“Chuyện gì thế này…”
Tiếng mở cửa thu hút hai con người đang giành nhau vì miếng thịt bò sống, bọn họ quay ngoắt lại, nhìn cô với đôi mắt đói khát. Vứt lại miếng thịt bò cho ông, bà lao về phía Tuyết Dao, tay không ngừng vươn ra phía trước hòng tóm lấy da thịt cô.
Tuyết Dao thấy trên tay bà mọc ra chi chít những mẩu thịt vụn, chúng lúc nha lúc nhúc như những con dòi đang hưng phấn được nếm thử món mới!!!
Ngay lập tức, Tuyết Dao đóng sầm cửa lại, cúi người né khỏi móng vuốt của bà rồi lăn một vòng về phía phòng ngủ. Chưa kịp định hình, đột nhiên có một cánh tay giật phăng túi của cô khiến người cô bị giật về phía sau, Tuyết Dao vội túm lấy chân phản gỗ, dùng hết sức trèo lên trên. Lực kéo phía sau ngày càng nặng, Tuyết Dao biết không thể trèo lên trên nên thả tay, mượn lực kéo xoay người lại rồi vòng qua chân phản, chui xuống gầm, đẩy người vào sát bức tường bên trong. Một tay cô nắm lấy chân bên phản bên trong, tay còn lại chật vật kéo túi xách ra khỏi cổ để mặc nó bị kéo, không có túi xách cản trở, cô kinh hoàng nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài phản qua khe hở.
Xuất hiện trong tầm mắt cô là đôi mắt khát máu của ông nội, tay ông ném túi xách cô ra ngoài rồi không ngừng với vào trong, miệng liên tục vang lên tiếng gầm gừ vô nghĩa “Grào.….grào”. Đột nhiên phản như được ai đó kéo lên làm hở ra một lỗ lớn đủ để ông chui vào, Tuyết Dao vội dùng tay đẩy người xuống dưới trượt ra khỏi gầm, bật người chạy về phía phòng ngủ, cô lách người vào trong phòng rồi nhanh chóng đóng cửa lại.
Hai ông bà đã lao đến trước cửa, họ liên tục dùng tay đập vào ván cửa, miệng vẫn phát ra tiếng gầm gừ vô nghĩa. Tuyết Dao mệt mỏi dựa lưng vào cửa thở dốc, đầu không ngừng suy nghĩ về tình cảnh hiện tại của mình.
“Ông bà bị gì thế này…..Không lẽ là nhiễm virus zombie gì rồi đấy chứ….mạt thế đến sớm vậy cơ à”
Ngoài cửa không ngừng vang lên tiếng đập, tiếng cào cấu, có lúc ông bà còn dùng cơ thể tông vào khiến cửa bị đẩy vào bên trong, lực đẩy mạnh đến nổi Tuyết Dao xém tí là không giữ được cửa, cô vội vàng kéo bàn học đến chặn lại.
Vậy mà cánh cửa phía sau bàn vẫn không ngừng rung lắc khiến Tuyết Dao sợ hãi, cô bấu chặt hai tay đang run rẩy vào nhau, cố hết sức giữ bản thân bình tĩnh.
“Phải làm sao đây…làm sao bây giờ”, người Tuyết Dao vẫn phát run không cách nào kiểm soát, đây là lần đầu cô hoảng loạn như thế kể từ khi có ký ức.
Nhìn cánh cửa gỗ sắp không cản được hai người bên ngoài, Tuyết Dao không thể nghĩ thêm được gì nữa, cô nhanh chóng quyết định trước tiên phải tìm cách cố định ông bà lại một chỗ, nếu không cô sẽ mất mạng trong này mất. Tuyết Dao lấy cuộn dây thừng trong balo ra cắt một đoạn cột quanh thắt lưng rồi cột đầu còn lại vào ghế trong phòng, dao găm được cô dắt ngay bên phải cánh tay, hai tay thủ thế chuẩn bị nhào lên bất cứ lúc nào.
Ngay khi cánh cửa bị ông bà ép phải bật mở, Tuyết Dao lập tức nhảy lên bàn, vươn tay kéo bà vào trong phòng rồi dùng chân đạp cửa khiến ông bị mắc kẹt ở bên ngoài. Cô nhanh tay ép bà đang giãy giụa vào ghế rồi dùng dây thừng trên thắt lưng cột cố định lại, tiện tay với lấy ga giường bên cạnh nhét vào miệng bà, tránh để bản thân bị thương. Tuyết Dao tiếp tục kéo bà đến bên cửa sổ, lại dùng một sợi dây thừng cột ghế vào cửa sổ, cô không muốn cho bà bất kỳ cơ hội phản kháng nào.
Vừa lúc đó ông tông vào cửa khiến cánh cửa bay vào trong, Tuyết Dao lập tức nhảy lên đạp ngang cửa xuống khiến nó đè lên người ông, lực va chạm mạnh đến nỗi cô cảm tưởng cánh cửa gỗ dưới chân như nứt ra. Ấy vậy mà ông không hề hấn gì, vẫn liên tục vùng tứ chi hòng thoát khỏi lực ép, Tuyết Dao lấy cuộn dây thừng ra, dùng dao găm cắt thêm một đoạn, cô ghì ông vào ván cửa rồi cột dây xung quanh.
Cả cơ thể bị cố định vào ván cửa nhưng miệng ông vẫn liêng tục phát ra tiếng gầm gừ vô nghĩa, Tuyết Dao dứt khoát túm đầu còn lại của ga giường nhét vào miệng ông, thế giới cuối cùng cũng trở nên im lặng. Đầu óc trỗng rống, Tuyết Dao mệt mỏi dựa lưng vào tường thở dốc, cơ thể cô vẫn đang không ngừng phát run vì sợ, hoặc vì vận động quá mức.
Nghỉ ngơi một lúc, Tuyết Dao run run mở mắt quan sát xung quanh. Xung quanh hỗn loạn vô cùng, tủ gỗ, giường, bàn học,..tất cả đồ đạc đều bị đạp nát, giữa phòng là ván cửa lật úp đang đè ông, bên cửa sổ là bà đang bị cột trên ghế gỗ, khắp phòng đều ngổn ngang toàn gỗ vụn, quần áo, phía trên chúng còn vương vãi những vệt máu đen ngòm đang tỏa ra mùi hôi thối.
Tuyết Dao vội vàng cởi quần áo kiểm tra tình trạng cơ thể, còn may, cơ thể cô chỉ vì vận động quá mạnh dẫn đến kiệt sức chứ không có vết xước nào.
“Những vệt máu đen đó có lẽ là máu ông bà quẹt nên trong quá trình giằng co lúc nãy….”, nghĩ tới đây, Tuyết Dao chợt cảm thấy là lạ, hình như nãy giờ hơi yên tĩnh quá mức.
Đúng vậy, yên tĩnh. Ông bà đã bị zombie hóa làm sao có thể yên tĩnh như vậy được!!!
Cô chạy tới lật ván cửa lên, kinh ngạc phát hiện ông nằm sau ván cửa đang yên lặng nhắm mắt, hơi thở đều đặn, dường như ông chỉ đang ngủ như bình thường. Cả bà cũng thế, Tuyết Dao quay mặt ghế lại thấy bà ngồi trên đó cũng đang có trạng thái ngủ say như thế.
“Gì thế….”
Điều này hơi khác với những gì cô nghĩ. Sự biến dạng của cơ thể và trạng thái mất lí trí ban nãy của hai người họ không thể nào là giả được, chắc chắn ông bà đã bị lây nhiễm virus gì đó. Tuy không chắc chắn nhưng dựa theo những thông tin hệ thống nhả cho đến giờ, cô đoán họ đã nhiễm virus zombie, hay còn gọi là nhiễm bệnh tang thi, đây là một loại bệnh truyền nhiễm thường gặp trong mạt thế. Nhưng nếu đã nhiễm bệnh thì trạng thái của ông bà lại có chút không đúng, bởi sau khi nhiễm bệnh, tang thi thường sẽ đánh mất lý trí và không ngừng đi săn sinh vật sống theo bản năng.
Tại sao ông bà săn mồi cho đã rồi lại lăn ra ngủ thế này, không lẽ tang thi tuổi già nên bị kiệt sức cần ngủ để hồi sức đấy chứ?
“Làm gì có chuyện nực cười như vậy chứ?”
Thế nhưng nhìn ông bà ngủ ngon như thế cô không nỡ gọi dậy, dàu sao cũng phải tìm hiểu xem ruốt cuộc chuyện này là thế nào, Tuyết Dao chỉ đành để gọn ông bà sang một bên rồi bắt đầu dọn dẹp lại bãi chiến trường. Cô không gỡ trói cho hai người, lỡ đâu lát nữ họ lại nổi khùng nhào về phía cô thì toang mất, chưa điều tra được gì đã mất mạng thì hài biết nhường nào.
….………..
Gần sáu giờ chiều, Tuyết Dao đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ và tắm rửa xong xuôi, cô xuống bếp định nấu tạm gì đó ăn cho qua bữa. Đi ngang qua phòng ngủ, cô bỗng nghe tiếng loạt xoạt phát ra từ bên trong, phòng đã bị bay cửa nên Tuyết Dao có thể dễ dàng nhìn thấy tình hình bên trong.
Ông bà đã tỉnh và đang tìm cách thoát ra!!!
Tuyết Dao kinh ngạc, chuẩn bị lao vào khống chế bọn họ, thế nhưng cô bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Tuyết Dao đấy à cháu”
“Bà.…ạ?”, cô do dự hỏi.
Bà không ngạc nhiên trước thái độ của cô, chỉ cười khổ “Trong này ngộp quá, cháu mang hai ông bà già này ra ngoài ngồi được không?”
Ông cũng cười, nụ cười ôn nhu thường ngày mà giờ sao lạ lẫm quá: “Không cần gỡ trói đâu, cháu chỉ cần mang hai người chúng ta ra ngoài là được”
Đoạn ông nói thêm: “Lỡ chúng ta làm cháu bị thương thì không hay”
Tuyết Dao bận rộn một lúc mới kéo được ông bà ra ngoài phòng khách rồi nấu tiếp bữa tối còn đang giang dở. Một lúc sau, trong gian nhà gỗ cũ kĩ có ba người ngồi quây quần bên mâm cơm nóng hổi, dường như đây chỉ là một ngày như những ngày bình thường khác. Trong ba người, bà đang bị trói trên ghế, ông bị cột vào ván gỗ, cả hai người đều đang chăm chú nhìn Tuyết Dao ăn cơm. Thường những lúc này cô sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc bởi được quan tâm, nhưng trải qua cuộc vật lộn buổi chiều, ánh mắt của họ khiến Tuyết Dao cảm giác mình như họ đang vô cùng thèm khát nhìn chằm chằm miếng thịt tươi sống ngon lành.
“À…thì..Ông bà có nhớ chuyện gì vừa xảy ra không ạ?”
“Cụ thể thì bà không nhớ, nhưng lúc virus chiếm lấy cơ thể bà vẫn có thể cảm nhận được sự một ít, để cháu chịu khổ rồi”, bà thở dài
Tuyết Dao không để tâm đến việc có chịu khổ hay không, cái cô cần biết là chuyện này sẽ kéo dài bao lâu nữa. Chưa kịp hỏi, cô đã nghe ông nói:
“Tiểu Dao, đóng cửa lại đi, ông có chuyện này muốn nói với cháu”
Đợi Tuyết Dao đóng cửa và kéo rèm cửa sổ, ông mới thở dài: “Chuyện này ấy à, nói cho cùng cũng vì hai người chúng ta tham tiền, nhận lời đến khu thí nghiệm kia làm thuê cho người ta. Lúc đầu thì coi như cũng bình thường, nhưng làm mãi đến trưa vẫn chưa được cho nghỉ nên lão Lưu đi hỏi nhân viên bên đó, rồi có một anh nhân viên đến đưa cơm cho chúng ta. Nhưng mà bữa cơm đó chỉ toàn đồ ôi thiu cả thôi, lão Lưu quậy một trận thế mà cung không có ai ra giải quyết, lúc đó ông nghĩ chắc họ bận việc không chuẩn bị kịp nên không để tâm, hai ông bà chỉ đành uống chút nước cho qua rồi làm tiếp thôi.”
“Ông cứ nghĩ đến đây là hết chuyện rồi, nào ngờ đến chiều, ông không còn nhìn thấy ai trong khu dân cư nữa, bọn ông chia nhau ra tìm kiếm xung quanh cũng không thấy ai. Ông với bà cháu cùng nhau đến hang động sau, cảnh tượng ở đó kinh khủng đến mức ông không giám nhớ lại, chỉ biết là xác chết của mấy nhà khoa học nằm la liệt trước cửa động, bên trong toát ra mùi máu nồng nặc. Khuôn mặt và cơ thể của bọn họ treo lại lộ cả xương ra ngoài, nổi đầy đốm đen, tay chân còn mọc ra những cục thịt thối với một đống dòi bọ lúc nhúc, đến tận lúc chết bọn họ vẫn há miệng với những chiếc răng nanh to tràn ra bên ngoài.”
Thế không phải giống ông bà bây giờ à, Tuyết Dao kìm nén bản thân, cố gắng tập trung vào lời kể của ông
“Ông còn vô tình thấy móng tay của bọn họ dài thòng, mắt của vài người còn lồi ra như sắp rớt tới nơi. Hai người chúng ta sợ quá liền chạy về, bọn lão Lưu nghe thế cũng hết hồn, ông bà còn nghe bọn họ kể là người trong khu dân cư đều chết hết rồi, hình như là đều chết cùng một lúc, tư thế chết cũng rất kỳ lạ”
“Sau đó bọn ta cũng không biết phải tìm ai lấy lương nên đành ai về nhà nấy, tiếp tục ra ruộng làm thôi. Ông với bà cháu vừa về tới nhà chưa kịp ngả lưng thì đùng một cái như bị ai kéo ra khỏi cơ thể vậy, ông bà không còn cảm nhận được gì nữa, cứ như thể bị mất liên kết với cơ thể ấy. Chuyện sau đó thì cháu cũng biết rồi, bọn ta như trở thành một con quoái vật không có suy nghĩ, tranh nhau ăn hết miếng thịt sống này đến miếng thịt khác, thậm chí còn định lao vào cắn xé lẫn nhau”
Bà nói thêm: “Thật ra lúc đó xảy ra chuyện gì ông với bà cũng không biết đâu, nhưng bà thông qua cảm giấc hưng phấn và thèm khác không biết từ đâu truyền đến mà suy đoán thôi”
“Thực ra lúc này, lý trí của ông bà cũng sắp bị con viruss đó cắn nát rồi, lát nữa ăn xong cháu nhanh chóng thu xếp đồ rời khỏi trấn đi. Mấy người đi chung với ông bà bây giờ chắc cũng bị nhiễm bệnh hết rồi, trấn này không còn an toàn nữa đâu”
“Nhưng không phải chỉ cần trói người lại là được ạ?, như ông bà bây giờ vậy”
Bà cười hiền từ: “Không thể đâu. Không biết vì lý do gì mà ông bà có được ít phút thanh tỉnh như bây giờ, nhưng có lẽ đây là lần cuối rồi. Nếu bị cắn nuốt lần nữa thì ông bà sẽ chết hoàn toàn, bởi vì lúc nãy bà cảm nhận được linh hồn mình như đang dần tan biến vậy”
“Tại sao chứ???”, Tuyết Dao đau khổ rơi nước mắt, cô chưa kịp thay mặt nguyên chủ báo hiếu ông bà thì họ đã rời xa cô bằng cách đau đớn tuyệt vong như này sao?
Cô phải làm gì với thân xác đã nhiễm bệnh của họ đây?
Đáp lại cô là giọng nói nghiêm túc của ông: “Ông đoán rằng có lẽ chúng ta bị lây nhiễm qua đường máu, bởi ngày hôm qua trong lúc làm việc mọi người đều bị dụng cụ thô sơ ở khu đó làm bị thương, có người chỉ bị xước nhẹ nhưng có người còn bị mất cả khúc da, lão Lưu còn bị bật cả móng. Sau khi bị thương chúng ta cũng không băng bó mà tiếp tục làm, vết thương đó không biết đã tiếp xúc với bao nhiêu thứ vi khuẩn ở khắp nơi rồi.”
“Vả lại ông thấy trên cơ thể của những xác chết đó cũng có vết thương, ông không biết nguồn lây nhiễm là từ ai hay từ cái gì, cũng có thể là từ thí nghiệm của đám người đó, nhưng cháu tốt nhất nên cẩn thận đừng để xước da hay tiếp xúc gần với thứ tương tự bọn ông lúc nãy nữa"
Bà chợt hét lên “Tiểu Dao, lúc nãy cháu không bị ông bà cào trúng đấy chứ?"
Cô cười gượng trấn an hai người họ: “Cháu không sao, ông bà không cào trúng cháu đâu…..”
Bà cố găng vươn tay run rẩy xoa đầu cô, nhưng giữa chừng lại giật mình rụt tay lại, Tuyết Dao nghe thấy bà dặn dò:
“Dưới đống củi trong bếp có chôn một ít đồ vật mẹ cháu để lại cho cháu, ông bà cũng đã để ít tiền và giấy tờ của cháu trong đó, cháu cầm lấy mà dùng”
“Có những thứ không hiểu thì cháu cứ giữ lấy, rời khỏi trấn đến Kì đô tìm chú Hà, chú ấy sẽ giải thích cho cháu”
Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!