GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 85: Bay đi đi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Editor: Dì Annie

Buổi chiều,thôn bên ngoài trấn người gọi điện thoại tới nói TV trong nhà hỏng, gọi bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đến nhà sửa.

Thôn này nằm trong núi, lái xe đi mất tầm một giờ.

Diệp Thắng Văn định để con gái nhà tiếp Tần Mặc còn mình đi tới thôn, nhưng Diệp Mân lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cầm chìa khóa xe, nói: "Hôm qua trời mưa đường trơn, lão nhân gia nhà đi ạ, con đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhanh về nhanh."

Tần Mặc: "Anh đi với em!"

Đây lần đầu tiên trong đời anh ngồi trên chiếc xe bán tải kĩ.

Để thể hiện năng lực của bạn trai, anh chủ động đòi lái xe: "Hay để anh lái cho."

Diệp Mân nhìn anh, vừa khởi động xe vừa nói: "Anh không lái được đâu."

Anh tưởng nghĩ mình chưa từng lái thử loại xe địa hình này, mãi đến khi xe rời khỏi trấn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lên đường núi quanh co, anh mới hiểu ý của câu "Anh không lái được đâu."

Mặc đường núi này đủ chỗ cho hai chiếc xe, nhưng càng lên núi đường càng quanh co, khúc cua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 này nối tiếp khúc cua kia, đến giữa sườn núi, bên ngoài đường núi chỉ còn vách núi dựng đứng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

tối qua vừa mưa, lại đang mùa đông, mặt đường hết sức trơn trượt, mỗi lần ôm cua đều khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 người ta cảm giác muốn hôn mê.

Mười tám tuổi Tần Mặc đã thi bằng lái, cũng được tính tài xế lâu năm. Nhưng đường cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thành phố bằng phẳng, không cùng đẳng cấp với đường núi mười tám khúc cua này.

Anh khiếp đảm ngồi bên ghế lái, qua được mấy khúc cua, ngay cả định nói cũng quên mất.

Còn Diệp Mân lái xe, từ đầu đến cuối thần sắc bình tĩnh, lúc ôm cua đánh tay lái nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhàng lại quyết đoán.

sự bình tĩnh của mà Tần Mặc cũng dần tỉnh táo lại, cười trêu: "Đúng vua tốc độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 núi Akina*."

*"Vua tốc độ núi Akina" hay "bóng ma núi Akina" là biệt danh của nhân vật Fujiwara Takumi trong bộ manga © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Nhật Bản nổi tiếng "Initial D" kể về hành trình từ người chuyên đi giao đậu phụ trên chiếc xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Toyota AE86 cũ kỹ trở thành tay đua lão luyện trên vùng núi hiểm trở của chàng trai trẻ Fujiwara © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Takumi. Núi Akina trong truyện được lấy bối cảnh từ ngọn núi Haruna nổi tiếng tỉnh Gunma.

Diệp Mân nói: "Chỉ do rèn luyện nhiều thôi."

Tần Mặc hỏi: "Em thường xuyên đi con đường này hả?"

Diệp Mân nói: "Nói đến kỹ thuật lái xe thì ba em lợi hại hơn nhiều. Thỉnh thoảng ông ấy thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đến thôn sửa đồ điện cho người ta, nhất trước Tết, sinh hoạt của người trong thôn đều trông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cậy vào TV nên mưa to gió lớn ba em cũng đi. Khi còn bé, ông không yên tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 để em ở nhà một mình nên thường mang em theo. Lâu dần em cũng thành thói quen. Sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sức khỏe ba em không còn tốt như trước, nghỉ nghỉ đông về nhà em đều nhận nhiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vụ đến thôn." nhìn anh, cười nói, "Sao? Anh sợ hả?"

Tần Mặc ngồi thẳng người: "Có Tiểu Diệp học bá ở đây, anh sợchứ?"

Vừa nói anh vừa nghiêng đầu nhìn cô cười.

Lúcngồi xe bán tải của lão Diệp tung hoành đường núi thẳng đứng uốn lượn này thì anh đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 làm gì?

Hẳn là ngồi một mình phòng đồ chơi, chơi mấy lần thì ném. Nghĩ tới chuyện ba mẹ không rảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 để chơi cùng mình thì sẽ khóc la om sòm, sau đó ba anh chắc chắc sẽ thỏa hiệp, dành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ra nửa ngày dẫn anh đi chơi.

Quá trình trưởng thành của mỗi người đúng khác nhau một trời một vực.

thể cuộc sống anh hạnh phúc, nhưng nhớ lại tuổi thơ thì chẳng đáng tự hào, còn lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhắc đến chuyện xưa, đôi mắt lấp lánh ánh sáng.

"Làm sao vậy?" Diệp Mân cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh, nghiêng đầu nhìn anh.

Tần Mặc cười: "Đột nhiên thấy em rất ngầu."

Diệp Mân xùy một tiếng.

Tần Mặc: "Hơn nữa ba em quả thật là không tầm thường, thể nuôi dưỡng em thành gái lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hại thế này."

Diệp Mân nói: "Cũng bình thường thôi, chủ yếu là vì em không chịu thua kém."

Tần Mặc: "Em không thể khiêm tốn hơn một chút à?"

Diệp Mân: "Con người em luôn luôn cầu thị."

Tần Mặc: "..."

Hình như câu này nghe quen quen, anh đã nói qua rồi thì phải.

*

"Mân Mân, cảm ơn con!"

Sửa xong TV, cả gia đình lớn nhỏ của người trong thôn tiễn hai người ra ngoài, nhét vào tay mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 túi nông sản.

"Các con về đi."

"Lái xe cẩn thận!"

"Được ạ!"

Xe vòng qua núi xuống trấn, ánh chiều le lói, trên trời đã vài bông tuyết nhỏ.

Cửa hàng trên trấn đèn đuốc sáng trưng, lúc đi qua đường lớn, nhìn thấy mấy thanh niên dáng vẻ du © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 côn quê mùa đứng bên đường hút thuốc, trong đócả Triệu Hiểu Đông.

Tần Mặc kéo kính xe xuống, huýt sáo với cậu ta, cao giọng nói: "Này người anh em, nghe nói cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thi toán trung được hai mươi điểm, đúng lợi hại quá nha!"

Triệu Hiểu Đông giơ ngón giữa với anh.

Tần Mặc đễnh nhún vai.

Diệp Mân cong môi, nói: "Anh lớn thế này không bị người ta đánh chết cũng là kỳ tích rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đấy."

Tần Mặc nói: "Anh vốn rất ghét tên gia hỏa này, nhưng sau khi biết sự tích vinh quang của cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ta thì chỉ cảm thấy buồn cười. Toán trung mà chỉ được có hai mươi điểm, hơn nữa còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 được học hai tháng bổ túc với Tiểu Diệp họcnữa chứ. Móa, anh cũng phục thật đó."

Diệp Mân nói: "Đúng anh rất muốn ăn đòn."

Tần Mặc cười to.

Về đến căn nhà nhỏ Diệp gia, lão Diệp đã nấu xong cơm tối, cơm canh nóng hổi đợi hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 về ăn.

Một bữa cơm cả thể xác và tinh thần đều thoải mái.

Hôm nay lão Diệp ngủ sớm, mười giờ đã về phòng, hai người còn ngồighế pha xem tivi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

"À..." Diệp Thắng Văn đi đến cửa phòng mình, ho nhẹ một tiếng, nói, "Hôm nay tuyết rơi, thời tiết lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lắm, trong phòng Mân Mân máy sưởi, Tiểu Tần tới phòng nó ngủ đi con. Trời lạnh thế này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chạy đi chạy lại giữa hai phòng, cẩn thận bị cảm lạnh đó."

Tần Mặc: "..."

Diệp Mân: "..."

"Dạ con biết rồi chú."

Đợi lão Diệp vào phòng, Diệp Mân dùng sức đánh anh hai cái, thấp giọng nói: "Đều tại anh cả!"

Để ba mình biết được buổi tối Tần Mặc lén lút đến phòng mình đúng quá xấu hổ mà.

Tần Mặc cười hì nói: "Quả nhiêngừng càng già càng cay, anh đã nói cứ trực tiếp đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phòng em đi, lén lén lút lút làm gì, ba cũng không phải người bảo thủ. Hơn nữa ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cũng xem anh con rể rồi."

Được sự cho phép của lão Diệp, mấy ngày nay cuộc sống về đêm của Tần Mặc tốt hơn rất nhiều. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Lúcchung cư, chướng ngại vật Giang Lâm, muốn ôm bạn gái ngủ phải tận dụng mọi lúc tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hội, bây giờ nhà họ Diệp lại thể công khai ngủ cùng với bạn gái.

Quả thật khiến anh vui đến quên trời đất.

Nhưng vui sướng cỡ nào, đến mùng sáu, hai người cũng phải khởi hành về thành phố chuẩn bị lao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đầu vào công việc.

Diệp Thắng Văn chuẩn bị cho hai người túi lớn túi nhỏ đồ ăn, ngay cả phần cho ba mẹ Tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Mặc cũng chuẩn bị.

Tần Mặc cũng không khách sáo, ôm hai thùng đồ ăn đặt vào xe taxi, mừng rỡ như chuột sa© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nếp.

"Mân Mân! Phải đi rồi à?"

Lúc hai người chuẩn bị lên xe, Triệu Hiểu Đông lái xe máy dừng trước sân, khuôn mặt tươi cười xán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lạn.

"Ừ, khi nào thì cậu lại ra ngoài làm ăn?" Diệp Mân hỏi.

Triệu Hiểu Đông cười nói: "Tôi đi đó đây thôi, cũng không hẳn làm ăn, đợi thời tiết ấm hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 một chút thì tính sau."

"Cậu vẫn lái xe dọc tuyến Tứ Xuyên- Tây Tạng à?"

Triệu Hiểu Đông gật đầu: "Chắc vậy, kiếm được nhiều tiền mà!"

"Vậy cậu phải cẩn thận đó."

"Ừ."

Mặc Tần Mặc đã biết chuyện mối tình đầu không biết nên khóc hay cười của hai người, không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 khúc mắc nào với mối tình đầu của Diệp Mân, nhưng thấy cậu ta cười nói, dịu dàng nhìn bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 gái mình thì vẫn hơi khó chịu. Anh nhíu mày, bước lên trước chắn giữa hai người, đưa tay quơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 quơ trước mặt hai người: "Làm vậy? Cứ như 'Mười tám dặm tiễn đưa* thế."

*'Thập bát tương tống 1 tình cảnh tuyệt đẹp trong "Lương Sơn Chúc Anh Đài", 1 trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Tứ đại truyền kỳ của Trung Quốc. Theo truyền thuyết, từ thư viện Hồng La Sơn đến nhà của Chúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Anh Đài, vừa đúng 18 dặm đường, đến Hoà Hiếu trấn, Lương Cang, nhà của Lương Sơn Bá, cũng khoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 18 dặm. Nhà của Chúc Anh Đài nằm phía đông bắc của thư viện, còn nhà của Lương Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thì nằm phía tây bắc, nhà của hai người đều cách thư viện Hồng La Sơn 18 dặm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nên mới tình tiết "Thập bát tương tống".

Triệu Hiểu Đông nói: "Tôi nói chuyện với Mân Mân, cậu xen vào làm gì? Đừng tưởng cậu bạn trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Mân Mân thì ghê gớm, nói cho cậu biết, từ lúc học mẫu giáo tôi với Mân Mân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đã quen nhau rồi, giao tình của bọn tôi tốt hơn cậu nhiều."

Tần Mặc trợn mắt nói: "Rồi sao? Tên ngốc hai mươi điểm toán?"

Triệu Hiểu Đông nói: "Hai mươi điểm lúc tôi thi tốt, lúc thi kém tôi còn điểm nữa. Cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223được thế không?"

Tần Mặc: "..."

Hứ, vậy thì đúngthua tâm phục khẩu phục.

Diệp Mân không chịu nổi hai người cứ trợn mắt đấu đá nhau, đẩy Tần Mặc ra, nói với Triệu Hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Đông: "Tôi sửa xong radio rồi đó, để ở trong nhà. Xe đang chờ, bọn tôi đi nha!"

Triệu Hiểu Đông gật đầu, lại trừng mắt liếc Tần Mặc, vén tay áo để lộ bắp tay, siết chặt quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đấm nói: "Dám đối xử không tốt với Mân Mân, tôi sẽ không tha cho cậu."

Tần Mặc nói: "Ôi chao đại cahội ơi, tôi sợ ghê đó!"

Sau đó liền bị Diệp Mân đá một cược, anh ngoan ngoãn chui vào ghế sau.

Diệp Mân vẫy tay với Triệu Hiểu Đông, nói: "Tôi đi đây!"

Triệu Hiểu Đông gật đầu, khom người đi vào trong tiệm, cầm lấy chiếc radio vỏ gỗ đặt trên quầy. Mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 công tắc, đầu tiên tiếng dàirè, chẳng mấy chốc đã tiếng nhạc vang lên.

Cậu cười, đi tới cửa sóng vai cùng lão Diệp đưa tiễn.

Diệp Mân nhoài ra cửa kính xe vẫy tay với ba.

Thấy Triệu Hiểu Đông đi ra, cười, nói lớn: "Hiểu Đông, mau tìm bạn gái đi, đừng để mẹ cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lo lắng nữa!"

Triệu Hiểu Đông vẫy tay với cô: "Yên tâm đi, con gái thích tôi có thể xếp hàng dài cả con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đường trấn Thanh Hòa chúng ta đấy." Sau đó cậu giơ chiếc radio trong tay, nói: "Cậu phải cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lên nha!"

Diệp Mân: "Được!"

Triệu Hiểu Đông nhìn theo chiếc xe chở gái chậm rãi rời khỏi phố cổ, khóe mắt đuôi mày đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ý cười.

Bay đi đi, người con gái tôi từng thích!

*

Tác giảlời muốn nói:

Mọi người có phát hiện không? Mặc dù Tần cẩu là nam chính nhưng không có ưu điểm giống như đại bộ phận các nam chính ngôn tình khác.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Hồng Dại, Hoa Hồng Dại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Hồng Dại Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Hoa Hồng Dại Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Hồng Dại full, Hoa Hồng Dại online, read Hoa Hồng Dại, Úy Không Hoa Hồng Dại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 85 — Hoa Hồng Dại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc