GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 27: Xin lỗi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Editor: Dì Annie

Tính ra từ sau Triệu Đình hồi học kỳ trước, Diệp Mân cũng không thấy gái nào xuất hiện bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cạnh Tần Mặc. Thời gian anh ngâm mình trong phòng thí nghiệm còn nhiều hơn cô, rất giống dáng vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 của một người thanh tâm quả dục cuồng công việc.

thế nên khi thấy một gái xinh đẹp gọi tên anh, hơi bất ngờ, nhưng rồi lại thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chuyện đó đương nhiên.

Còn Giang Lâm sau khi đi một đoạn mới chậm chạp phản ứng, quay đầu nhìn cửa chính tòa thí nghiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nói: "Chiều nay lão Tần còn khuyên tôi đừng yêu đương kẻo bị phân tâm ảnh hưởng tới công việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vậy giờ không phải cậu ta lại bắt đầu à? Nhưng mỹ nữ này nhìn quen quen, hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 như gặp đâu rồi thì phải." Cậu thở dài, lại nói: "Ôi, hoa đào của lão Tần cứ từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đóa từng đóa liên tiếp tôi còn chưa mối tình đầu nữa, đúng là một bên thì hạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hán, một bên thì ngập lụt* mà."

chỉ sự chênh lệch giữa hai bên, kiểu "kẻ ăn không hết người lần không ra" trong tiếng Việt.

Diệp Mân cười nhẹ: "Chẳng lẽ cậu cũng muốn hoa đào từng đóa từng đóa như vậy à?"

Giang Lâm lắc đầu nói: "Nhiều thế thì không cần, tôi chỉ muốn gặp được một gái tâm đầu ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hợp, một người thôi đủ rồi."

Diệp Mân cười: "Nhất định cậu sẽ gặp được."

*

Hai tiếng sau Diệp Mân trở lại tòa thí nghiệm, đang định đi vào bỗng người gọi lại: "Này! Bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 học ơi!"

một giọng nữ ngọt ngào.

quay đầu, gái vừa gặp ban nãy.

Khó trách Giang Lâm nói nhìn quen quen, lúc đến gần cũng nhận ra này, hình như tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223Chu Băng Vũ, cũng một người nổi tiếng trong trường, sinh viên năm ba hay năm tư gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đó của khoa báo chí, thường xuyên xuất hiện trong các sự kiện lớn của trường.

Nói chung cũng là một hoa khôi giảng đường cấp bậc nữ thần.

So với trên hình thì ngoài mỹ nữ này trông gần gũi hơn, đôi mắt to và gương mặt tròn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vẻ ngoài ngọt ngào nhưng cũng rất phong tình.

"Cậu gọi tôi hả?" Diệp Mân hỏi.

Tuy rằng cô biết mỹ nữ này nhưng mỹ nữ làmbiết đến cô.

Nữ sinh khoa báo chí phần lớn đều cởi mở, Chu Băng cũng không ngoại lệ, ấy nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bước lên hỏi như đã quen biết từ lâu: "Cậu muốn lên lầu hả?"

Diệp Mân gật đầu.

Chu Băng Vũ cười nói: "Vậy cậu đưa tôi lên với được không? Tôi lên lầu tìm bạn."

Tòa thí nghiệm hệ thống an ninh, chỉ có người trong khoa thẻ mới vào được.

Diệp Mân dùng đầu ngón chân cũng biết vị mỹ nữ này muốn lên lầu tìm Tần Mặc, bất đắc© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bị một cánh cửa ngăn cản con đường theo đuổi tình yêu.

lịch sự cười đáp lại: "Ngại quá, không phải người trong khoa thì không thể tùy tiện vào."

Chu Băng cười nói: "Cậu yên tâm, tôi chỉ tìm người thôi, nói xong thì xuống ngay. Tôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sinh viên, không làm xấu đâu."

Diệp Mân vẫn nói: "Thật ngại quá, tôi không giúp được cậu."

Chu Băng Vũ rút trong ra hai tờ tiền màu hồng đưa cho cô: "Thật sự tôi tới tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 người, cậu đi vào rồi đưa thẻ ra cho tôi kiểm một chútđược, không ảnh hưởng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cậu đâu."

Diệp Mân nhìn hai tờ tiền trong taychút dở khóc dở cười, giúp một đoạn đường kiếm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tới hai trăm, đúng tay không bắt sói*, không biết do Tần thiếu gia giá hay© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không giá trị nữa.

*tay không bắt sói giống câu "Tay không bắt giặc" trong tiếng Việt, nghĩa là không vẫn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 được việc thành tựu.

cười khẽ, lắc đầu: "Thật sự không được."

Dứt lời, quay người định đi vào trong, nào ngờ chân còn chưa kịp bước, cánh tay đã bị Chu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Băng nắm lấy.

Sắc mặtgái kia trầm xuống, khuôn mặt ngọt ngào bỗng trở nên khó coi, giọng điệu không mấy thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thiện: "Cậu cần phải nguyên tắc như vậy không? Chẳng lẽ lại sợ tôi trộm đồ, tôi ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không lẽ cậu không biết?"

Ánh mắt Diệp Mân rơi vào cánh tay bị ta nắm, hơi bất đắc nói: "Cậu muốn tìm ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thì kêu người đó xuống đón đi. Về phần cậuai thì không liên quan đến tôi."

Chu Băng Vũ là người nổi tiếng trong trường, trước giờ làm việc cũng thuận lợi, không ngờ lại thất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bại trước việc cỏn con này, ta tức giận, cao giọng nói: "Cậu bênh không?"

"Tôi thấy cô mới bệnh!"

Một giọng nam lạnh lùng phát ra từ phía trong cửa.

Diệp Mân Chu Băngcùng ngẩng đầu, nhìn thấy mặt Tần Mặc âm trầm, đang bước nhanh ra cửa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Chu Băngnhanh chóng buông tay Diệp Mân, tiến lên nói: "Tần Mặc, em biết anh sẽ xuống mà."

Tần Mặc lạnh lùng nhìnta, nói: "Đi thôi, đi lên."

Mặt Chu Băngvui mừng, đang định đi lên thì bị anh ngăn lại: "Không phải nói cô, tôi nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bạn học tôi." Anh giương cằm với Diệp Mân, thấp giọng nói: "Đi thôi."

Diệp Mân cười khẩy, khóe môi cong lên mỉa mai, bước thẳng lên trước quẹt thẻ đi vào.

Tần Mặc lần nữa cảm nhận được sự khinh miệt của học bá, hơi ngượng ngùng sờ mũi, đang định đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 theo lại bị Chu Bănggiữ lại: "Tần Mặc, em có chuyện muốn nói với anh."

Anh lạnh nhạt nhìn ta: "Không cần, tôi không hứng thú, sau này đừng tới tìm tôi nữa."

Nói xong anh nhanh chóng đi vào trong.

"Này!"

Thanh âm tức giận của Chu Băng bị bỏ lại sau lưng.

Tần Mặc kịp thời chạy đến nên cửa thang máy đang đóng lại chầm chậm mở ra. Diệp Mân đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 trong thang máy ngẩng đầu, mặt không đổi sắc nhìn anh.

Ngón tay anh đặt dưới mũi, bước vào thang máy đứng cạnh cô, khom người nhấn nút tầng 6.

"Sau này gặp phải loại người này, cậu không cần phải để ý." Anh ho nhẹ một tiếng, nói.

Diệp Mân cười nhẹ, không đáp.

Tần Mặc nghe cười, cảm thấy mình bị khinh thường nên hơichút thẹn quá hóa giận nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nói: "Cái này cũng đâu thể trách tôi được."

Diệp Mân nhìn con ngươi màu hổ phách của anh, lạnh nhạt nói: "Đương nhiên, ai bảo mị lực của Tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thiếu gia lớn quá làm gì!"

Nói xong câu này cũng sửng sốt, ngữ khí kia nghe thật kỳ lạ*, chanh chua, không giống phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cách bình thường của cô, ít ra không giống với phong cách bên ngoài của cô.

*nguyên văn âm dương quái khí, dùng để tả thái độ kỳ quặc, lời nói lạnh lùng, không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đoán trước

Đương nhiên Tần Mặc không cảm thấy đây lời khen ngợi, thậm chí còn hơi tức giậnngữ khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mỉa mai không thèm che giấu của cô.

Từng vết xe đổ của Triệu Đình, hơn nữa chính anh người gây ra chuyện phiền phức cho cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thật sự không lẽ nào để phản bác.

Không sai, lần trước bị liên tục chất vấn tình sử phong phú, anh không còn cảm thấy chuyện đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đáng để khoe khoang thể hiện, anh thừa nhận rằng bản thân mình trước đây là một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vinh nông cạn.

Cửa thang máy ding một tiếng mở ra. Diệp Mân không nói tiếng nào đi ra ngoài.

Tần Mặc nhìn bóng lưng gầy gầy của cô, trong lòng run lên, yên lặng theo sau.

Hai người kia cũng phòng thí nghiệm, nhìn hai người một trước một sau bước vào, Lâm Khải Phong quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đầu cười nói: "Lão Tần, người vừa gửi tin nhắn cho cậu không phải hoa khôi khoa báo chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 à?"

Tần Mặc không đáp.

Lâm Khải Phong lại tiếp tục: "Tôi nhớ năm ngoái cậu để ý người ta phải không? Nhưng cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thấy phiền mỹ nữ này chơi trò lạt mềm buộc chặt nên mới quenbạn tốt cùng phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 của Diệp Mân. Sao bây giờ mỹ nữ kia lại chủ động dâng tới cửa rồi?"

Tần Mặc một tiếng, không muốn nói đến chuyện này.

Nhưng lúc này con giun đũa trong bụng anh Lâm Khải Phong chẳng biết sao lại không nhìn mặt đoán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ý anh, vẫn tiếp tục cười nói: "Bản lĩnh tán gái của cậu không phục không được, để ý ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thì nhất định người đó trốn không thoát, lúc nào cũng thể bắt đầu, độ hot của cậu lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nào cũng được duy trì."

Mấy câu trêu chọc kiểu này Lâm Khải Phong đã nói số lần, nếu là ngày thường anh sẽ đắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ý hùa theo. Nhưng hôm nay anh hoàn toàn không có tâm trí nghe, chỉ muốn làm cho Lâm Khải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Phong mau ngậm miệng lại.

Anh thức nhìn Diệp Mân lại bắt gặp ý cười nhàn nhạt trong ánh mắt cô. Anh chột dạ, nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chóng tránh, biểu cảm trầm xuống, nghiêm mặt nói: "Cái gì tán gái với không tán gái? Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không quan hệ gì với cái kia cả."

Lâm Khải Phong kinh ngạc: "Người ta đã chủ động vậy rồi cậu còn không định tiến tới hả? Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phải chỉ cần phù hợp với tiêu chuẩn thì cậu không từ chối ai à? Vị này là nữ thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 học đường đó!"

"Cái không từ chối ai chứ? Tôi người bừa bãi vậy à?"

Lâm Khải Phong gật đầu, biểu cảm ràng nói "Cậu đúng vậy mà."

Tần Mặc nói xong câu này liền cảm thấy hối hận, đồng thời muốn chôn tên bạn xấu kia ngay tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chỗ, nhưng điều kiện không cho phép nên chỉthể đen mặt nói: "Trong mắt cậu tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 loại người này à?"

Lâm Khải Phong cười nói: "Tôi với cậu biết nhau bao nhiêu năm rồi cậu còn giả vờ đứng đắn với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tôi làm gì?", vừa nói vừa nhớ tới điều gì, lại tiếp, "Đúng rồi, hiện tại cậu đã độc thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 gần nửa năm rồi thì phải? Phá kỷ lục mấy năm nay rồi đó! Bây giờ mỹ nữ chủ động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 dâng tới cửa mà cậu cũng từ chối, sao tôi cảm thấy không đúng chút nào! Không lẽ mỹ nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 khoa tài chính kia khiến cậu bị PTSD rồi hả?"

*PTSD: Hậu chấn tâm hay Rối loạn stress sau sang chấn thương.

Nói xong cậu ta còn cười bỉ ổi.

Kết nhầm bạnsao?

Chính thế này đây.

Tần Mặc suýt chút nữa nghiến nát răng, hít sâu, hắng giọng, nghiêm túc đàng hoàng nói: "Cậu nói hươu nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vượn đấy? Lúc trước là do tôi rảnh rỗi quá sao giống bây giờ được? Dự án của chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ta phải xin ngân sách quốc gia, sau đóphải đi tìm nhà đầu tư, chính thức bước vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 giai đoạn khởi nghiệp, làm còn thời gian làm mấy chuyện hỏng này."

Giang Lâm một bên gật đầu phụ họa: "Không sai, hồi chiều lão Tần cũng có nhắc tôi, bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thời điểm bận rộn, vấn đề nhân nên gác sang một bên tránh để ảnh hưởng công việc."

"Thật hả, sao tôi không tin nổi vậy?" Lâm Khải Phong khinh thường, cậu hiểu rất vị đại thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 gia tính tình cẩu thả này.

Tần Mặc lạnh mặt nhìn cậu ta, gằn từng tiếng: "A Phong, hôm nay tôi thấy cậu nói nhảm nhiều quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 rồi đó!"

Lâm Khải Phong vốn muốn nói nhảm thêm vài câu lại nhận thức được một luồng sát khí nồng đậm trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đôi mắt hẹp dài kia. sao hai người đã quen biết nhau nhiều năm rồi, nếu cậu còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhận ra lúc nào vị đại thiếu gia này là đang phô trương thanh thế, lúc nàothật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 khó chịu thì không xứng anh em tốt nữa.

ràng Tần thiếu gia đang không vui.

Rất không vui.

Cậu nhanh chóng làm động tác kéo khóa ngậm miệng, khóe miệng cong cong, quay người thành thật làm việc với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 máy tính thân yêu.

Tần Mặc quay đầu nhìn Diệp Mân nãy giờ vẫn yên lặng không nói, hơi nghiêng người lên bàn, sờ mũi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mím môi, lại hắng giọng ung dung nói: "Mọi người một nhóm, nếu không bất ngờ thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tương lai sẽ còn làm việc với nhau lâu dài, tôi hi vọng chúng ta thể thoải mái làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 việc cùng nhau. Cho nên nếu tôi chỗ nào không tốt thì các cậu hãy nói ra. thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tôi thay đổi không thì thôi."

Lâm Khải Phong cười hì hì nói: "Không phải chứ lão Tần, tự dưng cậu đứng đắn như vậy làm gì? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Nhìn không quen chút nào! Cậu rất tốt, rất rất tốt, thật đó. Nhất lúc tính tiền, dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223Phật quang tỏa sáng trên đầu cậu vậy."

Giang Lâm cười phụ họa: "Nếu mỗi ngày cậu đều mang cho tôi một cốc đá xay hoặc trà sữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thì đúng là hoàn hảo không khuyết điểm nào hết."

Miệng hai tên này đúng lúc nào cũng nói ra mấy câunghĩa, Tần Mặc trừng mắt với hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 người họ rồi quay đầu nhìn Diệp Mân, thấp giọng hỏi: "Còn cậu thì sao? ý kiến không?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Diệp Mân liếc anh, lắc đầu nói: "Không có."

"Thật sự không hả?"

"Thật."

Tần Mặc nhìn ý cười bên khóe môi cô, bỗng dưng thở dài, có chút bất lực nói: "Thật xin lỗi!" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Diệp Mân còn tưởng mình nghe lầm, sững sờ quay đầu nhìn anh.

Lâm Khải Phong và Giang Lâm cũng hiếu kỳ nhìn qua ba chữ "thật xin lỗi" nghiêm chỉnh này thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không giống mấy lờiTần thiếu gia thể nói ra.

Tần Mặc tiếp tục nói: "Tôi biết mấy ngày nay cậu đang giận tôi."

Diệp Mân: "...Không có."

Tần Mặc cười khẽ, nhíu mày nhìn cô: "Không hả?". Không mấy ngày nay không thèm để ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đến anh.

Diệp Mân: "..."

Được rồi, đúng một chút, nhưng bản thân còn rối rắm nhiều hơn, sau đó đem chút rối rắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 này tính lên đầu anh, cố ý làm anh khó chịu.

Tần Mặc nói: "Dù sao thì tôi xin lỗi cậu đã nói mấy lời kia, cũng xin lỗiđã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 gián tiếp gây ra phiền phức cho cậu, bao gồm cả chuyện vừa rồi dưới lầu. Sau này chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sẽ không như vậy, cậu đừng tức giận nữa."

Lời anh nói quá nghiêm túc khiến Diệp Mân nhất thời không biết phản ứng thế nào, ngẩng đầu nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ý cười yếu ớt trong con người màu hổ phách của anh, môi mấp máy cả buổi cũng không nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nên lời.

Lâm Khải Phong bên kia chậc lưỡi, cười nói: "Đúng mặt trời mọc đằng tây, lão Tần vậy đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chủ động xin lỗi người ta, tôinghe lầm không vậy?"

Tần Mặc không để ý lời trêu chọc của cậu ta, chỉ cúi đầu nhìn gái trước mặt, nín thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chờ đợi phản ứng của cô.

Diệp Mân bị ánh mắt trực tiếp của anh nhìn đến mất tự nhiên, tai không nhịn được nóng lên, nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chóng giả vờ thờ ơ nhìn đi chỗ khác, xoay người lạnh nhạt nói: "Ừ, chuyệnqua rồi tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không để bụng. Lần trước trên lớp, lời tôi nói cũng hơi quá phận."

Tần Mặc: "Lời cậu nói quả thật không sai."

Diệp Mân: "Tôi cũng thấy vậy."

Tần Mặc giật mình, buồn cười lắc đầu, tay chọc đỉnh đầu cô: "Cậu được đằng chân lân đằng đầu đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không? Cậu thể khiêm tốn một chút được không?"

Diệp Mân đẩy tay anh ra, trừng mắt: "Đừng động tay động chân."

"Tôi cứ động đấy thì sao?" Tần Mặc cười, trực tiếp tiến lên trước hung hăng xoa đầu cô.

Diệp Mân tự nhận mình người thành thục nữ tính, không định phối hợp đùa giỡn ngây thơ với anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhưng người này trời sinh phản cốt*, càng phản kháng anh càng mạnh tay hơn, cuối cùng còn cười ha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hả, hai tay điên cuồng tóc cô.

*người tính khí nổi loạn

Lúc này tâm tình Tần Mặc vui vẻ, lo lắng mấy ngày qua được quét sạch sành sanh. Nhất khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thấy dáng vẻ thẹn quá hóa giận của gái kia, không hiểu sao anh càng thấy vui vẻ.

Cũng không biếtsao anh lại muốn động tay động chân đầu cô, dường như chỉnhư vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mới phát tiết được thứ đó trong lòng.

"Khụ khụ!" Lâm Khải Phong không nhìn nổi nữa: "Lão Tần, cậu thấy Diệp Mân hiền quá nên cứ khi dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hả?"

Lúc này Tần Mặc mới lấy lại tinh thần, nhận ra hình như mình hơi đắc ý nên đánh mất hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tượng, nhanh chóng thu tay lại, mím môi xét Diệp Mân, xác định cô trừng mắt với anh chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223phô trương thanh thế mới yên lòng, giả vờ ho nhẹ rồi trở lại vị trí của mình bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đầu làm việc.

*

Tác giả lời muốn nói:

Hôm nay mới 1 giờ.

Mọi người bình luận nhiều giúp mỗ có thêm điểm tích lũy tốt hơn mong đợi mấy ngày!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Hồng Dại, Hoa Hồng Dại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Hồng Dại Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Hoa Hồng Dại Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Hồng Dại full, Hoa Hồng Dại online, read Hoa Hồng Dại, Úy Không Hoa Hồng Dại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 27 — Hoa Hồng Dại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc