Ngồi trong kiệu, Cổ Dương khẽ nghiêng người nhìn sang Cổ Hoàng , trầm giọng cất lời:
“Hiện tại nơi này không có người ngoài, ta muốn hỏi đệ một việc.”
Cổ Hoàng cúi đầu đáp:
“Hoàng huynh cứ nói.”
Cổ Dương lặng im một thoáng, ánh mắt sâu thẳm đượm buồn, như phản chiếu một ánh chiều tà ngày thu. Trong khoảnh khắc ấy, dường như có thứ gì đang chuyển động nơi trong tâm khảm hắn dâng lên một nỗi hoài nghi, một mầm tai hoạ đang dần thành tên.
Cổ Dương im lặng giây lát. Sau đó hắn giơ tay ném ra một đạo linh ấn, một tầng cách giới sau đó lập tức được hình thành rồi nhanh chóng bao phủ toàn bộ không gian bên trong kiệu xe, biến toàn bộ xa giá của Cổ Dương thành một chiếc lồng giam cản trở âm thanh từ trong ra ngoài. Đến khi hắn cảm thấy mọi thứ đã được phong bế xong xuôi, hắn mới quay sang Cổ Hoàng , ánh mắt thâm trầm nói:
“Thập đệ… ta với ngươi tuy không cùng một dòng máu mẫu thân, nhưng chung quy vẫn là huyết mạch của hoàng thất. Ta hỏi ngươi, giữa ta và Lương Mã, ai mới có thể nắm giữ tam quân của Thiên Quốc này. Chúng tướng lĩnh bên dưới, ngày sau rốt cuộc sẽ quy thuận theo ai?”
Cổ Hoàng khẽ run người, một luồng hàn ý lạnh lẽo buông xuống từ đầu đến sâu trong xương sống của hắn, sau đó lan khắp toàn thân. Trong đầu hắn, vô số hình ảnh đẫm máu chợt hiện: tiếng đao kiếm va chạm, tiếng gào thét của tướng sĩ, tiếng khóc than của phụ lão, thê nhi. Tất cả đều bị chôn vùi dưới bước chân thảm sát của Lương Mã.
Những ký ức ấy như lưỡi dao khắc sâu vào tim Cổ Hoàng , từng nhát từng nhát rạch nát yên bình trong tâm trí hắn hiện tại. Hắn siết chặt bàn tay, khớp xương khẽ vang, ánh mắt chìm trong dãy ký ức đầy sát khí mơ hồ. Một niềm phẫn hận cháy ngầm nơi đáy lòng hắn, âm ỉ như than đỏ dưới tro tàn, chỉ chờ một cơn gió quét ngang cũng có thể bùng thành biển lửa. Ký ức đó như lưỡi dao khoét sâu vào lòng Cổ Hoàng , khiến hắn câm phẫn đến cực điểm.
Ngẩng đầu nhìn Cổ Dương , Cổ Hoàng khẽ thở dài, thấp giọng nói:
“Hiện tại tam quân đều gần như đã thuận theo Lương Mã. Dã tâm của hắn, e rằng ngay cả phụ hoàng cũng khó lòng chế ngự. Nhưng lần này đến Viên Quốc, chỉ cần thuận lợi lấy được vật kia mang về, giết Lương Mã chỉ là chuyện sớm muộn. Hắn chết đi, dư đảng của hắn tại Thiên Quốc ta dù có còn, cũng chẳng thể làm gì được hoàng thất chúng ta. Có điều… hiện tại ngoại trừ biên giới phương Bắc ta, gần như toàn bộ binh quyền đều rơi vào tay Lương Mã hắn, thậm chí không ít quan lại trong triều cũng đã bị thâu tóm về phía hắn. Vì thế, chuyến đi Tây Vực lần này, nhất định phải đoạt được Bồ Đề Tâm trong truyền thuyết, cùng Thiên Điển thất lạc của Thiên Tộc mang về, việc chấn chỉnh Thiên Quốc hay Bắc Vực, thậm chí mở rộng bờ cõi thống nhất toàn bộ Đại Lục cũng chỉ còn là chuyện sớm muộn của hoàng thất ta.
Nghe xong, Cổ Dương khẽ gật đầu, thần sắc hắn ngưng trọng. Một thoáng trầm mặc lướt qua. Sau đó hắn chậm rãi thò tay vào ống tay áo, lấy ra một mảnh tàn đồ cũ kỹ. Màu sắc tấm vải đã rách nát theo năm tháng. Hắn đưa tấm tàn đồ về phía Cổ Hoàng . Dưới ánh lửa đèn lay động bên trong xa giá, trên tấm tàn đồ cũ kỹ ấy hiện lên hai chữ mờ ảo mà vẫn rõ ràng như khắc sâu vào vận mệnh của bọn họ.
“Giang Hạ.”
Hai chữ đơn sơ, song tựa như mang theo âm hưởng của ngàn năm gió cát, của những bí ẩn chưa từng hé lộ trong dòng chảy thiên mệnh của toàn bộ Đại Lục.
Cổ Hoàng vươn tay đón lấy tấm tàn đồ, đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt vải. Một luồng khí lạnh từ đâu len lỏi qua da thịt hắn, mơ hồ ẩn chứa linh lực cổ xưa đã ngủ yên hàng vạn năm. Trên tấm tàn đồ, hai chữ Giang Hạ kia bỗng rung nhẹ, nét mực mờ đi rồi lại hiện ra, như có linh tính.
Cổ Hoàng khẽ nheo mắt, hít một hơi thật sâu để giữ lấy bình tĩnh trong tâm mình. Một tia sáng nhạt lóe lên trong đồng tử hắn, phản chiếu thứ huyết quang mờ ảo nhưng mờ hồ như không thuộc về nhân gian nơi này.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!