GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 54: Tôi để em cưỡi lên đầu tôi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Editor: Dì Annie

Tần Mặc hiên ngang ngẩng đầu, kiêu ngạo nói: "Bản thiếu gia lúc nào không chín chắn đâu?"

Diệp Mân cười nhẹ lắc đầu.

Ding một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Mọi người cười nói đi vào, Lâm Khải Phong khoác tay lên vai Tần Mặc, cười nói: "Lão Tần, hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 biểu hiện của cậu như bật chế độ hack vậy, vừa nãy YG đưa ra vài vấn đề chuyên môn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tôi vừa nghe suýt chút nữađổ mồ hôi lạnh, không ngờ cậu đều trả lời trôi chảy như vậy."

Tần Mặc liếc nhìn gái bên cạnh, nói: "Cơ hội này rất quan trọng với chúng ta, tôi nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phải phát huy siêu năng lực. Nếu không kiếm được đầu tư, có người không chịu được sẽ sa chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vào con đường sai lầm."

Lâm Khải Phong tưởng rằng anh ám chỉ cậu ta, chột dạ cười nói: "Yên tâm đi, tôi đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sớm chuẩn bị tâm cho trận chiến lâu dài rồi, không dễ đi đường tắt như vậy đâu."

Tần Mặc cười nói: "Cậu thì thôi đi, muốn đi đường tắt cũng không hội, phú bà nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhìn trúng cậu chứ?"

Lâm Khải Phong kinh ngạc: "Hả? Cậu nói bản thân cậu đó hả? Không phải có phúthấy nhà cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phá sản nên muốn bao nuôi cậu đó chứ?" Nói xong, cậu còn nghiêm túc suy nghĩ, gật đầu nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 "Có điều nếu chúng ta không tìm được đầu tư, tôi cảm thấy cậu nên thử một chút, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bây giờ cậu cũng độc thân mà. Dùng tuổi trẻ tươi đẹp của cậu để thực hiện tưởng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tất cả chúng ta,nhân tôi rất tán thành."

Tần Mặc đen mặt nguýt cậu ta: "Cút đi!"

Lâm Khải Phong không chỉ không cút, còn cười nói: "Lâm ca, tôi nói đúng không?"

Giang Lâm cười, gật đầu phối hợp: "Đúng đó, nếu lão Tần đến câu lạc bộ Bạch Mã*, chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sẽ đầu bài**."

*câu lạc bộ Bạch câu lạc bộ trai đẹp dành cho quý Thượng Hải

**đầu bài: cái tên đứng đầu bảng (khi diễn kịch thời xưa, tên diễn viên được viết lên tấm bảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 treophía trước).

Tần Mặc nói: "Sao miệng hai cậu tiện như vậy chứ?"

Lâm Khải Phong vừa cười vừa nói với Diệp Mân: "Tiểu Diệp học bá, cậu nói một câu công bằng đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lão Tần muốn bán mình lập nghiệp, chúng tanên ủng hộ không?"

Diệp Mân ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Tần Mặc, cười nhún vai, từ chối cho ý kiến.

Tần Mặc cười khẽ, thấp giọng nói: "Cô gái nghèo, bây giờ em thể trở về con đường ngay thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chưa?"

Diệp Mân nghiêng người nhìn anh, nói: "Có bao giờ tôi đi đường tắt đâu?"

Tần Mặc: "..."

Lại không biết nghĩ đến điều gì, anh thấp giọng cười khẽ.

Lúc ở trong thang máy vẫn còn có thể kiềm chế được, vừa ra khỏi văn phòng, dường như không nhịn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nổi sự hưng phấn khi nhận được đầu tư, ba người đàn ông nổi điên nhảy dựng lên, vừa ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 vừa kéo.

"Lão Tần, chúng ta nhận được đầurồi!"

"Lại còn là Thẩm Quân Hòa nữa."

"Có phải cuộc sống của chúng ta vươn lên tới đỉnh cao rồi không?"

"Đợi năm sau chính thứchợp đồng, chẳng phải chúng ta sẽ mặt trên những tạp chí lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sao?"

"Vậy thì tôi nên chuẩn bị cẩn thận một chút."

...

Nơi này CBD, toàn là tinh anhhội tới lui.

Diệp Mân nhìn ba người đang hưng phấn cười đùa bên cạnh, yên lặng dịch sang một bên, giả bộ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 quen biết bọn họ.

Vất vả lắm Tần Mặc mới thoát khỏi móng vuốt của hai tên kia, vừa quay đầu lại không thấy người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 anh giật nảy mình, vội nhìn quanh bốn phía, phát hiện đứng cách đó ba mươi mét, nhấc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chân dài bước đến trước mặt cô, cười nói: "Còn tưởng em biến đi đâu rồi chứ? Muốn ăn gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đêm nay chúng ta ăn mừng một bữa."

Vừa nghe đến ăn, Giang Lâm nhảy như thỏ tới: "Tôi muốn ăn vịt nướng."

Diệp Mân gật đầu, cười nói: "Vậy thì ăn vịt nướng đi."

Tần Mặc nắm vai Giang Lâm: "Đợi lát nữa cho mình cậu ăn một con." Một tay anhthức muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ôm Diệp Mân, nhưng lúc sắp chạm vào vai cô, bỗng nhiên ý thức được điều gì, nhanh chóng thu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tay lại, giả vờ như chưa xảy ra, kéo Giang Lâm đến ven đường gọi xe.

*

ngày hôm sau còn phải đến YG thảo luận chi tiết cụ thể thỏa thuận sơ bộ nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mọi người chỉ thể chờ đến ngày kia, cũng ngày đầu năm mới có thể trở về.

đặt vào buổi trưa, hiếm khi được đến thủ đô, hơn nữa lại vừa hoàn thành một chuyện đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sự nên mọi người nhất trí cho rằng phải làm chútđó ý nghĩa để kỷ niệm.

Cuối cùng mọi người cùng nhau quyết định ngày mồng một đó sẽ đến Thiên An Môn xem lễ thượng cờ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Đương nhiên quyết định này không bao gồm Diệp Mân.

một người phương nam, mùa đông phương bắc phải dậy lúc sáu bảy giờ, nghĩ đến thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 sợ hãi.

Nhưngphản đối của hiệu, chưa đến năm giờ sáng ngày mồng một, đã bị Tần Mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 gọi dậy, ngồi xe đến thẳng đường Trường An.

Xe đến quảng trường mới hơn sáu giờ.

Nhưng bọn họ đã đánh giá thấp sự nhiệt tình của nhân dân cả nước, bọn họ không sợ giá lạnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 từng nhóm du khách tiến vào quảng trường xem lễ thượng cờ thành hàng dài. Đợi bốn người theo đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đông vào quảng trường, phía trước đã đông nghịt người.

Diệp Mân vốn sợ lạnh nhưng lúc này cũng cảm nhận được một chút hưng phấn và kích động, có điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bản thân nhanh chóng thấu hiểu nỗi đau "con người đến khi cần dùng mới thấy ân hận mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thấp".

Nhìn đâu đâu cũng toàn đầu người.

Tần Mặc thấy nhón chân nhìn quanh, nhíu mày hỏi: "Không nhìn thấy hả?"

Diệp Mân bĩu môi nói: "Sớm biết vậy thì đã tới sớm hơn một chút rồi."

Tần Mặc nói: "Sớm biết vậy thì em nên cao hơn một chút."

Diệp Mân tức giận đạp anh một cái.

Tần Mặc thuận thế lui một bước, cười nói: "Em đối xử với tôi tốt một chút thì tôi thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nghĩ cách để em nhìn thấy."

Diệp Mân đễnh xùy một tiếng.

"Thật đó."

"Cậucách gì? Chẳng lẽ lại biến ra cái ghế?"

Tần Mặc hứ một tiếng: "Không tin thì thôi vậy, em cứ nhìn đầu người ta đi, tôi nhìn thấy các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 anh lính kéo quốc kỳ rồi thể sẽ miêu tả lại cho em một chút."

Diệp Mân nghi ngờ nhìn anh, cuối cùng cũng bị lay động: "Rốt cuộc là cậu có cách gì?"

Tần Mặc khoanh tay: "Không nói cho em biết, trừ khi em cầu xin tôi."

Ha ha!

Diệp Mân thầm nghĩ chắc chắn anh nói hươu nói vượn, mặc kệ anh.

Đúng bảy giờ, đám người trước mặt gần như kích động muốn tiến lên phía trước.

Mọi người nhao nhao nhìn về phía trước, Diệp Mân chỉ nhìn thấy đầu người đen nghịt.

buồn bực nghĩ, xem ra chỉ thể đợi cờ đỏ lên cao rồi nhìn.

Đúng thật muốn dáng dấp cao mà!

Đúng lúc nàychợt nghe Tần Mặc bên cạnh nói: "Lên đây đi!"

quay đầu nhìn lại, thấy anh ngồi xổm xuống, tay chỉ vào bờ vai của mình.

Diệp Mân nhìn anh từ trên cao xuống: "..."

"Nhanh lên!"

Diệp Mân hơi do dự, nhìn xung quanh quả thật có người ngồi trên vai, nhưng chỉ toàn trẻ con.

Lâm Khải Phong đang nhón chân gian nan nhìn quanh, liếc về bên này cười nói: "Diệp Mân, cậu không lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thì tôi lên đó!"

Tần Mặc: "Cút!" lại ngẩng đầu nhìn cô gái đang do dự, "Nhanh lên nào!"

Cuối cùng Diệp Mân vẫn bước đến ngồi lên vai anh, nói: "Vậy cậu cẩn thận nha, tôi không muốn ngã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 xuống đâu."

Tần Mặc đỡ lấy chân cô, khẽ cười, đứng lên nói: "Em thì nặng bao nhiêu chứ, một tay tôi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nâng lên được."

Diệp Mân: "Đừng chém gió nữa! Nói như cậu thì trâu cũng lên trời được rồi!"

Mặcngữ khí bình tĩnh nhưng giờ phút này ngồi trên vai anh, trái tim lại nhịn không được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đập loạn.

Độ cao thay đổi, tầm nhìn bỗng nhiên khoáng đạt hơn.

Ngay lúc nhạc dạo quốc ca vang lên, cả quảng trường ồn ào lập tức yên tĩnh, không khí trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 trang nghiêm.

Theo tiếng hát quốc ca vang dội, cờ đỏ năm sao chậm rãi giương lên trong nắng sớm.

Đây là lần đầu tiên Diệp Mân nhìn thấy cảnh tượng ào ào sóng dậy, kích động lòng người như thế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Bọn họ nói không sai, đây đúng là phương thức ăn mừng ý nghĩa.

nghĩ, mặc kệ tương lai thất bại hay thành công, cả đời sẽ nhớ kỹ phút giây ngắn ngủi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 này.

Mấy phút sau, quốc tung bay trên không trung, mặt trời cũng chiếu sáng trên đầu.

Lễ thượng cờ kết thúc.

Bầu không khí quảng trường lại khôi phục sự huyên náo.

Lúc này Diệp Mân mới ý thức mình vẫn còn ngồi trên vai Tần Mặc, vội nói: "Mau thả tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 xuống đi."

Tần Mặc nắm chặt hai chân cô, ngẩng đầu lên nhìn: "Thả cái thả, tôi cứ thế này vác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 em về. Tôi để em cưỡi lên đầu tôi, em phải trân trọng đó."

"Cậu bệnh không hả? Mau thả tôi xuống đi!"

"Không đấy!"

Dứt lời còn nhàn nhã váctheo đám đông đi ra ngoài.

Lúc này trời đã sáng rõ, gương mặt anh lại dễ khiến người ta chú ý, rất nhiều người nhìn bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 họ cười, thậm chí còn giơ điện thoại lên chụp ảnh.

Diệp Mân hận không thể đào cái hố chui xuống, vỗ đầu anh, thấp giọng nói: "Cậu nhanh lên đi!"

Tần Mặc cong môi không đáp, tiếp tục bước nhanh về phía trước.

Lâm Khải Phong bên cạnh cười ha ha: "Lão Tần, mặt Tiểu Diệp học đỏ bừng rồi, cậu mau thả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 người ta xuống đi!"

Tần Mặc lại ngẩng đầu: "Thật à?"

Còn không phải nữa hả?

Gương mặt trắng nõn của cô gái ửng hồng, đôi mắt đen láy hung hăng nhìn anh: "Cậu thả hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không?"

Tần thiếu gia nhướng mày: "Không thả!"

Khóe miệng Diệp Mân trầm xuống, hai tay nắm chặt lấy tai anh.

"Ai ui! Tôi thả tôi thả!" Hai tai anh vốn đông cứng trong gió lạnh lại bị nhẫn tâm nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chặt, Tần Mặc cảm thấy tai muốn rớt xuống tới nơi, nhanh chóng đầu hàng, thành thật ngồi xổm xuống. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Diệp Mân buông tay ra, nhảy xuống từ vai anh.

Tần Mặc xoa lỗ tai bị đau, vừa hít khí lạnh vừa nói: "Sao em hung dữ thế hả? Tai tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 suýt bị em nhéo rớt tới nơi."

Mặt Diệp Mân đã bớt ửng hồng, liếc nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng: "Đối phó với người thiếu đòn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cậu, đương nhiên không thể nương tay."

"Không phải chứ, em cũng nên chút lương tâm chứ, vừa rồi em không ngồi trên vai tôi, lấy thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hình một mét bốn lăm của em thìnhìn được lễ thượng cờ không?"

Một mét bốn lăm?

Tên lùn Lâm Khải Phong không nghe nổi nữa, lắc đầu thở dài nói: "Lão Tần, cậu đúng thậtthiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đòn. Tiểu Diệp học bá, cậu nói chúng ta nên làm bây giờ?"

Diệp Mân cười lạnh nói: "Xử theo luật!"

Tần Mặc thấy tình thế không ổn, nhanh chóng bịt hai tai chạy về phía lối đi ngầm.

Nhưng chung quy đoàn người phía trước quá đông, con đường chạy trốn thất bại.

Vì thế, trong lối đi ngầm của Quảng trường Thiên An Môn, phú nhị đại phá sản lần nữa lọt vào lưới của giai cấp vô sản, bị ba người liên thủ cuồng K một trận.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Hồng Dại, Hoa Hồng Dại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Hồng Dại Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Hoa Hồng Dại Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Hồng Dại full, Hoa Hồng Dại online, read Hoa Hồng Dại, Úy Không Hoa Hồng Dại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 54 — Hoa Hồng Dại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc