Khi Cổ Hoàng vừa dứt lời, màn che ô cửa sổ phía xe phía sau lưng hắn khẽ lay động. Từ bên trong một cỗ xe ngựa màu đen, một trung niên nam tử bước ra. Thân khoác chiến bào huyền sắc, viền chỉ bạc uốn lượn như long văn, ngực phải đeo huy hiệu tròn đỏ thẫm, bên trong khắc bốn ngôi sao màu vàng chói mắt. Dáng lão trầm hùng như núi, ánh mắt tuy lặng mà chứa đựng khí thế như cuộn sấm.
Binh lính hai bên vừa trông thấy lão bước ra khỏi xa liễn, lập tức cuối người rối rít tiến lên, vội vàng dựng bậc thang gỗ trước bước chân của lão. Tiếng bước chân lão nện xuống mặt đất nặng nề, gió thổi qua tà áo khẽ dấy lên bụi đất. Trong khoảnh khắc ấy, toàn đoàn quân chìm trong một khung cảnh tĩnh lặng uy nghi.
Khi gót giày lão chạm đất, nhóm binh sĩ đồng loạt chắp tay, cúi đầu cung kính hô vang:
“Lương Mã đại thống quân”.
Âm thanh trầm dày, vang vọng giữa trời mây như sóng cuộn trong hư không, khiến cả một cánh rừng Linh Sơn không khí cùng nhau như trầm xuống.
Lương Mã bước từng bước chậm rãi tiến về phía hai người Cổ Dương và Cổ Hoàng . Tấm chiến bào của lão vương đầy màu bụi đường, theo gió khẽ lay, phát ra âm thanh khe khẽ như tiếng lụa cũ chạm với nhau. Trên gương mặt khắc khổ của lão, đôi mắt hằn lên những vết mỏi mệt của chinh chiến, song ánh nhìn vẫn sáng, vững chắc như sắt nung qua trăm trận.
Đến gần Cổ Dương hơn, lão chắp tay, cúi người hành lễ. Giọng nói trầm thấp, vang lên giữa khu rừng lạnh lẽo.
"Thái tử điện hạ, tâm tư của người chúng thuộc hạ đều đã thấu hiểu. Nhưng nay, chiến sự giữa Viên Quốc của Nam Vực và Thiên Quốc của Bắc Vực ta đã cận kề trước mắt, chỉ sợ rằng Rừng Linh Sơn này không đơn giản như những gì chúng ta đã biết về nó. Theo thần thấy, vẫn là nhanh chóng tiến về Viên Thành của Viên Quốc để tính chuyện sau này vẫn là tốt hơn".
Lời nói của lão vừa dứt, không gian chỉ còn lại tiếng gió rít qua tán cây già, như muôn vạn linh hồn đang phản phất nơi này đang thầm thì giữa rừng hoang.
Ánh mắt Cổ Hoàng khẽ động, Cổ Dương trầm mặc, mà tận sâu trong không gian mơ hồ kia, dường như có thứ gì đó đang lặng lẽ quan sát bọn họ.
Cổ Dương khẽ liếc ngang Lương Mã, ánh mắt hắn hờ hững mà lạnh lẽo tựa như sương sắt cuối đông. Hai tay hắn chắp sau lưng, từng bước thong dong, dáng đi như đế vương tản bước, mỗi bước đều mang theo khí thế uy nghi khó dò. Khi chỉ còn cách cỗ xa giá vài trượng, hắn bỗng khựng lại. Gió rừng từ Linh Sơn thổi nhẹ, cuốn theo mùi máu tanh và bụi khô thoảng qua, khiến tà áo hắn khẽ tung bay, vẽ thành một vòng cung trong sương đặc. Hắn ngoảnh đầu nhìn lại, ánh mắt lướt qua Cổ Hoàn g cùng Lương Mã sâu như vực thẳm, tĩnh như mặt hồ mùa đông rồi trầm giọng cất tiếng. Âm thanh hắn vang ra, tựa sấm trong mây, lan dọc khắp toàn quân.
"Toàn quân nghe lệnh! Tiến thẳng đến Viên Thành! Dừng lại ở hai trăm dặm phía trước, đồng loạt thay đổi y phục, che giấu binh khí cùng tài nguyên chúng ta mang theo. Nhớ kỹ, tuyệt đối không để quân gác thành của Viên Quốc sinh lòng nghi ngờ. Nhiệm vụ lần này bản điện hạ không cho phép thất bại”.
Trong khoảnh khắc ấy, cả đoàn quân như nín thở. Ngay cả gió cũng chậm lại, dường như e ngại chạm phải uy thế của hắn.
Lương Mã cúi đầu, hai tay chắp trước ngực, dáng vẻ tôn kính như một trung thần kính cẩn. Nhưng giữa cái vẻ ngoài cung kính ấy, đôi môi lão lại khẽ nhếch lên một nụ cười tinh quái, khóe mắt ánh lên những tia sáng gian xảo, như thể trong đầu đang nung nấu một kế hoạch thâm sâu, khó lòng mà đoán biết được.
"Đi thôi." Lương Mã nhẹ nhàng cất lời, ngữ điệu như rót vào tai, lạnh lùng nhưng lại đầy uy hiếp, như thể đối với binh lính, hắn mới thật sự là người ra lệnh.
Cổ Hoàng thì vẫn đứng đó do dự một lúc lâu, đôi mắt hắn rực lên sự nghi ngờ, như thể trong lòng còn vương vấn điều gì đó chưa thể dứt bỏ.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!