GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 131

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Hai người đi đến trước cửa đình viện nơi có thư phòng của Cao Kiệu, dừng lại.

Cây cối mùa hè trong sân rậm rạp, ánh sáng lờ mờ phản chiếu trên cửa sổ, bóng cây trên mái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hiên lốm đốm, thể hiện sự đơn của màn đêm.

Cao Kiệu đứng bậc thang cuối cùng, quay lưng về phía Mục Lạc Thần, hai tay chắp sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lưng, đầu hơi ngẩng lên, giống như đang nhìn vầng trăng trung thu trên đỉnh đầu, bóng lưng gầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đơn.

Các con tới rồi à?

Ông quay đầu lại nhìn thấy Mục Lạc Thần đang đứng bên ngoài đình viện, gật đầu với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hai người, sau đó xoay người đi về hướng thư phòng.

Lý Mục Lạc Thần nhìn nhau rồi đi theo ông.

Cao Kiệu ngồi sau án, vặn sáng ngọn đèn đầu lên.

Ánh sáng ban đầu lờ mờ trong thư phòng làm việc đột nhiên trở nên sáng sủa hơn rất nhiều.

Lạc Thần vừa bước vào liền phát hiện phòng làm việc của cha mình chút khác với ngày thường.

Trong khoảng thời gian ngày phụ thân vẫn luôn bị ốm, cũng không lên triều, nhưng ở trong nhà lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chịu nghỉ ngơi. Phần lớn thời gian ông đều một mình trong thư phòng vùi đầu vào đống công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 văn không chịu ra ngoài nửa bước, đèn dầu thường sáng đến nửa đêm, không lúc nào được nhàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hạ.

Mỗi khi nàng đi vào thư phòng bầu bạn với ông thường thấy phần lớn hồ ông xử© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đều những hồ cũ chưa hoàn thành trong nhiều năm, liên quan đến các khía cạnh khác nhau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chuyện nên ông không vội, nàng thường khuyên ông buông tay đi nghỉ ngơi, ông miệng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 à đồng ý nhưng vẫn chẳng bao giờ chịu dừng.

Ngày cả ngày đại điển khao quân hôm nay ông cũng không tham gia.

Chạng vạng Lạc Thần mang thuốc đến cho ông uống, nhìn thấy trên bàn vẫn còn chất đầy các loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hồcông văn. Thế nhưng lúc này trên bàn lại sạch sẽ gọn gàng, không cả. Dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đất thì có hai chiếc rương mây lớn đặt sẵn đó rồi.

Ông ngồi xuống nhìn Mục và Lạc Thần, sắc mặt hơi chút tái nhợt, nhưng tinh thần nhìn còn rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tốt, biểu cảm ôn hòa, ra hiệu hai người ngồi xuống.

Lạc Thần ngập ngừng hỏi:

Cha ơi, cha đã xử xong hết các việc rồi ạ?

Cao Kiệu hơi mỉm cười, gật đầu:

Phải, đều xử xong hết rồi, cũng vừa thu dọn xong rồi, ngày mai gửi đến nha thự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xong.

Lạc Thần lại nhìn về mấy cái rương, lại nhìn phụ thân, trong lòng đột nhiên trào lên cảm giác buồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thương chua xót lo lắng không thể diễn tả.

Cao Kiệu lại nhìn sang Mục, hơi mỉm cười hỏi:

Đã gần canh ba rồi, hai con còn không ngủ tìm cha chuyện gì?

Lý Mục ngồi thẳng lên nhìn vào Cao Kiệu, cung kính nói:

– Đã muộn rồi bọn con còn đến quấy rầy cha, một việc muốn bẩm báo với cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ạ.

chuyện gì?

– Chức vị Đại quá quyền cao chức trọng, cần người phẩm chất nhiều mặt mới đảm đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được, mới thể phục chúng được. Con xuất thân thấp hèn, không phẩm chất gì, không dám đảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đương chức vị cao như thế. Vừa rồi con đã trao đổi với A Di, ngày mai triều hội con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sẽ xin từ chối nhận chức. Con biết nhạc phụ đang thư phòng nên mới đến bẩm báo cha, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 muốn cha biết việc này trước ạ.

Nụ cười trên mặt Cao Kiệu dần dần biến mất, không nói cả, chỉ nhìn Mục thật lâu.

Cha vợ con rể hai người nhìn nhau một lát, Cao Kiệu đột nhiên nói:

Kính Thần à, con không thể từ chối nhận chức Đại kia được. Ngày mai tổ chức lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ban ấn ban thụ, cha cũng sẽ lên triều, văncả triều càng mong đợi hơn. Đại sự như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thế, con không thể bởi vì khí phách nhất thời mà quyết định bừa bãi được.

– Cũng đã muộn rồi, ngày mai còn phải lên triều, hai con đi nghỉ đi.

Lạc Thần sốt cả ruột lên lập tức quỳ xuống:

Cha ơi, quyết định của lang quân nhà con không phải khí phách nhất thời đâu ạ. Chức vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Đại cao quý như thế vinh dự như thế, nhưng cũng bởi quá vinh dự cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quý cho nên người ngồi trên đó mỗi một hành động lời nói đều bị chú ý, bị nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trói buộc, đây không phải điều lang quân mong muốn ạ. Vì sao cha không cho phép lang quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con từ chối ạ?

– A Di, cha hỏi con, theo ý của con với năng lực của Kính Thần, nó có thể đảm nhiệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chức vị Đại không?

Lạc Thần do dự không đáp.

Đây là một vấn đề làm cho nàng khó trả lời được. Trong mắt nàng, Lý Mục đương nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thể đảm nhiệm được. Nhưng thể đảm nhiệm bằng lòng đảm nhiệm hai việc khác nhau. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Chưa chờ nàng trả lời, Cao Kiệu đã nói tiếp.

– Trong lòng con biết rõ Kính Thần thể đảm nhiệm. Cha cũng cho rằng như thế. Chức vị Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngoại nắm giữ quân sự, nội tham dự chính sự Thượng thư đài, chủ trì nắm giữ chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vị quan trọng, chính bởi vì quan trọngcha mới thận trọng không dám qua loa chút nào. Nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khắp triều đình, cha thật sự không thấy ngoàira còn ai thể đảm nhiệm được.

Trong lúc đất nước khó khăn như hiện nay, nếu người tàikhông cầm quyền, con còn muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhìn triều đình tiếp tục bị bọn bất tài đó thống trị, mưa gió bấp bênh, nhân dân bất an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hay sao?

Lạc Thần nghẹn lời không biết nói gì.

Cao Kiệu quay sang Mục, nét mặt nghiêm trang.

Kể từ khi triều đình xuôi Nam đến nay, đừng nóiBắc phạt khôi phục lưỡng đô, ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cả phía Nam sông lớn cũng không thấy yên bình. Những năm qua, những người ngồi trên miếu đường cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vời kia phần lớn đều dựa vào gia thế, người nào cũng mặc áo vàng tía, hưởng hết vinh hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phú quý, nào coi trọng công huân vinh quang của đất nước từ đâu có? Hoặc bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 họ tầm thường hèn nhát, hoặc bọn họtham vọng, lòng muông dạ thú. Gió thổi thanh bình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tích lũy theo ngày tháng, cho nên mới nuôi ra đại họa như hôm nay, nói cũng không hề quá, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quốc gia này suýt nữa tất cả những người này mà bị sụp đổ…

Nhắc tới đại loạn gần như lan tràn đến nửa cả Nam Triều vừa mới kết thúc không lâu, cảm xúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của ông dường như vẫn bị kích động.

Tuy hiện nay đã bình định được phản loạn, nhưng trong nước vẫn mang nỗi lo họa ngoại xâm không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hề giảm bớt chút nào. Lúc con mang binh về cứu nạn. Mộ Dung thị tấn công người Hạ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Trung Nguyên hỗn chiến không ngừng, giống như một mổ. Con chắc cũng nghe đến rồi, trước đó không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lâu, Mộ Dung thị đã công phá Lạc Dương. Ẩn nhẫn bao nhiêu năm, một khi lợi dụng hỗn loạn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khí thế sẽ chỉ càng hung mãnh hơn trước, hơn nữa với tâm thủ đoạn của Mộ Dung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gia tộc, làm sao chịu ngồi yên định Trung Nguyên? Tương lai một khi hội, bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 họ nhất định sẽ tính kế nam tiến.

– Người Yến như sói, Tiên Bi như hổ, cha chỉ sợ tai họa sau này càng sâu hơn.

Cao Kiệu chợt ho lên.

Lạc Thần vội xoa lưng cho phụ thân.

Co Kiệu đè nén cơn ho xuống, xua tay với con gái đang rất lo lắng cho mình, tiếp tục nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Đối ngoại tuy không đơn giản dễ dàng,trong nước thì vẫn vô vàn những khó khăn. Mấy năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nay mưa gió không thuận, trước khi xảy ra đại loạn kho lúa các nơi vốn đã không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tồn bao nhiêu lương thảo, mà Đông Nam cũngmột nguồn thu thuế quan trọng của triều đình, hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 năm thu không đủ chi, chỉ nỗ lực chống đỡ được công quỹthôi, hiện tại bởi gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phải loạn Thiêngiáo Giang Nam ngàn dặm hoang vu, dân sinh khó khăn, kho lúa của thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hạ không thể tiếp tục duy trì được nữa, không tới một hai năm rất khó khôi phục lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được.

Ông nhìn thẳng vào mắt Mục.

Triều đình đã dốc hết sức để duy trì, sau lần đại loạn này đã tổn thương nguyên khí, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bây giờ nếu không người cầm trịch đứng ra chủ trì đại cục, vây thì làm sao ứng phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được loạn trong giặc ngoài đây?

– Khi tiên đế phong con làm Đại mã, nhìn có vẻ như ông ta nhất thời xúc động, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 về sau khi cha nghĩ lại, thì thấy đó chưa chắc không phải hành động sáng suốt nhất của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ông ta từ lúc đăng đến nay.

Ông hơi lắc đầu, bên môi hiện lên nụ cười khổ.

Giọng điệu của phụ thân làm cho Lạc Thần càng thêm bất an.

Cha ơi, cha nói vậy ý ạ? Cha muốn đi đâu….

Nàng dừng lại.

Cao Kiệu lặng thinh rất lâu mới từ tốn nói:

A Di,cha năng, mấy chục năm quan to lộc hậu, không những chẳng làm nên trò trống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cuối cùng còn khiến cho Nam Triều suýt nữa thì hủy vào trong tay cha. Ngay cả mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con cha cũng không thể bảo vệ được…

Giọng ông run nhè nhẹ, dừng lại. Một lát sau, mới lấy lại bình tĩnh tiếp tục nói:

Ngoại không thể thu lại đất đã mất, nội không thể an dân bình loạn, về sau quốc gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 triều đình này sẽ giao cho người thật sự làm được việc, cha sẽ chỉ một lòng đi tìm mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con thôi.

Trong ức tuổi thơ của Lạc Thần, cha nàng một người đàn ông phi mi như họa, tu mục như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 miêu vẻ ngoài tao nhã, phong thái phóng khoáng, giống như một vị tiên.

Về sau dần dần trên khuôn mặt ông nhiễm phong sương, giữa chân mày ánh mắt không biết bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 từ khi nào mà đã hằn lên dấu vết chữ Xuyên rất rõ, bởiquanh năm không giải quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được nên sau đó không bao giờ biến mất.

Tối hôm nay, dưới ngọn đèn dầu, phụ thân trước mặt, Lạc Thần đã không còn nhìn thấy thần thái ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xưatrong mắt ông nữa.

Mỗi khi nhắc tới mẫu thân, trong mắt phụ thân chỉ còn lại duy nhất đau khổ, nhớ nhung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tự trách sâu sắc không thể nào tan đi được.

Lạc Thần cuối cùng đã hiểu,sao khi biết được loạn Thiên sư giáo phản loạn Kinh Châu được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bình định thì phụ thân đột nhiên trở nên khác thường như thế.

Ông đã bởicái triều đình này dốc hết tâm huyết mấy chục năm, hiện tại ông muốn rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi để đi tìm mẫu thân.

Nàng không kìm nén được nữa nghẹn ngào gọi “cha”, hai tay túm chặt lấy ống tay áo của ông, nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mắt tuôn trào như mưa.

Cao Kiệu vỗ nhẹ vào tay con gái như đang an ủi, sau đó chậm rãi quay đầu lại, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Mục vẫn im lặng từ đầu đến cuối.

Kính Thần, cha cũng chỉ một người bình thường, triều đình cha hay không đều giống nhau, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con thì lại khác. Nam Triều đã vỡ nát rồi, không thể nào chịu nổi một cuộc loạn Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giáo hoặc phản loạn Hứa Tiết lần nữa. Triều đình cần con làm chức vị Đại Tư này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dân chúng cũng mong muốn được nhìn thấy triều đình một vị Đại như con. Nếu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con không làm, cha còn biết tin tưởng ai được nữa đây?

Mục nói:

Nếu như đất nước cần đến con, con đangngàn dặm bên ngoài cũng sẽ dốc hết mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giúp đỡ. Nhưng chức vị Đại này xin cha đừng làm con khó xử, con thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 là không thể đảm đương nổi ạ.

Cao Kiệu lắc đầu.

Con thượng vị, đó không phảilựa chọn của cha, thời thế lựa chọn. Sau khi cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi rồi, Phùng Vệ sẽ thay chức vị của cha. Ông ta người công bằng công chính, có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chủ trì cục diện, nhưng ông ta cũng người thuộc phái trung dung, nếu như quốc gia không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gặp chuyện gì, ông ta làm một Tể tướng thái bình, nhưng Nam Triều lúc này chỉ dựa vào một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mình ông ta thì không thể nào khởi động được.

Kính Thần, ngoài con ra, khôngaithể làm chủ cho Nam Triều được. Cha nói với con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 những điều nay không chỉ bởi chuyện của con, còn bởi liên quan đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quốc sự, dân sự, lẽ nào con không biết?

Mục khẽ chau mày lại:

Làm việc cho nước cho dân, con không dám không nghe. Nhưng chức vị Đạimã, thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không thể thiếu hay sao?

Phải! Không thể thiếu được.

Cao Kiệu khẳng định chắc chắn.

Năm xưa Đại Ngu ta được khai triều đặt móng, Đế thiết lập Đại Tư mã làm công tước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hàm cao nhất, địa vị cao hơn tất cả các chức quan, từ khi khai quốc tới nay, tổng cộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã phong năm vị Đại Mã. Công huân mà con lập nên so với năm người trước chỉ hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chứ không kém. Chỉ duy nhất một thứ không bằng chính xuất thân mà con vừa nãy mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nói. Nếu không chức quan Đại mã, sau này con dùng để chấn nhiếp bách quan, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chính lệnh hiểu rõ, trên dưới làm theo?

Bất tại kì vị, bất mưu kì chính. Ngược lại, muốn làm nên chuyện lớn cần phải danh chính ngôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thuận. Trong mấy năm ngắn ngủi con đãđược thành tựu như hôm nay, đạo lý này con nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 định hiểu, còn muốn cha nói thêm hay sao?

Mục yên lặng không nói gì.

Cao Kiệu nhìn hắn rất lâu, đột nhiên đứng lên, chỉnh ống tay áo gọn lại, hướng về Mục nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trang hành lễ bái.

Cao Kiệu ta thay mặt Nam Triều, thay mặt dân chúng, bái cầu với con!

Lạc Thần hoàn toàn hoảng sợ.

Mục cũng giật mình vội vàng đứng sang một bên để tránh, rồi sải bước tới nâng Cao Kiệu đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lên.

Cao Kiệu nắm chặt tay hắn.

Kính Thần, thời kỳ phi thường, triều đình này, chỉ con mới thể vận hành được. Muôn vàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 người Nam Triều đều đã biết con Đại của triều đình, dân chúng kính trọng con, hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nay cha không đi ngoại ô phía đông nhưng cũng biết. Con nỡ lòng nào phụ sự chờ mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19khát vọng của dân chúng đối với con ư!

Ông trịnh trọng nói.

Mục biết, từ giây phút Cao Kiệu quỳ xuống trước mặt hắn, hắn đã không còn lựa chọn nào khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Hoặc nói, thời gian đi về phía trước chứ không phải quay lại.

kiếp này, từ lúc hắn hao tổn tâm cuối cùng đã cưới được gái trước mặt thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã định sẵn rằng sẽmột màn như ngày hôm nay.

Trong lòng hắn bối rối cùng, từ từ quay sang Lạc Thần, hai người nhìn nhau.

Cuối cùng, hắn thu ánh mắt về, nói:

Hy vọng sau này con sẽ không làm cha thất vọng ạ.

…..

Canh năm ngày hôm sau, Lạc Thần dậy sớm hầu hạ Mục mặc quần áo chuẩn bị lên triều.

Nàng giúp hắn mặc xong bào phục, cài đai lưng, đội biện quan, cuối cùng lúc thắt dây biện quan cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hắn, đột nhiên bị hắn ôm chặt vào trong lòng.

Tối hôm qua sau khi từ thư phòng của cha trở về, hắn cũng không nhắc tới chuyện đó trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nàng nữa, vẻ mặt nhìn qua rất thoải mái, nhưng vào lúc này hắn lại hành động này,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chút đột ngột.

Nàng chần chừ rồi thả tay xuống cùng vòng tay ôm lấy hắn.

Hai người cứ thế ôm nhau rất lâu,Mục cúi xuống hôn lên trán nàng, buông nàng ra, xoay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mở cửa đi ra.

Hết chương 131

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 131 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc