GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 56: Trở thành người lý tưởng trong lòng cô

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Editor: Dì Annie

Lúc trước Diệp Mân không chú trọng cách ăn mặc ít nhiềudo tâm phản nghịch. Nhưng bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 bắt đầu đi làm, chút tâm kia cũng tự nhiên không quan trọng nữa.

công tyquy tắc của công ty, đối mặt với cấp dưới, đồng nghiệp thậm chí truyền thông, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không thể cả ngày đều mang dáng vẻ của nữ sinh đại học.

Mặckhông cần phải đi theo phong cách quá thời thượng, nhưng sao cũng nên ăn mặc trang trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 một chút, cũng bắt đầu quen với việc trang điểm nhẹ.

Không biếtdo thay đổi cách ăn mặc hay nửa năm này đã trải qua quá nhiều chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngay cả bản thân cũng cảm giác mình thành thục hơn nhiều.

Đến công tycũng một mỹ nhân cổ cồn trắng* tiêu chuẩn.

*Nhân viên văn phòng (white-collar worker) thường làm những công việc ít nặng nhọc nhưng lương cao hơn những người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 lao động tay chân. Họ thường bác sỹ, luật sư, nhà quản lý, v.v. Từ này bắt nguồn từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 những chiếc áomi với những chiếc cúc trắngnhững người làm nghề trên thường mặc.

Tần Mặc bỗng nhiên ý thức được điều này.

Ngày cuối cùng làm việc của năm cũ, công ty mới mười mấy người mở cuộc họp, Diệp Mân phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 trách chủ trì cuộc họp, phân công kế hoạch công việc năm sau.

rất tận tụy với công việc, từ khi bắt đầu vào phòng thí nghiệm 603 đã như thế.

Nhưng tình huống khác nhau, ràng dáng vẻ nghiêm túc của cũng khác biệt.

Ngày trước ở phòng thí nghiệm, nữ sinh kỹ thuật cứng nhắc nội liễm* khiến cho người khác tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phục khẩu phục năng lực nghiên cứu khoa học của cô. Sau khi đến văn phòng, một team © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 leader nghiêm cẩn, tác phong nhanh nhẹn mạnh mẽ.

*đường nét không quá sắc sảo nhưng càng nhìn càng thấy cuốn hút

Cứ nghĩ rằng dáng vẻ giống sinh viên của cô không quản được nhân viên mới, nhưng chỉ trong mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ngày ngắn ngủi, cả nhóm nhân viên mới không ai là không phục cô.

Đương nhiên, bây giờ nhìn lại quả thậtcũng không còn giống sinh viên.

Trầm tĩnh, chín chắn.

Đương nhiên, cũng càng xinh đẹp.

Trong khoảng thời gian ngắn, đã lột xác.

Dường như Tần Mặc không nhớ nổi dáng vẻ của khi mới bước vào 603 nữa.

Đây bùa may mắn của anh, cũng may lão Vương đưa cô đến bên cạnh mình.

Quả thật anh không dám tưởng tượng, nếu như không cô, nửa năm qua liệu anh kiên trì nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 không, cho là kiên trì nổi nhưng thuận lợi đi đến hiện tại không?

"Được rồi, cuộc họp hôm nay đến đây thôi, mọi người thể tan ca sớm chuẩn bị về nhà ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tết, chúc mừng năm mới!"

"Chúc mừng năm mới!" Nhóm người trẻ tuổi vừa nhận chức vui sướng đáp lại.

Mọi người lần lượt ra khỏi phòng họp, Diệp Mân sắp xếp xong văn kiện trong tay, ngẩng đầu thấy Tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Mặc vẫn còn ngồi trên ghế nhìn mình đầy ý vị.

"Sao vậy? Giang Lâm Lâm Khải Phong đã đi rồi, cậu còn chưa đi hả?"

Tần Mặc: "Đợi em."

Diệp Mân cười khẽ: "Hôm nay cậu không về nhà ba mẹ à?"

Tần Mặc nói: "Không phải xe của em sáng mai sao? Đưa em đến ga tàu rồi tôi về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhà."

Diệp Mân hờ hững nói: "Không cần đâu, tôi về cùng Chu Văn Hiên."

Tần Mặc: "... À, hai người cùng quê."

Diệp Mân gật đầu.

Tần Mặc nghĩ ngợi, lại nói: "Vậy tối nay chúng ta cùng ăn bữa cơm đi, lát nữa đến siêu thị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mua ít thức ăn. Không phải em mua nồi lẩu mãi chưa dịp dùng sao? Hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phát huy tác dụng được rồi đó."

Lúc chuyển nhà, Diệp Mân ra dáng mua một chút đồ làm bếp, nhưng công việc bận quá, căn bản không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 tâm trí xuống bếp. Chuyển nhà hơn nửa tháng rồi nồi niêu xoong chảo vẫn còn mới tinh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

thế rất vui vẻ đồng ý lời đề nghị của anh.

Hai người mua hai túi lớn nguyên liệu nấu ăn siêu thị bên ngoài chung cư, Tần Mặc còn tiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thể mua một chai rượu đỏ.

Giang Lâm Lâm Khải Phong đã về nhà ba mẹ, chỉ còn lại hai người họ. Đến hôm nay thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 Diệp Mân đã quen với việc một mình cùng anh.

ngồi trên ghế pha, Tần Mặc cầm đệm ngồi đối diện cô, trên bàn trà nồi lẩu nhỏ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Diệp Mân điều chỉnh nhiệt độ nồi lẩu, cho đồ ăn vào, thuận miệng hỏi: "Đây là lần đầu tiên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đời cậu chung nhỏ đúng không?cùng Giang Lâm đã quen chưa?"

Bọn họ thuê căn hộ một phòng ngủ một phòng khách vốn để riêng, nhưng Giang Lâm không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ở một mình, cưỡng ép muốn cùng Tần Mặc.

Tần Mặc từ chối thẳng, đáng tiếc vô hiệu, Giang thiên tài thành công vào cửa.

Anh buồn cười nói: "Em thật sự coi tôi đại thiếu gia không chịu được gian khổ sao? Không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 điều kiện đây rất tốt à? Chỉ điều Lâm ca hơi phiền, buổi tối trước khi ngủ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thường xuyên kêu đói, đòi tôi nấu cho ăn. Không hiểu sao ăn mãi không thành một tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 mập."

Diệp Mân hơi bất ngờ: "Cậu còn biết chăm sóc người khác đấy?"

Tần Mặc lơ đễnh nói: "Trẻ con mà."

"Cũng không nhỏ nữa, đã 21 tuổi rồi."

"Cũng vậy thôi, lần sau tôi nhất định phải bắt cậu ấy học được cách nấu mì."

Hai người trò chuyện câu được câu không, hiếm khi thời gian nhàn nhã thế này.

Tần Mặc cảm thấy bầu không khí không tệ, nhất khi nhìn gò trắng nõn của gái dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phiếm hồng qua làn hơi của nồi lầu, anh động lòng, lấy chai rượu đỏ ra: "Chúng ta uống một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 ly đi, chúc mừng năm mới sớm."

Diệp Mân nhớ đến chiến tích đại của anh khi say, cười nói: "Cậu đừng uống đến điên cuồng đó." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Tần Mặc rót rượu cho hai người, nâng ly nói: "Em coi thường tôi quá rồi, uống một chén sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 say được?"

Diệp Mân cười: "Say cũng không sao, vừa hay tôi cái để chế giễu."

Tần Mặc cười gượng hai tiếng: "Bây giờ chúng ta nam quả nữ, nếu tôi thật sự say thì người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 gặp nguy hiểm em đó."

Diệp Mân xùy một tiếng: "Chỉ dựa vào cậu hả? Cậu còn thể làm chuyện xấu gì khác nữa không?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Tần Mặc trừng mắt, lạnh giọng nói: "Tôi thật sự làm chuyện xấu thì em muốn khóc cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chỗ khóc."

Diệp Mân khinh thường nguýt anh, chậm rãi vớt một muôi thịt bỏ vào bát anh: "Mau ăn của cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 đi."

Tần Mặc nhìn đồ ăn chất đầy chén nhỏ, lại nhướn mày nhìnnói: "Tôi nói này, bây giờ quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 hệ của chúng ta được coi gì?"

Diệp Mân nâng mắt nhìn anh, lãnh đạm nói: "Bạn học, cộng sự, bạn bè."

Tần Mặc: "Vậy em cảm thấy tôi bạn học, cộng sự, bạn thế nào?"

Diệp Mân nói: "Cũng không tệ lắm."

Tần Mặc mím môi, lại nói: "Vậy nếu... bỏ qua những quan hệ này, đơn thuần một người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 thì trong mắt em tôi người thế nào?"

Diệp Mân ngẩng đầu, cách làn sương của nồi lẩu nhìn anh, không trả lời ngay.

Tần Mặc trông chờ, đôi mắt màu hổ phách đào hoa bình tĩnh nhìn cô, chờ đợi đáp án của cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Sau một hồi lâu, cuối cùng Diệp Mân cũng khẽ mở đôi môi đỏ thắm, lãnh đạm phun ra hai chữ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 "Cẩu bức*."

*có nhiều nghĩa: lợi hại, ngu ngốc, hoặc mang ý nghĩa mắng người.

Tần Mặc: "..."

Anh vốn định phản bác, nhưng nhớ tới việc mọi người đều biết chuyện xấu của anh, thậm chí những chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 xấu của anh còn liên lụy đến người tội như cô, anh lập tức không sức lực nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 phản bác.

Diệp Mân nhìn anh: "Cậu người nào chính cậu không rõ ràng sao? Còn muốn nghe đáp án dễ nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 từ tôi nữa?"

Tần Mặc buồn rẫu bĩu môi, nhỏ giọng làu bàu: "Cậu cũng đừng thẳng thắn như vậy chứ."

Diệp Mân: "Lời nói thật thì không quá êm tai."

Tần Mặc nói: "Vậy cũng đừng nói thô tục chứ."

Diệp Mân nói: "Không còn cách nào khác, từ này hình dung chính xác nhất."

Ngực Tần Mặc lại trúng một mũi tên, anh nghĩ ngợi, lại thăm hỏi: "Trước kiaphải tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 loại đàn ông em ghét nhất không?"

Diệp Mân nhìn anh, nói: "Vẫn muốn nghe lời nói thật hả?"

Tần Mặc nhanh chóng khoát tay: "Được rồi được rồi! Chắc chắn là không phải lời tốt đẹp, không nghe cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 được."

Diệp Mân cười khẽ.

Tần Mặc suy nghĩ một lát, tiếp tục nói: "Tôi thừa nhận trước kia tôi rất xấu xa, nhưng tục ngữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223câu 'Con biết nghĩ lại quý hơn vàng', bây giờ tôi đãlãng tử quay đầu, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 này em không thể dùng tiêu chuẩn trước kia mà phán xét tôi."

Diệp Mân cười, "Ai biết có phải là cậu quay đầu hay không?"

"Đương nhiên quay đầu rồi!" Nói xong, Tần Mặc còn dùng sức quay đầu hai lần, "Em thấy chưa này?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Diệp Mân bị hành động ngu ngốc của anh chọc cười, hỏi: "Rồithể quay đầu bao lâu?"

Tần Mặc nói: "Em nói bao lâu thì bấy lâu."

Diệp Mân xùy một tiếng: "Vậy cậu xoay qua chỗ khác đừng nhúc nhích thử đi."

Tần Mặc coi thật nghiêng đầu sang chỗ khác không động đậy.

Diệp Mân ăn xong mấy đũa thức ăn, cuối cùng không nhịn được đưa tay đầu anh: "Được rồi, nhàm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chán quá đi."

"Không phải tôi đang chứng minh cho em đó sao?"

Diệp Mân nói: "Có ai chứng minh như vậy không? Cái này gọi là láu cá, tội thêm một bậc."

Tần Mặc vội vàng ngồi ngay lại, yên lăng nhấp một hớp rượu đỏ, trịnh trọng nói: "Tôi sẽ chứng minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 cho em thấy."

Diệp Mân im lặng nhìn anh, không nói gì.

Ăn xong nồi lẩu đãchín giờ. Một ly rượu đỏ không hề khiến Tần Mặc say, không chỉ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 say còn tỉnh táo chủ động thu dọn chén đĩa.

Đợi anh ra khỏi nhà bếp, người ngồi trên ghế pha chẳng biết từ lúc nào đã nằm nghiêng người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 nhắm mắt lại.

"Diệp Mân!"

Tần Mặc gọi một tiếng, không phản ứng mới xác địnhđã ngủ thiếp đi.

Anh đi qua ngồi bên gót chân cô, cũng không biết do ăn lẩu hay uống rượu đỏ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 của gái ửng hồng, hấp nhẹ nhàng hiển nhiên đã ngủ say.

khoảng cách gần như vậy anh mới phát hiện dưới hốc mắt một tầng màu xanh nhàn nhạt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 chắc quá mệt mỏi.

Thực tế, cường độ công việc của mấy ngày qua đến đàn ông còn không chịu đựng nổi, huống chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223 con gái.

Nhưng trước giờ chưa từng than mệt mỏi.

Anh luôn cảm thấy dường như nguồn năng lượng tận.

Nhưng rốt cuộc cô cũng chỉ một gái.

Bất cứ từ ngữ ca ngợi nào cũng không thể hình dung hếtgái một trong hàng vạn người này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.223

Hẳn xứng đáng với người đàn ông tốt nhất trên thế giới.

anh ngày trước, đúng quá hỏng.

Anh đưa tay nhẹ nhàng gạt tóc trên trán ra.

Nhìn gương mặt đã nhìn qua số lần kia, trái tim anh không nhịn được đập loạn.

Cuối cùng không nhịn được nữa, anh tiến lên trước hôn nhẹ lên môimột chút.

Coi nhưlần sau cùng anh làm chuyện xấu vậy.

Rồi sẽ có một ngày, anh trở thành người lý tưởng trong lòng cô.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Hồng Dại, Hoa Hồng Dại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Hồng Dại Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Hoa Hồng Dại Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Hồng Dại full, Hoa Hồng Dại online, read Hoa Hồng Dại, Úy Không Hoa Hồng Dại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 56 — Hoa Hồng Dại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc