GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 37: Giả Bảo Ngọc

Đã copy!
Trước
#1 Mỹ nữ chân dài tóc dài là mẫu người mà anh ấy thích #2 Hai em thấy đề nghị của thầy thế nào? #3 Chưa từng để ý đến người luôn đứng đầu bảng Diệp Mân* #4 Vậy mà cũng gọi là được gọi là nữ sinh sao? #5 Có phải rất không bình thường không? #6 Hơi làm càn đánh giá cô #7 Có phải Diệp Mân rất kiêu ngạo đúng không? #8 Không gieo họa cho học bá Tiểu Diệp này đâu* #9 Không tránh được mị lực chết người của mình* #10 Cô ấy không phải là mấy nữ sinh hàng ngày đều lởn vởn quanh cậu #11 Tôi tức giận chuyện gì? #12 Cậu lúc nào cũng chảnh như vậy hả? #13 Ai muốn làm cô bé lọ lem? #14 Đúng là một đêm phiền phức #15 Sau này Triệu Đình không làm phiền các cậu nữa đâu #16 Phụ nữ nghèo đều giống như đỉa hả? #17 Gương mặt vốn lạnh nhạt bỗng chốc trở nên sinh động hơn nhiều #18 Hóa ra mắt cô ấy đẹp như vậy #19 Có lên đỉnh núi thì mới gặp được người trên đỉnh núi #20 Đầu năm #21 Mệt gần chết cả buổi mà cả chai nước cũng không có #22 Đây là tình yêu sao? #23 Bởi vì tin tưởng nên mới chọn anh #24 Thì ra anh vốn thích kiểu sắc đẹp này #25 Cậu biết thích thật lòng là thế nào không? #26 Dĩ nhiên anh sẽ còn có mười bốn mười lăm mười sáu #27 Xin lỗi #28 Quà sinh nhật #29 Tôi mà có yêu đương cũng sẽ không ảnh hưởng đến công việc #30 Cậu đang trêu chọc tôi hả? #31 Cậu mà dùng bản lĩnh của tôi lên những chuyện khác #32 Sau này đối xử với tôi tốt chút đi #33 Có phải cậu ấy có ý với cậu không? #34 Không phải cậu muốn yêu đương với anh ta đó chứ? #35 Cậu sẽ thành công #36 Cảm ơn cậu đã luôn ở cạnh tôi lúc tôi cần #37 Giả Bảo Ngọc #38 Thắt chặt dây an toàn, nhất định phải mang bao #39 Làm chuyện xấu #40 Không phải lừa đảo thì cũng là đạo chích #41 Sao cậu xác định Tần Mặc sẽ không quay lại? #42 Tôi sẽ không thích một kẻ đào binh #43 Trước giờ tôi chưa từng nghĩ cậu sẽ rời đi #44 Năng lực an ủi của em tệ thật đấy #45 Hiện tại tôi cũng không thích cậu #46 Học bá bọn tôi rất bận rộn #47 Anh lặng lẽ trốn ở đây khóc #48 Đây là một cái ôm không liên quan đến tình ái #49 Làm việc theo cảm tính là điều tối kỵ #50 Có ý định theo đuổi em #51 Tự mình đa tình không tốt đâu #52 Tôi không tự mình đa tình #53 Tần thiếu gia của chúng ta chín chắn thật rồi #54 Tôi để em cưỡi lên đầu tôi #55 Không phải em muốn yêu đương với anh ta chứ #56 Trở thành người lý tưởng trong lòng cô #57 Cái gì mà ba vợ tương lai chứ? #58 Trong lòng chỉ cảm thấy thật lạnh thật lạnh #59 Cậu ấy là người em thích #60 Lặng lẽ nở rộ #61 Có thật sự toàn tâm toàn ý được không? #62 Ánh mắt của anh không hề liếc nhìn cô #63 Tôi yêu anh ấy đến tận xương tủy #64 Điều duy nhất có thể làm là nắm chặt tay anh #65 Anh thích em #66 Dấu hiệu tư xuân #67 Em có rung động chút nào không? #68 Chắc chắn là em thích anh #69 Anh yêu em chết mất #70 Gia nhập đội hình #71 Cô gái anh thích thật tốt #72 Hôn #73 Sớm muộn gì chúng ta cũng hôn mà #74 Phòng cũ lửa cháy #75 Tình yêu xế bóng #76 Châm ngòi ly gián #77 Nửa tháng #78 Đóng quân dã ngoại #79 Tập thể dục buổi sáng #80 Đi công tác #81 Du lịch cổ trấn #82 Ra mắt ba mẹ #83 Về quê #84 Mối tình đầu #85 Bay đi đi #86 Kết cục #87 Hoàn chính văn #88 Phiên ngoại bánh bao #89 Phiên ngoại Tần Mặc x Diệp Mân #90 Chu Văn Hiên x Khương Nghiên #91 Phiên ngoại Chu Văn Hiên x Khương Nghiên (2) #92 Phiên ngoại Chu Văn Hiên x Khương Nghiên (3)
Tiếp
Editor: Dì Annie

Tầm một tiếng sau, Chu Văn Hiên được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu.

Anh đã tỉnh nhưng vẫn còn rất yếu.

Diệp Mân vội bước lên hỏi: "Học trưởng, anh thấy sao rồi ạ?"

Chu Văn Hiên lắc đầu, thấp giọng nói: "Anh không sao."

Diệp Mân không yên lòng, hỏi lại bác sĩ, xác định anh ấy không đáng ngại, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại bệnh viện quan sát hai ngày thì mới yên tâm.

Bên này thì yên tâm, còn mặt Tần Mặc bên kia thì đen thui, nhấtlúc nhìn Diệp Mân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi theo Chu Văn Hiên vào phòng bênh, dáng vẻ ôn nhu ân cần kia dáng vẻ trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh như hai người, đại thiếu gia giận sôi lên, hận không thể dùng hai mắt đâm thủng người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ông trên giường hai lỗ.

Nhưng chẳng kịp chờ ánh mắt như dao của anh tác dụng, Diệp Mân đã đuổi anh đi làm thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tục.

Phòng bệnh chỉ còn lại hai người, Chu Văn Hiên khó khăn ngồi dậy, dáng vẻ ôn hòa tươi cười như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũ, nói: "Bình thường anh ngủ không ngon lắm, thỉnh thoảng sẽ uống một chút thuốc ngủ, hôm nay hứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên uống chút rượu, không nghĩ say uống thuốc ngủ thì lại tác dụng phụ lớn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy, may mà em đưa anh tới bệnh viện."

Diệp Mân yên lặng nghe anh nói, thật ra chuyện tối nay không phải anh tự sát không quan trọng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh nói vậy, đơn giản muốn nói với đây chỉchuyện ngoài ý muốn.

Anh không muốn để người khác biết một mặt trái của mình, thế cô cũng giả vờ như không biết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

cười, nói: "Em gọi điện thoại cho anh mãi không có ai bắt máy, em nghĩ anh chỉ sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một mình, nhỡ may xảy ra chuyện gì. Vì thế em mới nhờ bạn tra địa chỉ của anh qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 IP." dừng một lúc, bổ sung thêm, "Hi vọng anh đừng để ý."

"Sao lại để ý chứ?" Chu Văn Hiên cười nói, "Nếu không phải em thì đêm nay thể anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã mất mạng rồi."

Diệp Mân nói: "Dù sao thì sau này anh nhất định phải cẩn thận, uống rượu một mình rất nguy hiểm." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Chu Văn Hiên gật đầu: "Ừ." Anh trầm mặc một lúc, dường như thở dài một hơi nhẹ nhõm, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói, "Nghĩ đến chuyện còn người nhớ đến anh, trong lòng anh thấy rất vui."

Diệp Mân cười: "Còn nhiều, rất nhiều người nhớ đến học trưởng, chẳng qua anh không biết thôi!"

Chu Văn Hiên cười không nói, trong mắt chợt lóe lên một tia đơn.

Hai người đang trò chuyện thì Tần Mặc quay lại, hờ hững đi tới hỏi: "Anh ấy không sao chứ? Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao thì chúng ta đi thôi."

Diệp Mân nhìn Chu Văn Hiên, nói: "Học trưởng, anh cần em lại đây với anh không?"

Tần Mặc: "..." lại đây???

Chu Văn Hiên thản nhiên nhìn ánh mắt người đàn ông bên cạnh cô, cười nói: "Không cần đâu, anh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao. Các em mau về nghỉ ngơi đi, đêm nay làm phiền các em rồi."

Tần Mặc nhanh chóng nói: "Được, vậy chúng ta đi!"

Diệp Mân không để ý đến Tần Mặc,vốn không yên lòng về Chu Văn Hiên nhưng chợt nghĩ anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy không muốn người khác phát hiện mặt trái của mình, lẽ đêm nay anh ấy cũng chưa sẵn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sàng đối diện với bản thân. thế gật đầu: "Được, vậy anh nghỉ ngơi đi, bọn em về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây, lần sau sẽ đến thăm anh."

"Được, hẹn gặp lại."

Chu Văn Hiên yếu ớt vẫy tay, đưa mắt nhìn hai người rời khỏi phòng bệnh, cong môi cười khẽ, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc sau lại buồn thở dài.

*

"Rốt cuộc học trưởng kia của cậu chuyện vậy? Anh ta người học thức cao, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lẽ không biết uống rượu xong còn uống thuốc ngủ việc nguy hiểm à? Tôi nghĩ khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh ta cố ý tự sát." Sau khi lên xe, Tần Mặc không nhịn được thắc mắc.

Diệp Mân vô lực tựa lên ghế nói: "Không chuyện gì đâu, chỉ trước khi ngủ anh ấy muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 uống chút thuốc để ngủ ngon hơn thôi." Dừng một chút, còn nói, "Tôi cũnghọc thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 có biết làm vậy nguy hiểm đâu!"

Tần Mặc bĩu môi không đáp, cũng không biết là tin vào lý do thoái thác này hay không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hứng thú tìm hiểu chuyện riêng của người khác. Một lúc sau, nhìn dáng vẻ mất hết sinh lực của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cô, anh nói: "Có mệt lắm không? muốn tôi cho mượn bờ vai để dựa vào không?"

Diệp Mân nghiêm mặt nhìn anh: "Cậu lo lái xe đi!"

Tần Mặc nhận ra mình hơi lỗ mãng, vội vàng im miệng tập trung lái xe, một lúc sau, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nhịn được nói: "Không phải chứ, tiểu Diệp học bá, rốt cuộccậu làm sao vậy? Đối xử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với học trưởng hồi trung học thì ấm áp như gió xuân, còn đối xử với huynh muội ruột thịt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì lạnh như băng. Cậu thấy vậy công bằng không chứ?"

Diệp Mân quay đầu nhìn anh, thấp giọng cười, ôn nhu nói: "Ừ, đêm nay thật sự cảm ơn cậu."

bỗng nhiên ôn nhu như nước, trái tim của Tần Mặc như bị cào trúng hẫng một nhịp, mím môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cả buổi mới lúng túng nói: "Đã nói không cần khách sáo mà, cậu đừng cảm ơn mãi, xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách lắm!"

Diệp Mân trầm mặc một lúc, nói: "Tần Mặc, con người cậu quả thật không tệ."

Khóe miệng Tần Mặc giật giật: "Bây giờ cậu mới phát hiện hả? Con người tôi đâu phải chỉ không tệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải rất tốt mới đúng."

Diệp Mân quay đầu nhắm mắt, quyết định không nói nữa.

Vào thời gian nghỉ hè, ban ngày trên sân trường cònvài người qua lại, còn ban đêm thì hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 toàn yên tĩnh.

Xe dừng trướctúc xá, đồng hồ đã gần mười hai giờ.

Diệp Mân xuống xe, khom người vẫy tay với người ngồi ghế lái, nói: "Đêm nay cảm ơn cậu, cậu về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sớm một chút nghỉ ngơi đi."

Tần Mặc dường như vẫn còn bất mãn với câu cảm ơn của cô, cau mày nói: "Cậu thể thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 câu khác được không? Một buổi tối nói cảm ơn không biết bao nhiêu lần." Anh dừng lại, bổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sung, "Sau này học trưởng kia việc phiền cậu, cậu cứ nói với tôi, tôi con trai,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một số việc sẽ thuận tiện hơn cậu."

Diệp Mân buồn cười nói: "Cậu nói cứ như người ta người chuyên đi tìm phiền phức vậy."

Tần Mặc xùy một tiếng, nghiến răng nói: "Tôi thấy anh ta đúngmột tên sao chổi phiền phức."

Diệp Mân không quan tâm, phất tay: "Tôi đi đây!"

Tần Mặc gật đầu nhưng không nổ máy xe ngay nhìn theo đi vào cổng túc xá.

Cả buổi bị giày vò, Diệp Mân cảm thấy tinh thần thể xác đều mệt mỏi, bây giờchỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn tắm rửa xong rồi ngủ một giấc cho ngon.

Diệp Mân đi vào đại sảnh, theo thói quen nhìn bảng thông báo, nhìn phía trên dán một tin khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai mắttối sầm, suýt chút nữa thì gục ngã.

Trên bảng thông báo một tờ giấy với hàng chữ lớn: Sửa chữa đường ống, cúp nước từ mười giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đêm nay đến mười giờ sáng mai.

Vừa rồi cả người đầy mồ hôi, lúc ngồi xe đã khô nhưng cả người vẫn dinh dính rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khó chịu. Mùa không tắm rửa thì saongủ được?

rầu xoa mặt, cả người suy sụp, lực lên cầu thang.

Hôm nay đúng một ngày thê thảm.

Mười phút sau mang theo một cái túi xuống lầu.

Rốt cuộc vẫn rất khó chịu,đành tấm thân mệt mỏi ra ngoài tìm khách sạn tắm rửa ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một đêm.

Ai ngờ vừa ra cổng liền gặp chiếc xe Porsche màu đen của Tần Mặc vẫn còn đậu bên đường.

Thấy nhìn qua, người đàn ông cao lớn chẳng biết xuống xe tự lúc nào, đang tựa bên cửa xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫy tay với cô.

Diệp Mân cau mày, băng qua đường hỏi: "Sao cậu còn chưa về?"

Tần Mặc nói: "Cậu đi đâu vậy?"

Diệp Mân đáp: "Ký túc cúp nước không tắm rửa được, đi ra ngoài tìm khách sạn."

"Tôi biết rồi."

Diệp Mân nói: "Sao cậu biết?"

Tần Mặc nói: "Vừa rồi thấy cậu đi ra nhìn bảng thông báo, tôi đoán chừng túc© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không cúp nước thì cũng cúp điện."

Diệp Mân buồn cười nói: "Đúng thần diệu toán*."

*có mưu kế thần tình, mưu hay chước giỏi, dự liệu như thần.

Tần Mặc mở cửa ghế lái phụ: "Được rồi, lên xe thôi."

Diệp Mân ngoan ngoãn ngồi vào xe, vừa cài dây an toàn vừa nói: "Cậu đưa tôi đến nhà nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cửa đông được rồi."

Tần Mặc khởi động xe, không nói gì.

Bởi quá mệt mỏi nên khi xe vừa khởi động, Diệp Mân liền nhắm mắt dựa vào ghế, mãi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi cảm giác được xe đang chạy ra khỏi cổng trường mới mở mắt, liếc ra ngoài cửa kính, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên một tiếng, nói: "Cậu đi nhầm đường rồi, nhà nghỉ kia bên trái."

Tần Mặc nói: "Cậu con gái sao đi nhà nghỉ được? Điều kiện kém, phục vụ cũng không tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đủ loại người lộn xộn. Tôi dẫn cậu đi Thúy Cảnh."

Diệp Mân nhớ tới bảy trăm tệ đau lòng lần trước, nói: "Tôi chỉ đi tắm rửa thôi, không cần phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lãng phí nhiều tiền như thế."

Tần Mặc nghe vậy bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, dừng xe lại, quay đầu nhìn cô: "Cậu không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lãng phí tiền à?"

Diệp Mân lãnh đạm nói: "Ừ, không cần thiết."

Tần Mặc dường như điều suy nghĩ, gật đầu nói: "Được thôi, vậy thì chúng ta không lãng phí tiền." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Anh nổ máy, lần nữa quay đầu xe.

"Cậu đi đâu vậy."

Tần Mặc nói: "Chungcủa tôi."

"Hả?" Diệp Mân còn tưởng mình nghe lầm.

Tần Mặc liếc nhìn cô, hờ hững nói: "Không phải cậu không muốn lãng phí tiền sao? Chung của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tôi nước nóng nước lạnh đầy đủ, cậu tắm rửa xong rồi ngủ một giấc thật ngon, sáng mai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chúng ta thể cùng tới phòng thí nghiệm."

Diệp Mân: "..."

nhìn anh chằm chằm, nhất thời không biết nói gì.

Tần Mặc thấy không nói gì, quay đầu nói: "Ánh mắt này của cậu là có ý gì? Cậu sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tôi đem cậu đi bán hả?"

Diệp Mân: "Tôi... vẫn nên đến khách sạn đi."

Tần Mặc xùy một tiếng, nói: "Cậu sợ cái gì? Nghi ngờ tôi ý đồ xấu hả?" Anh cố ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghiêng đầu xét cô, "Nếu tôi thật sự muốn làm chuyện xấu thì cũng không xuống tay với cậu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó là..."

Diệp Mân nhíu mày, thầm nghĩ nếu anh dám nói mấy câu kiểu "đói bụng ăn quàng", sẽ lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đánh bể đầu chó anh tại chỗ.

Tần Mặc dừng một chút, tiếp tục nói: "Thỏ không ăn cỏ gần hang biết không? cậu là hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên tử đi nữa tôi cũng sẽ không làm chuyện xấu với cậu, tôi đâu có bỉ ổi như vậy?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Diệp Mân bật cười: "Hoa tiên tử? Cậu tưởng cậu Giả Bảo Ngọc hả?"

Tần Mặc nói: "Đừng, tôi không phải Giả Bảo Ngọc, không cưới được Lâm muội muội thì không nói đi, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9gia đạo còn sa sút."

Diệp Mân nhỏ giọng thầm thì: "Tôi cũng không phải Lâm muội muội."

Tần Mặc: "Cậu một lầnthể chạy được ba ngàn mét, còn Lâm muội muội chỉ sợvừa chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ba trăm mét đã thổ huyết."

Anh nói câu này xong, nhất thời hai người đều im lặng. Vốn chỉthuận miệng von vậy thôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ai ngờ tôi đối cậu đáp một hồi thì cảm giác đó không đúng.

Không gian nhỏ hẹp trong xe bỗng rơi vào trầm mặc thế trở nên kỳ diệu.

Cũng may trong nháy mắt xe đã đến cổng tiểu khu, Tần Mặc dừng lại, quay đầu nghiêm túc nói: "Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu không yên tâm thì tôi đưa cậu đến nhà nghỉ cậu nói."

Diệp Mân lãnh đạm nhìn anh: "Thôi bỏ đi, mắc công lắm, tôi không không yên tâm hết."

Tần Mặc hắng giọng, nói: "Đúng thế, đã mười hai giờ rồi, tắm rửa sớm một chút còn nghỉ ngơi."

Nơi này một tiểu khu cao cấp gần trường học, Tần Mặc dẫn vào thang máy của một tòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhà, nhấn nút tầng cao nhất, nói: "Chung cư của tôi khá nhỏ đơn giản, cậu ở một đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng tiện."

Diệp Mân nhìn thang máy vàng son lộng lẫy, yên lặng không đáp.

Từ thang máy đi ra, theo anh đến một nhàcửa đỏ, nhìn anh nhập mật mã, đèn cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ứng sáng lên, cô càng không muốn nói chuyện.

Tần Mặc vào cửa, lấy trong tủ giày ra một đôi dép mới tinh đặt trên đất: "Mau vào đi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Diệp Mân yên lặng vào nhà, vừa cởi giày vừa nhìn quanh chung 'khá nhỏ đơn giản' này.

Quả thật diện tích không lớn, chừng một trăm mét vuông, nhưng đây kiểu căn hộ một phòng ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một phòng khách, chỉ phòng khách thôi cũng bằng cả tầng lầu nhà cô, ngoài cửa sổ phòng khách còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sân thượng siêu rộng.

Phong cách trang trí quả thật cũng rất đơn giản, màu sắc trung tính theo phong cách công nghiệp, nhưng nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thất trong nhà đều tản ra khí chất 'tôi rất đắt đỏ'.

Căn phòng rất sạch sẽ, gần như không hạt bụi nào, hoàn toàn không giống nơi của nam sinh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Đương nhiên Diệp Mân sẽ không khờ dại nghĩ rằng đâynhờ công lao của Tần thiếu gia.

Tần Mặc không biết tâm của Diệp Mân đang diễn biến sâu sắc, chỉ cố gắng biểu hiện mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chính nhân quân tử, để ba trên lưng của xuống, chỉ vào phòng tắm, nói: "Cậu đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tắm đi, tắm rồi ngủ sớm một chút."

Diệp Mân gật đầu, cầm túi quần áo yên lặng vào phòng tắm.

Đứng trước tấm gương sáng trong phòng tắm, mới chậm chạp nhận ra vậy mình lại đến chung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của Tần Mặc tắm rửa ngủ lại.

Thời gian đã muộn thế này, nếu nói không suy nghĩ lung tung thì nhất định lừa mình dối người. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

nam quả nữ cùng một phòng, hơn nữa cònTần Mặc, bình tĩnh thế nào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc này trong lòng cũng nhịn không được rối loạn.

Trên bồn rửa mặt chỉ dụng cụ dành cho nam đơn giản. Thật ra vừa tới đây đã chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý, căn chung này gần như không dấu vết của phụ nữ, Tần thiếu gia thích chơi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chơi nhưng xem ra vẫn chú trọng không gian riêng tư.

nhìn vào gương hít sâu một hơi, vừa cởi áo đã nghe tiếng Tần Mặc cửa: "Hôm nay© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giúp việc đã dọn vệ sinh bồn tắm, cậu muốn thì dùng."

Diệp Mân vô thức lấy quần áo che thân thể, lại phát hiện thái độ thảo mộc giai binh* của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút buồn cười, ném quần áo sang một bên, nhìn thân thể trần của mình trong gương, đáp: "Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tắm gội qua được rồi."

* tưởng tiếng gió, tiếng hạc, cỏ cây là quân địch đang tiến công.

"Ừ."

Tần Mặc nhìn cửa phòng tắm đóng chặt, yên lặng trở lại phòng khách, ngồi xuống ghế pha.

Điều hòa trong phòng đang bật, nhiệt độ rất nhanh hạ xuống nhưng không hiểu sao anh lại cảm thấy khô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nóng, nóng đến mức ngồi không yên.

Nhất là khi nghe tiếng nước chảy lúc lúc không trong phòng tắm, anh càng đứng ngồi không yên, đành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải đứng dậy ra sân thượng làm vài động tác vận động.

Mãi đến khi khô nóng trong người dần lắng xuống anh mới trở lại phòng.

Anh nhìn cửa phòng tắm, tiếng nước đã ngừng, không biết người bên trong đang làm gì.

Trong đầu anh bắt đầu suy nghĩ lung tung, giật mình lại cảm thấy mình thật bỉ ổi.

Anh tự nhéo bản thân hai phát, hơi ảo não chuẩn bị đến phòng bếp lấy cho người ta chút© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để uống, tiếng chuông cửa bỗng vang lên.

Anh nhíu mày đi đến trước cửa, nhìn vào camera chỗ khóa cửa, giật mình kêu lên, vội bước lên mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cửa he hé, lộ ra nửa gương mặt, nói với người ngoài cửa: "Tiết nữ sĩ, hơn nửa đêm rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao mẹ lại tới đây?"

Người phụ nữ trung niên ngoài cửa được anh gọiTiết nữ nói: "Có việc đi ngang đây, nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra mẹ con trai chỗ này nên tiện đường ghé thăm coi còn sống không?"

*

Tác giả có lời muốn nói: Mama giá lâm! ! !

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Mỹ nữ chân dài tóc dài là mẫu người mà anh ấy thích #2 Chương 2: Hai em thấy đề nghị của thầy thế nào? #3 Chương 3: Chưa từng để ý đến người luôn đứng đầu bảng Diệp Mân* #4 Chương 4: Vậy mà cũng gọi là được gọi là nữ sinh sao? #5 Chương 5: Có phải rất không bình thường không? #6 Chương 6: Hơi làm càn đánh giá cô #7 Chương 7: Có phải Diệp Mân rất kiêu ngạo đúng không? #8 Chương 8: Không gieo họa cho học bá Tiểu Diệp này đâu* #9 Chương 9: Không tránh được mị lực chết người của mình* #10 Chương 10: Cô ấy không phải là mấy nữ sinh hàng ngày đều lởn vởn quanh cậu #11 Chương 11: Tôi tức giận chuyện gì? #12 Chương 12: Cậu lúc nào cũng chảnh như vậy hả? #13 Chương 13: Ai muốn làm cô bé lọ lem? #14 Chương 14: Đúng là một đêm phiền phức #15 Chương 15: Sau này Triệu Đình không làm phiền các cậu nữa đâu #16 Chương 16: Phụ nữ nghèo đều giống như đỉa hả? #17 Chương 17: Gương mặt vốn lạnh nhạt bỗng chốc trở nên sinh động hơn nhiều #18 Chương 18: Hóa ra mắt cô ấy đẹp như vậy #19 Chương 19: Có lên đỉnh núi thì mới gặp được người trên đỉnh núi #20 Chương 20: Đầu năm #21 Chương 21: Mệt gần chết cả buổi mà cả chai nước cũng không có #22 Chương 22: Đây là tình yêu sao? #23 Chương 23: Bởi vì tin tưởng nên mới chọn anh #24 Chương 24: Thì ra anh vốn thích kiểu sắc đẹp này #25 Chương 25: Cậu biết thích thật lòng là thế nào không? #26 Chương 26: Dĩ nhiên anh sẽ còn có mười bốn mười lăm mười sáu #27 Chương 27: Xin lỗi #28 Chương 28: Quà sinh nhật #29 Chương 29: Tôi mà có yêu đương cũng sẽ không ảnh hưởng đến công việc #30 Chương 30: Cậu đang trêu chọc tôi hả? #31 Chương 31: Cậu mà dùng bản lĩnh của tôi lên những chuyện khác #32 Chương 32: Sau này đối xử với tôi tốt chút đi #33 Chương 33: Có phải cậu ấy có ý với cậu không? #34 Chương 34: Không phải cậu muốn yêu đương với anh ta đó chứ? #35 Chương 35: Cậu sẽ thành công #36 Chương 36: Cảm ơn cậu đã luôn ở cạnh tôi lúc tôi cần #37 Chương 37: Giả Bảo Ngọc #38 Chương 38: Thắt chặt dây an toàn, nhất định phải mang bao #39 Chương 39: Làm chuyện xấu #40 Chương 40: Không phải lừa đảo thì cũng là đạo chích #41 Chương 41: Sao cậu xác định Tần Mặc sẽ không quay lại? #42 Chương 42: Tôi sẽ không thích một kẻ đào binh #43 Chương 43: Trước giờ tôi chưa từng nghĩ cậu sẽ rời đi #44 Chương 44: Năng lực an ủi của em tệ thật đấy #45 Chương 45: Hiện tại tôi cũng không thích cậu #46 Chương 46: Học bá bọn tôi rất bận rộn #47 Chương 47: Anh lặng lẽ trốn ở đây khóc #48 Chương 48: Đây là một cái ôm không liên quan đến tình ái #49 Chương 49: Làm việc theo cảm tính là điều tối kỵ #50 Chương 50: Có ý định theo đuổi em #51 Chương 51: Tự mình đa tình không tốt đâu #52 Chương 52: Tôi không tự mình đa tình #53 Chương 53: Tần thiếu gia của chúng ta chín chắn thật rồi #54 Chương 54: Tôi để em cưỡi lên đầu tôi #55 Chương 55: Không phải em muốn yêu đương với anh ta chứ #56 Chương 56: Trở thành người lý tưởng trong lòng cô #57 Chương 57: Cái gì mà ba vợ tương lai chứ? #58 Chương 58: Trong lòng chỉ cảm thấy thật lạnh thật lạnh #59 Chương 59: Cậu ấy là người em thích #60 Chương 60: Lặng lẽ nở rộ #61 Chương 61: Có thật sự toàn tâm toàn ý được không? #62 Chương 62: Ánh mắt của anh không hề liếc nhìn cô #63 Chương 63: Tôi yêu anh ấy đến tận xương tủy #64 Chương 64: Điều duy nhất có thể làm là nắm chặt tay anh #65 Chương 65: Anh thích em #66 Chương 66: Dấu hiệu tư xuân #67 Chương 67: Em có rung động chút nào không? #68 Chương 68: Chắc chắn là em thích anh #69 Chương 69: Anh yêu em chết mất #70 Chương 70: Gia nhập đội hình #71 Chương 71: Cô gái anh thích thật tốt #72 Chương 72: Hôn #73 Chương 73: Sớm muộn gì chúng ta cũng hôn mà #74 Chương 74: Phòng cũ lửa cháy #75 Chương 75: Tình yêu xế bóng #76 Chương 76: Châm ngòi ly gián #77 Chương 77: Nửa tháng #78 Chương 78: Đóng quân dã ngoại #79 Chương 79: Tập thể dục buổi sáng #80 Chương 80: Đi công tác #81 Chương 81: Du lịch cổ trấn #82 Chương 82: Ra mắt ba mẹ #83 Chương 83: Về quê #84 Chương 84: Mối tình đầu #85 Chương 85: Bay đi đi #86 Chương 86: Kết cục #87 Chương 87: Hoàn chính văn #88 Chương 88: Phiên ngoại bánh bao #89 Chương 89: Phiên ngoại Tần Mặc x Diệp Mân #90 Chương 90: Chu Văn Hiên x Khương Nghiên #91 Chương 91: Phiên ngoại Chu Văn Hiên x Khương Nghiên (2) #92 Chương 92: Phiên ngoại Chu Văn Hiên x Khương Nghiên (3)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Hồng Dại, Hoa Hồng Dại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Hồng Dại Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Hoa Hồng Dại Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Hồng Dại full, Hoa Hồng Dại online, read Hoa Hồng Dại, Úy Không Hoa Hồng Dại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Hoa Hồng Dại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW