìa khóa mà thôi.
Chu Thành Ngộ câm nín nhìn Lê Nhược, Lê Nhược chớp chớp mắt, cười mỉm với anh.
Không mất là tốt rồi, không mất là tốt rồi.
Chu Thành Ngộ: “Hai ngày tới tôi bận.” Nói xong liền rời bệnh viện.
Ý là, thời gian tới không đến thăm cô thường xuyên được.
Mẹ Lê về nhà đem nhẫn đến cho Lê Nhược, Lê Nhược vội vã đeo lên tay, trân trọng như bảo bối mất đi mà tìm về được, nhân lúc mẹ cô đi ra sảnh bệnh viện, cô nhanh chóng triệu hồi Tiểu Mân Côi và Tiểu Ma Diệp.
Vốn dĩ Lê Nhược ở trên giường bệnh buồn chán khó chịu, mấy ngày này Chu Thành Ngộ lại không có thời gian ở cùng cô, cô bỗng nảy sinh ý tưởng: “Hai em mang chị về quá khứ lượn một vòng được không?”
Tiểu Ma Diệp hỏi cô có muốn về mười hai năm trước, năm 2006 không?
Lê Nhược hỏi: “Năm ấy có cái gì chơi vui à?”
Tiểu Ma Diệp lắc đầu: “Em cũng không biết có gì để chơi không, nhưng mà thời không kia khuyết mất một người, chị đi qua thì vừa vặn thế thân người ta, nếu xuyên về những năm khác, chị cũng chỉ có thể xuyên thành đồ dùng, không thể xuyên thành con người.”
Lê Nhược hưng phấn vô cùng, hỏi thời không kia thiếu ai thế? Nam hay nữ? Có xinh đẹp không?
Tiểu Ma Diệp: “Chị biết người kia đấy.”
“Chị biết?”
“Vâng, là người lái xe đâm chị ý, cô Lê Tường, cũng là chủ nhiệm lớp cấp ba của anh Chu Thành Ngộ.”
Lê Nhược không nhịn được, cô muốn về năm 2006 tìm Chu Thành Ngộ chơi.
Bởi vì xuyên thành Lê Tường về năm 2006 nên Lê Nhược cũng không cần gãy xương, không cần chống nạng, càng không có đau đớn gì, nhưng cần phải chuẩn bị trang phục.
Tiểu Mân Côi có thể thay đổi quần áo cho cô trong vòng một giây, nó đổi cho cô một bộ váy dài vừa thục nữ lại vừa tiên khí, kiểu tóc cũng biến đổi luôn.
Lê Nhược đứng trước gương nhìn trái nhìn phải, ở năm 2018 thì cô vẫn mang bộ dáng của bản thân, chỉ khi nào về năm 2006 mới đổi sang hình dạng của Lê Tường.
Năm 2006 đang là tháng 12, tuyết bay đầy trời, cả Bắc Kinh được bao trong một lớp vỏ bằng bạc.
Người đi đường đều kinh ngạc nhìn về phía Lê Nhược, giữa đông mà còn có người mặc váy hè ra ngoài cơ à?
Lê Nhược lạnh đến run rẩy, năm 2018 rõ ràng đang là mùa hè mà.
Lúc xuyên qua quá phấn khích nên quên mang di động, túi cũng không mang, giờ trên người chẳng có đồng nào, mấu chốt là cô không rõ nhà mình ở đâu, đi làm ở trường nào, không lên chút kế hoạch chiến lược nào cả.
Mỗi ngày Tiểu Mân Côi chỉ có thể thay đổi trang phục cho cô một lần, vừa dùng ở năm 2018 rồi.
Lê Nhược sắp không chịu nổi rồi, môi tím tái.
Cùng đường, cô chỉ có thể lựa chọn đi tìm đồn công an, nhờ cảnh sát hỗ trợ xem nhà ai có con gái đi lạc thì mau đến lĩnh về.
Cô nói với cảnh sát là cô chỉ biết mình tên là Lê Tường, còn lại không nhớ gì cả.
Sau đó còn bịa chuyện như thật: “Hình như tôi mắc phải hội chứng Dory*, trí nhớ chỉ lưu trữ vài tiếng thôi, chỉ nhớ mình tên là gì, còn lại đều quên.”
*Hội chứng Dory (Dory trong phim hoạt hình finding nemo, là một con cá bị suy giảm trí nhớ nghiêm trọng, nhớ tên mình là tốt lắm rồi) -> nguyên văn là hội chứng suksak (hay susaka) được đặt tên theo tiến sĩ J. Susek với một nhóm đồng tác giả lần đầu nghiên cứu căn bệnh này. Bệnh nhân mắc bệnh này sống tối đa trong một ngày, vì trí nhớ của họ chỉ duy trì tối đa trong 24 h. vân vân và mây mây (tham khảo thêm GG caca hoặc bộ phim đình đám ’50 lần hẹn đầu tiên’ để biết thêm chi tiết)
Các chú cảnh sát nhân dân nhìn nhau. Bọn họ không nghĩ là cô mất trí nhớ mà nghi ngờ cô thần kinh có vấn đề, giữa mùa đông mà chỉ mặc một cái váy.
Một nữ cảnh sát tìm áo cho cô khoác tạm, nói người nhà cô sẽ tới đón cô bây giờ.
Bấy giờ Lê Nhược mới biết, thì ra Lê Tường ở năm 2006 đã mất tích hai tuần, còn là mất tích ở bệnh viện. Hai tuần trước Lê Tường trượt chân trên tuyết đọng ngã đập đầu vào đá, lúc cấp cứu vẫn hôn mê, cuối cùng một buổi sớm phát hiện không thấy người trên giường.
Nhà Lê Tường báo cảnh sát, cảnh sát tìm tới tận lúc này vẫn không có manh mối, cũng không có dấu vết nào.
Bên cảnh sát hình sự đang rầu rĩ đây này, không ngờ người lại xuất hiện rồi.
Cảnh sát hỏi Lê Nhược vài vấn đề, Lê Nhược ngoại trừ lắc đầu thì vẫn là lắc đầu, nói nhiều ắt lộ, cô còn đang muốn trà trộn vào thời không này đây.
Một giờ sau, ba mẹ Lê Tường chạy đến đồn công an.
Trình Ngọc ôm con gái vào lòng khóc lóc, “Cục cưng con đi đâu thế, dọa chết mẹ rồi.”
Lê Chu Hồng, ba của Lê Tường cũng đỏ viền mắt, mấy ngày nay ông với vợ đều khổ sở từng giây từng phút, cảm giác sống không bằng chết, không biết tại sao con gái bỗng dưng biến mất, hai tuần trôi qua cũng không có tin tức gì, chỉ sợ là không thể trở về nữa.
Đây là lần đầu tiên cô gặp Trình Ngọc, hoàn toàn xa lạ nhưng khi Trình Ngọc mạnh mẽ ôm cô mà khóc thì cảm xúc trong lòng cô cũng rất ngổn ngang, cô có thể hiểu cảm giác mất đi mà tìm lại được của bà.
“Mẹ, không phải con không có chuyện gì rồi hay sao.” Cô nhẹ nhàng đẩy đẩy cánh tay Trình Ngọc.
Đừng ôm chặt như vậy chứ, mặt cô đều dán vào ngực của bà rồi.
Bộ dáng của cô bây giờ giống Lê Tường là do Tiểu Mân Côi hóa trang cho cô, chẳng may phần hóa trang này bị Trình Ngọc cọ rơi mất thì cô sẽ bị lộ.
Trình Ngọc thư giãn tâm tình, buông cô ra, “Để mẹ xem, sao con gầy vậy chứ?” Nói xong, nước mắt Trình Ngọc lại rơi xuống, bắt đầu hỏi cô mấy ngày nay đi đâu, sao không liên hệ với người nhà, sao lại mặc phong phanh như vậy.
Lê Nhược lắc đầu: “Con không biết.” Giờ cô mới nhìn rõ người trước mặt, bỗng nhiên run lên, mẹ của Lê Tường hình như rất giống một minh tinh?
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!