Sương mù dày đặc phủ kín mọi lối vào Tây Vực , tầng tầng lớp lớp như muốn nuốt trọn con đường nhỏ dẫn đến Rừng Linh Sơn trước mắt. Đoàn quân của Cổ Dương đột ngột dừng bước, cả đoàn tựa như những kẻ lữ hành đang lạc lối giữa chốn rừng hoang.
Trước mắt Cổ Dương , thiên địa hoang lương như tịch liêu, vô số những bộ xương trắng mục nát rải khắp hoang địa theo năm tháng chất chồng lên nhau thành một gò cốt cao gần đến đầu gối, như hóa thành một chứng tích bi thương của những năm tháng chiến loạn thuở xưa tại nơi này.
Ánh mắt Cổ Dương trầm xuống, giọng khàn khàn như hòa lẫn cùng tiếng gió lạnh, hắn nghiêng đầu quay sang nói với một nam tử đứng cạnh hắn rằng:
“Cổ Hoàng ngươi xem, nhìn những mảnh đồng vỡ nát bên cạnh những bộ xương trắng này đi. Đây đều là chứng tích của những tướng sĩ Bắc Vực ta, những người đã vì Bắc Vực ta mà bỏ mạng tại nơi này”.
Cổ Hoàng đưa ánh mắt nhìn xuống những bộ xương trắng đang chất thành đống bên dưới mặt đất. Nơi từng tầng lớp lớp bạch cốt chất chồng như một ngọn núi trắng xám, kéo dài đến tận cùng tầm mắt. Mỗi bộ hài cốt đều mang dáng hình vặn vẹo, như vẫn còn khắc ghi khoảnh khắc tuyệt mệnh đau đớn trước khi tan thân nát phách.
Từ những khe nứt đen ngòm giữa lòng đất mục nát, hàng trăm luồng hắc khí mỏng manh lặng lẽ bốc lên, nhẹ như khói sương, nhưng lại mang theo một khí tức tang thương lạnh lẽo đến rợn người. Chúng quẩn quanh trong không trung, uốn lượn như những dải tơ hồn phách thất lạc từ nghìn năm, chầm chậm len lỏi qua từng hốc mắt trống rỗng của những bộ thi cốt đang nằm bên dưới, khiến cảnh tượng trước mắt đoàn người Cổ Dương như một cõi âm linh đang rên xiết trong vô thanh.
Mùi tử khí nồng nặc từ từ bốc lên, tanh tưởi, lạnh buốt, len lỏi vào tận da thịt, khiến cho đoàn người Cổ Dương có những kẻ tuy chân chưa bước tới đã thấy ruột gan quặn thắt. Không ít người thầm nghĩ, đây không còn là nơi dành cho người sống nữa rồi, mà là một nơi đang phong ấn oán niệm, nơi từng chứng kiến hàng vạn sinh mạng ngã xuống, máu nhuộm đỏ khắp nơi sông hồ, oán khí hiện đã hóa thành thực thể.
Cổ Hoàng vẫn lặng lẽ đứng đó, áo bào của hắn lay nhẹ theo cơn gió nhẹ âm hàn thổi qua. Trong đáy mắt hắn, không hề có lấy một tia dao động, chỉ có sự trầm mặc như thể tất cả bi thương trên đời này đang hội tụ trước mắt hắn vậy. Tuy nói những chuyện như hàng vạn thi cốt chất chồng thành núi, hay máu nhuộm đỏ cả một vùng sông hồ, hắn đã chứng kiến qua rất nhiều, nhưng chuyện nay trước mắt lại khiến hắn cảm thấy tịch mịch khó tả. Hắn chậm rãi nhắm mắt, quay sang phía Cổ Dương mà thì thầm nói:
“Điện hạ, những tướng sĩ này của Bắc Vực ta đã nằm lại nơi này hơn trăm năm. Nhưng thời gian là kẻ vô tình. Qua trăm năm gió bụi, linh hồn của họ sớm đã bị oán khí của Rừng Linh Sơn này luyện hóa thành hắc khí, chẳng thể mang về Thiên Quốc ta được nữa rồi. Việc cấp bách hiện giờ là xâm nhập thuận lợi vào Tây Vực, chỉ có khi thuận lợi tiến vào Tây Vực xây dựng căn cơ vững chãy tại nơi này, tạo cơ hội cho đại quân của Thiên Quốc ta tiến vào. Mong điện hạ cân nhắc thiệt hơn trong chuyện này mà suy xét”.
Cổ Dương nghe vậy, ánh mắt hắn khẽ rung. Một thoáng gió lạnh từ sâu trong rừng Linh Sơn thổi qua, kéo theo từng làn sương mỏng tựa như linh hồn phiêu đãng. Mùi máu tanh ẩn trong gió, thấm vào da thịt, lạnh buốt đến tận xương tủy.
Hắn cúi đầu, nhìn mảnh đất rừng Linh Sơn đầy tro bụi trước mặt, những ký ức xưa vời, nay chỉ còn lại những bóng hình mơ hồ, tựa như một bức tranh cũ kỹ nứt vỡ.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!