GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 88: Phiên ngoại bánh bao

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Editor: Dì Annie

Một chiều tối cuối thu, bảy rưỡi tối trời đã tối đen, văn phòng thung lũng Silicon thu nhỏ vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 còn bận rộn, đèn đuốc sáng trưng.

Trong thang máy, một đứa nhỏ xinh xắn đáng yêu ngoan ngoãn đứng một góc, sau lưng đeo cặp sách con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con, trước ngực treo một bình nước. Cậu bé ngẩng cái đầu nhỏ, đôi mắt đen to tròn lúng liếng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nghiêm túc nhìn chữ số nhảy trên vách thang máy.

Đến tầng hai mươi, cửa thang máy ding một tiếng, vài người bước ra ngoài, cậu mới nắm tay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phụ nữ trung niên ưu nhã bên cạnh, chân ngắn bước nhỏ ra khỏi thang máy.

Tiểu gia hỏa lần đầu tiên tới công ty ba mẹ, ra khỏi thang máy, ngẩng đầu nhìnnội, thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đối phương gật đầu với mình, đứa nhỏ hít sâu một hơi, đi đến quầy lễ tân lễ phép nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 "Chị ơi, em muốn tìm Diệp tổng Tần tổng."

Lúc này Khoa học kỹ thuật Tương Lai chỉ một tiểu cô nương trực quầy lễ tân, đang buồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chán xem điện thoại. Nghe được giọng nói non nớt của trẻ con, gái bối rối, vội vàng đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thẳng người nhìn phía dưới quầy. Thấy một cậu nhóc nho nhỏ xinh xắn, cười hỏi: "Em tìm ai?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Móa, con nhà ai mà đáng yêu thế này!!!

gái chưa từng gặp đứa nhỏ này nên không biết đây là con của hai boss công ty mình, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lúc hỏi câu này, lại nhìn thấy Tiết nữđứng cách đó không xa.

gái nhận ra Tiết nữ sĩ, lập tức đoán được thân phận của đứa nhỏ.

Đứa nhỏ lại nghiêm túc nói: "Em tìm Diệp Mân Tần Mặc ạ."

Ôi mẹ ơi! Hai boss nam soái nữ xinh thông minh tài giỏi thì không nói, sao con cái cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đáng yêu thế này.

Nhìn chỉ muốn nhéo cho vài cái!

Nhưng cuối cùng tiểu nương lễ tân vẫn khống chế được ma trảo của mình, đi tới quét thẻ mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cửa kính cho hai người, chỉ vào bên phải: "Tần tổng Diệp tổng đang một cuộc họp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phòng hội nghị trong cùng, cũng sắp kết thúc rồi ạ."

Đứa nhỏ gật đầu, lễ phép nói: "Cảm ơn chị!"

Ôi ôi ôi, sao lại đáng yêu như thế chứ?

gái lễ tân suýt chút thì ngất bởi sự chững chạc nghiêm túc quá đáng yêu của tiểu chính thái. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Nhìn một lớn một nhỏ đi xa,gái mới lưu luyến trở lại chỗ ngồi.

Cửa phòng họp còn đóng, Tiết Thanh kéo tay cháu nội đứng bên cửa, nói: "Lạc Lạc, chúng ta đợi mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 người đi ra rồi hẵng vào, không nên quấy rầy công việc của người ta."

Lạc Lạc gật đầu, lại nói: "Bà ơi, con hơi khát, conthể uống nước ở đây không ạ?"

Tiết Thanh cười nói: "Đương nhiên được, có cần mở bình nước cho con không?"

Lạc Lạc lắc đầu: "Con tự mở được ạ."

Cậu nhóc cầm bình nước nhỏ nhân vật hoạt hình cẩn thận vặn nắp, ngậm lấy ống hút uống mấy ngụm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ý thức được âm thanh hơi lớn, tốc độ uống chậm lại.

Tiết Thanh ân cần nhìn cháu trai nhu thuận, khóe miệng khóe mắt đều cong lên.

Lúc đứa nhỏ này vừa được sinh ra, chút không chấp nhận được chuyện mình lên chức nội, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sao bà cảm thấy mình vẫn còn rất trẻ.

Nhưng ngày ngày con trẻ lớn lên, càng ngày càng thích ứng với thân phận nội này. Nhất© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 so với đứa con trai nghịch ngợm của mình khi còn bé, quả thật Lạc Lạc tiểu thiên sứ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thông minh hiểu chuyện lại lễ phép, cứ như một ông cụ non, không giống Tần đại bảo chút nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hẳn đứa nhỏ này giống mẹ.

Lạc Lạc uống nước xong, cẩn thận vặn nắp bình, tiếp tục ngoan ngoãn đứng cửa.

Mấy phút sau, cửa phòng họp mở ra, người lục đục ra ngoài, thấy Tiết Thanh đứa nhỏ đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223cửa đều cười chào hỏi.

Lạc Lạc cũng sẽ vẫy tay đáp lại.

Đợi người ra gần hết, được sự cho phép của Tiết Thanh, tiểu gia hỏa mới đi vào phòng.

Lúc này trong phòng họp chỉ còn lại ba bốn người, Diệp Mân đang ngồi trên ghế uống nước, thấy con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 trai đến, kinh ngạc nói: "Lạc Lạc, sao con lại đến đây?"

Lạc Lạc nhanh chóng chạy đến trước mặt cô, nhẹ nhàng ghé vào phần bụng nhô cao của cô, giọng non © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nớt: "Mẹ ơi, con tới đón mẹem gái tan làm."

Tần Mặc bên cạnh liếc nhìn tiểu gia hỏa, xùy một tiếng: "Lạc Lạc, sao con chỉ đón mỗi mẹ với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 em thôi vậy? phải quên ba rồi không?"

Lạc Lạc đang ghé vào bụng mẹ ngẩng đầu lên, hơi nhíu mày nhìn anh: "Trong bụng ba không tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bảo bảo, đương nhiên không cần con đón rồi."

Hai trợ trong phòng họp cười chào tạm biệt, chỉ còn lại một nhà bốn người.

Trả lời ba xong, Lạc Lạc lại nhìn Diệp Mân: "Mẹ ơi, mẹ mang theo em gái làm việc cả ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 rất mệt mỏi đúng không ạ?"

Diệp Mân cười nói: "Cũng không mệt lắm, nhất là khi Lạc Lạc đến đây, mẹ liền không mệt chút nào." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Tần Mặc lại xùy một tiếng, oán thầm vợ mình trước giờ chưa từng dịu dàng với mình như thế, cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con trai cũng thế.

Lạc Lạc lại dán mặt lên bụng cô, nói: "Mẹ em gáivẫn phải làm việc, đúngquá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vất vả."

Diệp Mân: "Không vất vả đâu con."

Lạc Lạc nhè nhẹ vỗ lên bụng cô: "Em gái, em trong bụng mẹ phải ngoan nha, đừng để mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 quá vất vả, nếu không anh sẽ không thích em đâu."

Tần Mặc nói: "Lỡ không phải em gái thì sao?"

Lạc Lạc nói: "Nhất định em gái."

Tiết Thanh nói: "Miệng trẻ con linh lắm, nói em gái thì chắc chắn em gái."

Tần Mặc định phản bác nhưng lại thôi, sao anh cũng muốn con gái.

Lạc Lạc lại nghĩ đến đó, đau lòng nói: "Ba, bụng mẹ đã lớn như vậy vẫn phải làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 việc, đều tại ba không bản lĩnh."

Tần Mặc: "Ba..."

"Không biết công ty ba chăm sóc tốt cho mẹ không nữa. Nhưng mà không sao, đợi con trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thành con sẽ chăm sóc cho mẹ, không cần ba nữa."

Tần Mặc hít sâu một hơi, kiềm chế cơn xúc động muốn đánh con, nói: "Không cần, vợ ba ba sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tự chăm sóc."

Lạc Lạc nhìn anh, lắc đầu cảm thán: "Ba, ba đừng nói khoác."

Tiết Thanh một bên mừng rỡ ra mặt: "Lạc Lạc của chúng ta thật hiểu chuyện, xem ra là không giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ba rồi."

Tần Mặc càng giận không kiềm được, cuối cùng Diệp Mân vỗ vỗ an ủi anh, lại sờ đầu tiểu gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hỏa nói: "Lạc Lạc, không được nói ba như vậy, ba rất lợi hại cũng rất vất vả. Mẹ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 làm mẹ yêu công việc, không phải ba không bản lĩnh."

Lạc Lạc chu môi nói: "Thật ạ?" Đương nhiên không đáng tin lắm.

"Được rồi, Lạc Lạc đã đến đón mẹ, chúng ta tan làm về nhà nào."

Diệp Mân vịn bàn đứng dậy, Tần Mặc nhanh chóng đỡ lấy cô: "Em cẩn thận một chút."

Thật ra bây giờ Tần Mặc đã kinh nghiệm nên tốt hơn nhiều, lúc trước Diệp Mân mang thai Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Lạc, anh mới thật sự sốt sắng. Vừa rời tầm mắt anh hơn hai mươi phút anh liền lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lắng, đến cả khi làm việc hai người cũng phải cùng một văn phòng.

*

Cả nhà xuống bãi đỗ xe dưới tầng.

Tài xế đã chờ sẵn trong xe, thấy người đi tới, xuống xe mở cửa sau.

Tần Mặc muốn bế con trai lên xe, lại bị Lạc Lạc từ chối: "Con tự lên được."

Nói rồi cậu nhóc dùng cả tay chân lên ghế sau, ngoan ngoãn ngồi vào chỗ, còn tự mình cài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 dây an toàn.

Tần Mặc yên lặng nhìn động tác của tiểu gia hỏa, thầm nghĩ đứa nhỏ này trăm phần trăm giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Diệp Mân, y hệt ông cụ non, cái cũng muốn tự làm.

Anh bĩu môi, đỡ Diệp Mân lên xe, rồi ngồi vào cô.

Tiểu gia hỏa kéo tay Diệp Mân, nói: "Mẹ, để con nói cho mẹ biết hôm nay trường mẫu giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con học nha, được không ạ?"

Diệp Mân còn chưa gật đầu, Tần Mặc đã nói trước: "Cả ngày mẹ làm việc đã rất mệt mỏi, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 để mẹ nghỉ ngơi đi."

Diệp Mân yên lặng liếc người đàn ông bên cạnh.

Tần Mặc: "Đúng vậy mà."

Lạc Lạc thở dài, nói: "Được rồi, vậy mẹ nghỉ ngơi đi ạ, sao làm việc cùng ba cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mệt mỏi."

Tần Mặc: "..."

Đứa nhỏ này làm sao thế? Mới gần bốn tuổi đã kỹ năng nói xéo ba ruột cao thâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vậy à?

Về đến nhà, đợi ba mẹ ăn cơm xong, Lạc Lạc lại quấn lấy mẹ.

Thật ra cũng không trách được con trẻ, ban ngày phải đi học trường mẫu giáo, thời gian cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mẹ em gái chỉ ngần ấy, tiểu gia hỏa nhất định phải giành giật từng giây, nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mẹ lại bị ba độc chiếm.

Người ba này đúng khiến cho người ta đau lòng, làm cũng phải cùng mẹ, đi làm cùng nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 còn chưa đủ, ngay cả ngủ cũng ngủ với mẹ.

Bây giờ cậu nhóc đã thể tự ngủ một mình rồi.

Ba hơn ba mươi tuổi vây còn không bằng bảo bảo chưa tới bốn tuổi.

Thế đến giờ ngủ, Lạc Lạc ôm gối đầu nhỏ đi vào phòng ngủ chính, chân ngắn lên giường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lớn, Tần Mặc đỡ vợ vừa tắm xong về phòng thấy thế, lông mày dựng lên: "Oắt con, con làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223vậy?"

Lạc Lạclên giường, nói: "Ba, hôm nay con muốn ngủ với mẹ, ba ngủ một bên đi ạ."

Tần Mặc cười lạnh: "Ba muốn chăm sóc mẹ, con chăm sóc được không?"

"Đương nhiênđược, chắc chắn còn chăm sóc tốt hơn ba."

Mắt Tần Mặc thiếu điều trợn trắng, anh cẩn thận đỡ Diệp Mân ngồi xuống giường, lại xách tên oắt con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 xuống: "Con thể cái rắm!"

Diệp Mân nhíu mày: "Tần Mặc! Sao lại nói tục như vậy trước mặt con!"

Lạc Lạc nhảy nhót trên đất, nói: "Không sai, không văn minh!"

Tần Mặc chỉ vào cửa: "Con... Mau về phòng của mình ngủ đi, đừng quấy rầy mẹ nghỉ ngơi."

Lạc Lạc nhíu mày, không yên tâm hỏi: "Mẹ ơi, mẹ thật sự không cần con chăm sóc sao ạ?"

Diệp Mân nói: "Lạc Lạc còn nhỏ, không chăm sóc được cho mẹ, bây giờ để ba con chăm sóc mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 trước, sau này Lạc Lạc trưởng thành thì lại chăm sóc cho mẹ,được không?"

Lạc Lạc gật đầu: "Được ạ, đợi con trưởng thành thì không cần ba nữa."

Tần Mặc hung ác nói: "Vợ ba ba tự chăm sóc, bây giờ cũng thế sau này cũng thế, oắt con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mau về phòng đi."

Lạc Lạc không sợ cũng không giận, chỉ bĩu môi nói: "Ba, vậy ba phải chăm sóc cho mẹ thật tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 biết không ạ?"

"Biết rồi!"

Móa? Bị con trai bốn tuổi giáo dục thìcảm giácđây?

Nhưng không đợi anh đáp trả, tiểu gia hỏa đã tự ôm gối, không yên tâm lắm ra cửa.

Tần Mặc lên giường, vừa xoa bóp chân cho Diệp Mân vừa tức giận nói: "Chắc chắn thằng ranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con này cùng mẹ anh quá nhiều nên học được bảy tám phần kỹ năng nói xéo anh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bà."

Diệp Mân nói: "Sao lại trách mẹ được? Còn không phảilúc nào anh cũng không ra dáng một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cha sao?"

"Sao anh lại không ra dáng?"

Diệp Mân cười: "Anh còn ngây thơ hơn cả Lạc Lạc ấy."

Tần Mặc khinh thường xùy một tiếng: "Có phải khi cònem cũng thế này không?"

Diệp Mân nói: "Ai nhớ đâu."

"Chắc chắnvậy."

Diệp Mân: "Anh đừng có nói xấu em."

Tần Mặc tự bổ não dáng vẻ của Diệp Mân khi còn bé, bỗng vui vẻ nói: "Không biết làm sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nữa, nghĩ đến dáng vẻ emoắt con giống nhau anh lại thấy em đáng yêu, sao oắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con cứ muốn ăn đòn như vậy?"

Diệp Mân lườm anh.

Tần Mặc cười hì: "Tháng sau là ngày dự sinh, chúng ta không đi làm nữa! Nếu không mỗi ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con trai đều nói anh vô dụng, mặt mũi của anh biết đặt đâu đây?"

Diệp Mân gật đầu: "Ừ, dự án trong tay em cũng sắp xếp ổn thỏa rồi, không cần phải đi làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đúng giờ, đợi nghỉ sinh xong thì lại đi."

"Anh cũng sắp xếp xong rồi."

"Anh?" Diệp Mân nghi ngờ nhìn anh.

Tần Mặc nói: "Anh cũng tự sắp xếp cho mình ba tháng nghỉ sinh cùng em."

Diệp Mân: "Mặcem rất ủng hộ đàn ông nghỉ sinh cùng phụ nữ, nhưng trước mắt nhà nước không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chính sách này, anh đang lạm quyền làm việc đó."

Tần Mặc nói: "Chính vì nhà nước không có chính sách nghỉ sinh cho đàn ông nên anh mới muốn mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đầu đó, để đồng bào cả nước nhận thức được đàn ông hẳn cũng nên nghỉ thai sản." Không đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Diệp Mân mở miệng, anh lại nói, "Em yên tâm, bây giờ công ty chúng ta đã vào quỹ đạo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hai chúng ta không có mặt vài tháng cũng không ảnh hưởng mấy, hơn nữa không phải còn thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 làm việc từ xa sao? chuyện quan trọng cần đến công ty thì cũng mất nửa giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngồi xe."

"Nói thì nói thế thôi..."

Tần Mặc nói: "Không lẽ em không muốn anh nghỉ cùng em sao?"

"Anh thể giúp em đương nhiên tốt."

"Vậy thì được rồi! Hơn nữa anh chăm sóc con cũng không thua kém em, lúc Lạc Lạc được hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tháng, em thấythể con quá mềm, không dám tắm rửa cho con, toàn là anh giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 việc* thay phiên tắm cho con đấy thôi."

*nguyên văn là月嫂 (yuè sǎo): người giúp việc bà đẻ cữ

Diệp Mân nhớ anh chăm sóc con cũng không tệ lắm, gật đầu: "Được, vậy chúng ta cùng nhau nghỉ sinh." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Anh yên lặng dời ra sau xoa bóp bả vai cho cô: "Sinh xong lần này anh sẽ đi thắt ống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 anh không muốn em lại phải sinh nữa đâu. Thai này thể sẽ con gái."

Diệp Mân nói: "Anh cho rằng con gái thì sẽ mềm mại đáng yêu mỗi ngày đều dính lấy anh hả?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

"Đương nhiên rồi."

Diệp Mân: "Vậy thì đúng anh nghĩ quá nhiều rồi."

Tần Mặc khinh thường hừ một tiếng, sau đó bắt đầu tự bổ não hình ảnh con gái trắng trẻo mũm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mĩm, mỗi ngày đều quấn lấy anh gọi ba ơi.

Sự thật chứng mình, lý tưởng lớn bao nhiêu, hiện thực sẽ tàn khốc bấy nhiêu.

Lại ba năm nữa trôi qua.

Khó khăn lắm mới một ngày cuối tuần rảnh rỗi, Diệp Mân thư phòng đọc sách, Lạc Lạc ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bên cạnh cô ngoan ngoãn làm bài tập. Trong phòng khách thỉnh thoảng tiếng binh binh bang bang.

Không lâu sau, nghe tiếng Tần Mặc gào lên: "Vợ ơi, cứu anh!"

Diệp Mân nhíu mày, đang định đứng dậy xem xét tình hình, lại nghe con trai bên cạnh nói: "Chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223em lại đánh ba rồi."

Quả nhiên tiếng Tần Mặc truyền tới: "Vợ ơi, con gái em muốn đánh chết chồng em, em còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mau tới cứu người!"

Diệp Mân thở dài buông quyển sách trong tay, đi ra phòng khách, Lạc Lạc cũng đi theo cô.

Cảnh tượng trước mắt đúng cùng thê thảm.

Trên thảm phía trước ghế số pha, đồ chơi bị quăng tứ tung. Tần Mặc nằm trên sàn nhà, Điềm Điềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hai tuổi rưỡi đang ngồi trên cổ anh, một tay nắm tóc anh, một tay cầm cái trống bỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lên đầu anh.

Hơn nữa, còn rấttiết tấu.

Nhìn thấy mẹanh trai đến xem, tiểu gia hỏa càng cười khanh khách, dùng sức gõ.

Tần Mặc đau đến kêu gào thảm thiết, lại không dám dùng sức xốc con gái lên.

Lạc Lạc thở dài nói: "Sao lần nào ba đánh nhau với em cũng thua thế này!"

Diệp Mân lắc đầu, bước tới bế con gái lên, tiểu nương vẫn không quên tranh thủ đá lên mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Tần Mặc một cái.

Tần Mặc bi phẫn ngồi dậy, xoa cái trán đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Khuê nữ của chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sao lại hổ báo như thế chứ? Không biết giống ai nữa?"

Diệp Mân nói: "Anh nói thử xem?"

Tần Mặc lập tức lực: "Dù sao thì cũng không phải anh."

Diệp Mân nói: "Thế em nghe mẹ nói, hồi cònngày nào anh cũng cưỡi trên đầu ba làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mưa làm gió."

"Bà ấy nói xấu anh đó."

Diệp Mân cười lạnh hừ hai tiếng, ôm con gái vào lòng nói: "Điềm Điềm, sao con lại đánh ba?"

Điềm Điềm dùng âm thanh non nớt còn hơi sữa nói: "Ba không ngoan."

"Sao ba lại không ngoan?"

Điềm Điềm nói: "Ba uống cà phê không cho con uống."

Diệp Mân bật cười: "Bạn nhỏ thì không thể uống phê, chỉngười lớn mới có thể uống thôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con."

"Dạ." Điềm Điềm nhu thuận gật đầu.

Tần Mặc: ???

Nhìn con gái trắng nõn đáng yêu như thiên sứ, lòng Tần Mặc tràn đầy bi phẫn.

Lúc sinh con gái, anh đã cố ý lấy nhũ danh Điềm Điềm, hi vọng dáng dấp con gái mềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mại đáng yêu như cục cưng nhỏ mỗi ngày đều ôm chân anh nũng nịu.

Nào ngờ con gái trắng trẻo đáng yêu chỉvẻ bề ngoài, bên trong thìmột tiểu ác ma. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Hơn nữa chỉ bắt nạt mỗi mình anh, ngày nào đều đuổi theo đuôi đánh anh.

Còn trước mặt mẹanh trai thì hết lần này đến lần khác đều rất ngoan ngoãn.

Nhưng nhìn con gái đáng yêu, anh lại nhịn không được vươn tay nói: "Điềm Điềm, để ba ôm một cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nào."

Vừa dứt lời, trống bỏi trong tay Điềm Điềm lại hung hăng đập vào đầu anh.

Diệp Mân cũng không kịp cản.

Tần Mặc đau đến hít một hơi lạnh, tức giận duỗi cành ô liu về phía con trai: "Lạc Lạc, ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 dẫn con đi đánh cờ."

Ông cụ non Lạc Lạc bảy tuổi vậy lắc đầu: "Không được, con còn phải làm bài tập."

Nói xong, lại phóng khoáng trở về thư phòng.

Tần Mặc bị đả kích sâu sắc, ngồi bên cạnh Diệp Mân, thở dài nói: "Hai tiểu bạch nhãn lang này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thật là, chỉ vợtốt nhất."

Vừa nói xong, đầu lại ăn một quả đấm thịt nhỏ của Điềm Điềm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Hồng Dại, Hoa Hồng Dại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Hồng Dại Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Hoa Hồng Dại Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Hồng Dại full, Hoa Hồng Dại online, read Hoa Hồng Dại, Úy Không Hoa Hồng Dại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 88 — Hoa Hồng Dại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc