“ Vũ Lam Yên, người mau tỉnh lại đi! ”
Cạnh bên bờ biển mịt mù sương sớm, có một nữ tử thân mặc lam y nằm bất động, mái tóc dài ướt đẫm vắt trên nền cát trắng. Xung quanh, hàng chục người dân chài và người qua đường hiếu kỳ vây lại tò mò, ánh mắt hiếu kỳ xen lẫn kinh ngạc nhìn nàng.
Vũ Lam Yên xoa đầu, nàng khẽ nhíu mày, cơn đau âm ỉ kèm với tiếng người bàn tán khiến nàng dần tỉnh lại. Nàng chống tay ngồi dậy, đôi mắt như làn nước thu vừa hé mở, đối diện với cảnh vật xa lạ trước mặt cùng những gương mặt lạ lẫm vây quanh. Giọng nàng khàn khàn chậm rãi nói:
“ Ta… vẫn còn sống sao? ”
Một nam nhân trong đám đông bước lên, vội đáp:
“Cô nương bị sóng lớn đánh vào sau đó cuốn ra tận ngoài khơi. Không hiểu do kỳ tích gì, cô lại nằm trên mai một con ma quy khổng lồ, sau đó được sóng biển đánh dạt trở về đây. Khi sóng dạt vào bờ, cô nương nằm trên lưng nó, nếu không, chỉ e rằng bây giờ cô nương đã thành mồi cho thuỷ quái ngoài kia rồi.”
“ Ma quy? Nó lớn đến mức nào mà có thể chở ta trên lưng được?” Vũ Lam Yên tròn mắt, giọng vẫn còn run nhẹ, sau đó nhìn về phía người nam nhân vừa nói kia mà hỏi.
Người kia nghe vậy liền chỉ tay chỉ về phía bờ cát. Nơi đó, thân xác một con rùa khổng lồ nằm bất động. Dẫu đã chết, cơ thể nó vẫn gần như nguyên vẹn.
“Trời… to như vậy sao? Nơi đây rốt cuộc là nơi nào?” . Vũ Lam Yên lẩm bẩm.
Đám đông còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thì từ phía sau, một tên lính tuần trong bộ giáp đồng đen tiến lại. Tay hắn nắm chặt trường thương, giọng quát vang, ép người xem dạt ra hai bên:
“Các ngươi tụ tập nơi đây là muốn làm loạn sao?”
Tiếng quát khiến không khí thoáng chốc ngưng đọng. Giữa đám đông, một cô gái ngồi cạnh Vũ Lam Yên vội đứng dậy, khẽ cúi người đáp lời, giọng run run mà vẫn giữ lễ:
“ Khúc Linh tiểu nữ tham kiến đại nhân. Vị này là Tiểu Lam , người hầu trong Vũ phủ . Hôm nay Vũ phủ có tiệc, bọn ta được sai ra bờ biển nhận hàng từ thuyền ngoài khơi. Không may sóng lớn ập đến, muội ấy bị cuốn trôi, chắc vì hoảng sợ nên tinh thần chưa ổn định.”
Tên lính cau mày, quát:
“Đưa hết về Viên Khai Phủ ”
Nghe đến ba từ Viên Khai Phủ, Khúc Linh tinh thần hoảng loạn, cô thầm nghĩ.
“Viên Khải Phủ nơi ấy chính là địa bàn của tên ác quan Hàn Nhạt. Nếu tiểu thư chẳng may rơi vào tay hắn, không biết hắn sẽ làm nên chuyện xấu xa gì với tiểu thư nữa. Nếu hắn biết được thân phận thật của tiểu thư, không biết hắn sẽ tạo ra bao nhiêu phiền phức cho lão gia nữa. Lúc ấy ngay cả cái mạng nhỏ này của ta chắc cũng sẽ khó mà giữ nổi!”
Thấy tình hình căng thẳng, Khúc Linh nhanh tay nhét ít tiền đồng vào tay hắn, cười nhún nhường:
“Phiền đại nhân rồi. Đây là chút quà, mong ngài bỏ qua cho muội muội chúng ta.”
Cầm lấy tiền, tên lính nhếch môi cười, gật đầu bỏ đi, không quên để lại một câu đầy mỉa mai:
“Coi như cô nương cũng hiểu chuyện.”
Một số người đứng gần đó chỉ biết lắc đầu than thở thay cho Vũ Lam Yên và Khúc Linh:
“Thời thế loạn lạc, triều đình suy tàn… đến cả lính quèn cũng có thể ỷ thế bắt nạt dân thường như bọn mình.”
Có lẽ nghe thấy, tên lính tuần lập tức quay phắt đầu lại, trường thương lóe sáng rồi đâm thẳng vào kẻ vừa buột miệng nói xấu hắn. Mũi giáo xuyên qua lồng ngực người kia, máu tươi tuôn ra xối xả. Người kia lập tức ngã xuống, ánh mắt chưa kịp đóng, chết ngay tức khắc.
Chứng kiến cảnh ấy, đám người còn lại lập tức im bặt, ai nấy đều run rẩy, không dám thở mạnh.
Riêng Vũ Lam Yên, trong mắt nàng dần hiện lên vẻ mơ hồ. Cả người Vũ Lam Yên khẽ run lên. Ánh mắt nàng ngưng lại tại nơi lưỡi thương còn vương máu kia của tên lính, sắc mặt dần tái nhợt. Trong lồng ngực, tim nàng đập loạn nhịp, vừa kinh hãi vừa căm phẫn. Đôi tay siết chặt vạt áo, nhưng khi đối diện ánh nhìn lạnh như sắt thép của tên lính kia, nàng chỉ biết lùi lại một bước, im lặng mà run rẩy.
“Nơi này nói giết là giết sao. Thật sự là không có luật pháp sao”. Vũ Lam Yên thầm nói.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!