Beta: Doãn Nguyệt
Chu Thành Ngộ không có phản ứng gì, ngẩng đầu nhìn thấy một giáo viên chưa gặp bao giờ đang đứng trên bục giảng, là một người phụ nữ xinh đẹp, anh hỏi bạn cùng bàn đây có phải là giáo viên mới tới dạy thay hay không.
Ngồi cùng bàn với anh tên là Chu Nghiêu Nghiêu, cùng họ với anh cũng là người một nhà, Chu Nghiêu Nghiêu đồng lứa với anh, nhưng là con gái của anh họ trong tộc nên gọi anh là chú, nhưng từ trước tới nay Chu Nghiêu Nghiêu đều gọi thẳng tên anh.
Chu Nghiêu Nghiêu sinh ra là ngũ hành khuyết thổ *( tức là người bị khuyết mệnh thổ), cho nên được mọi người đặt cho cái tên như vậy.
• Giải thích về khuyết mệnh thổ
Con người cũng như những gì đang tồn tại xung quanh chúng ta là sự tổng hòa của ngũ hành. Từ khi chào đời, chúng ta đã được hấp thụ khí của đất trời biểu hiện qua thiên can và địa chi trong tứ trụ, có thể hiểu khí đó là khí tiên thiên trong ngũ hành. Mỗi người đều có các hành Kim, Thủy, Mộc, Hỏa, Thổ chỉ có điều là mức độ ngũ hành có khác nhau.
Theo Khuyết mệnh học, những người khuyết Thổ sẽ có xu hướng bổ sung hành Thổ thông qua cách ăn uống, chọn trang phục,… cho mình.
Hành Thổ nói về không gian nuôi trồng và sinh trưởng, nơi sinh sống và tồn tại của tất cả sinh vật. Thổ nuôi dưỡng và tương tác với các hành khác.
Người Mệnh Khuyết Thổ trong ngũ hành thì sẽ hợp với những người – sự vật thuộc mệnh Hỏa và Thổ khắc người, sự vật thuộc Thổ và Thủy.
Chu Nghiêu Nghiêu vẫn chống tay lên má, say mê nhìn Lê Nhược trên bục giảng.
Mỗi ngày có thể học với giáo viên xinh đẹp như vậy, cô cũng có thể sống nhiều thêm vài năm, cuộc sống thật tươi đẹp.
Chu Thành Ngộ lấy tay chạm vào khuỷu tay của cô hỏi, “Đang hỏi cậu đấy.”
Chu Nghiêu Nghiêu hoàn hồn, ánh mắt không vui nói: “Cậu đang làm gì vậy, có biết đang làm phiền người ta hay không!”
Chu Thành Ngộ không so đo với cô nàng, cằm chếch lên đối diện bục giảng, “Đó là giáo viên dạy thay môn nào?”
Chu Nghiêu Nghiêu trợn mắt lên, “A? Sao hôm nay cậu lại nói nhiều như vậy ?”
Chu Thành Ngộ không để ý đến cô nữa, cúi đầu đọc sách.
Chu Nghiêu Nghiêu cảm thấy hơi mất mặt, lại tìm đề tài nói chuyện với anh: “Cậu vừa nói gì mình không nghe thấy?”
Chu Thành Ngộ: “Cái gì?” anh chỉ chú tâm làm bài nên lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy ngay người trên bục giảng .
Nói đến chủ nhiệm lớp xinh đẹp của mình, Chu Nghiêu Nghiêu cảm thấy rất phấn khích, so với mình đẹp còn vui hơn, đặc biệt tự hào, “Đó là chủ nhiệm lớp của chúng ta đấy, có phải đẹp đến mức chim sa cá lặn hay không?”
Dù sao cô lớn bằng này, là chưa từng thấy người nào đẹp như vậy, khí chất tuyệt vời hơn nữa giọng nói so với trước đây cũng ngọt ngào dễ nghe hơn nhiều.
Chủ nhiệm lớp vừa rồi nói mình đi phẫu thuật, bởi vì trí nhớ có vấn đề, nên bây giờ mới trở lại lớp. Nhưng cô thấy không giống người đi phẫu thuật thẩm mỹ, ngũ quan tự nhiên như vậy, không hề cứng chút nào, nhìn thế nào cũng cảm thấy không hề không tự nhiên.
Hiện tại nhìn giáo viên chủ nhiêm là thấy vui vẻ rồi, nếu ngồi trong căn tin của trường học, còn có thể sắc đẹp thay cơm giúp cho nữ sinh giảm béo hiệu quả.
Bằng cách này cô có thể ăn ít đi hai bát cơm mỗi ngày, không đến mức nghĩ đến học thể dục là muốn khóc rồi.
Chu Thành Ngộ lại nhìn người trên bục giảng, Lê Tường đi phẫu thuật thẩm mỹ ? Khuôn mặt như vậy, bệnh viện có thể chỉnh được sao?
Anh cũng không nghĩ nhiều nữa, dù sao người này nhìn dễ chịu hơn trước kia.
Trên bục giảng, Lê Nhược gõ lên bảng đen: “Các em yên lặng.” Giọng của cô rất dịu dàng.
Tất nhiên là nó vô cùng có hiệu quả, cả lớp im lặng ngay lập tức.
Chu Thành Ngộ không nhìn cô, lật một trang sách, tiếng lật sách vang lên rất rõ trong lớp.
Trước đây, Lê Tường có hét lên thì anh cũng không hề tỏ thái độ gì.
Lê Nhược xoay người, viết hai chữ ở trên bảng đen, ‘Nhược Nhược’.
Chu Nghiêu Nghiêu có mười vạn câu hỏi tại sao, bình thường cô cũng là người nói nhiều nhất, hôm nay cũng không ngoại lệ, “Cô giáo, Nhược Nhược có nghĩa là gì?”
Lê Nhược: “Trong thời gian này tôi đã xem xét lại và cảm thấy phương pháp dạy học của tôi trước kia khá sai lầm, sai lệch nghiêm trọng với mong muốn của chúng ta, thời gian tới còn chưa đến nửa năm, tôi hy vọng chúng ta có thể hòa thuận và trân trọng chúng, không như những ngày trước đây, tôi đã từng quá cứng nhắc, bây giờ đổi diện mạo mới nên cũng lấy tên gọi mới là Nhược Nhược, đọc gần với ‘mềm mỏng’*. Sau này các bạn hãy gọi tôi là Nhược Nhược.”
(*) Chỗ này đáng lẽ là yếu, nhưng em thấy không sát nghĩa nên em để là ‘mềm mỏng’, nếu có từ nào hợp lý hơn thì xin hãy góp ý ạ :”)))).
Cả lớp đều thì thầm với nhau, trước kia bọn họ đều gọi Lê Tường là Diệt Tuyệt sư thái, bỗng nhiên cảm thấy Nhược Nhược rất dễ nghe lại còn đáng yêu.
Lê Nhược liếc mắt nhìn Chu Thành Ngộ, anh có vẻ không hề để ý đến sự xuất hiện của cô, chuyên tâm làm việc của mình.
Cô biết thời gian nghỉ giữa giờ với học sinh cấp ba rất quí giá, vì vậy không nói thêm gì nữa mà để cho bọn họ tự do hoạt động.
Bởi vì muốn nhìn Chu Thành Ngộ, cho nên Lê Nhược không rời khỏi lớp.
Bảng đen không được sử dụng nhiều vì cơ bản các thầy cô đều dùng máy chiếu, thỉnh thoảng cần phải thêm một số nội dung thì mới dùng đến bảng đen để viết.
Bụi phấn bay vào người, cô dùng tay che miệng và mũi, cơ thể lui về phía sau càng xa càng tốt bắt đầu lau bảng.
Chu Thành Ngộ ngẩng đầu nhìn thấy cảnh này, anh hơi nhíu mày, cảm thấy chủ nhiệm lớp có gì đó khác thường nhưng không nhìn ra được.
Lê Nhược lau xong bảng, thì cũng đến giờ vào học, cô ở đây cũng không có chuyện gì làm nên chuẩn bị về nhà, tiết tự học buổi chiều sẽ quay lại.
Về đến nhà, Tiểu Mân Côi đang chơi trên cầu trượt, Tiểu Ma Diệp dưới cầu trượt đón cô.
“Này, Nhược Nhược, hôm nay thế nào?”
Lê Nhược: “Không tệ.” Cô lấy một quả cam và bắt đầu lột vỏ.
Tiểu Mân Côi từ biểu hiện trên khuôn mặt của cô đã biết hôm nay cô làm được rất nhiều việc.
Lê Nhược nói: “Bắt đầu từ hôm nay, chị có thể gặp mặt Chu Thành Ngộ mỗi ngày, sau giờ học chị sẽ kêu anh ấy ở lại văn phòng, để nói chuyện.”
Tiểu Hoa Hồng có chút lo lắng: “Nhược Nhược, Chu Thành Ngộ mới mười tám tuổi, mà chị đã hai mươi tám, chị không thấy có khoảng cách thế hệ sao?”
Lê Nhược: “. . .” Cô sửa lại: “Chị ở năm 2018 là 28 tuổi, còn bây giờ mới 16 tuổi, hiểu không?”
Tiểu Mân Côi lè lưỡi, tiếp tục tự chơi với cầu trượt của mình.
Tiểu Ma Diệp ra hiệu cho Lê Nhược, nói tất cả các tài liệu về toán học liên quan đến trung học của cô anh đã mang để trên tủ đầu giường, từ hôm nay cô hãy bắt đầu đọc sách, tranh thủ kỳ nghỉ đông để học những thứ này, sau khai giảng cô mới có thể tự tin tiếp nhận môn toán ở cấp ba.
Lê Nhược quay đầu nhìn về phía tủ đầu giường, một chồng tài liệu toán học cao phải đến một mét?
Cô cảm thấy không được khỏe lắm, quả cam ăn vào lại có vị mặn chát.
Dừng lại một chút cô nói: “Tối nay chúng ta quay về năm 2018 đi, chị muốn nhờ Chu Thành Ngộ dạy học cho mình.”
Tiểu Ma Diệp: “Anh ta không có thời gian.” Anh lại tiếp tục tàn nhẫn dội thêm chén nước lạnh: “Cho dù có thời gian anh ta cũng sẽ không giúp chị.”
Lê Nhược lấy một quả cam khác, quả cam lần này là đắng thật.
Dù sao cũng phải thử xem thế nào.
Cô lấy một cái túi, bỏ toàn bộ sách giáo khoa và các tài liệu liên quan đến toán học vào, rồi chuẩn bị trở lại năm 2018 để học bù suốt đêm.
Ba giờ 30p chiều, Lê Nhược đến trường, khi cô vừa đến trường học, đúng lúc là giờ tự học buổi chiều.
Tới trước cửa lớp học, mấy nữ sinh đang ghé vào lan can nhìn xuống phía dưới sân trường, hình như có mấy nam sinh đang đánh bóng rổ.
“Đang nhìn gì vậy?” Lê Nhược cũng dựa vào lan can.
Mấy nữ sinh tôi nhìn bạn bạn nhìn tôi, không ai dám lên tiếng, không nghĩ Diệt Tuyệt sư thái sẽ đánh bất ngờ ở phía sau, đa số các cô đều sợ chủ nhiệm lớp, chỉ có hai nữ sinh là không quay đầu lại, hai người này chính là hai nữ sinh lười biếng trên giờ thể dục ngày nọ.
Họ không trả lời, Lê Nhược cũng không quan tâm, trước kia khi cô đến trường cũng thích xem nam sinh đánh bóng rổ.
Sau khi xem một lúc, cô phát biểu ý kiến: “Nam sinh đi giày thể thao màu xanh kia chơi không tồi, hình như cũng rất đẹp trai.” Cô hơi cận thị, nên cũng nhìn không rõ lắm.
Mấy cô gái nhìn cô một cách kỳ lạ, còn tưởng rằng mình đang nghe nhầm, Diệt Tuyệt sư thái đang xem nam sinh đánh bóng rổ?
Một nữ sinh trong đó mạnh dạn hơn, bắt đầu nói tiếp: “Vâng, bạn nam kia ở lớp hai, thành tích cũng không tồi, nhưng kém hơn một chút so với Chu Thành Ngộ.”
Lê Nhược hỏi: “Là kém chút về thành thích hay là về kỹ thuật đánh bóng rổ?”
Nữ sinh: “Cả hai đều kém chút nữa.”
Lê Nhược gật đầu, rất tò mò hỏi: “Nam sinh ở lớp chúng ta tan học sao không tham gia hoạt động một chút?” Vừa rồi cô nhìn vào trong lớp, tất cả nam sinh đều ngồi trong đó, rất ít người ra ngoài.
Mấy nữ sinh: “. . . . . .” Đây không phải do cô quy định sao, tan học không được đi ra ngoài! Còn thường xuyên kiểm tra giám sát, ai dám đi?
Đợi một lúc không thấy ai trả lời Lê Nhược nghiêng đầu hỏi: “Làm sao vậy?”
Nữ sinh sợ hãi nói: “Cô giáo, cô thật sự không nhớ sao?”
Lê Nhược mỉm cười: “Lần trước tôi bị thương phải nằm viện, các em không biết?”
Nữ sinh: “Biết ạ, nhưng chỉ nghĩ cô nghỉ ngơi một thời gian là tốt rồi.”
Lê Nhược: “Rất nhiều chuyện không nhớ hết, cũng không muốn nhớ tới.” Cô cũng đoán được nguyên nhân: “Trước kia là cô không cho các bạn nam ra ngoài chơi sau khi tan học đúng không?”
Nữ sinh cũng nói thật: “Vâng, chỉ cho phép đi WC, còn nói đi WC cũng phải nhanh lên không được để ảnh hưởng tới việc học.” Đây là quy định rất biến thái
Lê Nhược cười: “Vậy sao bọn em lại đứng đây xem chơi bóng?”
Nữ sinh: “. . . . . .” Giọng rất nhỏ, có chút lo lắng: “Chúng em không đi toilet, tiết kiệm vài phút để xem các bạn chơi bóng.”
Lê Nhược không chút do dự nói: “Tôi sẽ nói với lớp trưởng, sau buổi học không cần phải vội làm bài tập, tất cả các em không được ở trong lớp, đều ra sân chơi.”
Chu Nghiêu Nghiêu vừa ra ngoài thư giãn nghe được những lời này, cô nàng nhảy đến cạnh Lê Nhược, sau đó cười khanh khách không tim không phổi: “Nhược Nhược, cô thật tốt, em yêu cô chết mất.”
Lê Nhược cười: “Me too” sau đó dùng ngón cái và ngón trỏ làm một động tác bắn tim cho cô nàng.
Chu Nghiêu Nghiêu cảm thấy mình bị hỏng rồi, không nghĩ tới chủ nhiệm lớp lại đáng yêu như vậy, cô hỏi Lê Nhược, cái động tác này có nghĩa là gì, cô chưa bao giờ nhìn thấy.
Lê Nhược nghĩ, đây là xu hướng của năm 2018, cho nên bọn họ làm sao mà thấy được, cô bắt đầu dạy bọn họ động tác thể hiện tình cảm nho nhỏ trong lòng.
Chu Nghiêu Nghiêu vẫn cảm thấy mũi của chủ nhiệm lớp rất đẹp, thẳng tắp tinh tế, có xúc động rất muốn sờ.
Lê Nhược ra vẻ sợ hãi, nhanh chóng lấy tay che đi, “Cái này không thể chạm vào được, bằng nhựa dẻo, không chắc một chút nào, chẳng may bị hỏng, tôi bắt em bồi thường đấy.”
Mấy bạn nữ đều bật cười, cảm thấy Diệt Tuyệt sư thái thật sự đã thay đổi rồi.
Chu Thành Ngộ ngồi ở cạnh cửa sổ, nghe rõ cuộc nói chuyện của Lê Nhược với các nữ sinh.
Có cảm giác chủ nhiệm lớp bây giờ như mấy cô gái mười tám tuổi.
Không nhìn nữa, anh tiếp tục cúi đầu làm bài.
Tiếng chuông vào học vang lên, học sinh lần lượt vào lớp.
Chu Thành Ngộ đặt bút xuống, đứng dậy đi WC, anh thường đợi chuông vang lên mới đi WC.
Tan học nhiều người, anh ngại chờ.
“Chu Thành Ngộ.” Lê Nhược ở phía sau gọi anh.
Chu Thành Ngộ vừa đi ra từ cửa sau, Lê Nhược gọi anh ở cửa trước, anh xoay người, “Cô giáo, có chuyện gì?” Giọng nói vẫn lạnh nhạt như trước.
Lê Nhược nghĩ, em có thể làm được gì, chỉ muốn nói chuyện với anh.
Kể từ lúc cô đến trường với khuôn mặt thật của mình, cô cũng không còn gánh nặng trong lòng, Chu Thành Ngộ là chồng của cô, cô có thể tìm anh, cáu giận với anh bất cứ lúc nào.
Vừa rồi mọi người nói Chu Thành Ngộ đánh bóng rất tốt, cô rất muốn xem.
Đi đến trước mặt Chu Thành Ngộ, Lê Nhược mới nói: “Sau này tan học cũng nên ra ngoài chơi bóng nhiều hơn, đầu óc được thả lỏng thì học tập mới có hiệu quả, hơn nữa, nữ sinh đều thích nam sinh vừa chơi bóng giỏi lại vừa học tốt, em cũng đừng keo kiệt mà giấu nhan sắc của mình đi, hãy tạo phúc nhiều cho nhân loại.”
Chu Thành Ngộ: “. . . . . .
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!