“À đây là Tuyết Dao, chủ quầy nước ép đang nổi dạo gần đây, giờ bọn tớ đang là đối tác kinh doanh của nhau”
Cô gái phía sau Ngọc Khanh cười mỉm: “Tôi tên Quỳnh Dao, bạn của Ngọc Khanh, chủ tiệm ở đây”
“.…”, không phải bảo chỉ là quản lý thôi à, đã thế còn nhấn mạnh lại làm gì không biết, cô và Ngọc Khanh đã thành đối tác kinh doanh rồi không lẽ cô không biết chức vụ của cô ấy?
Tuyết Dao đơ ra một lúc mới giật mình chào lại “Dạ, chào chị”
Quỳnh Dao khoác tay Ngọc Khanh ra vẻ thân thiết: “Hai người nói chuyện đi, tớ nghe cho vui”
Ngọc Khanh cười hỏi Tuyết Dao: “Em có gì muốn bàn bạc với chị hả?”
“Em muốn bàn lại với chị chuyện tiền bạc á, chị em mình nói chuyện riêng được không ạ?”, Tuyết Dao liếc nhìn Quỳnh Dao bên cạnh, không hiểu tại sao lại có người mặt dày như vậy luôn.
“Có chuyện gì mà chị không được nghe vậy?, mới gặp mà đã gây xích mích như vậy là không hay đâu”
Đoạn Quỳnh Dao quay sang Ngọc Khanh tỏ vẻ khó chịu: “Khanh Khanh, Tuyết Dao trước giờ nói chuyện đều như thế hả? Tớ là bạn cậu, cậu là đối tác với con bé, tớ đứng nghe một chút thì làm sao? Tớ cảm thấy Tuyết Dao không thích tớ í”
Tuyết Dao nghe mà nổi đầy dấu chấm hỏi trên đầu, không biết làm sao cho phải. Cô và Ngọc Khanh là đối tác kinh doanh, cho dù có là người thân thì cũng không thể không biết trước sau mà xen vào như vậy chứ nói gì đến một người bạn mới thân. Với cả nếu chỉ nghe không thì đợi cô về rồi hỏi Ngọc Khanh cũng được, mắc gì cứ một hai phải xen vào làm gì?
Ngọc Khanh thế mà còn hùa theo hòa giải: “Tuyết Dao không có ý đó đâu, em sẽ không để ý nếu chị Quỳnh Dao cùng ngồi nghe đâu nhỉ, Dao Dao với chị thân nhau như chị em trong nhà rồi, không có gì phải ngại cả”
Để ý, Tuyết Dao rất muốn nói là mình rất để ý vô cùng, nhưng cô chỉ có thể cười cười: “Nếu chị Ngọc Khanh đã nói thế thì em không có ý gì ạ”, đoạn cô quay sang Quỳnh Dao nói giọng áy náy: “Chị Quỳnh Dao, thứ lỗi cho em lúc nãy nói năng không biết điều nhé”
“Không sao”, Quỳnh Dao cười mỉa, quay ngoắt vào trong giọng khinh khỉnh, “Em là chủ quầy nước hot hit số 1 trấn Thanh Sơn, không thích chị cũng là lẽ đương nhiên. Yên tâm, chị chỉ nghe cho vui thôi chứ không xen vào đâu”
“Bọn chị lên văn phòng trước nha”
Nhìn hai người họ nói cười vào trong, Tuyết Dao cảm giác hôm nay không hợp để bàn bạc về tiền bạc lắm, nhưng biết làm sao được, chỉ đành cắn răn tiếp tục thôi.
Ánh Vân từ trong bếp ló đầu ra an ủi: “Đừng để ý, Bà chị Quỳnh Dao đó lúc nào cũng ra vẻ như thế hết, làm bạn với quản lý thì sao chứ, cũng không phải bà nội bọn mình mà bày đặt lên mặt”
“Nhưng mà sao tớ nghe chị ấy bảo là bạn chủ tiệm, không phải chị Ngọc Khanh chỉ làm quản lý thôi hả?”
“Chuyện này ấy à”, cô nàng ra hiệu Tuyết Dao ghé tai vào, đoạn nói nhỏ, “Tớ nghe đâu chị Ngọc Khanh là con của chủ tịch tập đoàn Hương Ký đang đi trải nghiệm thử công việc, biết đâu sau này được về quản lý tập đoàn thì đúng là chủ tiệm thật còn gì?”
“Chị ấy làm quản lý là nói trên danh nghĩa thôi, thật ra quyền sở hữu quán Hương Ký và cả Hương Ký lâu ở trấn Thanh Sơn đều là của mẹ chị ấy để lại đấy, tớ còn nghe nói hai quán này là của hồi môn sau này cơ”, Ánh Vân bị đầu bếp gọi vào rửa rau nên nói xong thì lật đật chạy vào bếp.
“Quỳnh Dao đó bám chặt chị Ngọc Khanh như thế không lẽ là vì hai chữ Hương Ký…”
Tuyết Dao đẩy cửa vào văn phòng, hai người bên trong đang vui vẻ vừa ăn trái cây vừa trò chuyện, thấy cô vào Quỳnh Dao còn dơ ly nước lên: “Nói chứ nước ép của em ngon đấy chứ, không hổ danh là đối tác kinh doanh của Hương Ký”
Không đợi Tuyết Giao đến gần, cô ả cướp lời Ngọc Khanh hỏi luôn: “Thế, bà chủ nhỏ của chúng ta muốn bàn bạc gì đây?”
Tuyết Dao liếc nhìn Ngọc Khanh, chị ấy chỉ im lặng nhìn cô cười cười
“Em định hỏi về thời gian thanh toán tiền hàng mình đã thỏa thuận hôm bữa, em muốn đổi từ thanh toán cuối tháng thành thanh toán theo ngày ạ”
“Ghê chưa, mới bán được mấy ngày đã lên mặt rồi đấy, nước ép của em không đỉnh tới mức đó đâu bé”, Quỳnh Dao vừa ăn táo vừa cầm bản hợp đồng lên, chưa nhìn đã nói, “Lúc trước đã thỏa thuận thanh toán cuối tháng thì cứ thế mà làm, em cứ thay đổi xoành xoạch như thế là vi phạm hợp đồng đấy”
Đoạn cô ả quay sang Ngọc Khanh: “Khanh Khanh, đừng nói là cậu đồng ý đấy chứ. Mình nói cậu nghe, loại người không tuân thủ hợp đồng này mình thấy nhiều rồi, cậu phải quán triệt chuyện này ngay từ đầu, chứ không bọn họ leo lên đầu cậu ngồi đấy”
“Đừng quên, mẹ cậu chỉ cho cậu điều hành chi nhánh ở đây vài tuần để thử nghiệm thôi, nếu mà có gì xảy ra thì cậu không gánh được đâu. Tớ chỉ muốn tốt cho cậu thôi”
Tuyết Dao đứng nghe mà ngứa hết cả người, thì ra ngồi nghe cho vui của cô ả ý là thế này à. Chị Ngọc Khanh là người trong cuộc còn chưa nói tiếng nào mà cô ta đã nhét bao nhiêu là chữ, lại còn chụp cho cô cái mũ kiêu căng, không tuân thủ hợp đồng nữa chứ. Hợp đồng còn chưa đọc mà đã nói như thể biết nhiều lắm, trong hợp đồng làm gì có đề cập đến việc thanh toán tiền hàng cuối tháng đâu, rõ ràng nó chỉ viết thanh toán tiền theo lô hàng thôi. Chỉ là sau khi ký hợp đồng chị Ngọc Khanh đề nghị gom tiền đến cuối tháng trả một lần cho tiện mà thôi.
Thấy cô đờ người ra, Quỳnh Dao lúc này mới tỏ vẻ đắc ý đọc hợp đồng như muốn dằn mặt cô: “Phương thức thanh toán: Bằng tiền Tứ Linh, bên A phải thanh toán tiền theo từng lô hàng cho bên B ngay sau khi nhận được hàng…”
Đọc tới đó, Quỳnh Dao khựng lại, có vẻ cô nàng đã nhận ra nãy giờ đã bị hớ nên đen mặt liếc Tuyết Dao một cái, bực bội đóng hợp đồng lại như không có chuyện gì.
“Chỉ là ba cái điều khoản thôi mà còn bày đặt ghi rõ vậy cho ai xem chứ, làm màu vừa phải thôi”
Sau một lúc nghe cô ả múa, Tuyết Dao đã không còn kiên nhẫn để tiếp tục chịu đựng nữa, cô nhìn về phía chị Ngọc Khanh nãy giờ đang giả điếc nói với giọng cương quyết: “Em chỉ muốn được nhận tiền theo điều khoản đã ghi trong hợp đồng thôi ạ”
Không có thương lượng gì nữa hết, nếu đã ép Tuyết Dao đến mức này mà cô còn cười giả lả đồng ý nữa thì ngu hết chỗ nói, cô còn định thăm dò xem hai người họ có phải người chơi hay không nhưng giờ thì thôi, cô thà giành thời gian đi thu thập vật tư tiếp còn hơn đứng ở đây nghe bà chị Quỳnh Dao mỉa mai mình.
“Sao thế, không phải lúc trước em đã đồng ý với chị để đến cuối tháng mới thanh toán à?”
“Đợt này bà em đang sửa lại kho hàng nên cần tiền, dù sao em cũng đi làm rồi nên không thể bà gánh một mình được. Vốn em chỉ định hỏi chị thử xem được không, nhưng tự nhiên chị Quỳnh Dao nói thế em thấy cũng đúng, em nghĩ mình kinh doanh thì đúng là nên tuân thủ hợp đồng chị ạ, để sau này có gì xảy ra còn dễ xử lý”
“Cái này…”, Ngọc Khanh có vẻ hơi sượng, “Em suy nghĩ kĩ chưa, chị thấy lấy tiền một lần nó tiện hơn á. Nếu giờ em cần gấp thì chị có thể ứng trước cho em, em cần bao nhiêu?”
“Dạ em cần hết tiền hàng bữa giờ luôn ạ, dù sao sửa nhà cũng cần nhiều tiền lắm ạ, em cố gắng gom được bao nhiêu hay bấy nhiêu”
Ngọc Khanh suy nghĩ một lúc rồi bảo: “Vậy được, để chị bảo bạn kế toán tính tiền cho em, chờ chị xíu nha”
Tuyết Dao tinh ý thấy Quỳnh Dao đang dùng mắt rà từ trên xuống dưới người mình như đang thăm dò gì đó, Ngọc Khanh còn đánh mắt với cô ả. Hình như việc cô kiên quyết lấy lại tiền đã khiến bọn họ nghi ngờ, sau này phải diễn một vở kịch mới được. Thế nhưng cô cũng có chút thu hoạch, từ việc cả hai người đồng lòng ép cô đến hành động thăm dò âm thầm như đang gián tiếp minh chứng thân phận người chơi của hai người họ.
Đợi lấy được tiền, Tuyết Dao chào tạm biệt rồi rời khỏi quán tiếp tục hành trình thực hiện nhiệm vụ còn giang dở.
Trong phòng, Ngọc Khanh tức tối đập tay lên bàn: “Đang khi không con nhỏ đó lại đòi lấy tiền hàng làm bọn mình mất một khoản, sắp tới hạn lấy hàng rồi, bọn mình đào đâu ra số tiền còn lại đây?”
“Aiz, xui thật chứ, không biết sao dạo này mẹ tớ giám sát việc kinh doanh cửa hàng gắt lắm, tớ không dám động tay động chân quá lộ liễu. Mãi mới tìm được cách để bà duyệt ngân sách, thế mà chưa kịp rút tiền đã bể, lại còn phải bù thêm một khoản cho người ta”
“.…”
“Cậu nói gì đi chứ, không lẽ cậu không lo à, mạng sắp mất tới nơi rồi mà cứ ngồi đấy”, Ngọc Khanh ném tập hồ sơ về phía Quỳnh Dao, tức tối chất vấn: “Nếu không phải cậu chọc nó thì bây giờ làm gì có chuyện gì”
Quỳnh Dao hoàn hồn, vứt tập hồ sơ sang một bên: “Tớ chọc con nhỏ đó không phải là do cậu sai khiến sao, bây giờ chuyện không thành thì đổ lên đầu tớ? Đừng có giỡn mặt”
“Còn không phải do cậu bảo nghi ngờ nó là người chơi sao, giờ thì hay rồi, người ta là người chơi hay không còn chưa biết mà tiền đã mất một khoản rồi đó, làm sao đây”
Ngọc Khanh lo lắng đi lại trong phòng, Quỳnh Dao kéo cô nàng lại ngồi cạnh trấn an
“Cậu bình tĩnh nghe tớ nói đã”
“Đúng là tớ nghi ngờ Tuyết Dao đó là người chơi, cậu không thấy nhân viên nhà cậu bảo Tuyết Dao thay đổi khác hẳn hồi xưa hả, làm gì có ai đùng một phát trở thành con người mới được, trừ phi người đó bị thay thế bởi một linh hồn khác. Thế thì không phải là người chơi thì là gì”
“Thêm nữa hôm nay con nhỏ đó cứ nằng nặc đòi cậu trả tiền như gấp lắm, tớ cảm thấy nó đang gom tiền để mua vật tư giống bọn mình ấy.”
“Thế…lỡ nhà nó có việc cần dùng tiền thật thì sao?”, giọng Ngọc Khanh đã dịu hẳn.
Quỳnh Dao thấy cô nàng đã bớt giận thì thở phào, ngả lưng ra ghế nằm thư giãn
“Thật giả ấy à, cậu nhờ người đi điều tra một chuyến là biết ngay ấy mà"
“Thế còn chuyện tiền hàng, sắp đến hạn rồi đấy, cậu không lo à”
Quỳnh Dao cười cười: “Chuyện đó dễ mà, cậu cứ gọi cho mẹ cậu, bảo tiệm dạo này nhập hàng nhiều thiếu ngân sách, bà ấy lại duyệt ngay cho cậu ấy chứ. Khoản còn lại lấy doanh thu của tiệm tháng này bù vào, dù sao một tuần nữa mạt thế rồi, lúc ấy làm gì còn ai để ý đến tiền bạc hay doanh thu gì nữa”
“Cũng may nhờ có thẻ nòng cốt của cậu mà bọn mình mới biết đường chuẩn bị sớm, thẻ của cậu lợi hại thật đó”
“Chứ sao”, Quỳnh Dao vuốt ve thẻ đỏ trong tay, đắc ý ra mặt.
[Tarot 22 - nòng cốt (Chưa hoàn chỉnh)
Loại thẻ: Vật phẩm
Mô tả: Một bộ bài chỉ còn 22 lá sau khi bị đánh cắp từ chiều không gian khác có thể giúp ích gì cho bạn ?
Kỹ năng kèm theo:
Tarot không hoàn chỉnh (chưa mở)
Bói vận may: Rút ba lá bài, nếu chúng cùng xuôi hoặc cùng ngược, người chơi sẽ được nhìn thấy tương lai do mình chỉ định trong 30 giây, thời gian được phép chỉ định: không quá 7 ngày
Lá bài thép: Toàn bộ 22 lá bài được bao bọc bởi thép sẽ xuất hiện trong tay bạn, bạn có thể tự do điều khiển chúng theo ý bạn muốn.
Hạn chế:
Khi sử dụng kỹ năng “Lá bài thép”, bạn sẽ bị mất đi một bộ phận cơ thể (trừ những bộ phận quan trọng do hệ thống nhận định), sau 2 tiếng sử dụng kỹ năng bộ phận bị mất sẽ được phục hồi. Chỉ có thể dùng lá bài thép 3 lần trong ngày, có thể dùng liên tiếp.
Sau khi sử dụng “Bói vận may”, bạn không thể nói chuyện trong 2 tiếng, không thể tiết lộ nội dung nhìn thấy một cách trực tiếp cho người khác nếu không sẽ bị ô nhiễm tinh thần tùy theo mức độ tiết lộ.
Thời gian hồi phục của “Bói vận may”: 3 ngày
Số lần sử dụng “Bói vận may”: 19]
Tấm thẻ này cô được chính hệ thống đề cử, chắc là nó thương xót cho quá khứ vô cùng khó khăn của nhân vật nên ném cho cô một lợi thế để dễ dàng sống sót. Dù sao những người chơi cô gặp cho đến giờ chưa có ai có thẻ nòng cốt màu đỏ cả.
Hơn nữa Quỳnh Dao rất thích chức năng của nó, cô vừa có thể nhìn thấy tương lai vừa có khả năng tự vệ. Tuy số lần sử dụng “Bói vận may” có hạn nhưng chỉ cần biết tận dụng sao cho hợp lý thì nó cũng là một kỹ năng không tồi.
Quỳnh Dao có cảm giác mình là người chơi duy nhất ở thế giới này biết chính xác ngày mạt thế xuất hiện, cảm giác mình có lợi thế hơn những người khác này thật tuyệt.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!