GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 22

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Ngày Trùng Dương qua đi, đại quân vốn tạm trú bên ngoài thành bắt đầu lần lượt nhổ trại rời khỏi kinh thành.

Quân đội thuộc quân phủ Hứa Tiết trừ một số ít ra thì phần lớn đều chuẩn bị ngày mai trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 về Kinh Tương.

Dương Tuyên phụng mệnhlại, do hôn sự của Mục.

Chạng vạng tối, trong quân doanh náo nhiệt không hỗn loạn, đêm nghỉ ngơi cuối cùng, nhà bếp thêm món © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ăn, các món ăn phần lớn đều thịt rượu. Khắp nơi đều không khí thoải mái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thể thấy được bằng mắt.

Mục từ trong Viên Môn đi ra, thấy Cao Hoàn đã chờ đó thì đi đến, khẽ gật đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chào hỏi.

Cao Hoàn mặt mày rầuâu sầu, ánh mắt đã không còn sự rực sáng như trước nữa.

Tướng quân, phụ tôi đến, lời muốn nói với huynh. Huynh đi theo tôi.

Cậu tránh ánh mắt Mục, thấp giọng nói một câu rồi quay người đi luôn, bước chân vội vàng.

Mục đi theo cậu ta đến bên bờ Ẩm Mã, từ xa nhìn thấy Cao Kiệu đứng bên bờ sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đang nhìn mặt trời sắp lặn trên đỉnh núi xa. Gió thổi tung bộ râu, mái tóc cùng với góc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 áo của ông, ông lại như đang tập trung suy nghĩ đó.

Mục đi đến sau lưng Cao Kiệu, thi lễ với bóng lưng của ông:

Mục bái kiến Tướng công.

Cao Kiệu không động đậy, mặt vẫn hướng về mặt trời lặn bên kia, cho đến khi lặn xuống hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đỉnh núi mới chậm rãi xoay người lại, nhìn Lý Mục, nói:

Mục, ngươi có biết vừa rồi ta đang suy nghĩkhông?

Mạt tướng không biết ạ.

Ta đang nghĩ, hoàng hôn ta nhìn thấynơi này chắc cũng đang lặn ở bờ tây Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Hà. Nhưng ta đây nhìn nó, không biết cùng thời khắc này bên kia bờ Lạc người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đang nhìn lặn xuống sẽ ai đây?

Trong giọng nói của ông đầy vẻ ưu tư.

Mục chỉ im lặng.

Cao Kiệu nhìn hắn một lát, thở dài.

Mục, nói thẳng với ngươi, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đặt kỳ vọng vào ngươi rất cao. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Ngươi là tướng lĩnh trong quân có năng lực nhấtta từng thấy, ta tin chắc rằng tương lai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngươi sẽ trở thành báu vật của nước nhà. Nhưng ta không hiểu, sao ngay từ ban đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngươi đã trăm phương ngàn kế bám lấy câu nói kia của ta? Hành vi cầu thân của ngươi làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Cao gia ta, Lục gia, thậm chí Hứa gia đều trở thành người bị hại bị cuốn vào trong đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Toan tính của ngươi chắc chắn không đơn giản chỉ muốn làm con rể của Cao Kiệu ta. Hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ta gọi ngươi tới muốn hỏi ngươi, mục đích của ngươi gì?

Mục ngước mắt lên, nhìn Cao Kiệu đối diện.

Bẩm Tướng công, Mục không biết tự lượng sức mình cầu hôn lệnh ái, không khác ngoài lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 yêu mến của tôi.

Giọng hắn bình thản không chút gợn sóng.

Cao Kiệu nhíu mày nhìn chằm chằm vào hắn, cười lạnh.

Giỏi cho câu yêu mến! Một câu yêu mến của ngươi đúng là lý do khôn khéo nhẹ nhàng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại khiến cho tam đại gia tộc lại bởi sự xuất hiện của ngươi tổn hại nhau, nghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngờ lẫn nhau đấy. Bao nhiêu năm nay, hoàng thất cùng tộc Đại Ngu phân tranh không ngừng nghỉ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nội loạn liên tiếp, tiếng oán thán của dân chúng dậy đất, khó khăn lắm mới ổn định được cục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 diện đó, ba nhà kiềm chế lẫn nhau, tuytranh chấp nhưng không nhà nào tùy tiện phá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vỡ cân bằng đó cả. Lần này, trước loạn Lâm Xuyên Vương, lại thêm đại chiến Giang Bắc, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 là mượn thế cân bằng của triều đình cùng với lực lượng của ba nhà mớithể vượt qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được khó khăn. Bây giờ lại bởi vì hành vi này của ngươi ba nhà đã trở nên bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hòa.

Mục, mục đích của ngươi gì?

Giọng điệu của Cao Kiệu đột nhiên trở nên nghiêm nghị.

Mục cầu hôn chỉ bởi lòng yêu mến thôi. Hắn vẫn bình tĩnh đáp lại như trước.

Lông mày Cao Kiệu càng nhíu chặt hơn, sắc mặt cũng rất khó coi.

Mục, ngươi cho rằng Cao Kiệu ta không làm được ngươi có phải không? Nếu như ta muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kiểm chứng, dù ngươi dụng ý có mưu đồ gì, ta thưởng thức tài năng của ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ra sao, nhưng Đại Ngu thiên hạ, giết một kẻ như ngươi chỉ việc nhỏ thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

– Tướng công, tôi thể hỏi ngài một câu không? Lý Mục đột nhiên hỏi.

Nói.- Cao Kiệu mặt lạnh lùng.

Cho khôngchuyện Mục cầu hôn, xin hỏi tướng công, thế cân bằng hòa bình giữa đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kim triều đình, bệ hạ cùng với ba nhà thể duy trì được bao lâu?

Cao Kiệu khẽ giật mình.

Mục cả gan hỏi một câu nữa, tướng công năm đó Bắc phạt sao lại bị thất bại? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Cao Kiệu biến đổi sắc mặt.

Lý Mục chỉ một phu, chỉ biết hành quân đánh trận, không hiểu việc triều đình. Ngày hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nay tướng công đã hạ mình đến tìm tôi chỉ bởi một câu thác kỳ vọng đối với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tôi của tướng công, Mục ngay tại đây lập lời thề, bất kể sau này thế cục triều đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như thế nào, nếu tướng công lòng muốn Bắc phạt,Mục nguyện đi tiên phong, không phá Lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Lan thề không quay về!

Nói xong, Mục đứng lui sang một bên, không lên tiếng nữa.

Cao Kiệu giật mình, yên lặng nhìn hắn.

Ráng đỏ tầng tầng nơi chân núi, gió thu ngoài đồng thổi, cỏ vàng tung bay, xa xa truyền đến vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 âm thanh ồn ào huyên náo của quân doanh.

Cao Kiệu bấy giờ như mới lấy lại tinh thần. Môi ông giật giật, nhưmuốn nói đó nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rồi cuối cùng lại không mở miệng, một lần nữa nhìn Mục, yên lặng, hai tay chắp sau lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bước đi.

Mục nhìn theo bóng lưng Cao Kiệu dần đi xa, quay người đang định rời khỏi thì Cao Hoàn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đột nhiên bước nhanh tới.

Cậu ta dừng trước mặt Mục, nhìn hắn rất chăm chú.

Tướng quân, tôi cực kỳ sùng kính tướng quân. Nhưng huynh lại khiến tôi quá thất vọng. Bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giờ nghĩ lại, khi đó huynh cứu tôi lẽ đã hạ quyết tâm muốn làm khó phụ tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rồi! Tôi…

Khuôn mặt cậu dần dần đỏ bừng lên.

Tôi thà tự sát để trả cái mạng này cho huynh cũng không muốn khiến cho phụ tôi bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khó xử như thế. Càng không muốn hại A tỷ tôi mất lương duyên, phải lấy nước mắt rửa mặt! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Cậu cắn răng, “soẹt” một cái, rút trường kiếm bên hông ra, đặt lưỡi kiếm ngang cổ họng của mình.

Lưỡi kiếm cắt vào da thịt của cậu. Một vệt máu dọc theo cổ chảy xuống dưới.

Mục nhìn cậu, thản nhiên nói:

Tử Nhạc, ngươi đã biết tangười như vậy, ngươi cho rằng dùng mạng mình để uy hiếp ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 có tác dụng hay sao?

Hắn ngẩng lên, nhìn chân trời đang dần dần tối xuống.

Cũng muộn rồi, ngươi nên về đi.

Nói xong, hắn đi sượt qua người Cao Hoàn.

Cao Hoàn cứng đờ đứng tại chỗ, từ từ quay đầu lại, bắt gặp hắn bước đi rất nhanh, bóng dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mau chóng biến thành một chấm đen trong bóng trời chiều.



Mục trở lại doanh trướng của mình, Lưu Dũng đi theo vào, cười khì khì nói:

Tướng Quân, Tưởng Nhị huynh bên Kinh Khẩu đã nghe theo phân phó của huynh tìm được do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đưa lão phu nhân đến nơi an toàn khác rồi. Cũng không biết ai lan truyền tin tức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mới mấy ngày thôi toàn bộ Kinh Khẩu đều biết chuyện này, người nào cũng phấn chấn vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mừng. Các huynh đệ thì còn vui mừng hơn bản thân kết hôn nữa ấy. Chỉ mỗi lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phu nhân chưa biết gì đâu. Chờ lão phu nhân biết rồi thì không biết sẽ mừng như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nào nữa. Còn nữa, Tưởng Nhị huynh còn nói, ngoài mấy người lần trước tới không tìm được lão phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhân đành phải ra về thì cũng bắt được mấy tên lén la lén lút khác nữa, nghi ngờ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 người của Cao gia. Xin hỏi tướng quân tính xử thế nào?

Thả đi. Mục nói.

– Thả á? Lưu Dũng trợn tròn mắt khó tin. Tưởng Nhị huynh nói, mấy kẻ đó nhìn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lương thiện chút nào, ràng muốn gây bất lợi cho lão phu nhân. Mọi người đều đang rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tức giận!

Thả đi. Bảo nhị huynh bảo vệ cẩn thận mẫu thân thay ta.

Lưu Dũng gãi đầu, bỗng nhiên như nghĩ ra đó, cườihè:

– Đệ biết rồi! Nghe nói Dương Tướng quân hôm nay thay mặt tướng quân đi gặp Cao tướng quân để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cầu hôn đó, Cao tướng công lại đích thân đến tìm huynh, trưởng công chúa có không hài lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thì tướng quân vẫn chắc chắn sẽ cưới được tiểu nương tử xinh đẹp nhà Cao gia thôi. Sắp© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 người một nhà rồi, nhiên không nên làm mất mặt trưởng công chúa quá nhiều.

Lý Mục chỉ cười.

….

Vào mùa thu, ngày ngắn đêm dài, mới qua giờ Dậu thôi trời đã tối um rồi.

Khi trời tối, thời tiết sẽ trở nên se lạnh.

Doanh trại thực hành cấm đi lại ban đêm, cộng thêm sáng sớm ngày mai đại bộ phận quân đội sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lên đường cho nên đêm nay, các binhđã chui vào doanh trướng đi ngủ từ sớm.

Mục nghỉ muộn hơn một chút, một mình ngồi sau chiếc bàn trà đơn sơ bên trong doanh trướng. Hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hiện giờ được binh xưng tướng quân, nhưng vị trí không cao. Tuy lều vải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đơn nhưng lại khôngbinh sĩ canh gác, lều vải cũng là loại cũ, trên đó không ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lỗ rách.

Gió đêm thỉnh thoảng xuyên qua khe hở thổi vào trong, làm đèn đuốc chập chờn như sắp tắt.

Mục còn đang đọc một quyển binh thư.

Đêm dần dần sâu, cái mát mẻ của mùa thu càng lúc càng đậm. Bên tai thỉnh thoảng truyền đến âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thanh rít gào của gió đêm thôi qua đỉnh lều vải, càng làm tăng thêm sự trống vắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hoang vu của đêm thu này.

Trên bàn có một bầu rượu, một tên lính quèn thủ hạ của Dương Tuyên mang đến, nói rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19trong doanh phân chia tối nay, Dương Tướng quân biết hắn ngủ muộn nên đặc biệt chừa cho hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một bình, ấm cơ thể.

Mục rót một chén rượu, đặt ở đó. Không nhanh không chậm lật binh thư để xem, mấy lần đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tay ra bưng chén rượu lên như muốn uống, nhưng rồi lại đặt xuống.

Mấy lần đều như thế.

Một lần cuối cùng, hắn bưng chén rượu đưa lên miệng, khi sắp uống rồi lại như xem được chỗ nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quan trọng, lại ngừng lại.

một nơi tối tăm bên ngoài lều, một con mắt đang rình xem đột nhiên mở to.

Mục ngừng lại một giây, cuối cùng nhấc cánh tay lên đưa chén đến bên miệng uống một hơi cạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sạch. Sau đó, hắn đặt chén rượu không xuống bàn, tiếp tục xem binh thư.

Một lát sau, hắn dường như bị đau đầu, chống trán, đặt binh thư xuống, đèn cũng không tắt, đứng dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi về phía sập Hồ hành quân giản dị, nằm xuống đó.

Hắn nằm im không nhúc nhích rất lâu, như đã ngủ say như chết.

“Cạch” một tiếng, một hòn đá nhỏ từ vách trướng vọt qua lỗ thủng rách bay vào trong, bắn trúng vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bả vai Mục một cách chuẩn xác.

Hắn vẫn nhắm nghiền mắt, không phản ứng chút nào.

Lại một lát, một bóng đen lặng lẽ từ bên ngoài trướng lách mình đi vào, rón rén đi đến trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sập Hồ, lấy từ trong người ra một chiếc sọt tre mảnh khảnh, nhấc nắp lên. Một cái đầu rắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 màu xanh lục hình tam giác chui ra khỏi sọt tre, khè khè phun lưỡi ra.

Người kia nín thở, đưa đầu rắn về phía cổ Mục, càng lúc càng gần.

Khi đầu rắn sắp chạm phải cổ Mục, đột nhiên Mục mở mắt ra, đưa tay, nhanh như chớp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bóp lấy bảy tấc đầu con rắn kia, hai ngón tay bóp cổ rắn gãy thành hai đoạn, con rắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như bị rút xương sống lưng, oặt xuống.

Người kia giật mình hoảng hốt lui lại, quay người muốn chạy ra ngoài, nhưng nàothể thoát được.

Mục rút thanh kiếm dưới gối ra, hàn quang lướt qua, nhanh như tia chớp chống vào cổ họng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kia.

Kẻ nào phái ngươi tới?

Mục ngăn trước cửa trướng, lạnh lẽo hỏi.



Vào đêm trước khi nhổ trại, gian tế trà trộn vào trong doanh ý đồ ám sát Mục. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Gian tế kia mưu toan chạy trốn, lúc đánh nhau với Mục đã thu hút lính tuần tra đến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Dương Tuyên đang ngủ say bị đánh thức vội vàng chạy đến, biết được sự việc thì nổi giận, vừa trấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 an Mục vừa phái người kiểm tra doanh trại, tránh để choconbị lọt lưới.

Cuối cùng gần như toàn bộ quân doanh đều bị kinh động.

Gian tế đã tự sát chết rồi nhưng sự việc vẫn chưa kết thúc.

Cũng không biết sao tin tức được lan truyền rất nhanh, nói sát thủ này chính do Cao gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phái tới. Về phần nguyên nhân thì rất ràng, nhiên là không muốn thực hiện lời hứa© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 họ đã công khai với thiên hạ ngày đó.

Nếu Mục chết, Cao gia tất nhiên không cần phải gả con gái cho một kẻ đã chết.

Chẳng những doanh binh của Mục phẫn nộ cực độ ngay cả Dương Tuyên cũng cực kỳ bất mãn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Nhìn thấy sự phẫn nộ của các binh trong doanh, người nào cũng hô hào muốn gặp Hứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đồ để lấy lại công bằng cho tướng quân thì cũng không ngăn cản.

Trời còn chưa sáng, tin tức quân doanh rối loạn đã truyền đến hoàng cung, cũng truyền đến tai Cao Kiệu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Hưng Bình Đế gấp gáp triệu Cao Kiệu vào cung, vẻ mặt nghiêm túc.

Ông ta nói, bây giờ dân chúng Kinh Khẩu đều biết Cao gia sắp gả con gái cho Lý Mục, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nấy cũng đều rất mong chờ. Nếu tin tức lại lan truyền đến Kinh Khẩu, chỉ sợ sẽ dẫn đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dân loạn.

Cuối cùng hoàng đế nói, ông ta ban đầu rất thông cảm cho sự khó xử của trưởng công chúa, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không muốn ép gả cháu gái của mình cho Mục, nhưng không ngờ rằng đêm qua lại xảy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chuyện thế kia, bản thân mình đã bất lực, hỏi Cao Kiệu nên giải quyết thế nào.

Cao Kiệu chỉ biết quỳ xuống xin lỗi, nguyện nghe theo mọi sự sắp xếp của bệ hạ.

– Việc cấp bách hiện tại bác bỏ tin đồn để bình ổn lòng người. để bác bỏ tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đồn như thế nào, Cao tướng hẳn hơn trẫm.

Hoàng đế thở dài, trong giọng nói đầy vẻ không còn cách nào khác.



Cao Kiệu vừa ra khỏi hoàng cung ngay lập tức đi Bạch Lộ Châu.

Vào lúc này, Tiêu Vĩnh Gia cũng biết được tin này.

nhìn chằm chằm vào cháu gái đang quỳ dập đầu khóc lóc lóc trước mặt mình, tay chân phát lạnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

đã một dự cảm không lành từ trước.

Bởi sự xuất hiện của đứa cháu gái này cùng với chuyện chẳng ngờ nằm cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không tưởng tượng đến xảy đến, lần này, rất khả năng, thật sự không giữ được con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gái của mình rồi.

Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng những bước chân dồn dập.

Tiêu Vĩnh Gia nhận ra đó bước chân của trượng phu.

Tiếng bước chân của ông ngập sự phẫn nộ.

mẫu, cháu cầu xin bác bác cứ nóikhông biết cả. Đừng cho phụ biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cháu làm. Cháu cũng chỉ muốn giúp A Di, cháu không ngờ lại xảy ra chuyện như thế…

Cao Ung Dung khóc đứt gan đứt ruột.

Sắc mặt Tiêu Vĩnh Gia lộ vẻ mệt sắc, xua xua tay.

Cao Ung Dung dập đầu với bà, vội vàng dậy, lau nước mắt rồi rời đi để tránh né.

Cao Kiệu sải bước lớn bước vào.

Tiêu Vĩnh Gia nôn nóng đứng dậy, định ra đón ông thì đã thấy ông đứng đó.

Ông không tiếp tục đi vào. Chỉánh mắt ngập sự phẫn nộ, giống như hai thanh kiếm bắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 về phía mình. Tiêu Vĩnh Gia như bị lửa đốt, co rúm người lại, bước chân khựng lại, không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi tới nữa chỉ đứng đó hứng chịu ánh mắt chằm chằm của ông, từ sự phẫn nộ ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đầu dần dần biến thành thất vọng, căm ghét.

Trưởng công chúa, nàng khiến cho ta quá thất vọng. Ta không ngờ nàng dám làm ra chuyện ngu xuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kia! Ta nghe nói, nàng còn phái người đi Kinh Khẩu, muốn bắt giữ mẫu thân của Lý Mục để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 uy hiếp?

Toàn thân như ngâm trong nước đá, cái lạnh mỏng manh từ từ xâm nhập vào da thịt, cho đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khi thấm sâu vào xương tủy, chạm đến tận xương.

Trái tim của Tiêu Vĩnh Gia theo đó dần dần chìm xuống và trở nên lạnh lẽo.

Kể từ ngày hôm đó, sau khi khóc trong vòng tay trượng phu, những ngày này, theo thời gian, niềm hy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vọng khó diễn tả thức chờ đợi giống như mong đợi của một gái đã biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mất không còn sót lại chút gì.

Sắc mặt của dần dần cũng biến thành lạnh lẽo cứng rắn, cuối cùng hất chiếc cằm thon thả đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đẽ lên, lạnh lùng nói:

Năm xưa tôi đã từng giết người, bây giờ cũng chỉ giết thêm một người thôi, đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chứ?

Tốt lắm, giỏi lắm! Nàngtrưởng công chúa, ta không làm được nàng, nàng muốn thế nào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thế đó đi. Nhưng nàngbiết, cũng bởi vì nàng vừa giết thêm một người A Di phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lấy chồng không, phải gả cho ngườinàng không hề muốn nhất kia. Vậy nàng hài lòng chưa?

Cao Kiệu tức giận đến xanh mặt, thanh âm run nhè nhẹ.

Tiêu Vĩnh Gia cắn răng nói:

Ai dám mang con gái tôi đi, tôi liều mạng với kẻ đó!

Cao Kiệu giận quá hóa cười:

Bệ hạ đã có ý chỉ, hôn lễ được cử hành ngay vào tháng sau. Nàng muốn đi liều mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 với ông ta?

Tiêu Vĩnh Gia sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch, muốn xông ra ngoài lại bị Cao Kiệu túm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cánh tay, kéo trở về.

Nàng lại muốn đi đâu? – Ông quát to.

– Tôi đi gặpMục kia! Tôi muốn xem xem thứ dám lấy con gái tôi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Tiêu Vĩnh Gia hai mắt đỏ hồng, ra sức giãy giụa, nhưngcánh tay lại bị tay trượng phu kẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chặt như sắt không làm sao mà thoát ra được, cúi xuống cắn vào tay ông. Cao Kiệu bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đau nhưng cố chịu, chỉ nghiêm nghị nói:

Người đàn đanh đá này, nàng gây chuyện nữa, tin ta nhốt nàng lại không!

Ông đồ khônglương tâm! Tôi gả cho ông bao nhiêu năm, ông lại đối xử với tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như thế…

Tiêu Vĩnh Gia đột nhiên nghẹn ngào, buông cổ tay trượng phu đã bị mình cắn chảy máu ra, ngã bệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xuống đất, che mặt khóc lên.

Vừa mới khóc lên thì lại nghe được giọng của con gái:

Cha, mẹ, con gái bằng lòng gả đi! Con gái sẽ sống tốt! Con xin cha mẹ đừng cãi nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nữa!

Tiêu Vĩnh Gia ngừng khóc ngẩng lên, nhìn thấy Lạc Thần mặc áo lót mỏng manh màu xanh nhạt, như một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhánh hải đường trong gió mùa thu, tay vịn vào khung cửa, một đôi thắt lưng quanh eo mảnh khảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của nàng tung bay trong gió như một con bướm. Sắc mặt nàng tái nhợt, nhưng nét mặt lại rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trịnh trọng, từ từ quỳ xuống, ngay bên ngoài cánh cửa, dập đầu với mình cùng Cao Kiệu.

Hết chương 22

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc