“Nơi này rốt cuộc là đâu? Vì sao ta lại ở đây? Ta chết rồi sao? Là bị hầm sập, hay bị lửa thiêu, hay bị nước biển cuốn? Vì sao ta chẳng còn chút ký ức nào về nơi này?”
Đi cùng Vũ Lam Yên, Khúc Linh khẽ thì thầm:
“Tiểu thư, ban nãy tình thế gấp gáp, tiểu nữ đành nói bừa rằng người là hầu gái. Mong tiểu thư chớ trách.”
Vũ Lam Yên ngạc nhiên hỏi:
“Tiểu thư? Ta là tiểu thư của cô sao? Cô… là ai?”
Khúc Linh cười gượng, nói nhỏ:
“Tiểu thư à, có phải cô bị sóng đánh hỏng đầu rồi không? Người chính là Tam tiểu thư của Vũ phủ tại Viên Quốc này mà!”
Cô lại tự giới thiệu:
“Em là Khúc Linh. Tiểu thư không nhớ ra em sao?”
“Khúc Linh…?” Vũ Lam Yên lặp lại, sắc mặt đầy bối rối.
Đột nhiên, từng cơn đau dữ dội tràn vào đầu, khiến nàng choáng váng như có hàng trăm con kiến bò loạn. Vũ Lam Yên ôm đầu, ngã lăn ra đất, quằn quại:
“Đau quá… ta không nhớ được gì cả…”
Một lúc sau, nàng ngất lịm đi…
Đêm buông xuống, trăng vằng vặc treo trên cao, phủ ánh sáng bạc nhạt lên khắp Vũ phủ. Trong gian phòng tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng hít thở nhẹ của người con gái đang mê man cùng ánh đèn dầu chập chờn lay động.
Từ bên ngoài, một luồng khí mảnh như sợi chỉ đỏ bay vụt qua không trung, xuyên qua mọi kết giới hộ phủ, rơi thẳng xuống gian phòng nơi Vũ Lam Yên nằm. Ngọn đèn dầu lay động dữ dội, lửa cháy bập bùng, bóng người in trên vách tường bỗng méo mó, rồi tan biến vào hư không.
Ngay khoảnh khắc ấy, giữa trán Vũ Lam Yên bỗng lóe lên một điểm sáng đỏ rực như máu, rồi vụt tắt. Không ai hay, bên trong đó, một ký ấn cổ xưa vừa được mở ra.
Giữa cơn mê, nàng lại mơ thấy mình rơi giữa biển máu, bốn phương tám hướng vang vọng tiếng gào thét và những lời gọi tên nàng bằng ngôn ngữ mà nàng không hiểu. Từ trong biển huyết ấy, một nữ nhân áo đỏ bước ra, mái tóc đen dài cuộn trong gió, đôi mắt như chứa cả vực sâu vô tận. Nàng ta nhìn Vũ Lam Yên, cất giọng trầm thấp:
“Ngươi… cuối cùng cũng trở lại”.
Khi tỉnh dậy, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lưng. Vũ Lam Yên thấy mình đang nằm trên chiếc giường gỗ, xung quanh trải đầy chăn và gối.
Cạnh nàng, một nữ tử trung niên tuổi ngoài tứ tuần ngồi cạnh, dịu dàng xoa lưng nàng:
“Con gái ngoan, con thấy trong người đỡ hơn chưa?”
Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gọi hoảng hốt của một trung niên nam tử cùng nhiều người khác:
“Yên nhi! Yên nhi của ta! Trời ơi, Yên nhi của Vũ Khang ta làm sao thế này?”
“Tam muội, tam muội”.
Ngay sau đó, hai thanh niên cùng trung niên ấy vội vàng bước vào, ngồi sát bên giường, vừa nắm tay vừa gọi tên nàng.
“Người đâu! Mau nấu canh Bát Lục Sâm cho đại tiểu thư!” Vũ Khang quát lớn.
Người hầu lập tức cúi đầu lĩnh mệnh, kẻ đi chuẩn bị nguyên liệu, kẻ chạy xuống bếp nhóm lửa.
Đứng cạnh giường nàng, một nam tử thân mặc chiến giáp nghiêm nghị ra lệnh cho vị quản gia:
“Ngươi đến Đan Đường của Đan Nguyên Thành, mời Lục đại sư đến đây ngay!”
Người quản gia nhíu mày:
“Lục Tốn Khan… hắn là luyện đan sư ngũ phẩm, kiêu ngạo lắm. Sợ là ngay cả lão gia đích thân đến cũng khó thỉnh được.”
Nam tử hừ lạnh:
“Luyện đan sư ngũ phẩm cũng chỉ là một thầy thuốc! Nói với hắn: nếu tính mạng tam muội ta xảy ra chuyện, phá tiệm thuốc của hắn là chuyện nhỏ, giết cả nhà hắn mới là chuyện lớn. Hỏi hắn muốn chọn chuyện nhỏ hay chuyện lớn.”
“Vâng, Vũ Thiên thiếu gia.” quản gia vội vàng cúi đầu rồi tất tả rời đi.
Lúc này, trong lòng Vũ Lam Yên ngổn ngang vô số thắc mắc. Nhưng khi ánh mắt nàng vô tình dừng lại trên người trung niên kia, cả cơ thể bất giác run rẩy.
“Cha… là cha thật sao?” Nàng òa khóc, nhào vào vòng tay ông.
Vũ Khang ôm chặt lấy nàng, nước mắt rơi lã chã:
“Là cha đây… là cha đây, tiểu nha đầu của ta. Không sao rồi, không sao rồi. Sau này, cha sẽ không để con ra biển một mình nữa.”
Diệp Vân , mẫu thân của Vũ Lam Yên , đứng bên cạnh nhìn cảnh ấy, vừa cười vừa lắc đầu:
“Hai cha con nhà ông lúc nào cũng thế. Sau này, nếu gả Yên Nhi đi, chắc ông khóc cạn cả nước mắt mất.”
Vũ Khang quay sang, dứt khoát nói:
“Ai bảo phải gả? Ta không gả Yên Nhi cho ai hết!”
Trong lòng Vũ Lam Yên trào dâng bao cảm xúc. Tuy không chắc đây có phải cha ruột của mình thật sự hay không, nhưng dáng vẻ và gương mặt ấy lại giống hệt người cha đã mất của nàng cách đây hai năm.
Nàng khẽ nhắm mắt, dần chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, mơ hồ thấy song thân đang đứng từ xa, liên tục vẫy tay gọi:
“Con gái… con gái…”
Nước mắt bất giác lăn dài trên má nàng. Vũ Khang ngồi bên, nhìn thấy mà lòng trĩu nặng. Ông khẽ thì thầm:
“Lam Yên…”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!