Một tia nắng vàng dịu nhẹ len lỏi qua khe cửa sổ, trải một vệt sáng lên chiếc giường rách nát.
Dương Tuyết Dao chớp mắt, cố gắng làm quen với ánh sáng. Cơn đau đầu âm ỉ, cảm giác xa lạ lan tỏa từ chiếc giường đến từng thớ thịt trên cơ thể khiến cô không thể phớt lờ
Đây là đâu? Cô là ai? Đầu óc cô trỗng rỗng như thế mới bị lấy đi tất cả ký ức
Cô chậm rãi ngồi dậy thế nhưng vẫn làm chiếc giường kêu cót két.Mái tóc vàng óng, xoăn nhẹ, rũ xuống vai, che đi một phần khuôn mặt đang tái nhợt. Cô đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc vương trên trán, cảm nhận sự mềm mại xa lạ và nhìn xuống đôi tay trắng bệch và gầy gò với những ngón tay thon dài đang khẽ run.
Tuyết Dao đưa mắt nhìn quanh căn phòng gạch cũ kỹ đầy bụi bặm. Đồ đạc trong phòng mang đậm dấu vết năm tháng, từ tủ quần áo đến bàn học và cả gạch men trên tường đều chịu cảnh sờn cũ không cách nào tránh khỏi. Dường như chúng đã cùng cô trải qua những năm tháng dài đằng đẵng cùng với nhau nhưng cô lại không hề có cảm giác quen thuộc. Sự bất lực dâng lên, khiến sống lưng cô lạnh toát. Cuối cùng cô là ai đây?
Ting!
Đúng lúc đó, một âm thanh vô cảm vang lên, cùng với đó là sự xuất hiện của một khung chữ nhật màu xanh lam, nó lơ lửng ngay trước mắt cô như một ảo ảnh.
[Chào mừng người chơi số 17 đến với trò chơi sinh tồn Thẻ Bài Mạt Thế]
Sự xuất hiện đột ngột của nó khiến cô sợ hãi. Tim cô đập mạnh, hơi thở trở nên dồn dập, lúc này toàn bộ cơ thể cô đã đông cứng vì sợ hãi. Trò chơi? Mạt thế? Cô hoàn toàn không hiểu điều gì đang xảy ra.Cô run rẩy, đưa tay lên che mắt, tựa như hành động đó có thể khiến khung hình quái dị này biến mất.
Nhưng nó vẫn ở đó. Dòng chữ trong khung chữ nhật vẫn liên tục nhấp nháy cách lạnh lùng và tàn nhẫn, buộc cô phải đối diện với sự thật.
[Xin vui lòng xác nhận tiến vào trò chơi]
Cô run rẩy, bấm vào dòng chữ. Đây có thể là lối thoái duy nhất cũng có thể là cánh cửa dẫn tới địa ngục. Mọi thứ chợt nhòe đi, và trước mắt cô chỉ còn lại một khung hình miêu tả những thông tin mà có thể nó đã từng là một phần của cô, phía trên có dòng chữ đang nhấp nháy: Dương Tuyết Dao.
[Thông tin cá nhân (hình ảnh)
Tên: Dương Tuyết Dao - 17
Tuổi: 22
Mô tả: ?
Khả năng: Sức bền (5), sức mạnh (5), tốc độ (2), trí tuệ (3)
Đánh giá: Qúa yếu để đánh giá]
Đây không phải một giấc mơ, mà là hiện thực. Một thực tại tàn nhẫn và kỳ lạ, nơi cô chỉ là con số 17, một nhân vật chưa đủ mạnh để được đánh giá. Một nỗi bàng hoàng, một chút gì đó chua xót, và một sự lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn xuống đôi tay mình, rồi lại nhìn vào thông tin trên màn hình.
Mọi thứ đều lạ lẫm, nhưng không hiểu sao, một cảm giác quyết tâm bỗng bùng lên. Nếu đây là một trò chơi, cô sẽ chiến đấu. Nếu cô yếu, cô sẽ mạnh lên. Cô sẽ không để mình bị đánh giá thấp như vậy nữa. Dù không có ký ức, nhưng cô vẫn là cô, và cô đến một ngày cô sẽ tìm ra câu trả lời cho riêng mình
Tựa như người bị nhốt trong phòng kín, Tuyết Dao phải tự tay mở từng cánh cửa hướng đến tự do mà cô từng có
Trước mắt cô, màn hình hệ thống màu xanh lam vẫn lơ lửng, lạnh lùng và vô cảm. Giao diện chính của hệ thống đã hiện ra với các mục "Túi thẻ", "Giao dịch", "Nhiệm vụ" và "Bản đồ", chúng đều ở trạng thái không thể truy cập, giống như những cánh cửa đóng chặt, chỉ có duy nhất một mục nhấp nháy ánh sáng: "Túi thẻ". Đó là lựa chọn duy nhất cô có lúc này, cũng là cánh cửa đầu tiên mà cô phải bước qua.
[Người chơi vui lòng rút thẻ nòng cốt]
Nòng cốt. Hai từ đó như một lời hứa hẹn, một chìa khóa mở ra sức mạnh và hy vọng. Tuyết Dao hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy, lướt nhẹ trên màn hình. Sau một cái chạm nhẹ, ba tấm thẻ phát ra ánh sáng mờ ảo lơ lửng trong không khí.
[Con mắt đen tuyền] [Quyền trượng đen] [Giao tiếp khác loài]
Tim cô đập dồn dập, mỗi nhịp đập đều như một tiếng trống thúc giục. Ba lựa chọn, mỗi cái tên đều mang một sức mạnh thần bí. [Con mắt đen tuyền] và [Quyền trượng đen] nghe có vẻ huyền bí gợi lên mối liên hệ giữa sinh vật hắc ám, cũng có thể là linh hồn đã chết. Còn [Giao tiếp khác loài] ? Cô hơi nhíu mày, tự hỏi ý nghĩa của bốn chữ này. Giao tiếp với sinh vật không phải con người? Điều đó có nghĩa là gì trong thế giới mạt thế này? Là một lợi thế lớn, hay một con dao hai lưỡi có thể giết chết cô bất cứ lúc nào?
Não cô như bị phồng lên, trong trường hợp không biết hạn chế và chức năng cụ thể của mỗi thẻ, Tuyết Dao không dám lựa chọn một cách liều lĩnh, nhất là khi cô đã bị hệ thống cho rằng cô quá yếu để đánh giá. Có khi nó còn cho rằng cô quá yếu để tồn tại trong trò chơi ấy chứ. Tuy không có ký ức, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo cô phải cẩn trọng.
Cô tự hỏi: "Nếu đây là một trò chơi, thì quy luật của nó là gì? Liệu có phải những thứ hào nhoáng, mạnh mẽ nhất lại ẩn chứa rủi ro lớn nhất?”
Mắt cô lướt qua ba tấm thẻ. Cảm giác bất an khi đối diện với những thứ mạnh mẽ vô căn cứ luôn đeo bám cô. Nhưng rồi, cô chú ý đến một chi tiết nhỏ trên tấm thẻ [Quyền trượng đen].
Phía trên tấm thẻ, một dòng chữ màu xanh nhạt, mỏng như sợi tơ, ẩn mình trong nền đen: [Hệ thống đề cử]
Một sự tin tưởng vô thức dâng trào trong lòng cô tựa như một cái ôm an ủi trái tim không ngừng nảy lên vì bất an. Cô không biết hệ thống này là gì, thậm chí cô còn hoài nghi sự thiện chí của nó nhưng vào lúc này dòng chữ. "Hệ thống đề cử." đó như một mũi tên dẫn lối chỉ đường cho cô giữa màn sương, là thứ duy nhất cô có thể bám víu trong giờ khắc sinh tử. Nó cho cô một lý do để tin tưởng, một điểm tựa trong mớ hỗn độn này.
Không chần chừ, cô đưa tay bấm vào tấm thẻ [Quyền trượng đen]. Một luồng sáng đen vụt qua, rồi biến mất.
Màn hình thay đổi. Giao diện chính hiện ra, lần này các mục đã được kích hoạt. "Giao dịch," "Nhiệm vụ," "Bản đồ"... tất cả đều sáng lên chứng tỏ cô đã được cho phép truy cập. Cô thở phào nhẹ nhõm. Cô biết mình đã lựa chọn đúng. Ít nhất là theo logic của "trò chơi" này
Trái tim nơm nớp lo sợ đã dần được xoa dịu, thế nhưng cô không dám manh động. Cô cần hiểu rõ hệ thống cùng với trò chơi này, hiểu rõ những quy tắc mà nó đặt ra. Thay vì lao đầu vào các mục khác, cô lướt tay, bấm vào "Thông báo hệ thống". Cánh cửa đầu tiên đã mở và cô cần tìm hiểu xem nó sẽ dẫn cô đến đâu.
Bấm vào mục "Thông báo hệ thống", trước mắt Dương Tuyết Dao hiện ra ba trang tài liệu dày đặc. Cô không vội vã, mà kiên nhẫn đọc từng chữ. Từng dòng chữ nhảy múa, vẽ nên một bức tranh về lịch sử của một thế giới đã tồn tại hàng nghìn năm
“Thời xa xưa, vùng đất Tứ Linh là nơi chung sống giữa con người và Tứ Linh, chúng chia nhau thủ hộ bốn hướng Đông Tây Nam Bắc để bảo vệ hòa bình thế giới.Đó là một kỷ nguyên thịnh vượng, nơi linh lực dồi dào, sinh vật và con người cùng tồn tại trong sự hài hòa tuyệt đối.”
Đọc đến đây, Tuyết Dao chợt thấy một chút bình yên len lỏi. Một thế giới huy hoàng, hòa bình. Nó đối lập hoàn toàn với khung cảnh tồi tàn, hoang tàn của căn phòng này. Cô cố gắng tưởng tượng một cuộc sống như vậy, nơi mọi thứ đều bình dị và thân thuộc, nhưng tâm trí cô trống rỗng, không thể nào vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh.
“Tuy nhiên, sau một trận chiến với bóng tối, Tứ Linh đã bị trọng thương không còn khả năng thủ hộ vùng đất lâu dài nữa. Do đó chúng hòa lẫn xương cốt cùng với máu thịt của mình rồi chôn xuống nơi mình thủ hộ, mong muốn qua đó tạo nên một rào chắn linh lực để bảo vệ sinh vật trong vùng đất Tứ Linh khỏi bóng tối. Nhưng chúng không ngờ quá trình đó lại hút hết phần linh lực còn lại ở thế giới này, khiến cho không còn sinh vật nào có thể sử dụng linh lực nữa. Chỉ những sinh vật đã tu luyện lên tới cấp Thần mới có thể sử dụng một chút sức mạnh do đó mỗi vị Thần bắt đầu dẫn tộc nhân của mình chiếm đóng một nơi”
Tay Tuyết Dao khẽ run lên, nước mắt không tự chủ trào ra. Trong lòng ngập tràn ỗi bi thương không thuộc về cô, nhưng nó lại khắc sâu vào linh hồn cô. Đây không phải một trò chơi, đó là lịch sử bi tráng của một thế giới đang hấp hối, một thế giới mà cô bị ném vào.
Cô tiếp tục lướt đến trang thứ hai, mở ra một kỷ nguyên mới ngập tràn tang thương
“Ngàn năm qua đi, mâu thuẫn giữa các chủng tộc ngày càng lớn, trải qua nhiều cuộc chiến ác liệc khiến nhiều vị Thần ngã xuống, hậu duệ của Tứ Linh đã đứng lên lập lại hòa bình dựa trên nguồn sức mạnh còn sót lại của tổ tiền. Trận chiến cuối cùng giữa hậu duệ của Tứ Linh và các vị Thần diễn ra rất khốc liệt, trong quá trình tranh đấu họ vô tình làm nứt rào chắn ngăn cách với bóng tối bên ngoài vùng đất khiến tình hình chiến sự trở nên nguy hiểm hơn. Các vị Thần không đành lòng nhìn thần dân của mình chịu cảnh lầm than nên đã gác lại thù hận, cùng với hậu duệ Tứ Linh vá lại phần rào chắn đã vỡ và tiêu diệt lực lượng bóng tối còn sót lại. Pháp lực cạn kiệt,Thần và hậu duệ Tứ Linh tọa thế ngay sau đó kéo theo các chủng tộc, tông môn của mình rời xa thế sự. Từ đó vùng đất Tứ Linh bước và kỷ nguyên hòa bình. Vì không còn linh lực cũng như sự chỉ bảo của các vị Thần, con người và sinh vật trên vùng đất Tứ Linh sinh sống tương tự như con người ở thế giới hiện đại, họ cũng trải qua các thời đại và sự phân chia giữa các quốc gia đi từ thời cổ đại đến hiện đại.
Tuy nhiên có vẻ hòa bình không còn kéo dài lâu nữa, một vài sự kiện kì lạ đã xảy ra ở vùng đất Tứ Linh như báo hiệu về môt kỷ nguyên mới. Đây có phải dấu hiệu của một kỷ nguyên hòa bình sắp kết thúc?”
Tuyết Dao ngẩn người, đôi mắt dán chặt vào những dòng chữ cuối cùng. Lịch sử vùng đất Tứ Linh như những thước phim quay chậm, tái hiện lại một quá khứ bi tráng của một thế giới sắp lụi tàn. Cô không còn cảm thấy bàng hoàng hay hoang mang mà thay vào đó là một nỗi đau đớn, một sự trống rỗng và cả một chút giận dữ không tên. Cô không hiểu vì sao, có lẽ một sợi dây vô hình đã liên kết cô với lịch sử của thế giới này, để. nỗi bi thương của vùng đất Tứ Linh, của những vị Thần và Tứ Linh đã khắc sâu vào linh hồn. Cô xót xa cho một thế giới đã từng huy hoàng nay lại đang đứng trên bờ vực của sự diệt vong.
Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: "Liệu thế giới của mình có đang phải đối mặt với một số phận tương tự không?" Cô không có ký ức, nhưng một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi. Cô nhìn lại bản thân, sức mạnh yếu ớt với những chỉ số thấp bé, không đủ để cứu vớt một thế giới, huống chi là cả hai. Cô không phải một anh hùng, cô không thể thay đổi cả một thời đại.
Thế nhưng cô biết mình có thể thay đổi bản thân, khiến mình trở nên mạnh hơn. Cô sẽ cố gắng hết sức trong khả năng để sống sót thế giới này qua đó tìm cơ hội tìm lại ký ức của chính mình, và quan trọng nhất là tìm ra con đường trở về thế giới cũ, nơi có căn nhà đích thực
Bỏ qua ý nghĩ đó, Tuyết Dao nhanh chóng kiểm tra phần quà tân thủ được gửi đến kèm theo. Trong gói quà có năm lượt rút thẻ, một túi vàng nhỏ và một quyển bách khoa toàn thư tự cập nhật. Vốn coi hệ thống như cọng rơm cứu mạng để bám vào, Tuyết Dao bị chức năng của bác khoa toàn thư vả một cú đau điếng. “Tự cập nhật” ở đây mang hàm ý là cô tự cập nhật cho hệ thống chứ không phải nó cập nhật cho cô, bởi vỉ cả quyển bách khoa đều chỉ là những trang giấy trắng vô nghĩa
Thế nhưng cô là người không thuộc thế giới này, làm sao cô biết gì để mà cập nhật chứ. Tuyết Dao hơi nghi ngờ thật ra nó được dùng để phổ cập kiến thức các loại sinh vật mới trong mạt thế
Và không ngoài dự đoán, ở cuối quyển sách có hiển thị cách thức để người chơi cập nhật nội dung vào bách khoa toàn thư. Ngoài ra kết quả của lượt rút thẻ cũng khiến Tuyết Dao cảm nhận được sự tư bản của hệ thống dù không nhớ rõ tư bản là như thế nào, năm lượt rút thẻ thì có tới bốn tấm là thẻ trống, duy nhất một tấm thẻ chức năng là [tăng tốc] thì lại là thẻ xanh cơ bản.
Sau khi xem hết những thông tin được phép xem, Tuyết Dao tắt bảng điều khiển đi rồi thả người nằm xuống giường. Nằm một lúc, người cô bắt đầu run lẩy bẩy, những giọt nước mắt thi nhau tuôn ra từ khóe mắt đã nhắm nghiền.
Những giọt nước mắt không thể kìm nén được thi nhau tuôn rơi, làm ướt đẫm gối đầu. Cô khóc cho chính mình, khóc cho một thế giới mà cô chẳng hề thuộc về, và khóc cho một tương lai mịt mờ phía trước. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một thế giới xa lạ, đầy rẫy những hiện tượng siêu nhiên không thể nào kìm nén được.
Sau khi khóc cạn nước mắt, Tuyết Dao đứng dậy lau mặt, đặt dấu chấm hết cho nỗi bi thương và sợ hãi đã gieo trong lòng cô rất lâu để rồi chuẩn bị cho một hành trình mới đầy chông gai.
Tuyết Dao rời giường và bắt đầu công cuộc lục soát khắp căn phòng hong tìm thêm thông tin về thân phận Dương Tuyết Dao
Bàn học của cô là loại bàn gỗ đã hằn nhiều vết xước, trên bàn có một máy tính bàn kiểu cũ và một chồng sách viết về phương pháp sinh tồn nơi hoang dã. Trong ngăn bàn có một tấm thẻ ngân hàng và một chiếc điện thoại cảm ứng cùng với một tấm bản đồ đã được đánh dấu vài chỗ. Đáng ngạc nhiên là cô còn tìm thấy một balo đầy dụng cụ sinh tồn trên nóc tủ và một bộ dao găm có khắc tên mình dưới gầm giường
Ồ. Có vẻ nguyên chủ trước đây cũng không hề đơn giản
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!