Lê Nhược vừa ra khỏi trường học đã bị một người đàn ông cao to mặc tây trang ngăn lại, đưa cho cô một cái túi nhỏ cực kỳ tinh xảo.
Lê Nhược liếc mắt một cái, bên trong là một hộp trang sức, “Cảm ơn.”
Người đàn ông gật đầu với cô, xoay người rời đi.
Thỉnh thoảng có vài học sinh đi ngang qua chào cô: “Chào cô Lê.”
Lê Nhược mỉm cười gật đầu, đi về phía bãi đỗ xe. Cô là giảng viên trường cao đẳng, vừa kết thúc hết các tiết học của ngày hôm nay. Ngồi trên xe, Lê Nhược vội vàng mở hộp trang sức ra, sửng sốt, là một chiếc nhẫn xanh ngọc.
Chu Thành Ngộ… tặng nhẫn cho cô?
Đang ngơ ngác thì di động vang lên, màn hình hiển thị một dãy số lạ.
Lê Nhược khựng lại vài giây mới nhận: “Alo, ai vậy ạ?”
Giọng nam mát lạnh truyền đến: “Tôi đây, Chu Thành Ngộ.”
Là người tặng nhẫn cho cô, thật ra bọn họ không quen lắm, mới chỉ gặp mặt một lần.
Cảnh tượng khi gặp mặt hai ngày trước tại quán cà phê vẫn như in trước mắt cô.
“Tôi không có khả năng sinh con, không mang thai được, cơ bản là không thể chữa trị.” Lê Nhược nhẹ nhàng khuấy tách cà phê, bình tĩnh nói với người đàn ông ngồi đối diện.
Người đối diện cũng không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ “Ừ” một tiếng rồi lại cúi đầu xem văn kiện, tựa như câu không mang thai được này qua tai anh thì chẳng khác gì câu “không ăn cay được” mà thôi.
Lê Nhược còn đang chờ anh ta từ chối đây này, kết quả nửa ngày cũng không nghe được anh ta nói tiếp.
Việc cô không thể mang thai, ngoại trừ cô và bác sĩ riêng, anh là người thứ ba biết được.
Nếu không phải người đàn ông trước mắt này nhất thời khiến cô có ý tưởng muốn phóng khoáng một hồi thì cô tuyệt đối sẽ không nói chuyện này ra.
Nhưng chẳng may nếu không nói ra, đến lúc hai nhà quyết định thành thông gia thì cô nhất định sẽ bị nghi ngờ lừa hôn.
Lê Nhược liếc nhìn người kia, vẫn không có phản ứng.
Cô lại nhìn anh vài lần, cô thích đàn ông mặc sơ mi đen, vừa cấm dục lại gợi cảm.
Người đàn ông lạnh lùng đến mức mặt gần như biến thành tê liệt này là Chu Thành Ngộ, ba mươi tuổi, con trai của chủ tịch tập đoàn Chu thị.
Trước khi đến, Lê Nhược cũng không biết đối tượng xem mắt là anh, trên đường tới còn định qua loa cho xong việc, trò chuyện hai câu rồi bái bai là được.
Kết quả vừa thấy Chu Thành Ngộ liền đổi ý, cà phê cũng uống đến tách thứ hai rồi vẫn không có ý định kết thúc buổi xem mắt này.
Chu Thành Ngộ cực kỳ bận rộn, từ đầu đến giờ không nói được mấy câu, chỉ nói tiếng xin lỗi với cô rồi cúi đầu xem văn kiện.
Lê Nhược không đoán được anh trầm mặc là muốn biểu đạt ý tứ gì, gọi một tiếng:
“Chu tổng.”
Chu Thành Ngộ khép văn kiện lại, “Hôm nào được nghỉ đi đăng ký nhé.”
“?” Lê Nhược sợ vừa rồi anh bận xem văn kiện nên nghe không rõ: “Tôi không thể mang thai.”
“Tôi biết.” Trước khi đi, Chu Thành Ngộ nói với cô, thời gian đăng ký tùy thuộc vào cô, gọi báo cho anh trước đó một ngày là được.
Chu Thành Ngộ rời đi rồi, Lê Nhược nhìn chằm chằm tách cà phê anh không đụng đến kia, suy nghĩ ngổn ngang, sao anh ta đột nhiên quyết định đi đăng ký rồi?
Từ khi cô biết mình vô sinh, mấy năm nay cô chủ yếu là vui chơi thư giãn, việc hôn nhân cứ trì rồi lại hoãn.
Nhưng trong nhà có cái ngai vàng cần cô sinh đứa bé để kế thừa, nếu cô nói với ba mẹ mình không sinh được, ba mẹ cô còn không lấy nước mắt rửa mặt à.
Lúc này sắp thành thặng nữ* rồi, thật sự là không co kéo nổi nữa nên mới đi xem mắt.
*xữ nữ già
Nhìn thấy Chu Thành Ngộ, tự nhiên lại muốn nói chuyện yêu đương một lần, hưởng thụ nhan sắc của anh một chút để không uổng công được sinh ra làm phụ nữ.
Nào biết Chu Thành Ngộ trực tiếp đề nghị lĩnh chứng nhận kết hôn.
Lê Nhược không biết rằng thật ra Chu Thành Ngộ không chỉ không hứng thú với chuyện tình cảm, đối với hôn nhân càng không có hứng thú, đương nhiên không muốn để đứa bé ràng buộc mình vào một cuộc hôn nhân.
Cô vô sinh lại càng trúng ý anh, hợp thì đến không hợp thì tan, không chút vướng víu, còn ứng phó được ba mẹ ở nhà suốt ngày lải nhà lải nhải.
…
“Lê Nhược?” Âm thanh trầm thấp của Chu Thành Ngộ lần thứ hai truyền đến, lộ ra một tia không kiên nhẫn.
Lê Nhược giật mình khỏi ký ức hôm gặp mặt, “A, vừa rồi tín hiệu không tốt lắm.”
Cô chú ý tới cách xưng hô của Chu Thành Ngộ thay đổi, bây giờ anh gọi cô bằng tên.
“Nhận được nhẫn chưa?” Anh nhàn nhạt hỏi.
“Nhận được rồi.” Lê Nhược cũng không làm bộ làm tịch, “Tôi rất thích.”
Chu Thành Ngộ: “Cuối tuần tôi phải đi công tác, khi nào em rảnh để còn đi đăng ký.”
Lê Nhược vốn coi trọng nhan sắc của anh, nếu anh đề nghị đăng ký kết hôn, nhẫn cũng tặng rồi, cô còn giả bộ thanh cao làm mẹ gì nữa?
“Được thôi, sáng mai nhé?”
“Tùy em.” Chu Thành Ngộ cứ vậy cúp máy.
Lê Nhược vỗ vỗ mặt, đây không phải là mơ.
Chu Thành Ngộ tặng nhẫn đính hôn cho cô, sáng mai bọn họ sẽ đi đăng ký.
Cô vui vẻ cầm nhẫn ra đeo thử xem có vừa hay không.
Trong nháy mắt đeo nhẫn vào, trong xe vốn chỉ có mình cô lại xuất hiện tiếng trò chuyện.
“Đáng ghét quá đi, ai cho cậu chen tôi, cánh hoa của tôi bị nhăn rồi!”
“Không chen cậu.”
“Tôi nói cậu chen là cậu chen.”
Lê Nhược sợ đến mức hồn suýt bay mất, nhìn trước ngó sau, trong xe không có ai mà.
Hai giọng nói kia vẫn còn tiếp tục, ồn ào ầm ĩ tranh cãi.
Lê Nhược không dám ngó xem là cái gì nữa, nhanh tay mở cửa muốn ra khỏi xe, nhưng đẩy thế nào cũng không mở được, cửa xe tự động khóa cứng.
Mẹ nó!
Gặp quỷ rồi.
“Hi, Nhược Nhược.”
“Xin chào, Nhược Nhược.”
Lê Nhược nhìn theo tiếng nói, trái tim thiếu chút nữa liền văng ra.
Hai nhóc con xa lạ ngồi chễm chệ trên tay lái ô tô của cô.
Một đứa trông như hoa hồng, một đứa là hai mảnh lá cây xanh xanh dính liền.
Đều mở to đôi mắt ngây ngô dễ thương.
“Hai đứa là?”
“Hi, Nhược Nhược, em là Tiểu Mân Côi*.”
Bé hoa hồng xoa xoa một chiếc lá của mình: “Cậu ấy là Tiểu Ma Diệp*, em là nữ thần hoa hồng của cậu ấy.”
*Mân côi là hoa hồng, nhưng vì thay tên gọi nên mình thấy để Mân Côi đẹp hơn để Hoa Hồng.
*Ma Diệp: Lá cây ma thuật
Lê Nhược: “…” Nhìn nhẫn, đưa tay chọc chọc hai nhóc con kia, mềm thật.
Sau vài phút giao lưu, Lê Nhược không thể không tiếp thu sự thật.
Sự thật chính là cô có được một chiếc nhẫn ngọc không tầm thường, cũng không phải cái nhẫn này khác biệt cỡ nào, cái nhẫn này cũng chỉ khi được đeo trên tay cô mới sinh ra ma lực kỳ lạ như vậy.
Tiểu Mân Côi và Tiểu Ma Diệp đều có siêu năng lực của bản thân, Tiểu Mân Côi có thể thay đổi quần áo và trang điểm của cô trong vòng một giây. Tiểu Ma Diệp thì ngoại trừ không có khả năng tiên đoán tương lai thì cái khác đều không làm khó được nó.
Chính xác mà nói thì không phải là hoàn toàn không thể tiên đoán tương lai, chỉ là giới hạn với những chuyện sẽ xảy ra trong vòng hai tiếng đồng hồ, xa hơn thì không được, đôi khi còn có thể đoán trước việc sắp xảy ra trong vòng mười phút tới.
Lê Nhược đối với chuyện này không cảm thấy hứng thú, hỏi nó: “Nghĩa là, em có thể tiên đoán chút xíu tương lai, cũng có thể đưa tôi về quá khứ lượn một vòng?”
Tiểu Ma Diệp không đủ tự tin, trên lý thuyết thì là như vậy nhưng nó cũng chưa thử qua.
Tiểu Mân Côi lập tức vô tình lật bài nó: “Tiết ma pháp nó không học nghiêm túc, mỗi lần thi đều không qua, môn lịch sử cũng học không được tốt.”
Lê Nhược nghi hoặc, cái này liên quan gì tới lịch sử?
Tiểu Mân Côi giải thích: “Lịch sử không tốt thì sẽ không thể mang chị đi quá xa, tối đa xuyên được mười lăm năm thôi.”
Lê Nhược cảm thấy đủ rồi, mười lăm năm rất được nha, không có việc gì về mười lăm năm trước chơi một chút cũng tốt lắm.
Tiểu Ma Diệp rối rắm muốn chết, mà không nói không được: “Còn… còn một vấn đề, là… là… em học… học nghệ không tinh, không… không thể nhất định đúng hạn xuyên… xuyên… xuyên về được.”
Lê Nhược bị nó chọc cho cười ha hả, hỏi nó sao lại nói lắp.
Tiểu Ma Diệp bất đắc dĩ nhìn Tiểu Mân Côi, “Là… là… thì…”
Tiểu Mân Côi tiếp lời: “Em phù phép nói lắp cho cậu ta, mấy ngày nay nhìn cậu ta không thuận mắt.”
Lê Nhược sờ sờ Tiểu Mân Côi, đơn giản là công chúa nhỏ kiêu ngạo, mà Tiểu Ma Diệp lại có chút khí chất cao lãnh.
Tiểu Ma Diệp và Tiểu Mân Côi đồng thời ngáp một cái, dọc đường lăn lộn không ít, giờ phải ngủ bù.
Hai đứa ở trong nhẫn của Lê Nhược, sau khi đi vào liền chia nhau ra, lập tức rơi vào trạng thái ngủ.
Lê Nhược sờ sờ nhẫn, cảm thấy mình vừa nằm mơ.
Bởi vì hôm sau đi đăng ký, cơm tối lỡ ăn hơi nhiều, Lê Nhược no đến khó chịu.
Cô thầm mắng mình không có tiền đồ, không phải là một người đàn ông thôi à.
Tìm một chỗ không có người, Lê Nhược gọi Tiểu Mân Côi cùng Tiểu Ma Diệp ra, để hai đứa tản bộ cùng mình.
Hai đứa trốn trong ví đựng chìa khóa của cô, chỉ lộ ra hai mắt, tò mò nhìn mọi thứ trong thành phố.
Trên đường ra công viên, không ít các ông các bà đưa trẻ con ra ngoài chơi.
Bỗng nhiên Tiểu Ma Diệp nói: “… Thằng bé kia một… một… một lát nữa sẽ bị xe đâm.” Nó nhìn thấy việc sắp xảy ra ở năm phút sau nên nói ra.
Tiểu Mân Côi niết lá của nó: “Cậu làm người ta mất hứng.”
Tiểu Ma Diệp bất đắc dĩ: “Thật mà.”
“Shhh, hai đứa đừng cãi nhau, thằng bé nào?” Lê Nhược hỏi.
Tiểu Ma Diệp nói cho cô đứa bé kia mặc quần áo gì, Lê Nhược đảo mắt nhìn, là một đứa bé được bà dắt theo đang chơi ở cửa siêu thị, đứa bé tầm năm tuổi, nhưng chỗ đó rất an toàn.
Cô hỏi Tiểu Ma Diệp: “Bị đâm ở chỗ này à?”
“Vâng.” Tiểu Ma Diệp nói lắp, mất một phút mới nói rõ cả câu, đại khái là quả bóng trên tay bé trai kia lăn ra ngoài đường, nó chạy ra nhặt, lại vừa lúc có xe đi qua.
Lê Nhược nói: “Thế tôi ở đây chờ, không để thằng bé nhặt bóng.”
Chuyện xảy ra đúng như Tiểu Ma Diệp nói, cậu bé kia ôm một quả bóng cao su từ siêu thị ra, chân đá một cái, quả bóng lăn ra giữa đường.
Bà của thằng bé còn chưa kịp phản ứng, thằng bé đã chạy đi nhặt bóng, Lê Nhược đưa tay kéo nó lại, “Để dì nhặt cho bé, bạn nhỏ không được chạy ra đường nha, rất nguy hiểm.”
Lúc này một chiếc xe có rèm xẹt nhanh qua, an toàn.
Lê Nhược triệt để thở phào, cô rất buồn bực, “Sao tôi lại có thể nhìn thấy hai em?”
Tiểu Mân Côi nghẹo đầu: “Duyên phận kiếp trước.”
Lê Nhược càng hiếu kỳ: “Kiếp trước? Kiếp trước tôi là ai? Làm việc gì?”
Tiểu Mân Côi vừa hưng phấn liền quên hết mọi thứ, không giữ gìn gì mà nói toẹt hết ra: “Kiếp trước chị tham gia khoa khảo, lúc vào núi thì gặp tuyết lở, lúc đó chị theo…”
Tiểu Ma Diệp chọc chọc Tiểu Mân Côi, ngắt lời: “Nói xong thì chúng ta cũng biến mất.”
Tiểu Mân Côi lập tức câm miệng, nhún nhún vai xin lỗi Lê Nhược. “Sau này không được hỏi nữa, hỏi nữa bọn em sẽ biến mất, không thể ở bên cạnh chị nữa.”
Lê Nhược cũng không dám hỏi thêm, mang theo hai đứa tiếp tục đi về phía công viên, dọc đường Tiểu Mân Côi lúc nào cũng hưng phấn.
Công viên buổi tối có rất nhiều người chạy bộ, Lê Nhược chậm rì rì lắc lư, lúc bên cạnh không có ai sẽ nói chuyện với TIểu Mân Côi.
Tiểu Mân Côi là bé gái, hai người nói chuyện rất hợp.
Dạo một vòng công viên, bụng tiêu hóa kha khá rồi, Lê Nhược lại chậm chậm đi về nhà.
Lúc cô đang nói chuyện vui vẻ với Tiểu Mân Côi thì Tiểu Ma Diệp hốt hoảng: “Không tốt.”
“Sao thế?” Lê Nhược cũng bị dọa giật mình.
Tiểu Ma Diệp: “Mười… mười… mười phút sau… chị… chị sẽ bị… bị xe đâm.”
Tiểu Mân Côi sợ hãi: “Cậu đừng nói linh tinh.”
Tiểu Ma Diệp không nói linh tinh, trước đó nó không biết, giờ mới hiểu ra, Lê Nhược cứu đứa bé kia thì Lê Nhược sẽ bị đâm, đứa bé kia thoát khỏi thì Lê Nhược phải chịu thay nó.
Lê Nhược hít sâu, trong lòng cũng bắt đầu hốt hoảng.
Cô hỏi Tiểu Ma Diệp: “Thế chị có chết không?”
Tiểu Ma Diệp lắc đầu, nó tạm thời nhìn không ra, lúc này khả năng dự đoán tương lai dường như không nhạy.
Tiểu Mân Côi đánh Tiểu Ma Diệp: “Ai bảo vừa rồi cậu ngứa mồm! Ai bảo cậu xen vào việc của người khác! Tôi trù cậu nói lắp cả tháng.”
Tiểu Ma Diệp: “…”
Vô hạn bất đắc dĩ mà nhìn Tiểu Mân Côi.
Lê Nhược nhìn xung quanh, hai bên đường không có chỗ trốn, nếu hiện tại cô về nhà, khư khư trong nhà thì tai nạn kia có thể tránh khỏi không? Dù sao mười phút là đủ để cô chạy về tiểu khu rồi.
Nhưng Tiểu Ma Diệp lại nói: “Không… không có cách nào trốn, trốn… trốn… trốn không thoát.” Vừa dứt lời lại bị Tiểu Mân Côi đánh một trận.
Tiểu Mân Côi hơi nức nở: “Cậu mau nghĩ biện pháp hóa giải đi chứ!”
Tiểu Ma Diệp không thể dự đoán một chuyện sắp diễn ra đến hai lần, nó không biết Lê Nhược sẽ bị đâm ở đâu, chỉ biết là, chuyện này không thể hóa giải.
Lê Nhược hít sâu một hơi, không kịp nghĩ nhiều, chạy hướng tiểu khu.
Cô chạy nhanh, không dùng đến mười phút liền về đến tiểu khu, nghĩ thầm, giờ an toàn rồi.
Là họa thì không thể tránh được, còn chưa đi đến khu nhà trọ của cô, cạnh tiểu khu có một chiếc ô tô mất khống chế lao về phía cô.
Chủ xe cũng bối rối, sợ đến không biết phải làm sao.
Vốn dĩ cô sống ở năm 2006, cũng không biết tại sao, tỉnh dậy phát hiện đã là năm 2018 rồi. Hai mươi phút trước cô vừa tới thế giới của mười hai năm sau, biết được trong mười hai năm sau mình kết hôn với mối tình đầu, nhưng ông chồng tình đầu này hình như ngoại tình, người phụ nữ kia còn gọi điện thoại khiêu khích, cô muốn nhấn phanh xe dừng lại giáo huấn người phụ nữ kia nhưng trong cơn tức giận lại nhầm chân ga với chân phanh.
Lê Nhược không tránh được, ngã xuống đất.
Lúc này cô còn tỉnh táo, mạnh mẽ chống chút hơi thở hỏi Tiểu Ma Diệp: “Xem một giờ sau chị còn sống không?”
Cô không muốn chết lúc này, cô còn chưa đi đăng ký kết hôn với Chu Thành Ngộ, cô còn chưa ngủ được Chu Thành Ngộ, cô không cam lòng.
Tiểu Ma Diệp: “Không… không biết, một giờ sau, chị … chị còn đang… trong… trong… phòng cấp cứu.”
Lê Nhược: “…”
Thở hắt ra một hơi, ngất xỉu.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!