Chợ trấn là chợ tự phát của người dân trấn, nơi họ rao bán sản phẩm do gia đình mình sản xuất. Chợ chỉ diễn ra mỗi cuối tuần và kéo dài trong hai ngày, ngoài để buôn bán thì ngày họp chợ cũng được coi như một lễ hội đặc trưng của trấn Thanh Sơn. Hôm nay là chủ nhật, ngày cuối của buổi họp chợ thường niên.
Tuyết Dao được ông thả trước quầy hàng cùng với một xe ngập tràn toàn hàng hóa, vì không có ai trợ giúp nên cô phải mất một lúc mới có thể vận chuyển hết chúng vào trong.
Vừa lúc cô xếp hàng xong xuôi thì hệ thống gửi thông báo [Nhiệm vụ chính đếm ngược 2:59:59]
Quầy hàng nhà Tuyết Dao nằm ngay đầu chợ nên cũng thu hút được một lượng khách nhất định, cô vừa xếp hàng lên quầy đã có vài người đến hỏi giá. Nhưng vấn đề là…
“3 trái chanh với 1 kg cam bao nhiêu nhỉ, ủa cam đâu ta?”
“Xoài loại 1, loại 2, xoài Tân Kỳ, xoài Bắc Kạn,…Lắm xoài thế!!”
“2 trái cà rốt loại 1 và 1 trái khoai tây loại 2, không có khoai tây loại 2”
“9 lạng ổi là bao nhiêu tiền nhỉ”
“Của cô hết 59 à không 69 đồng ạ, a từ từ cháu quên tính tiền chanh”
Tuyết Dao vô cùng bối rối trước công việc mới, cô liên tiếp mắc lỗi trong quá trình tính tiền, thậm chí cô còn không biết được cam để ở đâu mà bán cho khách. Thảm hơn nữa là dù đã bận rộn một lúc lâu nhưng bốn thùng dưa hấu của cô vẫn còn nguyên, dường như chúng nó còn không hấp dẫn bằng cam vỏ dày mà cô chả biết được bày ở chỗ nào trên quầy.
Lúc này cô vô cùng hối hận vì lúc nãy đã không nhờ bà ghi lại bảng giá cho mình, thiết lập nhân vật dù sao cũng không quan trọng bằng tiến độ nhiệm vụ chính.
“Hay là mình mua hết đống này?….A không được mình không có tiền”. Tuyết Dao không có ý định đụng vào túi vàng của hệ thống bởi đó là phương tiện để cô chuẩn bị vật tư cho ngày mạt thế.
“Làm trái cây ướp lạnh thì sao nhỉ?….Thôi đừng, lạnh riêng dưa hấu còn chưa biết có bán được không”
“Làm sao đây.…Chỉ còn hai tiếng nữa thôi”
Đột nhiên cô nhìn thấy chị bán nước ép cam buổi sáng đang chuẩn bị dọn hàng, một ý tưởng lóe lên trong đầu cô: “Hay là mình làm nước ép dưa hấu bán nhỉ?”
Ngay lập tức cô chạy đến hỏi thuê dụng cụ và vật dụng của chị, tiện thể nhờ chị mua giúp vài bao đá nhỏ. Sau đó cô dựng một cái bàn nhỏ bên cạnh quầy hàng, xóa chữ “Cam vỏ dày, 40 đồng/1kg” trên tấm bảng bắt mắt nhất quầy rồi viết dòng chữ “Khai trương quán nước ép dưa hấu mát lạnh chỉ 20 đồng/ly” lên trên. Cô còn dùng phấn đỏ viết một dòng thật to “Nước ép dưa hấu giá chỉ bằng nửa giá cam vỏ dày, đảm bảo chất lượng” chèn lên biển hiệu của quầy.
Cứ thế một quầy nước tạm bợ đã được đưa vào hoạt động.
Không biết là vì trời quá nắng khiến nhu cầu tăng cao hay vì giá rẻ hơn một nửa so với cam vỏ dày mà quầy nước của cô bán hàng rất chạy, những ly nước ép dưa hấu mát lạnh liên tục xuất hiện giải cứu người dân thị trấn khỏi cái nóng gáy gắt giữa trưa.
Dần dà, sự xuất hiện của nước ép dưa hấu đã khuấy động bầu khí trong chợ, không chỉ khách hàng mà những chủ quầy hàng xung quanh cũng bắt đầu chạy đến mua vài ly về giải khát. Nhờ sự nhiệt tình đó mà số lượng dưa hấu trong thùng đã giảm cách chóng mặt, từ bốn thùng giảm xuống chỉ còn một thùng cuối cùng.
Vì sự đông khách đột xuất của quầy nước ép mà quầy rau củ bị cô lãng quên khiến vài vị khách bỏ đi, nhận thấy điều đó Tuyết Dao đã hoảng nay lại càng thêm hoảng. Cô không muốn vì nhiệm vụ của bản thân mà khiến ông bà mất khách nhưng cô cũng không thể bỏ gian hàng bên này được.
Hình ảnh chị bán nước ép cam lại hiện ra trong tầm mắt, như người chết đuối vớ phải cọc, Tuyết Dao vội vàng ép xong ly nước đang dở và chuẩn bị sang nhờ chị hỗ trợ.
Thế nhưng lúc này, có hai bóng hình quen thuộc tựa như hai vị thần đầy lòng nhân ái xuất hiện trước quầy rau củ.
Đó là ông bà ngoại của cô, họ đã trở về sau chuyến giao hàng!!!
Tuyết Dao mừng rỡ thở hắt ra, thầm nghĩ “Có lẽ ông bà là bàn tay vàng mà hệ thống cho mình”
Nhờ có sự trợ giúp của ông bà, cô có thời gian tập trung vào quầy nước ép và nhanh chóng bán hết bốn thùng dưa hấu ngay khi đồng hồ sắp đếm ngược về không.
Tuy nhiên cô vẫn giữ lại một trái khá bự để ép vài ly cho ông bà và các chú ở nhà uống, bọn họ là những người đối tốt với cô nhất cho tới hiện tại. Hơn hai mươi trái dưa hấu đã giúp cô hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống nhưng cô vẫn cẩn thận lấy tiền vừa kiếm được tự thanh toán cho hai trái dưa hấu cuối cùng. Tuy hành vi có hơi huề vốn nhưng dù sao cô cũng đã thanh toán như khách hàng bình thường, nếu hệ thống tính cả hai trái này thì cô vẫn không được tính là thất bại.
Ting!! - [Hoàn thành nhiệm vụ chính, nhận được thẻ [Nước ép dưa hấu]]
Trong túi thẻ lúc này đã có thêm một tấm thẻ tím. Tuyết Dao tinh mắt nhìn thấy nút [lấy thẻ] trên góc trái màn hình, theo mô tả thì nó có thể giúp người chơi cụ thế hóa thẻ thành thực thể rồi nhét vào túi thẻ đeo bên hông, giúp người chơi sử dụng thuận tiện hơn. Khóe miệng Tuyết Dao hiện lên nụ cười lâu rồi chưa thấy, cô rất hài lòng với phần thưởng cho một buổi trưa đầy vất vả của mình.
Cô mang ba ly nước đến cho ông bà, tiếp tục theo chân họ học vị trí và giá cả của từng loại hàng.
“Hóa ra cam vỏ dày là cam rẻ tiền nhất trong số cam này à. Thế mà nãy cháu còn dựa vào nó để rao nước ép dưa hấu đấy. AAA, quê quá đi”
Bà cười: “Tuy nó rẻ tiền nhất nhưng là loại được săn đón nhất, cháu không thể đánh giá chất lượng của thực phẩm qua giá cả của nó đâu”
Cô khuấy ly nước, bĩu môi: “Giá rẻ thế mà vẫn có người mua á”
“Cam vỏ dày rẻ là do nó được trồng nhiều ở vùng này thôi, cháu lên Phong Vân mua có khi cả 100 đồng một ký đấy”. Ông ngoại với tay lấy trái cam đưa cô ăn thử “Thế nào?”
“Ngọt lắm ạ” Vị ngọt của cam vỏ giày lên lỏi trong miệng khiến cô thích thú, nó không ngọt gắt như cam ngọt mà vị ngọt của nó nhẹ nhàng, len lỏi vào từng giác quan như tiêm vào cuộc đời gian khổ một ít dư vị ngọt ngào.
“Bảo sao loại này được nhiều người ưa chuộng thế”
Nhìn ông bà tất bật bán hàng, lòng Tuyết Dao ngổn ngang trăm mối.: “Sau này mạt thế đến ông bà phải làm sao đây….”
Trong lặng lẽ, danh sách những việc cần làm trước mạt thế của cô lại dài thêm một mục.
Ngồi một lúc ổn định tâm trạng, Tuyết Dao bỗng nhớ lại hai người cô nhìn thấy trong lúc bán hàng rất có khả năng là người chơi được hệ thống sắp xếp ở trấn Thanh Sơn giống cô.
Một người là chủ quầy bán kem phía đối diện, cô đoán nhiệm vụ của anh ta là bán hết số kem ngày hôm nay bởi vì một tiếng trước thời hạn anh ta bỗng bán nửa giá tất cả kem trong quầy, cũng vì thế mà đã lấy đi vài vị khách của đang xếp hàng bên quầy của cô.
Còn một người nữa là cô gái khá trẻ đến mua hàng bên quầy rau củ nhà cô, tuy cô ấy chỉ mua mỗi khoai lang tím và khoai mì nhưng lại mua với số lượng lớn, còn đặt hàng thêm một xe bột mì ở tiệm bên cạnh. Tuyết Dao đoán cô nàng đang thực hiện một loại nhiệm vụ thu thập vật tư của hệ thống hoặc là người bản địa tin vào bài viết trên mạng mà mua sẵn đồ để trong nhà. Dù lý do là gì thì sau này cô vẫn nên chú ý đến hành động của cô nàng một chút, tránh để cô ấy phát hiện điều khả nghi ở mình.
Tranh thủ lúc ông bà đang bán nốt số rau cuối cùng, Tuyết Dao đi một vòng quanh chợ xem có thể mua được thứ gì đó hữu dụng.
Các quầy hàng phía bên trong khá đa dạng, chia thành từng khu riêng biệt, bên phải là khu thực phẩm đông lạnh cùng các loại thịt cá còn bên trái là khu bán quần áo và vật liệu gia dụng. Các quầy rau củ đều bày bán ở trước cửa chợ giống ông bà cô nên phía trong chỉ có lác đác vài quầy.
Cô đang đi dạo thì nhìn thấy một quầy bán dụng cụ sinh tồn như dụng cụ đánh lửa, đèn pin, lều nên tiến vào xem rồi lấy phương thức liên lạc với chủ tiệm, định ngày mai lên trấn một chuyến nữa.
“Mai cháu muốn đến mua đồ thì cứ đến tiệm A Phúc ở ngõ số 2 tìm chú nhé, chú bán giá hữu nghị cho” Chủ tiệm là một chú trung niên đã ngoài tứ tuần, tên là Trần Tuấn.
Tuyết Dao lễ phép nhận danh thiếp, liếc mắt nhìn ly nước ép màu đỏ trên quầy thu ngân: “Dạ, vậy mai cháu lại đến, cháu chào chú ạ”
Cô dự định ngày mai sẽ lấy lý do đi giao nước ép dưa hấu để lên trấn lần nữa để thu thập vật tư cho mạt thế.
Ban đầu cô cũng định thực hiện nhiệm vụ nhánh nhưng sau khi đến chợ cùng ông bà,suy nghĩ đó đã thay đổi. Thứ nhất là cô không biết khu vực mình ở có nằm trong trấn Thanh Sơn hay không, thứ hai là dù nó thuộc phạm vi trấn Thanh Sơn thì cô cũng không đủ thời gian để đi hết trấn rồi cập nhật bản đồ được. Thân phận Dương Tuyết Dao mà hệ thống sắp xếp cho cô hẳn là có chủ đích riêng, trong khi chưa biết rõ mục đích của nó mà tự ý phá hủy thiết lập nhân vật chẳng khác nào tự sát.
Nhiệm vụ nhánh cô vẫn sẽ cố hết sức hoàn thành, chỉ là phải đợi sau khi về nhà xem xét tình hình lại đã. Cô có dự cảm hệ thống lại sắp cập nhật thêm điều gì đó.
Lúc cô trở lại quầy rau thì ông bà đã bán xong và đang xếp đồ lên xe về nhà, cô cũng nhanh chóng đến hộ trợ.
Mặt trời lặn dần phía sau những ngọn núi, trên con đường mòn giữa những cánh đồng bát ngát, có một gia đình ba người đang vui vẻ trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả.
----------------------
Giữa cánh đồng lúa mênh mông bát ngát, trên chiếc xe ba gác cũ có hai bà cháu trò chuyện với nhau vô cùng vui vẻ, niềm vui ấy như lan rộng đến từng cành cây ngọn cỏ ven đường. Nhân lúc bầu không khí đang hòa hợp, Tuyết Dao như vô tình hỏi dò vài câu về trấn Thanh Sơn:
“Bà ơi, sao nhà chúng ta ở xa chợ trấn vậy ạ?”
“Nhà chúng ta ở trấn dưới mà”
Tuyết Dao ngồi dưới thùng xe có vẻ rất tập trung vào 1 kg cam vỏ dày mà ông cố ý để dành cho mình, tựa như không hề để tâm tới nội dung cuộc trò chuyện. Thế nhưng trong đầu cô, các tế bào não như đang rung lên vì căng thẳng, cô cần phải hỏi sao cho giữ đúng thiết lập nhân vật để không khiến bà nghi ngờ.
“Vậy ạ, cháu không ngờ cái trấn này vậy mà còn chia thành trên dưới nữa”
“Trấn này còn nhiều cái cháu chưa biết lắm” - bà đánh tay lái rẽ vào một con đường khác - “Bà đã sớm nói với cháu rồi, còn trẻ thì nên ra ngoài cho mở mang đầu óc, cứ ru rú ở trong phòng riết không tốt đâu. Cháu xem, cháu ở đây từ hồi 5 tuổi mà còn chưa bước chân lên trấn trên lần nào”
Thì ra nguyên chủ đã bài xích trấn Thanh Sơn từ khi còn rất nhỏ, điều này lại vô tình mang lại lợi thế rất lớn cho cô
“Trấn này có gì mà mở mang đầu óc chứ?”, cô lầm bầm.
“Thế mà cái trấn này nuôi ông bà cháu khôn lớn đấy”
Bà nói tiếp dù cô chưa kịp đáp lời: “Nếu cháu được nuôi lớn bởi đất và nước của trấn Thanh Sơn thì cháu sẽ biết thôi, cái trấn này có nhiều thứ hơn cháu tưởng nhiều”
Rồi bà cứ thế, nói cho cô nghe về lịch sử của trấn Thanh Sơn, về cách mà đất và nước của nó đã nuôi lớn biết bao nhiêu thế hệ.
Trấn Thanh Sơn trước đây chỉ là một thôn làng nhỏ nằm dưới chân núi Thanh Sơn, người dân trong thôn sinh sống bằng việc lên núi đốn củi và hái thuốc bán cho thương lái. Tựa như mặt trời mọc lên rồi lại lặn xuống, cuộc sống hằng ngày của người dân cứ thế trôi dần, họ sinh ra, lớn lên, lao động rồi sinh con đẻ cái và sau cùng rời khỏi thế gian. Thôn làng thuở ban đầu cũng đã trở thành một khu vực đông dân cư.
Cùng với sự gia tăng dân số, các vấn đề về lương thực, về cơ sở vật chất, về tri thức của những đứa trẻ liên tục xuất hiện khiến cuộc sống của mọi người ngày càng cực khổ. Vì để đám trẻ có môi trường sống tốt hơn, trưởng thôn quyết định dẫn người dân trong thôn đến sống bên cạnh con suối chảy từ núi Thanh Sơn. Nơi ở mới vừa có dòng suối bồi đắp phù sa, vừa có đất đai màu mỡ phù hợp để trồng trọt, lại thêm phía sau là ngọn núi cao hùng vĩ, phía trước là thành thị tấp nập người qua lại. Người dân nhanh chóng an cư lạc nghiệp tại đây, từ thôn Thanh Sơn nghèo nàn ngày xưa nay đỡ trở thành trấn Thanh Sơn những mái nhà san sát nhau.
Thế nhưng không phải tất cả mọi người đều cùng nhau di cư, trấn Thanh Sơn cũ vẫn còn những ông bà lớn tuổi, một phần họ đã không còn sức lực để đi một quoãng đường đến nơi khác sinh sống, một phần họ luyến tiếc nơi đã gắn bó với mình cả đời, nơi mà mình cha ông họ ngày xưa đã từng sống. Từ đó trấn Thanh Sơn được chia làm 2 khu vực, phía trên nơi có dòng suối gọi là trấn trên còn khu vực phía dưới ngay chân núi thì gọi là trấn dưới.
Sau này xã hội phát triển, người trẻ ở trấn trên bắt đầu đến nơi khác sinh sống hoặc chuyển sang các ngành nghề mới, chỉ có một số ít người tiếp tục duy trì truyền thống làm nghề nông của thị trấn. Vì thị trấn ngày càng phát triển nên đất đai trồng trọt ngày một ít đi, nông dân trấn trên quyết định chuyển lại về trấn dưới, cày cấy hoa màu trên những mảnh đất ngày xưa từng xây nhà. Họ cũng đào một kênh rạch kéo nước từ suối Thanh Sơn về và cày xới lại đất đai để biến trấn dưới thành kho lương cung cấp lương thực cho cả trấn.
Ông bà Tuyết Dao chính là một trong những nhà cuối cùng còn duy trì nghề nông ở trấn dưới.
Đúng là trấn Thanh Sơn đã dùng đất và nước của nó để nuôi lớn biết bao thế hệ, vậy mà cuối cùng lại bị chính những thế hệ đó ghét bỏ vì sự quê mùa của mình.
“Cháu nhìn thửa ruộng bên kia, đó là nơi mà hồi còn nhỏ cháu thường cùng bà trồng cà chua đó. Bà còn nhớ hồi đó mặt trời còn chưa mọc cháu đã nhất quyết muốn đến đó xem bạn cà chua đã thức dậy chưa”
Bà lái xe dừng lại trước sân nhà, ánh mắt bà dịu dàng nhìn cô tựa như có rất nhiều điều muốn nói:
“Nếu con bé đó chịu nhẫn nhịn thêm một thời gian nữa, có lẽ…..giờ cháu đã được đến nơi cháu muốn , Trấn Thanh Sơn đã kìm chân cô bé cà chua của bà quá lâu"
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!