GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 63

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Phản ứng đầu tiên của Cao Hoàn là mừng như điên. Lần trước khi biết Lý Mục phụng chỉ phải đi Nghĩa Thành khai hoang khai thành, Cao Hoàn thèm thuồng tới mức nước dãi như sắp rớt ra đến nơi, nằm mơ cũng muốn được đi theo Lý Mục. Cho dù để cậu làm một tiểu binh dẫn ngựa cho huynh ấy thôi thì cậu cũng cam tâm tình nguyện.

Thử nghĩ xem, đi theo một chiến thần một không hai thâm nhập vào bắc địa, gây dựng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 địa phương ngàn dặm khô cằn hoang thành một trấn kế binh cho ngày sau hưng binh đi Bắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phạt, đây một sự nghiệp to lớn đại bực nào.

Cứ nghĩ đến thôi trong lòng cậu nhiệt huyết dâng trào cuồn cuộn.

Nhưng tiếc cậu biết phụ của cậu sẽ không cho phép cậu đi, Mục cũng chưa chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chịu nhận cậu – đến nay, cậu vẫn không thể nào ôm được tảng đá lớn đi lại tự nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được, rằng lần đó sau khi trở về cậu vẫn luôn lén lút luyện tập suốt.

Mục đã đi được hơn một tháng rồi, Cao Hoàn từ chán chường thất vọng dần dần biến thành tuyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vọng, đột nhiên được a tỷ gọi tới muốn mình đưa tỷ ấy đi Nghĩa Thành, mình thể nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19hội cậy nhờ Mục, suýt chút nữa cậu đã nhảy dựng lên hoan hô thành tiếng rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Cậu biết đường đi Nghĩa Thành.

Từ Ba quận dọc theo sông Tây Hán qua Lương Châu ra khỏi Thục, rồi lại tiếp tục đi về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Bắc, gần Cừu Trì Lũng Nam, đó vị trí Nghĩa Thành.

Con đường Mục đi, ở trong đầu cậu cũng đã ảo tưởngsố lần rồi.

Cậu gật đầu ngay tắp lự, nói câu “a tỷ yên tâm, cứ giao cho đệ, đệ đi sắp xếp ngay”. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Cậu sốt sắng chuẩn bị đi, ra đến cửa thì lại bước chậm lại, cuối cùng đứng hẳn lại. Con đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi lên phương Bắc này khả năng đụng phải chủ lực của Hạ Yết tuy không lớn nhưng cả chặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đường quanh co khó đi, nhỡ đâu gặp phải nhóm lưu binh hay đạo tặc cũng rất khó nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trước được.

Bản thân cậu thì không sợ, đánh không lại thì bỏ chạy, nhưng nếu mang theo a tỷ đồng hành, cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không thể không suy xét vấn đề an toàn được.

Cậu do dự hồi lâu rồi quay lại, nói:

– A tỷ ơi, đệ rất chi là muốn giúp tỷ, nhưngđệ chẳng thân binh, một mình đệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đưa tỷ đi, nhỡ đâu trên đường gặp chuyện gì…

Mặt cậu xấu hổ mà đỏ bừng lên.

Nghĩ đến đại huynh vào tầm tuổi này của mình đã thống lĩnh ngàn quân rồi. Bản thân mình lại rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dụng, đừng nói thân binh, ngay cả tảng đá còn chẳng nhấc lên được, hic…

Thế đệ đi mượn một đội thân binh từ chỗ đại huynh đi, cứ nói muốn đi Quảng Lăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thăm nhịphụ, cần hộ tống đệ qua sông.

Cao Hoàn không dám nhìn a tỷ, sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của nàng thì lại nghe nàng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thế. Cậu ngước nhìn lên, thấy nàng mỉm cười nhìn mình, tức thì mọi bế tắc như được giải, mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sáng bừng lên.

A tỷ, tỷ chờ nhé, đệ đi mượn liền.

Cao Hoàn đi ra lập tức đi tìm Cao Dận, nói y như Lạc Thần đã bảo, mắt đầy trông chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hy vọng.

Cao Dận liếc cậu một cái.

Lục đệ này từ trước tới nay luôn chẳng ưa Quảng Lăng, một lòng muốn đi theo Lý Mục, lúc nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cũng thể hiệnrành rành ra mặt, y cũng biết tỏng từ lâu rồi.Mục đi Nghĩa Thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một cái, cậu ta cả ngày thở ngắn than dài, mặt mày ê chẳng sức sống, lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại chạy đến mượn binh của mình, nói muốn đi Quảng Lăng, ai tin được á?

Vừa hay qua một thời gian nữa huynh cũng phải đi đến đó. Đệ chờ mấy ngày nữa rồi đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 theo huynh luôn thể. Cao Dận nói.

Cao Hoàn vừa nghe thế mắt choáng váng, nhưng sao chịu từ bỏ, đuổi theo bám lấy Cao Dận, nói mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 muốn đi ngay, không thể chờ được.

Cao Dận nhìn cậu, cười như không cười:

Nếu như huynh không cho mượn, phải đệ lại muốn lấy trộm phù ấn của huynh không?

Cao Hoàn mặt nóng bừng, ngượng ngùng nói:

Sao đại huynh không tin đệ? Lần trước do tình thế cấp bách đệ mới phải dùng hạ sách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đó. Lần này đệ thật sự muốn đi Quảng Lăng để rèn luyện, đại huynh cho đệ mượn người đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mà, đệ không chờ được đâu.

Cao Dận chuyển sang nghiêm túc, nhìn thẳng vào người em trai:

Chút đạo hạnh này của đệ còn muốn gạt huynh? Đệ lại muốn lén lút đi Nghĩa Thành đúng không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Đừng nữa. Qua mấy ngày nữa huynh dẫn đệ đi Quảng Lăng!

Nói xong, y bỏ đi ngay.

Lạnh lùng không khác nước đá mùa đông dội vào đầu.

Nhìn huynh trưởng đi rồi, Cao Hoàn vẫn không cam lòng, đuổi theo.

Đại huynh ơi! Đệ là muốn giúp a tỷ. Tỷ ấy muốn đi Nghĩa Thành đó. Chẳng phải huynh thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 a tỷ nhất đó sao. Huynh không giúp tỷ ấy, không cho mượn mấy thân binh được à?

Trong lòng cậu thấy rất oan cho Mục, vừa kích động một cáigào lên:

Mục phụng chỉ lên phương Bắc, nếu như thành công chính lập nên công lao sự nghiệp thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thu cho Đại Ngu ta. Huynh ấy từ bỏ phú quý Nam Triều, chỉ mang hơn ngàn nhân lao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tới hiểm cảnh, bực trí tuệ khí phách này Nam Triều ta ai thể bằng huynh ấy? Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19phụ lại đúng vào lúc này đón a tỷ về nhà. Hừ! Đừng tưởng đệ không biết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ràng phụ không xem trọng huynh ấy, mượn cơ hội này muốn từ bỏ hôn sự đây. Huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ấy đã Đại Ngu ta dãi gió dầm mưa, gian khổ khi lập nghiệp, ấy thế Cao gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chúng ta sau lưng lại đối xử với huynh ấy như thế, thật quá bất công! May © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 a tỷ tình thâm đại nghĩa, muốn đi Nghĩa Thành bầu bạn với huynh ấy. Đạo đức tốt như thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lẽ nào đại huynh không chút nào dao động hay sao?

Cao Dận lộ vẻ ngạc nhiên quay trở lại, nhìn Cao Hoàn đang kích động phừng phừng, trầm ngâm một lát, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bỏ mặc cậu ta xoay người rời đi.

Y đi tìm Lạc Thần, nói lại chuyện vừa rồi Cao Hoàn đi tìm mình, hỏi nàng:

A Di, những Lục lang nói thật phải không?

Lạc Thần đã đoán được Cao Hoàn không thể giấu đại huynh được, vừa rồi vẫn luôn đợi y tới tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mình, thế gật đầu thừa nhận.

A Di à, với tài năng chiến lực của Mục, đương thời người thể địch nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lẽ cũng chỉ có Mộ Dung Tây của phương Bắc. A huynh thật lòng bội phục nó. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phụ đã đến Kinh Khẩu đón muội về nhà rồi hẳn đã suy nghĩ rất kỹ. A huynh chỉ sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không thể tự tiện làm chủ đồng ý cho muội đi Nghĩa Thành được. Muội cũng đừng có suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 này nữa, an tâm trong nhà đi.

Còn nếu như muội chuyện muốn nói với Mục, đại huynh thể gửi thư cho muội, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được không?

Y suy nghĩ một chút, nói tiếp.

Lạc Thần nói:

Muội cảm ơn ý tốt của đại huynh. Nhưng muội cần thiết phải đi Nghĩa Thành một chuyến. Huynh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giúp muội, muội không miễn cưỡng huynh, tự muội nghĩ cách đi được.

Cao Dận cùng Lạc Thần nhìn nhau một lát, thấy nàng rất bình tĩnh, cũng không khóc không làm nũng, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một đêm dường như không phải người em gái mình quen thuộc nữa, đang lúc do dự, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nghe tiếng Cao Hoàn gào to:

Đại huynh ơi, nếu như huynh không giúp bọn đệ thì thôi, cũng không đi mật báo đâu đấy. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 huynh dám đi mật báo, đệ với a tỷ cả đời này sẽ xem thường huynh.

Cao Dận lườm cậu em cháy mắt, xoay người bỏ đi.

Cao Dận vừa đi, Cao Hoàn lại hối hận lo lắng nữa, nhìn a tỷ, nàng lại làm như việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã thành công, gọi thị nữ bắt đầu thu dọn hành chuẩn bị khởi hành, trong lòng sốt hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cả lên, lại rất khó hiểu, miệng nói:

A tỷ, tại đệ dụng làm hỏng chuyện. Đệ thấy đại huynh chẳng đáng tin cậy…

Cậu như con kiến ở trong chảo nóng cứ đi vòng quanh trong phòng, đột nhiên mắt sáng lên.

Nếu không nhân lúc phụ mẫu còn không biết, chúng ta đi trước nhể. Đệ đi mượn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chỗ Hiệp nhé. Chỉ cần nhắc đến tên của tỷ phu, mượn mấy binh thôi, lẽ nào ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không cho mượn.

Hiệp từng thống lĩnh Túc Vệ Doanh, hiện giờ đã thăng quan thăng hàm, chưởng quản Kiến Khang đô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vệ.

Lục Lang, cháu đúng gan lớn. Lần trước cấm túc cháu còn chưa thấy đủ, có phải thế không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Bên ngoài cửa đột nhiên tiếng gầm lên, cửa bị đẩy ra.

Cao Hoàn giật thót mình quay đầu lại, thấy Tiêu Vĩnh Gia đứng ngoài cửa, mặt mày sầm sì, Cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Kiệu đứng bên cạnh cũng gườm gườm nhìn mình, vẻ mặt đầy không vui. Lại thấy Cao Dận đứng sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hai người họ, tức thì ngậm miệng.

Lạc Thần đang ngồi bên mép giường gấp y phục cùng với thị nữ. Thị nữ thấy thế lộ vẻ hoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sợ, dừng lại. Còn nàng chỉ quay lại nhìn bên ngoài cửa, rồi lại tiếp tục xếp gấp quần áo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Tiêu Vĩnh Gia bước vào trong phòng, nhìn Lạc Thần một lúc, hỏi:

A Di, con làm vậyý gì?

Lạc Thần dừng lại, từ từ đứng lên nhìn cha mẹ, nói:

– Cha mẹ đã biết rồi, vậy con cũng không giấu nữa. Con muốn đi Nghĩa Thành. Mong cha mẹ đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngăn cản ạ.

Cao Kiệu nói:

Đừng nói đường xa xôi, đường đi hung hiểm, đường phẳng an toàn thì con cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được đi. Trước kia cha sai đã gả nhầm con đi. Nhưng giờ đã nói rồi, cha mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã nói cho con rồi mà. A Di à, đạo bất đồng bất tương vi mưu, huống chi phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thê cả đời.Mục không phải người đồng đạo với Cao thị! Lúc trước không biết thì thôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhưng giờ đã biết rồi, cha không thể mắc sai lầm lần nữa cứ trơ mắt nhìn con bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Mục kia liên luỵ làm lỡ cả một đời được.

Cao Dận cũng tiến lên nói:

A Di, mong muội đừng trách đại huynh. Muội còn nhỏ tuổi, Lục lang càng bướng hơn. Tốt nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 muội nên nghe lời ngoan ngoãn lại trong nhà, có được không?

Lạc Thần không nói gì, chỉ nhìn Tiêu Vĩnh Gia, nói:

Mẹ ơi, con mấy lời muốn nói với mẹ.

Cao Kiệu còn muốn nói thêm nữa lại bị Tiêu Vĩnh Gia ngăn lại.

Mọi người ra ngoài trước đi.

nhìn con gái, nói.

Cao Dận bất đắc rời khỏi phòng.

Cao Hoàn thì lầu bầu:

Cháu thật không hiểu. Tỷ phu anh hùng cái thế, lại đang đi làm việc cho triều đình, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nói cứ như người

Cậu còn chưa nói hết, thấy vẻ mặt tức giận bừng bừng của Cao Kiệu, hai mắt toé lửa bắn về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phía mình, đầu lưỡi cứng lại, không dám nói thêm nữa, cụp đầu xuống chán chường đi theo Cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Dận đi ra ngoài.

A Lệnh, nàng đừng răn dạy quá, cứ nói nhỏ nhẹ với A Di được.

Cao Kiệu không yên tâm, đi đến bên thê tử thấp giọng dặn dò, nói xong lại nhìn con gái, thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dài, chắp tay sau lưng đi ra ngoài.

….

Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con.

A Di, con như thế sao? Vốn mẹ thấy con cũng đã bình tĩnh lại, tại sao đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Kinh Khẩu về con lại đổi ý soành soạch như thế? Nếu biết từ đầu mẹ đã không cho con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi rồi.

Lạc Thần nói:

Mẹ, mẹ đừng hiểu lầm ạ. Con đi Kinh Khẩu, mẹ chồng không những không giữ con lạingược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại còn khuyên con buông chuyện cũ, sau này đừng nhớ đến con trai mẹ chồng nữa.

Tiêu Vĩnh Gia ngẩn ra.

Nếu như thế, sao con còn muốn đi Nghĩa Thành?

bước tới cầm tay con gái dẫn nàng ngồi xuống bên giường, liếc nhìn bộ quần áo vừa được gấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gọn trên giường, thở dài.

– Không phải mẹ cưỡng chế tách hai con ra, là mẹ thật sự không nhìn thấy tương lai của nó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lập chí Bắc phạt, đó vốn là hy vọng xa vời. Huống chi còn tâm tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lập! thần tử của Nam Triều, muốn đạt được mục đích này nhất định phải lật đổ triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đình, bằng không làm sao làm được. Lúc cha con đề cập với mẹ, mẹ ban đầu cũng không tin. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Nhưng buổi tối hôm đó mẹ đã hỏi thẳng nó, không hề phủ nhận.

A Di con yêu, bệ hạ dù vô năng nhưng cũng cậu ruột của con. Không Đại Ngu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thì không tất cả mọi thứ của con hôm nay. Cha con tuyệt đối không dung thứ cho kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dị tâm như đâu.

Tiêu Vĩnh Gia mày nhíu chặt, xuất thần một lát.

Hơn nữa là,cho mẹ có thể buông bỏ những thứ này, nhưng dựa vào một mình Mục, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 với thế đạo hiện nay, bên ngoài Hồ địch, bên trong có môn phiệt, dưới áp lực trùng trùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đó, làm sao ngăn được cơn sóng dữ mà xoay chuyển được càn khôn đây?

Đâu chỉ mỗi tiền đồ thôi đâu. Nếu Lý Mục không quay đầu lại thì chỉ con đường chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mà thôi. Con trách mẹ thế nào, mẹ cũng nhất quyết không cho conbên đâu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Lạc Thần lắc đầu.

Mẹ ơi, tấm lòng của cha mẹ đối với con, con biết mà. Nhưng con nhất thiết phải đi mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ạ. Con phải gặp mặt huynh ấy để hỏi cho rõ ràng.

Con còn nhớ vào đêm xem thủy triều Kinh Khẩu, huynh ấy từng nói với con, tương lai nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như một ngày nào đó người trong thiên hạ coi huynh ấy kẻ địch, huynh ấy cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không làm tổn hại đến con với cha mẹ. Lúc đó con không biết tại sao tự dưng huynh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại nói thế. Giờ thì con đã thoáng hiểu được rồi.

Nhưng con muốn chính miệng huynh ấy phải giải thích thỏa đáng cho con. Nếu huynh ấy từ lâu đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tâm đó, thế tại sao cứ ép cưới con cho bằng được. Cưới con rồi, sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vứt bỏ con đi? Một ngày nào đó huynh ấy thật sự đi làm loạn thần tặc tử, lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nào huynh ấy không làm tổn hại đến con cha mẹ?

Nước mắt nàng trào ra, nàng đưa tay lau đi.

Mẹ, dù là con với huynh ấy thật sự đoạn tuyệt thì cũng nên nói cho ràng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con không cần huynh ấy không phải huynh ấy cứ thế bỏ lại một câu nói suông với con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rồi đi như thế.

Nàng đứng lên, đi đến trước mặt Tiêu Vĩnh Gia, quỳ xuống.

Mẹ ơi, con đã quyết tâm rồi, con nhất định phải đi, giáp mặt với huynh ấy để nói rõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ràng. Nếu không con sẽ đêm đêm không ngủ yên, cuộc sống khó an ổn.

Nếu như cha mẹ không chịu, trừ phi giam cầm con cả đời, bằng không chỉ cần có cơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hội con sẽ đi. nếu đi con sẽ không bảo Lục lang đi nhờ đại huynh giúp đỡ nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đâu.

Tiêu Vĩnh Gia yên lặng.

đã hiểu.

Con gái chắc đã biết nếu mình lên tiếng nói muốn đi Nghĩa Thành, mình với trượng phu chắc chắn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phản đối, cho nên mới mượn lời Cao Hoàn Cao Dận bày tỏ quyết tâm của mình với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trượng phu. nhìn con gái yêu đang quỳ gối trước mặt mình. Khuôn mặt thanh tú xinh đẹp như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hoa ngày càng gầy đi, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt này đang đỏ bừng kích động. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của con gái, nơi đó giống như hai cụm lửa đang bùng cháy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Tiêu Vĩnh Gia cũng không biết, con gái ngoan ngoãn từ nhỏ, vui thì cười, buồn thì khóc, thích làm nũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 với bản thântrượng phu không ngờ lại che giấu một mặt tính cách bướng bỉnhmạnh mẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như vậy.

Trong hoảng hốt, Tiêu Vĩnh Gia như nhìn thấy một bản thân khác trước đây của mình.

rất lúng túng không biết phải làm sao, theo bản năng muốn tiếp tục phản đối. Thế nhưng chữ “không” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại không thể nào thốt lên được thành lời.

chợt nhớ đến một con chim mà mình đã từng nuôi dưỡng. bộ lông màu ngọc bích, tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hót rất vui tai, rất yêu thích. Nhưngtrong cung người hiểu được loài chim này, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rằng loài chim này rất hung dữ, nếu như bị nhốtsẽ đau buồn chết. không tin, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cho lồng vàng và cho ăn những đồ ăn ngon, không hề tin những lời người kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nói.

Con chim hót ngày đêm, tuyệt thực tuyệt nước, thậm chí đập đầu vào lồng, máu tươi đầm đìa, cứ thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mấy ngày, đợi khi không đành lòng mà thả ra, thì con chim đã đã hấp hối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chết ngay trong đêm.

Tiêu Vĩnh Gia chậm chạp đứng lên, nói:

Để mẹ suy nghĩ thêm đã.

….

Sáng sớm ngày hôm sau, Cao Hoàn cả một đêm cào tâm cào phổi đột nhiên nhận được tin tức. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mẫu của cậu đã đổi ý, đồng ý cho cậu hộ tống a tỷ đi Nghĩa Thành rồi. Đương nhiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không chỉ một mình cậu, đồng hành còn vệ đội của trưởng công chúa nữa. Dẫn đội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Phàn Thành từng là dũng tướng sa trường, thủ hạ hai trăm người, toàn bộ trang bị tụ nỏ, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19tinh binh.một vệ đội hộ tống như thế, chuyến đi này nhất định bình yên sự. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Đồng thời truyền đến còn một tin tức khác.

Đó chính phụ vẻ như rất bất mãn với quyết định này củamẫu, nghe nói sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sớm tinhhai người đã tranh chấp gay gắt. NhưngCao Hoàn lại chẳng hề quan tâm về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chuyện này.

Điều khiến cậu bất ngờ hơn cả là, ngay vào thời điểm cậu cho rằng mình đã vọng được ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngoài thì sự việc lại chuyển biến 180 độ như thế. mẫu đã mở miệng rồi, với kinh nghiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cuộc sống đầy nông cạn của mình, Cao Hoàn đã chắc chắn chuyến đi Nghĩa Thành này chắc trong tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trăm phần trăm rồi.

Cao Hoàn mừng như điên, chạy đến trước mặt a tỷ, thấy nàng đã thu dọn đồ đạc xong hết rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thấy cậu đến thì cười hoi cậu đã chuẩn bị để lên đường chưa.

Bởi thế, vào một ngày tháng Ba, Cao Hoàn mang theo sự ngưỡng mộ cực độ đối với bá mẫu trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 công chúa, phớt lờ vẻ mặt âm trầm đen của bá phụ cưỡi trên con tuấn hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tống a tỷ ngồi trong xe, thỏa thuê mãn nguyện đi ra khỏi Kiến Khang, đến bến đò, đi lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một chiếc thuyền lớn.

Thuyền lớn sẽ đi về phía Tây dọc theo sông với một đội tàu vận chuyển quân lương, sau khi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Kinh Châu thì lại lên bờ bắc, đến Ba quận, sau đó lại đi theo con đường hành quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cậu đã tưởng tượng rasố lần đi về phía Bắc, để đi đến một nơi mà cậu vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 luôn khát khao được đến, chính quận Nghĩa Thành.

Cao Kiệu đứng bến đò nhìn theo chiếc thuyền lớn được bao quanh bởi đội thuyền vận chuyển quân lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giương buồm dần dần đi xa, biến mất nơi cuối sông.

Ông quay sang nhìn thê tử, thấy bà vẫn mãi dõi theo hướng con gái đã đi, bất mãn trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giờ phút này vẫn chưa tiêu tan, nhíu chặt hai hàng lông mày, không nói năngbỏ mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại, chắp tay sau lưng đi thẳng đến Đài Thành.

Đêm khuya, gần giờ Tuất Cao Kiệu mới kết thúc một ngày triều sự trở lại Cao phủ. Ông cứ tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rằng sau trận cãi hôm nay, thê tử đã trở về Bạch Lộ rồi. Cao Kiệu bụng đầy tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sự đi vào trong phòng, lại bất ngờ thấy vợ vẫn còn đây.

vẫn còn để búi tóc, y phục chưa đổi, ngồi ngay ngắn với trong phòng, hình nhưđang đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mình.

Cao Kiệu ngẩn ra, nghĩ đến cảnh sáng naynhất quyết thu xếp con gái đi Nghĩa Thành bất chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sự phản đối của mình, lửa giận trong lòng lại nổi lên, mặt sầm xuống, cũng không vào, chỉ đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đó lạnh nhạt nói:

Cũng muộn rồi, nàng còn chưa đi nghỉ à?

Tiêu Vĩnh Gia nhìn ông rất chăm chú, hai mắt không chớp mắt.

Cao Kiệu thấy không nói lời nào, lại bị nhìn thẳng thắn lâu như thế, dần dần thấy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được nhiên, đi vào nhíu mày nói:

A Lệnh, không phảita trách nàng, nhưnglần này nàng quá liều lĩnh rồi. Nếu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cái khác, cho Mục có bất kính với ta, ta cũng sẽ không mang con gái về nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như thế. Nàng cũng không còn trẻ nữa, đã không còn cái tuổi thể làm tùy thích được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vì sao nàng vẫn cứ mãi không hiểu chuyện, cứ mãi tùy hứng không thay đổi vậy. Đã 20 năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rồi, nàng chẳng chút tiến bộ nào cả. Nàng khiến cho ta quá thất vọng.

Khi càng nói về sau, ông tỏ vẻ rất đau xót.

Tiêu Vĩnh Gia vẫn nhìn ông như thế, dường như không hề để tâm đ ến những lời răn dạy này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của ông.

Cao Kiệu cảm thấy cùng bất lực, ôm trán thở dài.

– Thôi thôi, con gái đã đi rồi, ta cần phải nói cái này với nàng. Nàng đi nghỉ ngơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi, ta đi thư phòng.

Ông xoay người định đi, lại thấy Tiêu Vĩnh Gia chợt nở nụ cười với mình.

Những ngọn nến trong phòng tỏa sáng rực rỡ, vốn đã làm cho làn da củarạng rỡ, nhưng nụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cười này lại càng rạng rỡxinh đẹp hơn.

Cao Kiệu không tự chủ được dừng lại, khó hiểu nhíu mày:

sao nàng lại cười?

Cao Kiệu, tôi biết mình vẫn luôn thất vọng về tôi. Tôi chính người như thế, cả đời này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lẽ không thể nào thay đổi được. Không bằng để tôi nói cho mình biết, không lâu trước đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tôi còn giết một người. phải mình muốn đưa tôi đi Đại Lý Tự, đại nghĩa diệt thân, lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chính pháp kỷ không?

Tiêu Vĩnh Gia thu lại nụ cười, nhìn vào ông, nói sâu xa.

Cao Kiệu nhìn thê tử, lông mày chau lại càng chặt.

A Lệnh, nàng đang nói lung tung gì đó?

Tôi không nói lung tung.

Tiêu Vĩnh Gia nhìn vẻ mặt đ ĩnh đạc chính khí của trượng phu, ánh mắt trở nên mông lung.

– Chu Tễ Nguyệt. Chu Tễ Nguyệt chính bị tôi gi3t chết.

nhấn mạnh từng câu từng chữ.

Cao Kiệu chấn động, sững sờ tại chỗ một lúc rồi sực tỉnh, bước nhanh đến bên thê tử.

A Lệnh,phải nàng đang nói lung tung không? Sao lại là nàng giết được?

Ông dường như không yên tâm, đưa tay lên muốn sờ trán bà.

Tiêu Vĩnh Gia tránh bàn tay của ông.

Mình không hề nghe nhầm đâu, ta tôi giết. Ngày đó ta ý đồ dụ dỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Lý Mục, hẹn đi Thanh Khê Viên, bị tôi biết được. Tôi quá giận giữ xông đến đó, xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ra tranh chấp với ta. Tôi cầm kiếm trên tay, ta muốn đoạt kiếm của tôi, chân không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đứng vững mà bị ngã nhào tới, kiếm của tôi đâm vào cổ ta,ta đã chết trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tay tôi như thế đấy.

Cao Kiệu yên lặng nhìnmột lát, hỏi:

Vậy trận hỏa hoạn kia thì sao? Tại sao lại có hỏa hoạn?

Mục đuổi tới đưa tôi trở về, đã giúp tôi phóng trận hỏa hoạn kia để che © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giấu sự việc.

Cao Kiệu hoảng sợ đến ngây người, biểu cảm cứng đờ bất động tại chỗ.

Năm đó tôi hại chết Thiệu Ngọc Nương, bây giờ tôi lại giết một người nữa. Mình thể tố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cáo tôi đến Ngự tiền, cũng có thể hưu tôi. Tôi sẽ không trách mình, càng không cưỡng ép mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tiếp tục làm vợ chồng với tôi.

Trong phòng trở nên yên tĩnh.

Thôi…Nghe nhữngnàng nói, nàng cũng không ý giết ta…Sự việc đã qua rồi, cứ cho qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được…

Sắc mặt của ông vẫn cực kỳ khó coi. Sau một lúc lâu mới nói một câu, từ giọng nói© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thể nghe ra khó khăn đến nhường nào.

Tiêu Vĩnh Gia hơi mỉm cười.

Cảm ơn mình.

Cao Kiệu nhìn thê tử, trong mắt hiện lên tia phức tạp. Cánh tay hơi cử động muốn chìa ra với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bà, nhưng đưa ra được một nửa lại chậm rãi thu về.

Cũng muộn rồi, nàng đi nghỉ đi…

Ông lẩm bẩm, quay người đi.

Mình từ đã, tôi vẫn còn một chuyện nữa

Đột nhiên giọng nói của Tiêu Vĩnh Gia cất lên

Cao Kiệu quay lại, thấy lấy ra một cái túi thơm từ trong tay áo, tháo xuống, đổ ra một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 miếng ngọc bội.

Ngọc bội kia sạch như mây, trên mặt khắc hoa văn mây tảo, vật trang trí thắt lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của nam giới. Chỉ là phía dưới nút thắt lụa chút phai màu, hẳnđã rất nhiều năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rồi. Tiêu Vĩnh Gia cầm ngọc bội trong tay, ngắm nghía một lúc rồi nhẹ nhàng đặt lên bàn, đẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 về phía ông.

Cao Kiệu, thứ này chắc mình vẫn ấn tượng đúng không? Quân tử so đức với ngọc. Thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 này xưa kia tôi ép lấy được từ chỗ mình, bây giờ tôi trả lại cho mình.

Cao Kiệumịt một lát mãi sau mới nhận ra. Ngọc bội này ban đầu chính là thuộc sở hữu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của ông đây mà. Ông cũng loáng thoáng nhớ ra được đóchuyện của rất lâu rồi, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một năm nào đó, khi Tiêu Vĩnh Gia mới chỉ mười ba tuổi. Đó cũng năm tổ chức hội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Khúc thủy lưu thương ấy, thế tử Cao thị trường kiếm phong lưu Nhạc Du Uyển đã tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gặp tiểu công chúa của hoàng thất. Dưới cây hoa đào, nàng ngạo mạn chặn ông lại, chỉ vào ngọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bội đeo bên hông của ông, nói hoa văn ngọc bội rất đẹp, muốn thợ ngọc trong cung khắc ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một miếng giống như thế, dùng xong sẽ trả, sau đó không cho ai phân trần đã lập tức lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đồ của ông đi.

Về sau miếng ngọc kia không hề được trả lại.

Về sau nữa, ông cũng cưới nàng, trở thành trượng phu của nàng.

Bao nhiêu năm qua như vậy, Cao Kiệu đã quên mất mình đã từng có một miếng ngọc bội như thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nào ngờvẫn luôn được Tiêu Vĩnh Gia gìn giữ.

Ông ngước lên nhìn thê tử, trên mặt lộ vẻ không hiểu:

A Lệnh à, nàng ý vậy?

Cao Kiệu, ngọc bội của mìnhnăm xưa tôi đã ép lấy được từ chỗ mình. Thứ không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của tôi thì mãi mãi không phải. Nay tôi trả lại cho mình.

Trong khoảng thời gian này, tôi vẫn luôn tự kiểm điểm bản thân. Năm đó vốn tôi đòi gả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cho mình, bao nhiêu năm qua, tôi đã không làm tròn bổn phận của một người vợ. Tôi biết mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cũng đã chịu đựng tôi nhiều năm rồi, tôi thật lòng xin lỗi mình. Giờ tôi đã nghĩ thông suốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rồi. Nếu như mình đồng ý hòa li với tôi, chúng ta lập tức hòa li. Nếu như mình e © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngại thanh danh, hoặc sợ con gái đau lòng muốn duy trì danh phận phu thê của chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ta, tôi cũng không vấn đề gì.

Mình đã sắp qua tuổi trung niên rồi dưới gối chỉ mỗi A Di. tôi làm chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trễ mình. Nếu như mình không muốn hòa li, sau này mình thể nạp thiếp, khai chi tán diệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cho Cao thị, để huyết mạch của mình cònchút hương khói.

Cao Kiệu ngây ra như phỗng, vẫn không nhúc nhích, hoàn toàn không phản ứng.

Tiêu Vinh Gia từ từ đứng lên, đi qua người ông, đi tới cửa thì quay đầu lại:

– Hôm nay sở tôi mặc kệ sự phản đối của mình cho phép con gái đi Nghĩa Thành, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bởi tôi biết con gái đã lớn rồi, tôi không muốn mọi chuyện của con cứ mặc chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ta sắp đặt. muốn đi thì cho đi. Tôi tin tưởng A Di, thị phi đúng sai con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tự phán đoán của nó.

– Mà phúc họa của mỗi người lại càng thường. Thí dụ như năm đó tôi yêu mình tha thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 điên cuồng, lúc gả cho mình, đó thời khắc hân hoan hạnh phúc nhất trong cuộc đời này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của tôi. Khi đó tôi chưa từng nghĩ rằng, rồi sẽ một ngày, tôi mình sẽ đi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nông nỗi này.

Nói xong,mở cửa bước ra khỏi bậu cửa, đi ra ngoài.

Hết chương 63

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 63 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc