“Lão Dương, ông có nhà không”
Tiếng đập cửa ngày càng mạnh, Tuyết Dao nhìn ông bà, không dám mở cửa. Cô hỏi vọng ra ngoài, tay vẫn ghì chặt tay nắm cửa: “Ai vậy ạ?”
“Ông lưu đây, ông biết chuyện rồi nên cháu cứ mở cửa cho ông đi”
“Mở cho lão ấy đi cháu”, giọng ông vang lên phía sau, Tuyết Dao cẩn thận hé cửa, sau khi xác nhận bên ngoài có mình ông Lưu cô bèn đứng qua một bên để ông ấy vào trong.
Nhìn thấy tình cảnh trong nhà, ông Lưu không khỏi sững người, rồi đột nhiên cười phá lên “Nhà ông chơi trò gì kỳ lạ thế, lại tự trói mình vào đồ vật thế này”
“Vớ vẩn, không trói vào để vợ chồng tôi cắn tiểu Dao à”, ông Tuyết Dao cười khổ, “Để trói được hai chúng tôi con bé cũng phải vật lộn một lúc lâu đấy”
Ông Lưu nghe thế thì ngừng cười, biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc: “Hai ông bà cũng bị nhiễm rồi à?”
“Chẳng lẽ ông thì không?”, bà bực mình vặn ngược, “Ông còn bị bật cả móng tay cơ mà”
“Tạm thời thì tôi chưa bị, nhưng tôi nghĩ chắc cũng sớm thôi”
Tuyết Dao nghĩ có lẽ ông Lưu đã biết được gì đó, cô hỏi dò: “Thế là sao ạ?”
“Ông đã đi thăm hết các nhà trong trấn rồi, hầu hết mọi người đều như bị phát rồ cắn loạn xạ…..”, ông Lưu liếc nhìn phòng ngủ đã bị bật cửa của Tuyết Dao, “….giống ông bà nhà cháu vậy"
“Có vài ông bà tuy vẫn bình thường nhưng mặt đã bắt đầu hóp lại, cơ thể cũng dần xuất hiện những vết đốm đen, ông đoán có lẽ họ sẽ sớm bị thôi. Lúc nãy khi đang nói chuyện với cô Vân đầu xóm, chính ông đã chứng kiến cảnh cô ấy biến thành quoái vật đấy, phải mất một lúc lâu ông mới thoát ra được”
“Ông trói cô ấy lại ạ?”, Tuyết Dao vừa nghe ông Lưu nói chuyện vừa chăm chú nhìn ông bà.
Ông Lưu nói với vẻ mặt hiển nhiên: “Ông làm gì có nhiều sức lực như cháu, mà ông cũng không kịp thời gian để làm vậy. Ông trực tiếp chém rớt đầu cô ấy luôn”
“Chém đầu ạ?”, “Lão Lưu”, Tuyết Dao và ông bà giật mình thét lên, họ không thể tưởng tượng được người đàn ông hiền lành này lại có thể giết người không ghê tay như thế.
“Không giết cô ấy thì người bị giết là tôi đấy”, ông Lưu nghiêm giọng, “Hai người không thấy những cái xác chết ở cửa hang đó đều bị chặt đầu sao. Dù sao cô Vân đã trở quoái vật, chi bằng giết chết, vừa giúp cô ấy ra đi nhẹ nhàng vừa giúp tôi giữ được mạng. Tôi cũng đã nói cách này cho người trong thôn rồi, mấy người họ đang muốn cùng tôi giết hết những người đã mất lý trí xong rồi về nhà tự sát”
“Tôi đến đây vốn để thông báo cho hai người chuyện này, nhưng giờ hai người đã biến thành quái vật thì cũng không cần thiết phải biết nữa”
Nói rồi ông vỗ vai Tuyết Dao an ủi: “Ông biết cháu đau lắm, nếu cháu không làm được, để ông làm cho”
Tuyết Dao không tin vào tai mình, bần thần ngồi sụp xuống đất, cô khó khăn cất lời: “Nhưng ông bà cháu vẫn còn tỉnh lại được mà….biết đâu…..biết đâu…”
Bà lê ghế đến gần ôm cô vào lòng, an ủi: “Ông bà còn quay lại bình thường được hay không cháu biết mà, để ông bà đi thôi, như thế đối với cháu sẽ tốt hơn”
Tuyết Dao run rẩy, vùi đầu vào lòng bà, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt tuyệt vọng. Bà vẫn nhẹ nhàng vỗ về Tuyết Dao, một khắc này Tuyết Dao không thể kìm nén được nữa mà khóc nấc lên, tuyệt vọng ôm chặt lấy bà.
“Bà ơi….hức….bà ơi…..hức….cháu không muốn…hức…..”
Ông ngoại cũng vươn tay ôm chặt lấy hai bà cháu, hai người họ cứ thế bảo bọc cô trong vòng tay mình, im lặng an ủi Tuyết Dao đang trên bờ vực sụp đổ. Tuyết Dao vẫn khóc không ngừng, cô hoảng loạn ôm chặt lấy ông bà, mặc kệ những giọt nước mắt rơi không ngừng, bởi vì có thể đây là lần cuối cô được ôm và được bảo bọc trong vòng tay yêu thương của họ.
Ông Lưu đã quay mặt đi từ lâu, ông không đủ nhẫn tâm để nhìn cảnh ấy, một viễn cảnh tang thương mà có lẽ ông sẽ không bao giờ quên được. Rồi ông chợt cười tự giễu, bởi ông nhận ra, mình, và cả cái trấn dưới này, làm gì còn sau này nữa.
Bọn họ đã sống đến từng tuổi này, chết chỉ là điều sớm muộn, nhưng ra đi một cách đau đớn và khốn khổ thế này là cú đánh tinh thần kinh khủng nhất với những người ở lại, đặc biệt là với cô bé như Tuyết Dao. Gia đình lão Dương là người thân duy nhất của con bé, mất họ rồi, ông không dám tưởng tượng con đường sau này của con bé bấp bênh và lẻ loi biết chừng nào.
Chưa kể, thế giới sau này con bé phải đối mặt, có lẽ còn kinh khủng và tàn khốc hơn bây giờ gấp ngàn lần. Loại bệnh truyền nhiễm chưa biết, những con quái vật không có lý trí đều là dấu hiệu cho thấy một sự thật, rằng vùng đất Tứ Linh sắp bước vào một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của chết chóc và tang thương.
Ông không thể cứu thế giới, nhưng ông sẽ dùng cách nhanh nhất, nhưng cũng tàn nhẫn nhất, để tiễn những người hàng xóm của mình về với cát bụi một cách thanh thản, để những người còn ở lại có thể bước tiếp.
Có lẽ Tuyết Dao là người duy nhất trong số bọn họ chưa bị nhiễm bệnh, vậy thì dưới tư cách là người có tiếng nói nhất trấn dưới, ông quyết định mình phải đưa con bé lên trấn trên trước khi mình phát bệnh.
Dưới cái ôm ấm áp của ông bà, Tuyết Dao đã dần bình tĩnh lại, cô nuối tiếc nhìn hai người họ lần cuối rồi vội vàng đứng lên, chạy vào phòng chuẩn bị đồ đạc chuẩn bị rời khỏi nhà. Cô biết thời gian dành cho mình nữa.
Đợi Tuyết Dao vào phòng, hai ông bà nhìn nhau, trong mắt vẫn chưa đầy tình yêu như thở niên thiếu, hai người trao cho nhau một cái ôm nồng thắm. Bà bảo: “Mong rằng kiếm sau chúng ta vẫn là vợ chồng, ông nó nhé”
Ông vỗ nhẹ lưng bà, khàn giọng đáp: “Nếu có kiếp sau, tôi sẽ tổ chức cho bà một cái đám cưới thật to”
Đoạn ông quay đầu nhìn ông lưu, khẽ cười: “Lão Lưu à, hai chúng tôi đi trước đây, tiểu Dao giao cho ông nhé”
Ông Lưu phức tạp nhìn hai người, khẽ thở dài.
“Để tôi tiễn hai người đoạn cuối”, ông cởi trói cho hai ông bà, cùng họ đi bộ đến trước những bó củi nơi góc sân.
Rồi ông run run cầm lấy lưỡi liềm, dùng sức chém hai đường trên cổ từng người, bịch một tiếng, đầu ông bà ngoại Tuyết Dao rơi xuống đất, trên mặt vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng. Trên mặt, trên tay, khắp người ông Lưu đều nhuốm những giọt máu nóng hổi.
Ông vô lực ngồi xụp xuống, bần thần nhìn khuôn mặt người bạn già bao năm do chính tay mình chặt, đau đớn làm sau. Giết một người đã biến thành quoái vật thì dễ, nhưng để giết người vô tội khi họ đang sống sờ sờ khó khăn biết nhường nào, nhất là khi họ là những người hàng xóm thân thiết nhất với ông. Thế nhưng ông còn phải làm đi làm lại việc này nhiều lần, cho tới khi mọi mầm bệnh trong trấn đều bị hủy hết.
So với Tuyết Dao, nỗi đau mà ông phải chịu còn kinh khủng hơn nhiều. Ông yên lặng ngồi đó, tự mình nhấp nháp nỗi đau đang dâng trào trong lồng ngực.
Khác với sự yên tĩnh đó, Tuyết Dao đang bận rộn sắp xếp đồ đạc trong phòng. Tuyết Dao lấy hết sách vở và đồ dùng của nguyên chủ vào balo hệ thống, chỉ chừa lại những đồ nội thất lớn có thể tìm được ở bất cứ đâu. Leo lên đầu tủ lấy túi nguyên chủ đã chuẩn bị, cô đồ hết đồ ra, chỉ chừa lại đồ ăn, nước uống, một bộ quần áo thể thao và một cái đèn pin, những thứ còn lại cũng bị nhét và trong balo hệ thống.
Tuyết Dao thay đồ thể thao dài tay, đeo bao tay và đi dày da, cố gắng hạn chế vùng da bị lộ ra ngoài. Cô đeo thêm một cái vòng tay sinh tồn, dắt hai con dao trong bao đựng vũ khí sau lưng, một con dao giấu dưới mắt cá và nhét thêm một đống thuốc gây mê nhẹ bằng bột được đựng trong lọ thuốc vào bao đựng vũ khí.
Những món vũ khí và đồ phòng thân cô đặt trên web đen trong hôm nay vẫn chưa giao tới, may là sáng nay Tuyết Dao đã kịp mua một ít thuốc gây mê dạng bột ở ngõ số hai, chỗ đó nhiều thành phần tạp nham nên có người bán hàng cấm cũng không có gì lạ.
‘Biết vậy sáng mình mua vũ khí với thuốc độc khác ở đó luôn cho rồi, hơi mắc một tí nhưng mà có liền, không phải mất công chờ đợi như bây giờ’
Sau khi chuẩn bị xong, cô cẩn thận nhìn ra ngoài xem ông bà có ở đó không, bây giờ chắc ông Lưu cũng đã đưa họ đi rồi, cô không muốn nhìn thấy hai người họ trong hình ảnh đó. Tuy mới bên nhau gần một tuần, nhưng cô đã sớm xem họ là người thân của mình, làm gì có ai trơ mắt nhìn người thân duy nhất của mình chết đi mà không đau lòng chứ. Cô tin rằng nếu nguyên chủ ở đây, có lẽ cô ấy cũng có cảm nhận giống mình vậy, dù trước đây cô ấy có ngỗ nghịch và không vâng lời ông bà thế nào đi chăng nữa, thì sâu trong lòng nguyên chủ, cô ấy vẫn rất yêu thương ông bà của mình.
May là phòng khách không có ai, Tuyết Dao vội chạy xuống bếp, lập đống rơm lên, dùng xẻng đào phần đất mềm phía dưới, có lẽ nơi này thường xuyên được đào bới nên đất khá mềm, Tuyết Dao chỉ cần xúc vài cái đã có thể lấy được đồ vật bên trong.
Phía trong có hai cái rương gỗ, một cái có khắc hình con rùa, một cái có khóa khắc hình con rồng, hai cái đều có màu sắc khác nhau, bên cạnh hai cái rương còn có một chiếc rương khác to hơn đã được mở sẵn. Trong rương có một xấp tài liệu được bọc kỹ trong bìa cứng, một cuốn sổ tiết kiệm, một hộp trang sức bằng vàng và một chiếc điện thoại cũ.
“Tuyết Dao ơi, chúng ta đi thôi cháu”, giọng ông Lưu vọng ra từ bên ngoài.
Tuyết Dao vội cất hết rương vào balo hệ thống, cô mở cửa vào phòng ông bà nhìn lần cuối. Trong phòng cũng không có gì quan trọng, chỉ có một cái bàn, một cái tủ, một cái giường nhỏ, tất cả đều đã cũ và bạc màu. Trên bàn có một tấm hình chụp ông bà và cô, Tuyết Dao bước đến định cất vào túi làm kỷ niệm. Khóe mắt cô bỗng liếc thấy một xấp giấy trong ngăn bàn, cô cầm lên xem thử, là một xấp thư dày cộp và một tấm hình năm người.
Không ngờ trong tấm hình này toàn người quen, ngoài cô và ông bà ra thì còn có chú Hà và một người phụ nữ khác khoác tay nhau rất thân thiết. Không có thời gian xem kỹ từng thứ một nên Tuyết Dao lại vứt chúng vào balo hệ thống, cô lấy luôn cả cuốn album gia đình được ông bà để ở ngăn tủ cuối cùng.
Tuyết Dao không muốn bỏ lỡ những hình ảnh lưu trữ kỷ niệm của mình với ông bà, sau này lỡ mà có nhớ ông bà quá thì cô còn có cái để mà ngắm nhìn.
“Cháu xong chưa?”, tiếng ông Lưu vọng vào từ ngoài sân.
“Cháu ra ngay đây”, nói rồi cô bước vội ra ngoài, không hề ngoảnh lại.
Suy cho cùng, hai người duy nhất có mối dây liên kết với cô ở thế giới này đã mất, ngôi nhà cô mới sống được vài ngày cũng không có gì đáng để xem nữa.
Không có ông bà, nhà cũng chỉ là nhà mà thôi.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!