Ta tìm thấy thứ này trong Cổ Mộ Mật Các của hoàng thất ta. Tuy chỉ là bức tàn đồ chẳng trọn vẹn, nhưng nếu gom đủ những mảnh còn lại, ắt hẳn sẽ khai mở một bí mật nào đó. Ta có linh cảm, chính nó sẽ dẫn đường cho chúng ta tới Thiên Điển và Bồ Đề Tâm trong truyền thuyết kia. Khi ấy, việc phụ hoàng phá vỡ bình cảnh trăm năm qua, lập địa thành Thần, cũng chỉ là việc trong gang tất.
Cổ Dương nói xong, hắn nhẹ nhàng lắc đầu. Thân ngả về sau, ống tay áo phất rộng, một tiếng thở dài nhẹ mà trầm đượm, tựa tiếng phong linh rơi giữa đêm trườn, đượm buồn nói.
“Nhìn khắp Bắc Vực ta, nhân sĩ vô số, nhưng người có thể đạt đến Nguyên Anh Cảnh chỉ có Đạo Môn và Thiền Môn. Hoàng thất ta, lão tổ cũng đã dừng ở Nguyên Anh Cảnh hơn nghìn năm qua. Thế mà Lương Mã… hắn ta chỉ mới ngoài bốn mươi tuổi, đã gần chạm đến cánh cửa kia rồi.”
Cổ Hoàng cũng ngả người ra sau, thở dài một tiếng, rồi thản nhiên đáp:
“Mong rằng chuyến đi Viên Quốc lần này sẽ thuận lợi.”
Ngay khi lời vừa dứt, bầu trời vốn lặng gió bỗng đổ xuống một trận tuyết kỳ dị. Từng bông tuyết rơi xuống nặng trĩu, chạm đất liền tan, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, cả con đường mòn phía trước đã hóa thành biển trắng mênh mang. Cành cây, mái xe, thậm chí cả dấu bánh ngựa vừa hằn, đều bị chôn vùi dưới tầng tuyết lạnh lẽo.
Đoàn xe của Cổ Dương chậm dần, rồi dừng hẳn.
Một bông tuyết lặng rơi trên tay áo Cổ Dương khi hắn đưa tay ra ngoài ô cửa sổ xe, hắn chưa kịp nhìn kỹ bông tuyết trắng kia thì đã bị một luồng khí nóng kỳ lạ làm tan đi mất.
Tuyết trắng phủ kín khu rừng Linh Sơn, nhưng xung quanh không khí lại nóng rực như lò hoả thiêu.
Từ sâu trong rừng Linh Sơn, từng luồng hỏa diễm như có linh tính đang dần bốc lên, quấn quanh tán cây, thấm vào mặt đất, khiến mặt tuyết không ngừng tan ra. Không gian chao đảo, khí nóng hòa cùng hàn khí, sinh ra những luồng linh quang đỏ rực, chiếu sáng cả một rừng Linh Sơn.
Cổ Dương giật mình, lập tức bước ra khỏi kiệu, quét mắt nhìn khắp bốn phía. Vừa định mở lời, hắn vội chợt sững lại khi nhìn lên bầu trời, hình ảnh một vết nứt đen kịt mở ra giữa bầu trời, mặt trời đang dần dịch chuyển, phân hóa thành vô số vầng thái dương cùng lơ lửng tồn tại giữa hư không.
“Dị tượng này…” Cổ Dương lẩm bẩm, giọng khẽ run.
Lương Mã cũng bước ra khỏi kiệu, lão ngẩng đầu quan sát. Đếm sơ qua trên bầu trời, lúc này đã xuất hiện hơn hai mươi mặt trời cùng tồn tại. Lão hít sâu, trầm giọng nói:
“Thái dương phân hoá, dị tượng xuất hiện. Nếu không phải có cao nhân nào đột phá bình cảnh, thì tất chính là việc có hai thế giới đang va chạm nhau, tạo ra thông đạo giữa các hành tinh.”
Cổ Dương nghiêng đầu liếc nhìn Lương Mã, trong lòng thầm nghĩ:
“Lão già này tuy ngang tàng, phách lối, nhưng hiểu biết của lão quả nhiên uyên bác. Những điều như thế, ta chỉ được nghe từ các sư phụ ở Lục Học Viện tại hoàng thất… vậy mà hắn lại nắm rõ như thể một chuyện bình thường hằng ngày vậy.”
Bầu trời nứt vỡ, âm thanh như vạn lôi cùng dậy, rung chuyển cả hư không. Từ trong vô số khe nứt, từng luồng linh khí hồng sắc tuôn trào, cuộn xoáy như dòng huyết mạch của càn khôn, lan khắp thiên không. Mây tan, gió tắt, vạn vật chìm trong sắc đỏ huyễn hoặc, vừa đẹp đến mê hoặc, vừa khiến lòng người run sợ.
Cổ Dương và Cổ Hoàng cùng nhau nhìn đến thất thần, nhất thời hoang mang, chẳng thể rời mắt.
“Chỉ là một dị tượng, đã thất sắc đến thế… một lũ chết nhát!” . Lương Mã nhếch môi cười lạnh, liếc sang hai người Cổ Dương và Cổ Hoàng , giọng tràn vẻ khinh miệt nói.
Trên cao, thiên tượng mỗi lúc càng hỗn loạn. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, quang cảnh trước mắt liên tục bị đảo ngược, khi thì sáng rực, khi thì tối đen như dạ, khi thì tuyết phủ trắng dày cả con đường mòn, khi thì hỏa diễm bốc cháy hừng hực như đang muốn thiêu cháy cả khu rừng Linh Sơn này.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!