GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 110

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Ấn tượng cuối cùng về Lục Giản Chi để lại trong trí nhớ của Lạc Thần là vào đêm thu của năm kia, còn nhớ vừa qua ngày Trùng Dương không lâu, huynh ấy đi Giao Châu nhậm chức. Đêm đó huynh ấy cũng đến nhà gặp phụ thân để từ biệt.

Những khổ sở khi đó, nỗi u sầuhuynh ấy muốn nói, nỗi buồn khi huynh ấy nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lời tạm biệt với mình và cuối cùng cái bóng lưng quạnh quẽ độc rời đi, Lạc Thần vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhớ cho đến nay.

Thời gian trôi nhanh như một mũi tên đã có rất nhiều thứ đã trải qua trong khoảng thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gian trôi qua đó.

Nàng không biết tâm cảnh của Lục Giản Chi tối naynhư thế nào, nhưng nàng đoán rằng sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 huynh ấy từ biệt phụ thân nàng xong,lẽ huynh ấy cũng muốn gặp mặt mình một lần cuối. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Lúc này, huynh ấy thật sự rời khỏi Kiến Khang, trước khi đi, chắc hẳn sẽ lời muốn nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 với mình.

Điều này dựa trên trực giác có được khi biết huynh ấy từ khi còn nhỏ tương tác với huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ấy trong nhiều năm.

Lạc Thần vẫn luôn chờ.

Quả nhiên, già tới truyền lời, nói Cao tướng công gọi nàng đi một chuyến.

Lạc Thần đi đến, đẩy cửa đi vào.

Cha mẹ đều thư phòng, Lục Giản Chi đứng một bên.

Lần trước ly biệt, đã qua hơn một năm. Tối nay Lạc Thần lại một lần nữa gặp được Lục Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Chingười vẫn đại huynh Lục gia phong lưu phóng khoáng từng là hình mẫu tưởng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nàng thời thiếu nữ, rồi lại hồ hồ không để lại nhiều ấn tượng sâu sắc.

Hai huynh ấy hõm sâu, cả người rất gầy gò, nhưng tinh thần lại khá tốt.

Thấy nàng tới, huynh ấy quay sang nàng, gọi nàng một tiếng “A Di”, cười nói:

Vừa rồi huynh còn nói với ba phụ mẫu là muốn gặp muội. Muội sẽ không trách huynh mạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 muội chứ?

Lạc Thần mỉm cười lắc đầu:

Ngày mai đại huynh về quê rồi, huynh không nói thì muội cũng sẽ gặp để tạm biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 huynh.

Cao Kiệu đỡ Tiêu Vĩnh Gia đứng lên, cười với Lạc Thần:

Hai con nói chuyện đi, cha đưa mẹ con về phòng nghỉ ngơi trước.

Lục Giản Chi cảm ơn hai người, lại lặng lẽ tiễn ra cửa rồi mới đi vào.

Lạc Thần nói:

Ngày mai đại huynh đã đi rồi, việc trong nhà đã sắp xếp ổn thỏa chưa ạ?

Lục Giản Chi nở nụ cười nhẹ:

Cảm ơn muội, mọi việc xong hết rồi.

Lạc Thần mỉm cười:

Thế thì muội chúc đại huynh bình an trở về, tương lai mọi chuyện suôn sẻ. tin thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 báo với mọi người.

Lục Giản Chi nhìn nàng, nụ cười nhẹ bên môi biến mất, lặng thinh một lát nói:

A Di, nói thật lòng với muội, tối nay muội bằng lòng gặp huynh, vẫn quan tâm tốt bụng, huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cùng cảm kích.

Năm ngoái muội quan tâm bệnh tình của huynh, tặng cầm phổ làm thuốc, nhưng huynh lại phụ ý tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của muội không cất giữ cẩn thận. Càng không nói đến nhị đệ huynh điên cuồng làm chuyện tày trời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 suýt chút nữa làm ô nhục thanh danh của muội. thứ sử không những không tráchlần này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cứu viện huynh cùng với mấy vạn con cháu Lục thị đã phải bôn ba nhọc lòng, tận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hết sức lực.

Lục Giản Chi cảm độngcùng, không biết nói hơn.

Lạc Thần thấy huynh ấy vén vạt áo lên quỳ xuống trước mặt mình, trịnh trọng khấu lễ, giật mình, vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tránh đi.

Đại huynh mau đứng lên đi ạ. Đừng nói muội, lang quân muội cũng sẽ không nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đại lễ của huynh đâu ạ. Trên đầu tướng tuy có họ gia tộc, nhưng mà người nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chẳng phải con cháu Nam Triều của ta, ngườilang quân muội cứu con cháu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Nam Triều.

Lục Giản Chi từ từ đứng lên, nói:

Năm ngoái lúc còn Giao Châu, huynh từng một lần nản lòng tột độ, oán trời trách đất, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chí còn tự cho cuộc đời này đã chẳng hứng thú nữa. Giờ nhớ lại mới thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 huynh đúng tri nực cười thế nào.

Bị vây hãm trong thành, thật sự đi tới con đường sinh tử rồi, bên tai toàn tiếng khóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đêm khuya nhớ nhà nhớ quê hương của tướng sĩ, huynh mới biết rằng tất cả những oán trời trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đất, đổ lỗi cho người khác, đổ lỗi cho số mệnh lúc trước đềucùng tầm thường, đó đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19những lo sợ không đâu, không đáng giá một xu.

Huynh ấy đột nhiên cười lên.

A Di, muội biết lúc tỉ thí Trùng Dương đó, cửa ải thứ ba sao huynh không chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 huyền luận đuổi theo Lý Mục đến Hổ Sơn không?

Bởi vì tỉ thí cửa ải thứ nhất, ngài ấy không hề thua kém huynh, cửa ải thứ hai so © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bắn tên huynh với ngài ấy nhìn như tương đương nhau, nhưng huynh biết, nếu thật sự phân cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thấp, huynh ràng không bằng ngài ấy.

Bình thường huynh vẻ như coi danh lợi như mây bay, kết giao bạncũng không hỏi thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phận môn đình, kỳ thực trong lòng huynh vẫn luôn tự giữ thân phận. Huynh không cam lòng thua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kém hàn môn, bấy giờ mới sinh ra lòng hiếu thắng, từ bỏ cửa ải mà Cao tướng công cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ý thiết lập cho huynh, nhất định phải đòi tranh cao thấp với ngài ấyHổ Sơn bằng được… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Huynh ấy thất thần một lát, như nhớ lại tình cảnh lúc ấy, lắc đầu cười khổ.

Kết quả nhiên huynh thua.

Nét mặt huynh ấy đột nhiên trở nên nghiêm trang.

Phải cho đến hiện giờ, huynh mới biết được, thứ sử một nhân vật bực nào, còn xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 huynh mới bằng ngài ấy. Thua bởi ngài ấy, huynh tâm phục khẩu phục.

Lục Giản Chi ngừng lại, nhìn Lạc Thần, khóe môi lại lần nữa nở nụ cười.

A Di, muội từ nhỏ đã gọi huynh đại huynh. Lúc muội thành hôn, đại huynh không thể nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lời chúc phúc cho muội. Nhân tối nay đại huynh chúc hai người bạc đầu đồng tâm, hạnh phúc mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mãi.

Đại huynh đi trước. Ngày sau nếu có cơ hội huynh sẽ đến bái tạ vợ chồng phu thê muội. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Lạc Thần dường như nhìn thấy một lớp nước mờ nhạt như như không trong đôi mắt huynh ấy.

Nhưng điều này không quan trọng.

Giờ khắc này, trên người Lục Giản Chi đã không còn nhìn thấy nửa phần bi thương hay ảm đạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 còn sót lại trong ức của Lạc Thần vào mùa thu năm ấy nữa.

Huynh ấy chỉ còn sự khắc chế bình thản.

Lạc Thần tự mình tiễn huynh ấy ra tận tiền đường mới dừng bước, sau đó quay trở về.

Nàng biết Lục Giản Chi đã thật sự buông xuống rồi.

Trên đường trở về, nàng cũng thấy tâm tình của mình cũng theo đó bình thường trở lại, nhưng đồng thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cũng không khỏi cảm thán.

Trong thế giới của nàng, nếu như không sự xuất hiện củaMục, nếu lúc trước nàng thuận lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gả cho Lục Giản Chi, hiện giờ, chưa chắc đã không phải một loại ổn định khác trong thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giới này.

Tuy nhiên, nếu được lựa chọn, nàng nghĩ nàng sẽ vẫn lựa chọn như ngày hôm nay, hợp rồi tan, ghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhớ đến nhau.

Không chút nào do dự.

Nếu như không phải gặp đượcMục, nàng không biết mình lại thể yêu một người đàn ông vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19xa lạ với mình đến vậy.

Kiểu kiểu hổ thần, tại phán hiến quắc.

Trong cảm nhận của Lạc Thần, lang quân đại của nàng lẽ nào chỉ như thế?

Nàng yêu phẩm cách thâm trầm như uyên đình nhạc trì của hắn, yêu hào khí anh hùng lỗi lạc can © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vân của hắn, yêu huyết khí cùng với cương dũng như chiến binh của hắn, yêu từng vết sẹo trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19thể hắn cùng với toàn bộ những con đường sắt máu hắn đã đi qua.

Nàng càng yêu hơn toàn bộ ghen tuông cùng mềm yếu cả sự u tối của một người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mà hắn chỉ bằng lòng biểu lộ ra trước mặt nàng.

Lục Giản Chi cùng với những tướng sĩ may mắn còn sống kia đều đã bình yên trở lại. Hiện giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nàng chỉ mong ngóng hắnthể sớm trở về đây để đón nàng.

Nàng muốn đượcbên lang quân của mình.

Nhưng tin tức không thể lập tức đoàn tụ vẫn được gửi đến tay nàng.

Tiễn Lục Giản Chi đi rồi, Lạc Thần trở lại phòng của mình, nhìn mẫu thân đang ngồi bên giường đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nàng, thấy nàng trở về thì như muốn đứng lên, nàng vội bước nhanh tới đỡ mẹ ngồi trở lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Mẹ ơi, sao mẹ còn chưa đi nghỉ ạ?

Nàng chạm nhẹ vào cái bụng càng lúc càng lớn của mẫu thân, còn nhớ vừa rồi cha nói đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mẹ về phòng nghỉ ngơi mà.

Tiêu Vĩnh Gia mỉm cười:

Giản Chi đi rồi hả con?

Lạc Thần đáp vâng, lại nói:

Cũng không việc cả. Lục đại huynh vừa rồi chỉ bày tỏ lòng biết ơn với lang quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của con thôi ạ.

Tiêu Vĩnh Gia cũng không hỏi thêm khác, chỉ mỉm cười thở dài:

Khi Giản Chi từ biệt cha con, mẹ đã nhìn ra thật sự đã khác trước rất nhiều. Trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đây vốn đã một người xuất chúng, sau khi vượt qua rào cản này, tương lai của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sẽ càng ngày càng tốt hơn.

Lạc Thần gật đầu, trong lòng nghĩ, ngoài miệng liền hỏi ra:

Mẹ ơi, vẫn chưa có tin tức của lang quân con khi nào thì vềmẹ?

Tiêu Vĩnh Gia nhìn con gái, đưa mộtthư qua.

– Vừa rồi lúc con và Giản Chi đang nói chuyện thì thư của Kính Thần vừa tới. Một gửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cho cha con, cái nàycủa con. Mẹ biết ngày nào con cũng nhớ nó nên mới mang đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 luôn cho con.

Hai mắt Lạc Thần sáng rỡ, vội cảm ơn mẫu thân, nhận lấy.

rất nóng lòng muốn xem tin tức về hắn, nhưng nàng cũng không đành lòng xé phong đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dậy chạy ra phòng ngoài, dùng dao cẩn thận mở phong bì, cuối cùng lấy ra bức thư.

thể chữ quen thuộc của hắn, bút sắt hoành câu, đập vào mắt.

Bức thư rất dài,mấy trang, nhưng nàng vẫn không đành lòng đọc hết một lượt, phải đọc từng chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một.

Nhưng rồi dần dà, nụ cười bên môi Lạc Thần cứng lại.

Sau khi tin tức về việc Lục Giản Chi đột phá thành côngtrở về phía Nam đến với hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hắn liền ngừng tiến công đối với Hổ Lao Thành, ngay sau đó rút quân về tới phía tây Đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Quan.

Tin tức này Lạc Thần đã biết trước đó.

Nàng vốn tưởng rằng chờ hắn sắp xếp quân vụ bên kia xong thì thể trở về đón nàng, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19ít nhất phái người tới đón nàng đi đến chỗ hắn.

Nhưngxem ra hy vọng này ít nhất hiện tại ràngkhông thể nào.

Mục nói với nàng, Trung Nguyên phía Tây Đồng Quan hiện giờ còn chưa nằm trong kế hoạch của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hắn.

Sau khi lấy được Trường An, việc hàng đầu của hắn tiêu diệt thế lực Tiên Bi Lũng Tây.

Hắn cực kỳ nhớ nàng, ban đầu muốn hồi binh về Trường An xong thì dự tính sẽ trở về theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kế hoạch ban đầu. Nhưng cục diện Lũng Tây lại đột nhiên biến hóa.

Bộ lạc Thổ Cốc Hồn Tiên Bi trước đây vẫn luôn tranh đoạt Tần thành với Cốc Hội Trưởng vừa mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kế vị. Tháng trước, Bộ lạc Thổ Cốc Hồn dẹp xong Tần thành, Tây Kim vừa bị diệt, người của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Thổ Cốc Hồn lại kiến quốc xưng đế, nhân cơ hội hắn đông tiến Đồng Quan liên tiếp tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kích quấy rối Trường An. Hắn quyết định nhân thể phản kích, xoá sạch thế lực Tiên Bi đã chiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cứ Lũng Tây nhiều năm này, lấy lại Lũng Tây, hoàn toàn củng cố Trường An. Cho nên hắn tạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thời không thể nào trở về, cũng không thể nào đón nàng đến Trường An nơi liên tiếp xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ra chiến sự được.

Trước khi hắn đi đã từng hứa xong việc sẽ trở lại để đón nàng. Hiện giờ hắn lại nuốt lời. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Cuối thư, giọng điệu của hắn rất thận trọng, hắn liên tục xin lỗi nàng, bảo nàng yên tâm chờ tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mình, nói rằng sau khi hắn quét sạch quân Tiên Bi, chiếm được Lũng Tây, hoàn toàn ổn định cục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 diện Thường Châu rồi, hắn nhất định sẽ tới đón nàng.

Lạc Thần xem đi xem lại mấy lần mới buông thư xuống, ngẩng lên, thấy mẫu thân nhìn mình, nàng nén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cảm xúc thất vọng đang trào dâng trong lòng xuống, nở nụ cười:

Mẹ ơi, lang quân nói chiến sự bận rộn, chưa thể về được. con cũng không thể đến chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 huynh ấy để làm ảnh hưởng đến huynh ấy. Vừa hay con thểlại nhà bầu bạn với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mẹ, chờ mẹ sinh em.

Nàng nghĩ nghĩ:

Chỗ mẹ chồng con cũng đã lâu chưa tận hiếu được. Qua một thời gian nữa ngày mẹ sinh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con tính ở bên mẹ mấy hôm thì con sẽ đi Kinh Khẩu một thời gian ạ.

Tiêu Vĩnh Gia vừa rồi cũng từ chỗ Cao Kiệu biết được tin tức này. Vợ chồng trẻ tuổi, đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lúc mặn nồng thắm thiết, vốn lo lắng con gái buồn bã, thấy nàng lên tiếng như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thì cũng yên lòng, trò chuyện thêm vài câu với con gái, khi đứng lên về phòng thì nhắc con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gái nếu muốn viết thư hồi âm thì mau viết đi, ngày mai sẽ gửi cùng với thư của Cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Kiệu.

Lạc Thần đáp vâng, chờ mẫu thân đi rồi lập tức ngồi vào bàn, xắn ống tay áo lên, tự tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trải giấy chấm mực.

Mấy thị nữ Quỳnh Thụ biết nàng muốn viết thư hồi âm cho lang quân, đứng bên cạnh hầu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dám thở mạnh, không dám phát ra tiếng, tránh quấy nhiễu đến nàng. Đợi hồi lâu, họ thấy nàng cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bút mãi không biết một chữ nào, thất thần rất lâu, sau đó lại buông bút xuống đi ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngoài đi thẳng đến đình viện, đang khó hiểu, thế tất cả đi theo nàng.

Nàng hái đóa cẩm quỳ, lại đi đến trong sân cỏ cây hoa tươi tốt, hái một nhánh tiêu tím © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thơm ngát, trở lại, cầm trên giá sách lấy một quyển sách, kẹp vào trong đó, bỏ vào bìa hai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không biết chữ nào, liền trở thành thư.

Mấy thị nữ không hiểu gì, nhìn nhau.

Quỳnh Thụ hỏi:

Tiểu nương tử, đó ạ?

Lạc Thần dán thư lại, chỉ cười mà không nói.

Nghĩ đến hắn hành quân đánh trận không khỏi buồn tẻ. Nếu như nhiều lúc cũng giống như nàng đêm khuya © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không ngủ được, thể ngồi trong lều trướng dưới ngọn đèn mở quyển sáchmình gửi cho hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cũng một cách để vượt qua những đêm dài.

….

Mấy ngày nữangày sinh nhật của Tiêu Vĩnh Gia.

Khi Lục Giản Chi gia đình rời khỏi kinh thành, Lục thị từ đây đã hoàn toàn rời khỏi triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đình. Tân An Vương lại dâng thư buộc tội Hứa Tiết, lời lẽ nghiêm khắc, triều thần nghị luận chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trích rất nhiều.

Lần này Bắc phạt tổn thất rất thảm trọng, không chỉ triều đìnhtrong dân chúng cũng nghị luận không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngừng, từ lâu đã không phải là việc của một họ một nhà. Hứa Tiết tự biết không thể nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 an ổn với triều đình, liền lấy do về quê dưỡng bệnh, xin từ chứcĐồ, rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Kiến Khang, tạm thời trở về quê quán Tuyên Thành Uyển Lăng. Không ít quan viên cùng với môn sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bạn phụ thuộc vào hai nhà Hứa Lục khó tránh khỏi cũng bị liên quan, hoặc bị biếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hoặc rời đi.

Trước đây tộc ba họ trải qua biến cố này cuối cùng chỉ còn Cao thị môn đình duy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhất.

Mấy ngày trước, ngưỡng cửa của Cao gia gần như bị người người nhà nhà đến gửi bái thiếp bị đạp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gãy.

Tiêu Vĩnh Gia không muốn làm phô trương, kêu Cao Kiệu nhận bái thiếp gửi lại thư cảm ơn, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không nhận một quà lễ nào cả.

Tới hôm nay, cũng chỉ mời mấy nữ quyến quan hệ thân thiết với tông tộc Cao thị, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cả vị Hoài Đức Huyện chủ năm ngoái mời đến dự sinh nhật, mọi người cũng nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tụ tập, tổ chức bữa tiệc, mời đoàn nhạc kỹ đến để thêm vui, chúc mừng thôi.

Bởi thai, Tiêu Vĩnh Gia không uống rượu, chỉ trò chuyện cùng với mọi người. Đang trò chuyện vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vẻ, một già chạy vào bẩm báo trong cung gửi lời nhắn, nói Cao hoàng hậu cũng tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chúc thọ mẫu trưởng công chúa, hiện phượng giá đang trên đường đi, sắp tới rồi.

Hết chương 110

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 110 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc