Bên trong bãi đồng nát ở phía Tây trấn trên, trên một bãi đồ phế liệu chất cao như núi, có cậu nhóc ăn mặc bẩn thỉu đang ngồi ăn ngấu nghiến ổ bánh mì mới trộm được của ông chủ. Cậu chợt thấy một người đàn ông với chiếc áo sơ mi lịch lãm đang tiến về phía mình, cậu vội vứt ổ bánh mì đã bị gặm quá nửa, vui vẻ reo lên:
“Anh Minh đến mang đồ ăn cho em ạ?”
Chàng trai tỏ vẻ ngạc nhiên: “Đâu có, anh đến giám sát em làm việc thôi”
Khuôn mặt cậu nhóc xìu xuống thất vọng, cậu hơi hối hận liếc nhìn ổ mẩu bánh mì dưới đất. Thấy thế chàng trai bên cạnh không nhịn được phì cười, vươn tay xoa đầu cậu: “Đùa em thôi, anh mua cơm gà em thích ăn nhất cho em nè”
Nhìn hộp cơm gà nóng hổi trong tay chàng trai, cậu bé hớn hở cảm ơn rồi nhận lấy ăn cách ngấu nghiến, dường như đã rất lâu cậu chưa được ăn cơm tử tế.
“Từ từ thôi, lần sau anh lại mang cho nhóc”
“Anh Minh, anh lấy pin cũ làm gì thế, không sợ có ngày nó nổ chết à”
Thiên Minh cười cười, cúi người tiếp tục lục lọi xung quanh, không bận tâm đến áo sơ mi trắng đã dần đổi màu. Đang lúc anh định đào sâu hơn xuống dưới thì nghe tiếng gọi từ một ông chú bụng bia đang đứng ở ngôi nhà lụp xụp trong góc
“Thiên Minh mới về à cháu, lại giúp chú cái này với”
“Vâng”, Thiên Minh lật đật chạy tới giúp đỡ.
Ngay khi chàng trai rời khỏi, cậu nhóc nhìn thấy một cô gái mặc đồ thể thao đang cầm bản đồ đi vào bên trong, cô ấy không ngừng ngó nghiêng xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì. Cô gái đó chính là Tuyết Dao đang trên đường thực hiện nhiệm vụ.
Tuyết Dao đã đi được gần hết các chỗ chưa cập nhật trên bản đồ, chỉ cần đi khu đồng nát này và đến cái giếng gần nhà trưởng trấn nữa là xong. Thấy cậu nhóc đang cảnh giác nhìn mình, Tuyết Dao tò mò lại gần.
“Em làm gì ở đây thế?”
Cậu nhóc vừa ăn vừa nhìn Tuyết Dao chằm chằm, không hề đoái hoài đến câu hỏi của cô. Tuyết Dao không để ý, bước lại gần hỏi chuyện: “Có thể nói cho chị biết em tên gì được không?”
Đột nhiên cậu nhóc hét lên “Chị đừng có lại đây?”
Tuyết Dao vội vàng dơ tay lên ra hiệu mình không có ác ý, cô trấn an cậu: “Được, được, chị không tới”
Thấy cậu nhai ngấu nghiến hộp cơm gà trong tay, Tuyết Dao lục túi xách lấy được chai nước ép để dành lúc sáng đưa cho cậu, cậu bé chần chừ khá lâu rồi mới đưa tay nhận lấy. Tuyết Dao thấy không hỏi thêm được gì nên định đi một vòng tham quan rồi về, bỗng cô liếc thấy chàng trai đứng bên trong căn nhà phía xa đang nhìn chằm chằm vào mình.
Cảm nhận được sự uy hiếp của chàng trai, Tuyết Dao thức thời từ bỏ ý định, nhanh chóng rời khỏi khu đồng nát. Cô vừa đi vừa kiểm tra điện thoại, thầm cảm thấy nhẹ nhõm khi đã cập nhật thành công khu này vào bản đồ.
“May là hệ thống không bắt mình phải đi sâu vào trong”
Tuyết Dao tỏ vẻ nhượng bộ chàng trai là bởi vì cô thấy tay cậu ta đang cầm một thẻ bài màu vàng, phía sau nó có hoa văn giống với hoa văn sau thẻ nòng cốt của cô! Cậu ta không tiếc bại lộ thân phận người chơi chỉ để bảo vệ cậu nhóc đó chứng tỏ hai người bọn họ có quan hệ rất thân thiết, Tuyết Dao không muốn có người nhận ra thân phận người chơi của mình nên cũng thuận theo đó mà rời khỏi.
Hơn nữa Tuyết Dao cũng không phải hạng người thích gây sự và làm hại người không gây hại cho mình.
Đợi Tuyết Dao đi khỏi khu đồng nát, Thiên Minh mới từ trong nhà bước ra, trong tay vẫn cảnh giác cầm thẻ bài. Sau khi chắc chắn cô đi rồi, cậu ta nhanh tay cất thẻ vào túi thẻ trước khi cậu nhóc nhìn về phía mình.
“Cô gái đó là ai vậy?”
“Em đâu biết”
“Thế em hét lớn như vậy làm gì?”, Thiên Minh vừa trò chuyện vừa tiếp tục đào bới xung quanh tìm pin cũ.
Cậu nhóc uống một hơi hết chai nước, cẩn thận bỏ vỏ chai vào trong bịch chung với hộp cơm đã ăn hết rồi bỏ chúng vào trong cái bao cột sau lưng. Xong xuôi, cậu nhảy xuống tìm cùng Thiên Minh, cậu nhỏ giọng: “Em cảm thấy chị ấy cũng là người xứ khác giống anh, lỡ đâu chị ấy cũng đang tìm pin thì sao. Anh em mình tìm mãi mới được vài cục, làm gì có chỗ cho chị ấy xen vào chứ”
Anh sững người, dừng tay lại hỏi: “Sao em nghĩ cô ấy cũng là người xứ khác?”
“Trực giác”, cậu tỏ vẻ đắc ý bảo, “Em cảm thấy chị ấy giống hệt anh mấy ngày trước”
Thiên Minh bật cười: “Lại còn trực giác cơ đấy”
Nói rồi cả hai tiếp tục tìm kiếm xung quanh, nhưng trong lòng Thiên Minh lại không mấy vui vẻ.
Thiên Minh có tham gia một group chat của người chơi, qua đó anh biết hầu hết người chơi đều có nhiệm vụ khác nhau, thậm chí còn có những nhiệm vụ đối lập nhau. Khác với mọi người, anh không có nhiệm vụ chính hay nhiệm vụ phụ mà chỉ có một nhiệm vụ là bảo vệ Thiên Nam sống sót qua 7. Nhiệm vụ này như một cái chuông cảnh báo anh chắc chắn cậu nhóc sẽ gặp chuyện gì đó khiến anh luôn trong tâm trạng căng thẳng.
Thế nên ngay khi thấy cô gái tiếp cận và làm Thiên Nam anh ngay lập tức rút thẻ ra chuẩn bị mang cậu bé bỏ chạy, nhưng không ngờ phản ứng của cô gái sau khi nhìn thấy thẻ bài lại là bỏ chạy, điều này nằm ngoài dự đoán của anh. Thiên Minh đã từng nghe một người chị trong nhóm kể về thẻ đỏ cấp năm nên không lý nào người chơi khác sẽ bị dọa bởi tấm thẻ cấp bốn của anh, việc rời đi ngay sau khi nhìn thấy lá bài của cô khiến anh hơi hoài nghi.
Qua chuyện này anh nhận ra có một bộ phận người chơi không chủ động tìm nhóm như anh mà bọn họ ẩn nấp trong số người bản địa, điều đó nghĩa là nhiệm vụ của anh sẽ càng gian nan hơn, anh cần phải tìm cách xác nhận số người chơi ẩn nấp để thăm dò xem có ai có nhiệm vụ giết một đối tượng nào không.
Nghĩ thế, Thiên Minh càng tập trung tìm kiếm pin cũ hơn để có nhiều cơ hội dụng thẻ nòng cốt [Người sưu tầm pin cũ] của mình.
[Người sưu tầm pin cũ - nòng cốt (chưa hoàn chỉnh)
Loại thẻ: Kỹ năng
Mô tả: Những cục pin không cần rồi sẽ có ngày giúp bạn thoát chết trong gang tấc!
Kỹ năng thẻ bài:
Định vị: Kỹ năng giúp bạn tìm lại pin cũ đã đánh dấu dù chúng ở đâu, giới hạn pin: 4
Pin dẫn lối: Bạn có thể dịch chuyển tức thời đến nơi có pin cũ bạn đã đánh giấu, giới hạn khoảng cách: 5km
Năng lượng bùng cháy: Khiến pin phát nổ, phạm vi có thể điều khiển: 5km
Hạn chế:
Thời gian tồn tại của pin khi kỹ năng “Định vị” được kích hoạt: 10 phút
Pin cũ sau khi dùng xong kỹ năng sẽ mất hiệu lực, không thể dùng tiếp
Khi sử dụng kỹ năng thẻ bài, chân hoặc tay người sử dụng sẽ bị run liên tục và không thể dùng lực mạnh trong 1 tiếng sau đó.
Số lượng pin có thể sử dụng cùng lúc không quá 4 cục, số lượng pin lưu trữ không quá 10 cục.
Mỗi cục pin chỉ được dùng một kỹ năng, kỹ năng chỉ được kích hoạt với pin cũ đã đánh giấu trên 10 phút]
Nhờ group chat của người chơi mà Thiên Minh biết khác biệt lớn nhất giữa thẻ vàng và đỏ là hạn chế và số lượng kỹ năng của chúng. Kỹ năng của thẻ đỏ sẽ có thời gian hồi phục và người sử dụng phải chịu tổn thương về tinh thần hoặc thế chất. Nhưng với thẻ vàng, người sử dụng chỉ chịu tổn thất về mặt vật chất và không phải chịu giới hạn hồi phục đối với mỗi kỹ năng. Tất nhiên là số lượng và chất lượng kỹ năng của thẻ đỏ sẽ nhỉnh hơn thẻ vàng, nhưng với hạn chế mà thẻ đỏ phải chịu thì đó là điều đương nhiên.
[Người sưu tầm pin cũ] vừa có thể tấn công vừa có thể chạy, sử dụng thẻ còn không phải chịu thương tổn quá lớn, là một tấm thẻ nòng cốt rất vừa ý Thiên Minh. Chỉ có điều để sử dụng được nó cần một lượng lớn pin cũ, anh cần tranh thủ trữ càng nhiều càng tốt vì trong mạt thế, số lượng pin cũ sẽ ngày một ít.
Trong lúc hai anh em tìm pin cũ, có không ít người cầm điện thoại tiến vào khu đông nát, Thiên Minh lo trong số họ có người chơi ẩn nấp nên nhanh chóng kết thúc công việc rồi dẫn Thiên Nam rời đi.
….………….
Tuyết Dao đi một mạch từ khu đồng nát đến giếng gần nhà trưởng trấn, cạnh trấn đã có vài người đang đứng. Bất ngờ hơn nữa là Quỳnh Dao và Ngọc Khanh cũng đang ở đó, bọn họ vừa thấy cô thì đã hớn hở hét lên: “Tuyết Dao, ở đây nè”
“Làm như thân nhau lắm…”, Tuyết Dao không ngạc nhiên lắm khi bọn họ vờ như đã quên mất cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ lúc nãy, dù sao mặt bọn họ dày như thế, đến tiền hàng của cô còn tính quỵt mà. Cô chỉ là chưa thích ứng được thái độ thân thiện của hai người họ.
“Em cũng đến thực hiện nhiệm vụ à?”
“Nhiệm vụ gì ạ? Em đến xem giếng được mệnh danh linh thiêng nhất trấn mình thôi, không phải chị cũng thế à?”
Mặc kệ Quỳnh Dao đang nhìn mình chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống, cô cười trò chuyện với Ngọc Khanh như thể không có gì.
Ngọc Khanh huých vai Quỳnh Dao, lúc này cô nàng mới thôi nhìn xoáy vào Tuyết Dao, thế nhưng cô ả vẫn chưa buông tha cô: “Thế à, chị tưởng em sống ở đây từ bé thì phải cầu nguyện ở trấn này nhiều lần rồi chứ”
“Chị không biết à, em sống ở trấn dưới mà, trấn trên đối với em cũng xa lạ lắm. Chị cũng thế phải không ạ?”
Quỳnh Dao sượng mặt, cười gượng: “Đâu có, chị lạ gì cái giếng này chứ, ngày nào chị cũng đi ngang qua nó mà”
“Thế lúc nãy chị nói nhiệm vụ gì thế ạ, nghe có vẻ thú vị lắm”, Tuyết Dao vờ hỏi.
Quỳnh Dao nghe thế thì càng sượng hơn, Ngọc Khanh đàn phải nhảy vào giải vây: “Nhiệm vụ xách nước ấy mà, bọn chị thấy trên bảng ủy thác có nhiệm vụ xách nước đến khu chợ nên hỏi xem có phải em cũng thấy không”
Chứ không phải định gài em nói nhiệm vụ hệ thống à?
Tuyết Dao cười cười, cô đi dạo một vòng rồi yên lặng rời khỏi giếng dưới sự giám sát của Quỳnh Dao.
“Không phải Quỳnh Dao đó có hiềm khích gì với mình đấy chứ, cứ nhắm vào mình làm gì thế không biết”
Đây là lần đầu cô gặp mặt trực tiếp một người chơi ở thế giới này, thế mà còn chưa kịp giao lưu trò chuyện đã bị người ta nhắm vào như đã đắc tội gì nhau vậy, thật là khổ quá đi. Cũng nhờ điều này mà Tuyết Dao càng tin vào quyết định giấu kín thận phận người chơi của mình hơn, đúng là có hội nhóm thì sẽ có nhiều nguồn thông tin và sự trợ giúp hơn, nhưng nếu trong nhóm mà người nào cũng như bà chị Quỳnh Dao đó thì cô đến chết mất.
Tuyết Dao đi một vòng mua thêm thực phẩm chế biến sẵn từ các cửa hàng rồi lái xe trở về nhà lúc đồng hồ điểm ba giờ chiều. Hôm nay thu hoạch không tồi, ngoài nhiệm vụ phụ đã hoàn thành thì cô còn chất đầy được một ô toàn thực phẩm đã qua chế biến và một túi tiền rủng rỉnh. Ngày mai cô sẽ lên trấn trên mua đồ lần cuối, sau đó cô sẽ giành thời gian rèn luyện cơ thể và học phương pháp trồng trọt từ ông bà.
Hiện giờ đồ ăn, đồ dùng hằng ngày và quần áo dùng trong 2 3 năm đầu sau mạt thế cô đã chuẩn bị xong, thứ cô cần là kiến thức để sống sót những năm sau đó. Tuyết Dao cũng đã đặt mua một số vũ khí lạnh từ web đen trên mạng, người bán đã nói rằng khoảng tầm tối mai thì hàng sẽ đến nơi. Tuy Tuyết Dao là một công dân tuân thủ luật pháp, nhưng cô cũng quan tâm tới khả năng tự vệ gần như bằng không của mình, tự nhủ mình chỉ phạm luật lần này thôi.
Sau này mạt thế đến rồi ai quan tâm cô có phạm pháp hay không nữa.
Tuyết Dao lái xe về đến trấn dưới, cô đang định đến khu thí nghiệm đón ông bà nhưng lại thấy nhà mình sáng đèn. Cô hí hửng chạy vào trong: “Ông bà cháu mới….”
Chữ “về” như kẹt trong cổ họng cô, Tuyết Dao như chết trân nhìn cảnh tượng trong nhà.
Ông bà cô mặt mày xanh xao, da hóp lại lộ ra những khúc xương ghê rợn, cơ thể nổi đầy đốm đen li ti, bọn họ đang tranh nhau ăn miếng thịt bò còn sống!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!