Bình minh khẽ hé trên khuôn viên Vũ Gia, sương mai còn động trên những tán lá, lấp lánh như những hạt châu chưa kịp tan.
Trong căn phòng của mình, Vũ Lam Yên ngồi bên mép chiếc giường gỗ, ánh mắt nàng ngơ ngác lướt qua những cảnh vật quen lạ đan xen trước mặt. Mọi thứ đều yên tĩnh như khói mỏng nhưng lại dâng trong tâm nàng một cảm giác hư hư thật thật.
Phút chốc, nàng nhớ lại những chuyện vừa xảy ra hôm qua, một cảm giác như dòng nước nhỏ chảy siết chảy thẳng vào tâm khảm của nàng. Vỗ nhẹ vào đầu mấy cái, nàng cố kiểm tra xem liệu mình có đang nằm mơ hay không.
“Ta thật sự đã chết rồi sao? Nơi đây là một thế giới khác sao? Hiện tại ta tên là… Vũ Lam Yên sao?”
Bỏ mặc những dòng suy nghĩ đang chồng chất trong tâm trí, Vũ Lam Yên khẽ hít một hơi dài, rồi chậm rãi ngồi dậy. Nàng bước đến bên cửa, ngón tay mảnh khảnh đẩy nhẹ then gỗ. Cánh cửa vừa mở, hàng chục tia nắng sớm ùa vào, len qua song cửa, rải vàng cả căn phòng tĩnh lặng. Ánh sáng ấm áp chạm lên gương mặt nàng, dịu dàng đến mức như muốn xua đi mọi u hoài còn vương lại trong đáy mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng bỗng cảm thấy trái tim mình khẽ run lên—một thứ ấm áp mong manh, như thể sau cơn mộng dài, cuối cùng cũng chạm được chút hơi thở của nhân gian.
Nàng dự định sẽ đi dạo một vòng để làm quen với đường đi lối lại nơi này, nhưng vừa bước ra cửa, từ dưới khe cửa sổ bất chợt có một làn khói đen mờ ảo lặng lẽ tràn vào. Vô tình hít phải, nàng lập tức đầu đau nhức dữ dội, như đang có hàng nghìn hàng vạn lưỡi dao lưỡi kéo đang cắt từng sợi mạch máu trong đầu nàng vậy, nàng ôm đầu kêu gào trong cơn đau nhức, rồi ngã xuống bất tỉnh.
Khi tỉnh dậy, bên cạnh nàng là Khúc Linh. Thấy Vũ Lam Yên mở mắt, Khúc Linh mừng rỡ thở phào:
“Đa tạ thần linh phù hộ, nếu tiểu thư có bất trắc gì, chắc lão gia sẽ giết em mất.”
“Có chuyện gì vậy… Khúc Linh?” Vũ Lam Yên thều thào.
Khuôn mặt còn chưa hết hoảng sợ, Khúc Linh đáp:
“Lúc đó muội đang đi chuẩn bị bữa sáng cho tiểu thư. Vừa về đến Hoa Viên thì nghe tiếng tiểu thư kêu gào. Muội chạy đến thì thấy người đã ngất dưới sàn. Không biết làm sao nên muội đưa người đến đây… đây là Y phòng của Vũ Gia chúng ta.”
“Y phòng?” – Vũ Lam Yên nhắc lại.
“Đúng vậy, tiểu thư quên rồi sao? Y phòng là nơi chuyên để người của Vũ Gia chúng ta đến lấy thuốc, sơ cứu cho cả phủ. Thuở bé, tiểu thư hay chạy đến đây nghịch phá, thậm chí còn nhiều lần làm cháy cả Y phòng này nữa cơ.”
“Thế… khi ấy ta thế nào?” Vũ Lam Yên nhẹ giọng hỏi.
“Người khi ấy đó hả, cả người dính đầy bụi than, lại còn bỏng nhiều chỗ. Muội còn nhớ rõ, dưới đùi trái của tiểu thư còn để lại một vết sẹo bỏng. Lúc đó lão gia sốt ruột vô cùng, chẳng biết đã mời bao nhiêu đại phu đến chữa trị cho tiểu thư.”
Nghe vậy, Vũ Lam Yên khựng lại. Trong đầu nàng chợt hiện về những khung cảnh kỷ niệm như một thướt phim xưa.
“Tuyết Nhi, con không sao chứ? Cha đã nói việc nấu nướng này cứ để cha và mẹ làm, con chỉ cần học hành, sống tốt cho cha là được.”
Ánh mắt ông Thành nhìn xuống vết bỏng trên đùi trái của Tuyết Nhi , nhíu mày lo lắng nói:
“Con thấy chưa, bỏng hết một bên đùi trái rồi. Nhanh, cha đưa con đến bệnh viện quận, quận không chữa được cho con thì cha đưa con đến bệnh viện thành phố!”
Trên đường đi, chuông điện thoại reo liên tục. Ông Thành bắt máy, đầu dây bên kia quát lớn:
“Lão Thành, ông còn muốn hợp tác với chúng tôi nữa không?”
Ông Thành giận dữ quát lại:
“Tôi đang đưa con gái tôi đi bệnh viện! Các người muốn đợi thì đợi, không muốn đợi thì cứ rời đi, Diệp Thành tôi không ép ai cả!”
Khung cảnh nhòe dần rồi tan biến, đưa Vũ Lam Yên trở về với hiện tại.
Khúc Linh lo lắng, cô liên tục vẫy tay trước mặt Vũ Lam Yên :
“Tiểu thư, tiểu thư… người sao vậy?”
“À … ta không sao.” Vũ Lam Yên gượng cười.
Khúc Linh lẩm bẩm:
“Từ sau hôm trở về từ bờ biển, tiểu thư lạ lắm… như thể biến thành một người khác vậy.”
Vũ Lam Yên xoa đầu cười, đứng dậy vươn vai nói:
“Đi thôi, đưa ta ra ngoài dạo chơi một vòng đi.”
Hai người cùng nhau thản bước ra ngoài sân. Đến chỗ phơi thuốc của Y Phòng, thấy một ông lão đang nhặt thuốc dưới sân, Vũ Lam Yên khựng lại, ánh mắt dừng ở lão già ấy với đầy quen thuộc:
“Khúc Linh, ông ấy là ai?”
“Đó là Nông Nhạc, người coi sóc Y phòng của phủ chúng ta, cũng là đại phu của phủ ta.”
Nghe thấy có người gọi tên mình, Nông Nhạc ngẩng lên, nhìn thấy hai người Vũ Lam Yên và Khúc Linh liền cười hiền từ nói:
“Tiểu thư, người khỏe lại rồi sao? Người làm lão phu lo chết mất.”
Vũ Lam Yên vô thức thốt lên:
“Ông ngoại…”
“Tiểu thư, người gọi lão phu là gì cơ?” – Nông Nhạc sững lại.
Khúc Linh tròn mắt:
“Tiểu thư vừa gọi ông ấy là gì”.
Chợt nhận ra mình lỡ lời, Vũ Lam Yên vội cúi đầu, trong lòng dấy lên nghi hoặc:
“Đây không phải Trái Đất… nhưng sao … người này rất giống ông ngoại ta đến thế? Phải chăng… ta đã chết, và đây là một thế giới song song?”
Đang mãi chìm trong dòng suy nghĩ mơ hồ về thế giới này, thì bất chợt Vũ Lam Yên nghe thấy giọng của Nông Nhạc lên tiếng hỏi.
“Thưa tiểu thư, gia gia của người đã mất hơn mười năm rồi.”
“Hơn mười năm… trùng hợp đến vậy sao?” Vũ Lam Yên lặng lẽ nghĩ.
Nghĩ rồi, nàng gật gật đầu rồi xin phép Nông Nhạc rời đi.
Rời đi cùng Khúc Linh , Vũ Lam Yên hỏi:
“Khúc Linh, dạo này ta hay đau đầu, chắc lúc bị sóng biển đánh đi đã va chạm vào thứ gì đó khiến ta quên đi nhiều chuyện rồi thì phải. Muội có thể kể lại cho ta nghe một vài thứ về nơi này được không?”
Khúc Linh thoáng nghi ngờ, nhưng rồi gật đầu.
“Dạ được. Khi nào đến Linh Chân Quán, muội sẽ kể hết cho tiểu thư nghe qua những điểm xinh đẹp của nơi này.”
“Linh Chân Quán? Đó là nơi nào?”. Vũ Lam Yên hỏi.
“Tiểu thư thật sự không nhớ gì sao? Đó là quán ăn của tên ngốc Lưu Nhị Đại. Hắn hay cùng chúng ta lên rừng vui chơi. Chẳng phải tiểu thư thích ăn tôm luộc ở nơi đó nhất sao?”
“Tôm ư? Ta… ta không ăn được tôm. Ta thích ăn tôm từ lúc nào vậy” . Vũ Lam Yên ngập ngừng.
Vũ Lam Yên khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng càng thêm rối loạn. Những ký ức mơ hồ của Tuyết Nhi ở thế giới kia và thân phận Vũ Lam Yên ở nơi này đan xen, khiến nàng khó phân biệt đâu là thật, đâu là mộng.
Ánh nắng buổi sớm trải dài trên sân phủ, những tấm ngói xanh phủ một lớp sương mỏng. Vũ Lam Yên ngẩng mặt nhìn trời, lòng dấy lên một dự cảm mơ hồ dường như số phận đã đưa nàng đến đây không chỉ để sống lại, mà còn để đối diện với một bí ẩn lớn hơn nhiều.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!