Tuyết Dao im lặng đi theo ông Lưu đến nhà những người khác trong trấn, nhìn ông giết hết “người” này đến “người” khác, có người là thật, có người đã biến thành quái vật khác máu. Cô cứ nhìn rồi lại nhìn, mãi đến khi cảm xúc trong cô đã chai sạn, dường như lúc này cái chết của người khác đối với cô không mấy quan trọng.
Nhưng thật ra không phải thế, cô chỉ đang dùng cái chết để che lấp nỗi đau đang không ngừng tuôn trào trong tim như bóp nghẹt tâm hồn mình.
Đối với Tuyết Dao, những ký ức cô có được từ khi đến thế giới này đều sẽ trở thành hành trang và là động lực sống của cô sau này, dù nó đem lại hạnh phúc hay niềm đau, và dù muốn hay không, cô cũng không thể nào tự mình quên được chúng.
Và Tuyết Dao cũng không muốn quên, bởi đó là những ký ức trọn vẹn đầu tiên mà cô có, là thứ duy nhất cô có thể dựa vào để gửi nỗi nhớ về ông bà. Tuyết Dao chỉ đang nỗ lực giấu kín nỗi nhớ và niềm đau ấy vào ngăn sâu nhất trái tim, cố giữ cho mình đủ sự tỉnh táo và kiên cường để vượt qua thế giới đầy sự nguy hiểm chưa biết.
Đợi khi mọi người trong trấn đều đã trở về nơi họ muốn về, ông Lưu thẫn thờ lê thân xác nhuốm đầy máu về nhà, trên người ông đã bắt đầu xuất hiện những đốm đen và những cục thịt lúc nhúc. Dù vậy Tuyết Dao vẫn im lặng đi sau lưng ông, tựa như cô không phát hiện ra sự thay đổi ấy nhưng cánh tay đã siết chặt con dao găm từ lâu.
Tuyết Dao chưa đi là vì cô đang đợi ông Lưu mở lời, giúp ông tự tử hay tự tay giết ông đều được, chỉ cần ông mở lời, cô sẵn sàng giúp ông thực hiện. Cô thấy được đoạn đường vừa rồi ông đã đau đớn biết nhường nào khi phải ra tay tiễn những người hàng xóm thân yêu về với cát bụi, và giờ khi chỉ còn lại mình ông, Tuyết Dao không đành lòng để ông tự ra tay kết liễu đời mình.
Thật ra chẳng ai bình thường mà muốn thay người khác kết liễu đời họ cả, trừ khi bị ép buộc, Tuyết Dao cũng thế, ban đầu cô còn định cùng ông Lưu chạy đến Kì đô, ai ngờ tạo hóa trêu ngươi, cuối cùng cả trấn chỉ còn mình cô chưa nhiễm bệnh.
Nên Tuyết Dao muốn thay mặt mọi người, tiễn ông đoạn đường cuối, như ông đã đau đớn tiễn mọi người.
Chợt ông Lưu quay đầu lại, mỉm cười: “Dừng ở đây thôi, cháu về nhà nghỉ ngơi, sáng mai lái xe lên trấn trên tìm lý do ở lại vài ngày. Nhớ kỹ dù có ai hỏi gì về trấn dưới cháu cũng đừng hé nửa lời”
“Nhưng…”, Tuyết Dao ngập ngừng, “Ông..ông có cần cháu…”
“Không cần đâu, chỉ là tự tử thôi mà, ông tự làm được”, ông nói thản nhiên như điều ông đề cập đến chỉ là một hành động quen thuộc thường ngày.
Tuyết Dao im lặng nhìn ông, cô thấy trong mắt ông toát lên vẻ kiên cường và kiêu ngạo trước đây chưa từng có.
“Dạ, vậy….cháu chào ông ạ”
Tạm biệt ông nhé, ông Lưu.
“Về sau cháu phải cẩn thận đấy nhé”
Ông Lưu gật đầu, ông vẫn đứng phía sau nhìn theo bóng lưng Tuyết Dao cho đến khi cô khuất sau ngã rẽ. Ông quay trở về nhà, tay khẽ vuốt những món đồ nội thất đã sờn, mắt chăm chú ngắm nhìn từng ngóc ngách ngôi nhà đã từng ở.
Rồi ông dừng chân trước tủ thờ, chăm chú nhìn bức ảnh một bà lão được để ở trên nóc tủ, khuôn mặt bà trong bức ảnh đang nở nụ cười cho dù đã nhiều năm trôi qua. Tay ông run run cầm lấy bức ảnh ôm vào lòng, hồi tưởng về những kỷ niệm mà hai người đã cùng nhau trải qua, về những phút giây hạnh phúc với người vợ mà ông đã kết tóc se duyên.
Ôm bức ảnh trong lòng, ông yên lặng lê bước về phía tủ bếp, lấy ra một lọ thuốc ngủ, rót một ly nước rồi lại cầm chúng trở về phòng. Ông đặt ảnh bà lão lên giường rồi ngả lưng ở bên cạnh, sau một phút ngắn ngủi, đột nhiên ông mở miệng kể về những điều ông đã trải qua mấy năm gần đây, những năm không có bà bên cạnh.
Những lần khởi nghiệp thất bại ở thành phố lớn, những ngày tháng làm nông vất vả ở vùng quê nghèo hay những lần cắn răng chịu đựng sự cay nghiệt của thói đời, có lúc, ông cảm thấy, dường như ánh mặt trời cũng không còn muốn chiếu những tia nắng ấm áp của nó vào cuộc đời tăm tối của ông nữa. Bởi vì, ánh mặt trời mà ông xem là cả thế giới, ánh mặt trời từng chiếu sáng cả vùng trời của ông, đã ngủ say ở nơi tận cùng của cái chết.
Thế nhưng không biết vì lý do gì, kể cả khi sự tuyệt vọng và cái nghèo bủa vây lấy ông, ông cũng không mảy may suy nghĩ về cái chết. Và rồi, sau những năm tháng ngụp lặn trong hố đen cuộc đời, cuối cùng ông cũng tìm được vùng trời tràn ngập ánh nắng, nơi mà mọi người đều yêu thương, bao dung và chở che cho nhau.
Khi ấy ông Lưu đã ngoài tám mươi, ở cái tuổi mà người ta không cần phải đi làm nữa, ông vẫn lọ mọ ra đồng làm lụng mỗi ngày với tâm trạng hân hoan vui vẻ. Ông cứ ngỡ mình đã tìm được khoảng trời đầy nắng thuộc về mình, nào đâu ngờ, trấn dưới lại gặp phải chuyện quái vật kỳ lạ.
Mọi người trong trấn dưới đều biến thành quái vật, hoặc đang trên đường biến thành quái vật.
Ông không hiểu tại sao mình đã cố gắng cả đời lại không thể đổi lấy được những ngày cuối cùng sống trong bình yên?
Giây phút nhìn thấy cô Vân biến thành quoái vật trước mặt mình, ông đã không do dự mà chặt đầu cô ấy, không phải vì ông máu lạnh vô tình, mà bởi ông muốn bảo vệ nơi ấm áp cuối cùng của mình. Lúc đó ông hy vọng biết bao, rằng mọi người vẫn chưa hoàn toàn bị lây nhiễm virus, rằng mọi người vẫn sẽ tiếp tục sống cùng với nhau trên mảnh đất này.
Ấy vậy mà mệnh đời trớ trêu, cuối cùng cả trấn dưới chỉ còn mình Tuyết Dao chưa bị nhiễm bệnh, nơi mà ông hết mực trân trọng đã dần đi đến hồi kết. Từng nhát lưỡi liềm chém vào cổ, từ hy vọng đến thất vọng, ông thẫn thờ xách theo cái liềm, giải thoát cho những người muốn được giải thoát, những ai không muốn, ông trói chặt họ vào hàng rào bên đường, để khi biến thành quái vật không gây hại được đến ai.
Kể đến đây, ông thở dài: “Giờ thì cả trấn chỉ còn mỗi mình tôi”, ban đầu khi ông đến nơi đây vẫn còn đông người náo nhiệt, mà giờ đây khi ông đi chỉ còn xác người chồng chất.
Đoạn ông vuốt ve ảnh bà, trút hết lọ thuốc ngủ vào miệng, uống nước, rồi ông bình thản nhắm mắt lại, nói nhỏ:
“Tôi đến gặp bà đây, bà nó ơi”
Lời vừa dứt, ông đã ra đi yên ả trên chiếc giường quen thuộc, tay buông thõng, mắt nhắm nghiền nhưng nụ cười vẫn nở trên môi.
Tuyết Dao đi một mạch về đến nhà, nhưng cô không vào mà vòng ra sau đến kho hàng. Trong kho hàng không có ai, các chú đều đã lên thành phố giao hoa màu.
Sau tất cả những gì đã trải qua hôm nay, cô không còn đủ can đảm để hước về nhà hay đi sâu vào trấn dưới nữa, cô chỉ có thể lặng lẽ trải chiếu nằm ngay trước cửa kho để ngủ. Tuyết Dao vừa nhắm mắt vừa thầm đếm cừu, cố gắng không để bản thân nghĩ ngợi lung tung mà ngay lập tức tiến vò giấc ngủ.
Cô cần ngủ để dưỡng sức cho ngày mai, cho cuộc chiến sắp tới, và, có lẽ còn để tạm thời quên đi những nỗi đau mà cô đang mang.
….…………….
Trời vừa sáng Tuyết Dao đã giật mình dậy, cô gom vội đồ đạc vào balo hệ thống, lấy chìa khóa mở vào trong kho. Mấy ngày trước do bận rộn nhiều thứ nên cô quên việc hỏi ông bà lấy một ít rau trong kho, giờ thì cả trấn không có ai, cô có thể thoải mái vào kho lấy hết đồ mà không cần giải thích gì.
‘Nghĩ nó chua chát gì đâu’, Tuyết Dao thở dài.
Vì là kho hàng nên ông bà và các chú đã phân loại hàng hóa ra từng khu, có lẽ là do các chú đang đi giao hàng nên đồ trong kho ít hơn so với lần trước cô lẻn vào khá nhiều, nhưng nhìn chung vẫn còn rất nhiều món hữu dụng. Tuyết Dao đi từng khu một, từ rau củ, hoa màu cho đến trái cây, thậm chí là mấy bao gạo và tinh bột được chất trong góc cũng đều bị cô lấy đi hết.
Vì balo hệ thống chỉ còn vài ô nên Tuyết Dao trực tiếp nhét cả kệ hàng vào luôn, vừa tiết kiệm chỗ mà vừa dễ nhận biết loại hàng hóa. Lấy xong phần thực vật, cô còn lên khu đọc sách ở tầng hai cuỗm hết đống sách thực vật để dành sau này tự trao dồi kiến thức trồng trọt, cô đoán sau mạt thế, kiến thức sẽ là thứ đắt giá nhất.
Sau một hồi bận rộn, cả kho hàng lớn từng chứa hàng tấn hàng hóa đều đã không cánh mà bay, còn balo của Tuyết Dao lại mất đi ba ô, chỉ còn một ô cuối cùng cô dành để chứa những món đồ khác trên đường đến kỳ đô.
Bảy giờ sáng, thanh nhiệm vụ hệ thống được làm mới đúng giờ, bên trên vẫn có hai nhiệm vụ ẩn mà cô cố tình lờ đi và hai nhiệm vụ mới.
[Nhiệm vụ chính: Tìm chỗ ở mới ở trấn trên, thời hạn: 6 tiếng]
[Nhiệm vụ phụ: Thông báo cho trưởng trấn Thanh Sơn về dị tượng ở trấn dưới]
‘Còn có cả loại nhiệm vụ hại mình hại người như thế này cơ à?’, Tuyết Dao cạn lời khi đọc đến nội dung nhiệm vụ phụ.
‘Hoặc nó muốn dẫn người chơi đến tìm hiểu sự thật về dị tượng ở đây’
Tuyết Dao không quan tâm hệ thống muốn lam gì, nhiệm vụ của cô chỉ là báo tin, báo tin xong mà điều tra có kết quả thì cô được hưởng lợi ké, còn mà không điều tra được thì cô cũng chẳng mất miếng thịt nào.
‘Mình đã hứa với ông Lưu không trả lời ai về chuyện này, vậy mình chủ động đặt câu hỏi cho người ta là được chứ gì’
Dường như trải qua một buổi chiều kinh hoàng, ranh giới đạo đức trong lòng Tuyết Dao gần như đã biến mất.
Tuyết Dao lấy hết đống hạt giống còn sót lại trong kho rồi lái xe chạy ra đồng một chuyến, xem còn loại thực vật nào mình chưa lấy không, tiện thể hái một ít trái cây đem về ép tiếp. Tuy rằng trước sau gì mọi người cũng biết chuyện, nhưng cô cần phải tỏ ra bình thường để tránh dẫn hiềm nghi của những người chơi khác về phía mình, cô vẫn muốn đóng giả làm một npc vừa mất gia đình đang sống trong sợ hãi.
Tuyết Dao chạy xe về đến cửa kho, định bụng lấy dụng cụ hôm qua tiện tay mang theo ra ép nước trái cây thì cô nhìn thấy một xe tải lớn đang chạy vào trấn dưới, ngay lập tức cô quay xe lại chạy đến chặn đầu.
Cô còn đang suy nghĩ làm sao để đuổi mấy người này đi thì chiếc xe tải đã dừng lại, điều làm cô ngạc nhiên là trong xe không có ai, chỉ có hai con robot đã rỉ sét đang ngồi, một con vươn cánh tay máy móc của nó ra trước mặt cô, miệng phát ra âm thanh nhừa nhựa:
“Đang nhận dạng khách hàng”
“Nhận dạng thành công”
“Tiến hành thả kiện hàng số 56, 57, 58, 59”
“Khách hàng vui lòng đến cửa ra lấy hàng và ký giấy xác nhận”
Tuyết Dao đi theo chỉ dẫn đến bên cạnh xe, cô thấy dưới cửa xe chỗ ghế phụ đã có 4 thùng hàng, bên trên đánh số y như con robot vừa đọc, trên thành xe có một cái máy xác nhận màu trắng cũng đã rỉ sét. Tuyết Dao vừa in vân tay lên xác nhận danh tính, xe tải đã tự động quay đầu, chạy về phía trấn trên.
‘Thế giới này đã hiện đại đến thế rồi à’, mấy ngày liên tiếp ở trong trấn, Tuyết Dao cảm giác như mình bị khuyết thiếu rất nhiều thông tin ở đây. Trừ ngày đầu tiên cô miễng cưỡng tra được ít thông tin vụn vặt, máy tính và điện thoại của Tuyết Dao hầu như không thể lên mạng, cho dù cô có mượn máy của người khác cũng không vào được mạng.
Cô đoán hệ thống đang buộc cô phải hoàn thành xong nhiệm vụ ở trấn Thanh Sơn để cô ra được bên ngoài mới bắt đầu cho cô tiếp xúc với thông tin mới. ‘Đã vậy thì mình phải tranh thủ thời gian, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi ra khỏi đây’
Tuyết Dao khệ nệ bưng bốn thùng hàng lên xe rồi lái xe quay về kho hàng, chuẩn bị làm nốt nnhuwng việc còn đang dang dở rồi khăn gói quả mướp lên trấn trên kiếm nhà.
[Nhiệm vụ chính: Tìm chỗ ở mới ở trấn trên, thời hạn: 4 giờ]
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!