GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4: Vậy mà cũng gọi là được gọi là nữ sinh sao?

09/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Mỹ nữ chân dài tóc dài là mẫu người mà anh ấy thích #2 Hai em thấy đề nghị của thầy thế nào? #3 Chưa từng để ý đến người luôn đứng đầu bảng Diệp Mân* #4 Vậy mà cũng gọi là được gọi là nữ sinh sao? #5 Có phải rất không bình thường không? #6 Hơi làm càn đánh giá cô #7 Có phải Diệp Mân rất kiêu ngạo đúng không? #8 Không gieo họa cho học bá Tiểu Diệp này đâu* #9 Không tránh được mị lực chết người của mình* #10 Cô ấy không phải là mấy nữ sinh hàng ngày đều lởn vởn quanh cậu #11 Tôi tức giận chuyện gì? #12 Cậu lúc nào cũng chảnh như vậy hả? #13 Ai muốn làm cô bé lọ lem? #14 Đúng là một đêm phiền phức #15 Sau này Triệu Đình không làm phiền các cậu nữa đâu #16 Phụ nữ nghèo đều giống như đỉa hả? #17 Gương mặt vốn lạnh nhạt bỗng chốc trở nên sinh động hơn nhiều #18 Hóa ra mắt cô ấy đẹp như vậy #19 Có lên đỉnh núi thì mới gặp được người trên đỉnh núi #20 Đầu năm #21 Mệt gần chết cả buổi mà cả chai nước cũng không có #22 Đây là tình yêu sao? #23 Bởi vì tin tưởng nên mới chọn anh #24 Thì ra anh vốn thích kiểu sắc đẹp này #25 Cậu biết thích thật lòng là thế nào không? #26 Dĩ nhiên anh sẽ còn có mười bốn mười lăm mười sáu #27 Xin lỗi #28 Quà sinh nhật #29 Tôi mà có yêu đương cũng sẽ không ảnh hưởng đến công việc #30 Cậu đang trêu chọc tôi hả? #31 Cậu mà dùng bản lĩnh của tôi lên những chuyện khác #32 Sau này đối xử với tôi tốt chút đi #33 Có phải cậu ấy có ý với cậu không? #34 Không phải cậu muốn yêu đương với anh ta đó chứ? #35 Cậu sẽ thành công #36 Cảm ơn cậu đã luôn ở cạnh tôi lúc tôi cần #37 Giả Bảo Ngọc #38 Thắt chặt dây an toàn, nhất định phải mang bao #39 Làm chuyện xấu #40 Không phải lừa đảo thì cũng là đạo chích #41 Sao cậu xác định Tần Mặc sẽ không quay lại? #42 Tôi sẽ không thích một kẻ đào binh #43 Trước giờ tôi chưa từng nghĩ cậu sẽ rời đi #44 Năng lực an ủi của em tệ thật đấy #45 Hiện tại tôi cũng không thích cậu #46 Học bá bọn tôi rất bận rộn #47 Anh lặng lẽ trốn ở đây khóc #48 Đây là một cái ôm không liên quan đến tình ái #49 Làm việc theo cảm tính là điều tối kỵ #50 Có ý định theo đuổi em #51 Tự mình đa tình không tốt đâu #52 Tôi không tự mình đa tình #53 Tần thiếu gia của chúng ta chín chắn thật rồi #54 Tôi để em cưỡi lên đầu tôi #55 Không phải em muốn yêu đương với anh ta chứ #56 Trở thành người lý tưởng trong lòng cô #57 Cái gì mà ba vợ tương lai chứ? #58 Trong lòng chỉ cảm thấy thật lạnh thật lạnh #59 Cậu ấy là người em thích #60 Lặng lẽ nở rộ #61 Có thật sự toàn tâm toàn ý được không? #62 Ánh mắt của anh không hề liếc nhìn cô #63 Tôi yêu anh ấy đến tận xương tủy #64 Điều duy nhất có thể làm là nắm chặt tay anh #65 Anh thích em #66 Dấu hiệu tư xuân #67 Em có rung động chút nào không? #68 Chắc chắn là em thích anh #69 Anh yêu em chết mất #70 Gia nhập đội hình #71 Cô gái anh thích thật tốt #72 Hôn #73 Sớm muộn gì chúng ta cũng hôn mà #74 Phòng cũ lửa cháy #75 Tình yêu xế bóng #76 Châm ngòi ly gián #77 Nửa tháng #78 Đóng quân dã ngoại #79 Tập thể dục buổi sáng #80 Đi công tác #81 Du lịch cổ trấn #82 Ra mắt ba mẹ #83 Về quê #84 Mối tình đầu #85 Bay đi đi #86 Kết cục #87 Hoàn chính văn #88 Phiên ngoại bánh bao #89 Phiên ngoại Tần Mặc x Diệp Mân #90 Chu Văn Hiên x Khương Nghiên #91 Phiên ngoại Chu Văn Hiên x Khương Nghiên (2) #92 Phiên ngoại Chu Văn Hiên x Khương Nghiên (3)
Tiếp
Editor: Dì Annie

Học kỳ trước Diệp Mân đi trao đổi nên kỳ này lớp nào trống cô đều đăng ký, lấp kín thời khóa biểu, bắt đầu cuộc sống bận rộn đuổi kịp lịch học.

Gặp lại Tần Mặc đã là một tuần sau, nói đúng hơn là gặp lại Tần Mặc và Triệu Đình.

Tối hôm đó tan học cô đến căn tin ăn cơm, đang định trở về chuẩn bị bài thuyết trình cho ngày mai, trên đường về ký túc xá lại nhìn thấy chiếc Lamborghini của Tần Mặc.

Cũng không phải chỉ mỗi anh có chiếc xe này, nhưng biển số xe rất đặc biệt. Trí nhớ Diệp Mân tốt, hôm đó ở Túy Tiên cư đã nhớ kỹ trong lòng tám số trên đuôi xe.

Nhìn chiếc xe đậu trơ trọi bên đường, theo bản năng cô quan sát xung quanh.

Bóng dáng Tần Mặc rất nhanh xuất hiện ở sau xe.

Vị thiếu gia này một tay đút túi quần, khuôn mặt mất kiên nhẫn bước về phía xe.

Triệu Đình mang giày cao gót đi sau lưng.

Đôi nam nữ cao gầy ngoại hình bắt mắt xứng đôi, quả là phong cảnh mỹ lệ trên sân trường.

Có điều cảnh này hình này có chút không thích hợp.

Triệu Đình đi sau thân mật kéo tay anh làm nũng lại bị anh hất ra, cô gái đuổi theo níu kéo, một lần nữa lại bị hất ra.

Về sau Tần Mặc đã ngồi vào xe, Triệu Đình vẫn đứng ngoài qua cửa xe níu kéo, không biết nói gì, điệu bộ tươi cười lấy lòng.

Rốt cục người đàn ông trong xe cũng động lòng, từ bi mở khóa xe.

Lúc Triệu Đình mở cửa xe, Diệp Mân thấy cô ấy thở phào một hơi.

Tình cảnh này không xa lạ lắm, từ năm năm trước Diệp Mân đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần.

Cô biết xưa nay Tần Mặc không phải là một người bạn trai tốt, người mà mỗi tháng thay một bạn gái vốn dĩ không thể gọi là bạn trai tốt.

Anh như một nguồn sáng, dù trong chuyện tình cảm có tệ hại đến đâu thì vẫn có những cô gái như thiêu thân lao đầu vào lửa.

Cô nhớ lúc trước Triệu Đình quen Chung Dương khoa kế toán được nâng niu như công chúa. Bây giờ quen Tần Mặc, công chúa cũng không thể không hạ mình.

Khóe miệng cô trầm xuống, nghĩ thầm, tình yêu là vậy đó, một chuỗi đầy tàn khốc.

Cũng may cô không định tùy tiện dính vào.

Cô trở lại kí túc xá bật máy tính, chuẩn bị tài liệu cho buổi thuyết trình ngày mai xong lại nhớ ra một chuyện, mở hộp thư ra xem.

Hộp thư không có gì ngoài hai email quảng cáo.

Từ hôm ở văn phòng thầy Vương tới giờ đã một tuần lễ, bạn học "thân thiết" đương nhiên đã quên việc gửi tài liệu cho cô.

Có khi anh vốn không định gửi cho cô.

Diệp Mân trầm mặc trước máy tính một lúc, với tay lấy điện thoại trên bàn.

Cô không có Wechat của Tần Mặc nhưng giáo sư Vương đã lập một group chat cho nghiên cứu sinh và 10 tiến sĩ thạc sĩ, Tần Mặc cũng có trong group.

Nhóm trên Wechat không thể chat riêng, chỉ có thể thêm bạn bè trước. Cô tìm avatar của Tần Mặc trong nhóm, chuẩn bị gửi lời mời kết bạn, nhưng suy nghĩ một chút lại quay lại nhóm chat.

Đây là nhóm Wechat sinh viên, toàn là sinh viên trầm tĩnh ngành kỹ thuật, hầu như không ai nói chuyện phiếm. Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có, giáo sư Vương kính yêu của bọn họ rất sôi nổi, ngoài việc quan tâm cuộc sống học tập của mọi người, mỗi ngày đều chia sẻ mấy tài liệu chuyên môn vào nhóm.

Chia sẻ thường xuyên đến nỗi Diệp Mân có cảm giác giáo sư Vương này sống trong Wechat.

Do dự một lát, cô nhắn tin vào group: @Tần Mặc, tôi vẫn chưa nhận được tài liệu dự án, làm phiền cậu có rảnh thì gửi cho tôi, cảm ơn!

Gửi xong cô lại bỏ di động trên mặt bàn.

Tin nhắn gửi đi như đá thả vào nước, nhóm chat vẫn không có động tĩnh gì.

Màn hình điện thoại yên lặng được ba phút, một chuỗi âm báo tin nhắn vang lên, màn hình lại sáng lên.

Diệp Mân mở ra, quả như cô dự đoán, thầy Vương Tranh Minh gửi tin nhắn liên tục trong nhóm.

Lão Vương khoa điện tử: @Tần Mặc, em chưa gửi tài liệu cho Diệp Mân sao? Em gửi sang cho bạn ấy xem qua một chút nhé!

Lão Vương khoa điện tử: @Tần Mặc, gần đây em bận rộn hả? Có vấn đề gì cứ nói với thầy.

Lão Vương khoa điện tử: @Tần Mặc, Diệp Mân xem tài liệu sớm có thể gia nhập nhóm các em sớm hơn một chút, chia sẻ công việc với các em.

Lão Vương khoa điện tử: @Diệp Mân, phòng thí nghiệm của Tần Mặc gần đây hơi bận rộn, có lẽ bạn ấy quên, em chờ một chút.

Diệp Mân nhếch môi, nhịn không được cười một tiếng.

Lợi thế của việc làm học bá là từ nhỏ đến lớn đều được giáo viên ưu đãi. Nhìn thầy Vương Tranh Minh khẩn trương, cô có chút áy náy vì lợi dụng sự bao che của thầy.

Nhưng chỉ có một chút thôi, dù sao vẫn không lợi dụng bằng thầy Vương Tranh Minh.

Cùng lúc đó điện thoại của Tần Mặc ở phòng thí nghiệm cũng rung lên không ngừng, mở Wechat nhìn, hàng mày anh tuấn nhíu lại, trầm thấp xì một tiếng: "Chết tiệt! Đúng là có bệnh mà!"

"Sao vậy?" Lâm Khải Phong bên cạnh hỏi.

Tần Mặc giễu cợt nói: "Tôi thấy đầu óc vị học bá kia đúng là có vấn đề, có chuyện gì không trực tiếp nhắn tin cho tôi lại nhắn tin vào nhóm của thầy Vương."

Lâm Khải Phong: "Học bá? Cậu nói Diệp Mân?"

"Ừ." Tần Mặc hờ hững trả lời.

Lâm Khải Phong tò mò hỏi: "Cô ấy tìm cậu làm gì?"

Tần Mặc bĩu môi, nói: "Hỏi tôi tài liệu dự án nhóm".

Lâm Khải Phong hớn hở nói: "Chắc là tại cô ấy không có Wechat của cậu."

"Thêm bạn bè bộ khó lắm hả?"

Lâm Khải Phong cười bỉ ổi: "Có thể là học bá lười kết bạn với cậu. Dù cậu có là một bụi cỏ đầy mị lực thì cũng nên chấp nhận sự thật là không phải cô gái nào cũng muốn kết bạn Wechat với cậu."

Tần Mặc nhìn cậu như thằng ngốc.

Lâm Khải Phong chợt nhớ ra điều gì, nói: "Không đúng, Diệp Mân hỏi cậu tài liệu dự án làm gì?"

Tần Mặc bĩu môi, không để ý nói: "Thầy Vương muốn để cô ấy tham gia dự án của chúng ta."

Ánh mắt Lâm Khải Phong sáng lên, trượt ghế đến cạnh anh, nói: "Đây là chuyện tốt mà! Khả năng xử lý của Diệp Mân rất tốt, phần mềm hay phần cứng đều trâu bò, còn được giải quốc gia, cô ấy vào nhóm mình, tạm thời cậu không cần tìm thêm người đâu."

Tần Mặc nâng mắt nhìn bạn tốt, lạnh lùng nói: "Một nữ sinh đến phòng nghiên cứu của chúng ta làm gì? Làm hậu cần hả?"

Lâm Khải Phong nói: "Đó là tại cậu có thành kiến với người ta, nữ sinh sao không làm nghiên cứu được? Cậu biết Diệp Mân là ai không? Điểm chuyên ngành bốn năm đại học đều đứng nhất."

Tần Mặc cười nhạt, ngữ khí xem thường: "Tôi công nhận nữ sinh này thi thố giỏi, nhưng mà làm nghiên cứu thì không xong."

Lâm Khải Phong hứ một tiếng: "Đại ca, bây giờ là thời đại nào rồi, sao cậu vẫn còn có cái thành kiến với nữ sinh như vậy?"

Tần Mặc nhún nhún vai, nói: "Tôi không có thành kiến với nữ sinh, bà ngoại tôi là bằng chứng sống đó thôi, chẳng qua con gái thời nay, tôi chưa gặp ai thật sự có khả năng làm nghiên cứu."

Lâm Khải Phong nói: "Đó là vì cậu không hiểu nữ sinh khoa mình. Tôi nói cậu biết, nữ sinh nghiên cứu khoa học ở trường chúng ta có năng lực rất tốt, Diệp Mân là người nổi trội nhất trong số đó. Hơn nữa thi cử cũng không phải dễ. Hồi học đại học, có mấy môn giáo viên cho đề rất biến thái, tôi liều mạng học cũng chỉ đạt tiêu chuẩn, cậu thì miễn cưỡng mới qua môn trong khi Diệp Mân toàn được 9/10 điểm trở lên."

"Thật hả?" Tần Mặc không để ý, tiện tay nhắn chữ "Được" vào nhóm, sau đó ném di động sang một bên.

Lâm Khải Phong nhìn cậu, nói: "Nói thật nha, tôi thấy đề nghị của thầy Vương rất đáng tin cậy. Tôi còn nghĩ không biết nhóm mình có lôi kéo được Diệp Mân không, chỉ sợ cô ấy không vui đó chứ."

Tần Mặc liếc cậu: "Không phải chỉ là một người giỏi thi cử thôi sao? Làm gì mà nổi đến mức đó?", khuôn mặt anh tuấn lộ ra một tia thiếu kiên nhẫn, dựa vào lưng ghế, hai chân để trên bàn, nói: "Dù sao tôi vẫn thấy không được, nữ sinh phiền toái lắm, chuyện nhỏ nhặt cũng quấn lấy cậu làm nũng, nhờ cậu làm, tôi không muốn làm việc chung mà còn phải đi phục vụ."

Lâm Khải Phong cười to: "Đó là mấy cô bạn gái của cậu thôi, học bá của chúng ta sao giống vậy được."

"Cũng là nữ sinh, có khác gì đâu."

"Vậy mà khác nhiều đó. Dù sao thì tôi cũng ủng hộ hai tay hai chân việc Diệp Mân gia nhập nhóm. Cậu có biết nam nữ phối hợp làm việc sẽ giảm bớt mệt mỏi không?"

Trong đầu Tần Mặc hiện ra khuôn mặt đeo kính ngước lên của Diệp Mân, là bạn học một năm trời, ấn tượng với cô rất ít, rất khó hình dung ra mặt mũi.

Cái này cũng không trách anh được, chỉ trách gương mặt kia quá mờ nhạt, thứ duy nhất là anh nhớ được là cô rất trắng, cũng vì trắng nên mới thấy mờ nhạt.

Anh lấy ra cuốn sổ trong cặp, lật đến địa chỉ mail của Diệp Mân, gửi tài liệu dự án qua: "Vậy mà cũng được gọi là nữ sinh hả?"

"Không đúng." Lâm Khải Phong nghe anh nói có chút không vui, bênh vực học bá: "Cậu đúng ăn nhiều sơn hào hải vị nên không xem cháo trắng ra gì. Diệp Mân không so được với mấy cô bạn gái của cậu, nhưng cũng là một đóa hoa của khoa điện tử chúng ta. Hơn nữa người học giỏi không chú trọng cách ăn mặc hình thức, nếu cậu ấy ăn diện trang điểm, chắc chắn không thua kém ai."

Tần Mặc không cho là đúng, bĩu môi: "Vậy chắc phải mang cà kheo."

Lâm Khải Phong nghẹn họng, quay đầu nghiêm mặt, gằn từng tiếng: "Cậu nói mang giày vào mới được mét bảy là thấp, tôi bị tổn thương tâm lý rồi, cậu bồi thường đi."

"Được, mua cho cậu hai bình canxi uống cho cao."

Lâm Khải Phong: "..." Cậu cao thì tốt lắm hả.

Được rồi, đúng là rất tốt.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Tần Cẩu cao 185cm (lúc thức dậy có thể là 186cm)

Học bá Diệp cao 160,5cm (buổi sáng 161cm, buổi tối 160cm)

Thấp thì sao? Thấp hơn mực nước biển thì lượng oxi nhiều hơn có hiểu không hả?

P.s: Thật ra chiều cao của nữ chính ở mức trung bình, chỉ là không phải mẫu người cao gầy thôi!
#1 Chương 1: Mỹ nữ chân dài tóc dài là mẫu người mà anh ấy thích #2 Chương 2: Hai em thấy đề nghị của thầy thế nào? #3 Chương 3: Chưa từng để ý đến người luôn đứng đầu bảng Diệp Mân* #4 Chương 4: Vậy mà cũng gọi là được gọi là nữ sinh sao? #5 Chương 5: Có phải rất không bình thường không? #6 Chương 6: Hơi làm càn đánh giá cô #7 Chương 7: Có phải Diệp Mân rất kiêu ngạo đúng không? #8 Chương 8: Không gieo họa cho học bá Tiểu Diệp này đâu* #9 Chương 9: Không tránh được mị lực chết người của mình* #10 Chương 10: Cô ấy không phải là mấy nữ sinh hàng ngày đều lởn vởn quanh cậu #11 Chương 11: Tôi tức giận chuyện gì? #12 Chương 12: Cậu lúc nào cũng chảnh như vậy hả? #13 Chương 13: Ai muốn làm cô bé lọ lem? #14 Chương 14: Đúng là một đêm phiền phức #15 Chương 15: Sau này Triệu Đình không làm phiền các cậu nữa đâu #16 Chương 16: Phụ nữ nghèo đều giống như đỉa hả? #17 Chương 17: Gương mặt vốn lạnh nhạt bỗng chốc trở nên sinh động hơn nhiều #18 Chương 18: Hóa ra mắt cô ấy đẹp như vậy #19 Chương 19: Có lên đỉnh núi thì mới gặp được người trên đỉnh núi #20 Chương 20: Đầu năm #21 Chương 21: Mệt gần chết cả buổi mà cả chai nước cũng không có #22 Chương 22: Đây là tình yêu sao? #23 Chương 23: Bởi vì tin tưởng nên mới chọn anh #24 Chương 24: Thì ra anh vốn thích kiểu sắc đẹp này #25 Chương 25: Cậu biết thích thật lòng là thế nào không? #26 Chương 26: Dĩ nhiên anh sẽ còn có mười bốn mười lăm mười sáu #27 Chương 27: Xin lỗi #28 Chương 28: Quà sinh nhật #29 Chương 29: Tôi mà có yêu đương cũng sẽ không ảnh hưởng đến công việc #30 Chương 30: Cậu đang trêu chọc tôi hả? #31 Chương 31: Cậu mà dùng bản lĩnh của tôi lên những chuyện khác #32 Chương 32: Sau này đối xử với tôi tốt chút đi #33 Chương 33: Có phải cậu ấy có ý với cậu không? #34 Chương 34: Không phải cậu muốn yêu đương với anh ta đó chứ? #35 Chương 35: Cậu sẽ thành công #36 Chương 36: Cảm ơn cậu đã luôn ở cạnh tôi lúc tôi cần #37 Chương 37: Giả Bảo Ngọc #38 Chương 38: Thắt chặt dây an toàn, nhất định phải mang bao #39 Chương 39: Làm chuyện xấu #40 Chương 40: Không phải lừa đảo thì cũng là đạo chích #41 Chương 41: Sao cậu xác định Tần Mặc sẽ không quay lại? #42 Chương 42: Tôi sẽ không thích một kẻ đào binh #43 Chương 43: Trước giờ tôi chưa từng nghĩ cậu sẽ rời đi #44 Chương 44: Năng lực an ủi của em tệ thật đấy #45 Chương 45: Hiện tại tôi cũng không thích cậu #46 Chương 46: Học bá bọn tôi rất bận rộn #47 Chương 47: Anh lặng lẽ trốn ở đây khóc #48 Chương 48: Đây là một cái ôm không liên quan đến tình ái #49 Chương 49: Làm việc theo cảm tính là điều tối kỵ #50 Chương 50: Có ý định theo đuổi em #51 Chương 51: Tự mình đa tình không tốt đâu #52 Chương 52: Tôi không tự mình đa tình #53 Chương 53: Tần thiếu gia của chúng ta chín chắn thật rồi #54 Chương 54: Tôi để em cưỡi lên đầu tôi #55 Chương 55: Không phải em muốn yêu đương với anh ta chứ #56 Chương 56: Trở thành người lý tưởng trong lòng cô #57 Chương 57: Cái gì mà ba vợ tương lai chứ? #58 Chương 58: Trong lòng chỉ cảm thấy thật lạnh thật lạnh #59 Chương 59: Cậu ấy là người em thích #60 Chương 60: Lặng lẽ nở rộ #61 Chương 61: Có thật sự toàn tâm toàn ý được không? #62 Chương 62: Ánh mắt của anh không hề liếc nhìn cô #63 Chương 63: Tôi yêu anh ấy đến tận xương tủy #64 Chương 64: Điều duy nhất có thể làm là nắm chặt tay anh #65 Chương 65: Anh thích em #66 Chương 66: Dấu hiệu tư xuân #67 Chương 67: Em có rung động chút nào không? #68 Chương 68: Chắc chắn là em thích anh #69 Chương 69: Anh yêu em chết mất #70 Chương 70: Gia nhập đội hình #71 Chương 71: Cô gái anh thích thật tốt #72 Chương 72: Hôn #73 Chương 73: Sớm muộn gì chúng ta cũng hôn mà #74 Chương 74: Phòng cũ lửa cháy #75 Chương 75: Tình yêu xế bóng #76 Chương 76: Châm ngòi ly gián #77 Chương 77: Nửa tháng #78 Chương 78: Đóng quân dã ngoại #79 Chương 79: Tập thể dục buổi sáng #80 Chương 80: Đi công tác #81 Chương 81: Du lịch cổ trấn #82 Chương 82: Ra mắt ba mẹ #83 Chương 83: Về quê #84 Chương 84: Mối tình đầu #85 Chương 85: Bay đi đi #86 Chương 86: Kết cục #87 Chương 87: Hoàn chính văn #88 Chương 88: Phiên ngoại bánh bao #89 Chương 89: Phiên ngoại Tần Mặc x Diệp Mân #90 Chương 90: Chu Văn Hiên x Khương Nghiên #91 Chương 91: Phiên ngoại Chu Văn Hiên x Khương Nghiên (2) #92 Chương 92: Phiên ngoại Chu Văn Hiên x Khương Nghiên (3)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Hồng Dại, Hoa Hồng Dại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Hồng Dại Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Hoa Hồng Dại Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Hồng Dại full, Hoa Hồng Dại online, read Hoa Hồng Dại, Úy Không Hoa Hồng Dại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Hoa Hồng Dại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW