Trên một phiến đá xanh lạnh lẽo, ven theo con đường mòn đất đỏ cằn cõi dẫn từ thôn Linh Sơn tiến về ranh giới phía ngoại vực kinh thành Nam Vực , trên tảng đá ấy, có một thiếu niên gầy gò, thân hình lặng ngồi như thể đang tập trung quan sát một thứ gì đó.
Đôi mắt hắn trầm tĩnh, tựa như đang nhìn ngắm thôn cảnh Linh Sơn , nhưng lại dường như chẳng thấy bất cứ thứ gì ở nơi thực tại. Con đường nhỏ phía trước mặt hắn, tựa như một ranh giới mong manh, chia cách bụi trần nơi phàm tục cùng với thâm sơn tịch mịch nơi u huyền. Một bên là nhân gian hồng trần phồn nhiễu, bên kia lại mơ hồ như lối dẫn vào tam giới u huyền trong thiên đạo.
Ánh mắt Dạ Hàn dừng nơi cuối con đường mòn, xa xăm dõi theo đoàn xe ngựa đang dần tiến đến phía hắn. Khi đảo qua từng bóng người, từng tiếng vó ngựa, hàn ý nơi đáy mắt hắn càng thêm thâm trầm. Hắn dừng ánh mắt, nhìn về phía một cỗ xe ngựa cuối cùng, mục quang như muốn xuyên phá lớp vải che phủ bên ngoài ô cửa sổ nhỏ trên xe, tựa hồ như đang truy cầu điều gì đó vượt ngoài sự chi phối của Thiên Đạo, một thứ gì đó mờ mịt mà phàm nhân khó lòng chạm tới.
Gió chiều khẽ thổi nhẹ, tiếng những chiếc lá cây xào xạc khẽ vang lên. Ánh tà dương nhẹ rơi xuống, vỡ thành muôn tia vàng tím hòa lẫn vào khung cảnh trước mắt, tuy hư ảo mà đẹp đến nao lòng người.
Đúng lúc đoàn xe lướt qua, từ nơi cửa sổ của một cổ xe, từ sâu phía sau ô cửa sổ nhỏ bỗng phả ra một làn khói trắng mỏng. Trong làn khói ấy, Dạ Hàn mơ hồ nhìn thấy một vầng quang huy ngưng tụ thành đóa liên hoa xoay tròn, thoáng hiện rồi tan. Khi hắn dụi mắt nhìn lại, khung cảnh chỉ còn là một làn khói mỏng lượn quanh, hư thực khó phân.
Nhịp tim Dạ Hàn dồn dập vang lên trong lồng ngực. Trong huyết mạch hắn có vật gì đó đang dần thức tỉnh, nhưng thể đang nhắc nhở hắn bước vào một cánh cửa vô hình giữa thiên địa, vốn định sẵn đang chờ đợi hắn bước vào.
Đêm đó, sơn thôn vắng lặng. Gió núi tràn về, lùa qua những mái nhà xiêu vẹo, mang theo hương đất lạnh và tiếng thông reo u u như tiếng than của vong linh chốn hoang sơn.
Ánh trăng bạc phủ xuống lối mòn, in bóng cây trơ trụi như những vết sẹo dài hằn trên da đất. Hàng trăm tiếng côn trùng rả rích, xen theo gió len qua những mái chùa đổ nát. Từ ngoài cửa miếu, gió thổi ào qua, mang theo một luồng khí lạnh thấu xương. Dạ Hà n mở mắt.
Trong thần thức hắn, bỗng nghe thấy một tiếng ngân xa như chuông cổ từ lòng núi sâu truyền đến. Mỗi tiếng vang đều chấn động linh hồn, khiến thân tâm hắn khẽ run rẩy, bên tai hắn thỉnh thoảng lại cảm giác được như có một âm thanh vô hình đang cố gọi lấy tên hắn.
Người trong thôn Linh Sơn kể rằng. Năm xưa, giữa một đêm mùa đông tuyết phủ, bên cổng làng Linh Sơn vang lên tiếng khóc thảm thiết của một đứa trẻ. Khi mọi người tìm ra nơi phát ra tiếng khóc của đứa trẻ đó, trước mặt họ là một đứa bé đỏ hỏn, được quấn trong một tấm vải rách nát, trên người có đặt một mảnh ngọc màu đen nứt vỡ.
Từ đó, đứa trẻ ấy được mọi người trong thôn Linh Sơn cưu mang, hắn lớn lên và nương thân tại nơi ngôi chùa hoang ở cuối thôn. Mái ngói mục nát, hạ thì oi bức, đông lại gió buốt, mưa xuống thì dột nước tứ phía. Nhưng với hắn, đó vẫn là chốn duy nhất có thể gọi là nhà. Hắn cũng không có chút ký ức gì về bản thân mình. Hắn chỉ biết, hắn không người thân tại Linh Sơn này, không cha, không mẹ, người khác đều gọi hắn là Dạ Hàn.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!