GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 56

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lý Mục ngẩn ra, sau đó thì nhíu mày:

Ai nói cho nàng về mỹ nữ Ba quận đó?

Lạc Thần hậm hực đẩy hắn ra, đưa tay lên lau nước mắt, uất ức:

Tôn Phóng Chi đó. Hôm nay tại bữa tiệc chúc thọ anh ta nói ngay trước mặt nhiều người lắm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lẽ nào anh ta lại bịa đặt?

Nàng cười nhạt, ngoảnh mặt đi không muốn nhìn cái gương mặt càng nhìn càng thấy ghét của hắn nữa.

Mục bấy giờ mới hiểu ra. Hắn đoán hôm nay Tôn Phóng Chi nốc nhiều rượu quá bị say © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rượu không quản được cái miệng, nhân lúc mình không đó thì nói năng lung tung huênh hoang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trước mặt mọi người, gây ra hoạ cho mình. Thấy nàng còn rất giận, hắn nào dám tỏ thái độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19nữa, vội xoay mặt nàng trở lại, giải thích đường hoàng:

Nàng đừng nghe anh ta nói năng linh tinh. Đúng thủ lĩnh địa phương đưa tới một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nữ, nhưng ta làm sao dám giữ ta lại được chứ, ngay lúc đêm xuống thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã cho người đưa ta đi luôn rồi.

Ngoài miệng thì giải thích, trong lòng vẫn không nhịn được mắng chửi ầm lên. Tên ngốc Tôn Phóng Chi này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chẳng được nước cả, chỉ biết oang oang cái mồm nói nửa phần trước, còn nửa phần sau lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không nói nốt, lại hại hắn đến mức nông nỗi này, đến giường cũng không cho ngủ.

Lạc Thần nhìn hắn:

Thật sự?

Thật một trăm phần trăm. Nếu nàng không tin, ta sẽ cho người gọi hắn tới để nàng muốn hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thì hỏi.

Lạc Thần hừ một tiếng:

Huynh nghĩ tôi ngốc à. Huynh kêu anh ta tới, anh ta dám nói huynh không phải thế không?

Mục cười khổ. Suy nghĩ một chút, lại nói:

A Di, nàng phải tin ta. Mục ta không dám tự xưng quân tử, nhưng đã cưới nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 về làm vợ rồi làm sao ta lại dây dưa với người phụ nữ khác được. Nếu nàng không tin, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ta xin thề với nàng.

Tuy rằng cũng từng nghe nói những lời ngon tiếng ngọt, những lời thề non hẹn biển của đàn ông đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bao giờ tin, nhưng vào giờ khắc này, khi nàng thật sự nghe được lời thề kiên định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của hắn, toàn thân tứ chi xương cốt, mỗi một lỗ chân lông đều giống như gió ấm thổi qua, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dần dần thoải mái lên. Lửa giận quay cuồng trong lòng nửa ngày cuối cùng đã tiêu tan, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhưngtrong lòng vẫn buồn ấm ức.

So sánh ra thì càng mất mát hạn. trong mắt hắn, rốt cuộc mình người vị nhạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhẽo tới mức nào? Đồng thời càng nghi ngờ anh cưới mình mưu đồ khác. Nhưng câu hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 này từng bật thốt lên một lần lại không được câu trả lời, hiện giờ không biết sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại rụt không dám hỏi nữa.

Nàng nhắm mắt lại nói:

Thôi, huynh không cần ăn nói ngon ngọt trước mặt tôi. Tự huynh nhớ kỹ được.

Mục thấy nàng cuối cùng đã bỏ qua chuyện này thì thở phào nhẹ nhõm, lại nghe giọng điệu lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhạt của nàng, nhìn nàng một cái, thấy nàng đã nhắm mắt, như chút mệt mỏi, ngập ngừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một chút lại dém chăn cho nàng, dịu dàng nói:

Ta nhớ kỹ rồi. Nếu nàng mệt thì đi ngủ đi.

Lạc Thần ừm khẽ một tiếng, trở mình quay lưng về phía hắn.

Tính tình của nàng không khác mặt đứa trẻ trong tháng sáu, thay đổi xoành xoạch thất thường. Cũng may © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tới nhanh đi cũng nhanh, vừa rồi còn rất tức giận, một lát lại muốn ngủ.

Mục nhìn nàng một lát, thầm thở dài, tắt đèn rồi cũng nằm xuống.

Một đêm này hai người đều mang tâm sự, lại chỉ ôm trong lòng không nói ra.

Lạc Thần miên man suy nghĩ, ruột mềm trăm mối, ngủ đến bình minh mở mắt ra, phát hiện Mục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã dậy rồi. Trên hộp đựng kiếm góc, thanh kiếm của hắn cũng không thấy. Hắn thói quen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dậy sớm luyện công, chắc lúc này đang đi luyện kiếm rồi.

Lạc Thần ngồi dậy, đầu tóc rối bời, bơ phờ ngồi trên giường, nhìn chăn đệm trên chiếc sập bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trướng đêm qua bị mình dọn ra còn chưa kịp thu dọn thất thần. Mẫu thân nói, người vợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phải dùng mọi cách để thu phục trái tim người chồng. Rốt cuộc là dùng cách nào? Lẽ nào Cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Lạc Thần nàng thật sự phải mất mặt đi hỏi A Cúc ư?

Bên ngoài bỗng nhiên có tiếng bước chân,A Đình sáng sớm đã tới.

Thì ra là cô thấy a huynh đi hậu viện luyện kiếm, bởi mới bắt đầu học thổi tiêu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đang rất hào hứng, hai ngày này tự thấy mìnhtiến bộ cho nên sáng sớm đã cầm tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chạy tới muốn thổi cho a tẩu nghe.

Lạc Thần nghe tiếng nói chuyện của với thị nữ quét rác bên ngoài, đánh lên tinh thần, xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giường, chải tóc gọn gàng, mặc xiêm y vào, mở cửa, gọi vào.

A Đình hồ hởi chạy vào, nói muốn thổi tiêu cho a tẩu nghe rồi nhờ nàng chỉ điểm cho.

Lạc Thần cười gật đầu, cuốn gọn chăn đệm sập kia lại cho gọn, rồi bảo ngồi lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đó.

A Đình ngồi khoanh chân, hắng hắng giọng,phồng lên, bắt đầu thổi.

Trong việc đọc sách cô bé khá thông minh, nhưng với thanh nhạc thì năng lực lĩnh ngộ hữu hạn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại mới chỉ học vài ngày, âm điệu thổi ra vẫn cực kỳ lạc điệu, làm cho mấy thị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nữ bên ngoài nghe được lén che miệng bật cười, bản thân bé thì rất hài lòng, thổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xong còn hỏi thấy thế nào.

Lạc Thần sáng sớm đãphiền não, lại bị một khúc tiêu lạc điệu ngàn dặm của A Đình làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cho cười vui vẻ, thấy đầy chờ mong nhìn mình thì nín cười, đầu tiêncổ vũ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sau thì kiên nhẫn dạy một một lúc. A Đình gật đầu, lại tiếp tục thổi, chợt nghe bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tiếng bước chân, quay đầu lại thì trông thấy a huynh cầm kiếm về phòng, biết là mình không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tiện lại nữa, bén nhảy xuống sập cười đi luôn.

Buổi sáng thời tiết còn rất lạnh, Mục chỉ mặc độc một chiếc áo mỏng, mồ hôi ướt đẫm. Thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hắn đi vào tắm, Lạc Thần cũng mặc kệ hắn, gọi người hầu mình chải tóc rửa mặt.

Bên này hai vợ chồng làm việc riêng của họ, bên kia, A Đình đến chỗ thị chải đầu cài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trâm cho bà.

thị cười nói:

Sáng sớm đã nghe con thổi tiêu rồi, không để cho a tẩu ngủ hả con.

A Đình đáp:

Không ảnh hưởng đâu ạ. Con vừa đó về đấy. A huynh đi luyện kiếm, a tẩu một mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trong phòng, vừa ngủ dậy, còn dạy con một lúc nữa đó.

thị lắc đầu:

Con đó, may a tẩu con tính tốt, không chê con lắm chuyện phiền phức.

A Đình bĩu môi:

A tẩu còn lâu mới chê con nhé. sao thì a huynh cũng sắp đi rồi, mẹ ơi, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 muốn dọn đến ngủ cùng a tẩu cơ, được không ạ?

thị lắc đầu:

Sao được con. Tướng ngủ của con xấu, ảnh hưởng đến a tẩu đấy.

– Mẹ, con sẽ ngủ ngoan không làm ảnh hưởng đâu.

A Đình năn nỉ, sực nhớ sáng nay nhìn thấy cái sập kia, hình như đêm qua người ngủ trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đó, mắt sáng lên.

Mẹ, sáng nay con thấy trong phòng a tẩu một cái sập dài. Nếu không được thì con ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trên đó cũng được. Con muốn chung một phòng với a tẩu cơ. Mẹ cho con đi. A tẩu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chắc chắn đồng ý.

A Đình người nghĩ sao nói vậy, thấy nói đó, nhưngnhững lời tâm rơi vào tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thị lại biến thành một ý nghĩa khác sâu xa, ngẩn ra, hỏi:

Trên sập chăn đệm không con? Con không nhìn nhầm chứ?

Sao con nhìn nhầm được ạ? A Đình nói, Nhìn biết tối hôm qua người ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đó. Chờ a huynh đi rồi thì con sẽ ngủ đấy.

thị hơi nhíu mày, không nói chuyện nữa, đang mải suy nghĩ, chợt nghe bên ngoài tiếng bước chân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 biết con trai với Lạc Thần đi đến, bèn nở nụ cười tươi, đợi hai người họ đi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thì cùng nhau dùng bữa sáng, trò chuyện vài câu, khi hai người chuẩn bị rời đi thì thị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giữ con trai lại.

Lạc Thần liền về trước. Mục hỏi mẫu thân:

A mẫu bảo con lại việc ạ?

thị bảo hắn đi đóng cửa lại, chờ hắn quay lại rồi mới nhíu mày nói:

Sáng nay mẹ nghe A Đình nói trong phòng các con một cái sập, đêm qua còn hình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 người ngủ trên đó. Rốt cuộc chuyện sao? phải hai con giậnnhauphân chia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 giường ngủ không?

Lý Mục giật thót mình, không khỏi thấy hối hận bản thân sáng sớm thức dậy chỉ lo đi luyện kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đến mức quên cả thu dọn giường kia, bị A Đình nhìn thấy để rồi thành chuyện.

Hắn vội vàng nói:

– Mẹ đừng lo lắng ạ. Con với A Di rất tốt. Đêm qua lúc đầu thấy hơi lạnh nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mới thêm chăn. Nhưng về sau thấy nóng nên để chăn sang đó. Chỉ thế thôi, không chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đâu ạ.

thị yên lặng một lát, nói:

– Không có thì tốt. Con phải đối xử tốt với A Di, đừng để con phải chịu ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ức.

Mục vâng dạ liên tục.

thị thấy hỏi không được hết, biết hắn còn việc khác bèn đuổi hắn đi, mình thì theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thường lệ đi đến chỗ máy quay sợi ngồi xuống quay sợi, nhưng khối u nghi vấn trong lòng do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 những lời nói lúc sáng sớm của A Đình không thể loại bỏ được. tuy mắt không nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhưng giác quan còn nhanh nhạy hơn so với người bình thường. Con gái Cao thị vốn gả cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gia đình cấp thấp nhà mình, huống chi lúc trước tuy không rõ nội tình nhưng thoáng biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con trai đã dùng chút thủ đoạn mới cưới được vợ,từ sau khi Lạc Thần tới đây, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cuộc sống hằng ngày thị rất lưu ý đến biến động cảm xúc của nàng.

Trong thời gian sớm chiều chung này, thị cảm giác được Lạc Thần hình nhưtâm sự, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lòng đã nghi vấn rồi, sáng nay lại bị câu nói của A Đình làm cho thức tỉnh, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mới giữ con trai lại hỏi chuyện.

Tuycon trai trả lời không chút hở gì, nhưngthị đãnghi ngờ trong lòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 làm sao dễ dàng từ bỏ được. do dự đang nghĩ nên tiếp tục đi hỏi chuyện con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dâu để thăm hay không, chợt nghe bên ngoài tiếng bước chân, đúng lúc là Lạc Thần tới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Nàng nói Mục việc đi ra ngoài rồi, nàng không việc gì nên đến đây quay sợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 với bà.

thị cười tươi bảo nàng vào ngồi bên cạnh mình, cho thị nữ giá lui ra ngoài hết, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thong thả kéo sợi vừa tâm sự trò chuyện với nàng.

Trò chuyện được một lát, mới hỏi:

– A Di à, Mục nhi đối xử với con tốt không?

Lạc Thần đang cuộn sợi giúp bà, tay dừng lại.

Tốt ạ.

Hai con dạo gần đây cãi nhau không? Mẹ cứ cảm thấy hình như con tâm sự.

Lạc Thần tiếp tục cuốn sợi chỉ, nhưng rồi dần dần thất thần.

Nếu để mẹ chồng biết Mục đến nay vẫn chưa chạm vào mình, mẹ chồng sẽ nghĩ thế nào?

có cho rằng mình rất dụng không?

Lạc Thần thoáng hoảng hốt, lập tức lắc đầu, đột nhiên ý thức được không nhìn thấy, bèn cố giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cho giọng điệu được bình thường, đáp:

Mẹ ơi, con không tâm sự ạ.

– Thế đêm hôm qua các con phân giường ngủ, có đúng không?

vừa mở miệng lại hỏi một câu thẳng thắn như thế, Lạc Thần không khỏi hoảng sợ. Khi còn đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xoắn suýt nên thừa nhận hay không nên đây, Lạc Thần thấy bà đã dừng quay sợi, quay mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sang phía mình, mỉm cười nói:

Nếu Mục nhi đối xử không tốt với con, khiến con bị ấm ức, con đừng để trong lòng. Bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 luận chuyện gì con phải nói cho mẹ biết, mẹ sẽ làm chủ cho con.

Lạc Thần đờ đẫn nhìn thị đầy vẻ hiền hoà với mình, lại nghĩ đến những buồn tủi uất ức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trong lòng mà không thể tâm sự với ai, dần dần sống mũi cay xè.

thị tức khắc cảm nhận được cảm xúc của nàng biến đổi, ôm lấy nàng vào lòng.

Thế đúng tối qua bọn con phân giường ngủ à?

Lạc Thần làm sao dám thực sự đề cập đến những đã xảy ra tối qua trước mặt bà, lắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đầu ủ rũ nói:

Không ạ…

thị thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nghĩ nghĩ phát giác vẫn không đúng.

Thế sao con lại buồn không vui? Hay Mục nhi chưa đủ quan tâm săn sóc cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con?

Lạc Thần tiếp tục lắc đầu.

thị lại đoán.

Lạc Thần vẫn luôn lắc đầu.

thị sốt hết cả ruột gan.

A Di, con đừng giấu mẹ nữa, nếu ấm ức thì hãy nói cho mẹ đi.

Mẹ ơi, con thật sự không làm sao ạ…

Bao nhiêu ấm ức oan ức của Lạc Thần đều biến thành tiếng khóc thầm, chỉ biết chôn mặt vào trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lòng bà, không nhúc nhích.

thị dỗ dành thế nào cũng không cạy được miệng của nàng, lòng nóng như lửa đốt, lại không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 làm gì được, thế là đành phải thôi.

Một lát sau, A Đình lại tới tìm Lạc Thần, muốn học tiêu từ chỗ Lạc Thần, thị bảo Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Thần trở về. Khi nàng đi rồi,cho người gọi A Cúc đến, hỏi chuyện hai vợ chồng con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trai con dâu.

thở dài thườn thượt:

Tôi nhận ra được A Di nỗi buồn. Nhưng tôi có hỏi thế nàocũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chịu nói gì. Tôi nghĩ, người thân nhất của A Di cho nên mới gọi đến, muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hỏi xem biết chuyện không.

A Cúc vội vàng ra cửa nhìn ngó chung quanh, thấy không có ai mới đóng cửa lại, đi đến trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mặt thị, thì thầm:

May lão phu nhân hỏi đến, vậy thì tôi nói. Nếu tôi đoán không sai thì đến nay Lý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lang quân vẫn chưa viên phòng với tiểu nương tử nhà tôi. Tiểu nương tử lòng mang ấm ức, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ấy da mặt mỏng, lại con gái mới lớn nhà người ta, chuyện như này làm sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dám mở miệng. tôihỏi thì ấy cũng không nói đâu. do tôi tự đoán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thôi. Biết đâu cũnglẽ không phải.

thị thất kinh.

Vốn chỉ lo lắng ban đầu con trai bởi vì cưỡng ép đòi cưới con gái Cao thị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tuycưới được người về nhà rồi, nhưng hai người hằng ngày chung, nói không chừng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 va chạm, hai đứa đều trẻ tuổi, đóng cửa làm mình cũng không thể biết được. Mới vừa rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Lạc Thầntrước đây, ràng cảm nhận được con bé có nỗi buồn, mình nghĩ đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đoán tây chẳng đoán được gì. Nhưng mà thật không bao giờ ngờ được, năm đã qua, chớp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mắt sắp đến cuối tháng giêng, thế con trai vẫn con chưa viên phòng cùng vợ của nó.

Thảo nào dáng vẻ của Lạc Thần lúc nãy đều như muốn khóc, nhưng trước mặt mình lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chịu thổ lộ nửa chữ.

Lửa giận trong lòngngay lập tức xông ra. Nhưng mặt A Cúc ở đây nên đ è © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xuống, chỉ nói:

Là chuyện đó à? Được rồi, lát Mục nhi về tôi sẽ hỏi mọi chuyện.

Trước khi A Cúc trở lại Kinh Khẩu từng biết trưởng công chúa đã chấp nhận người con rể Lý Mục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 này rồi, lại được dặn dò, hơn nữa cũng biết Mục đã âm thầm giúp trưởng công chúa giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quyết sự việc lỡ tay gi3t chết Chu thị, trong lòng rất cảm kích Mục, tâm thái tự nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thay đổi. Khi nhìn thấy cuộc sống chung của Lạc Thần cùng Mục vẫn không khác lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trước, chính đến nay vẫn chưa viên phòng. ràng thái độ của tiểu nương tử nhà mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã hoàn toàn khác với lúc vừa được gả đến Kinh Khẩu, saoMục lại không nhìn ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chẳng biết hắn nghĩ mà ngày ngày sáng sớm đã ra khỏi phòng tự quản đi luyện kiếm, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bà vô cùng sốt ruột và lo lắng.

thể coi như hội đem chuyện nói với mẫu, thở phào nhẹ nhõm rồi cung kính rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi.

….

Buổi tối khi Mục về đến nhà, vừa vào cổng đã thấy A Đình đứng bên bức tường bình phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhìn xung quanh, nhìn thấy hắn liền chạy đến, nói rằng mẫu thân kêu hắn đi gặp ngay.

Mục không biết chuyện gì, nhưng thấy mẫu thân tựa hồ đang sốt ruột chờ đợi, hắn cũng không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ​​là đi bắc phòng ngay lập tức.

Đi vào, nhìn thấy mẫu thân mặt lạnh lùng ngồi ngay ngắn trên giường, tay thì cầm cây thước gỗ, bầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không khí rất không bình thường, hắn ngẩn người ra, sau đó hỏi:

A Mẫu, mẹ gọi con chuyệnạ?

Đóng cửa lại. thị lạnh lùng nói.

Mục đóng cửa lại theo lời mẹ, trở lại trước mặt mẫu thân, đang ngập ngừng muốn lên tiếng hỏi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại nghe quát:

Quỳ xuống!

Mục không thể làm khác đành phải quỳ xuống, hỏi:

A mẫu, con đã lỗi khiến cho mẹ phải tức giận ạ? Mẹ cứ nói đi rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con sửa đổi.

thị tức giận nghiêm giọng:

Con thành thật nói cho mẹ hay, từ lúc con thành hôn đến nay phải chưa viên phòng với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 A Di đúng không?

Mục sửng sốt:

A mẫu, mẹ nghe người nào nói…

thị vừa nghe thế đã biết điều này sự thật, lập tức nổi trận lôi đình…

Con không cần biết mẹ nghe ai nói!

thị nhấc thước lên mạnh vào thân giường, gằn giọng:

Nếu không phải mẹ biết rồi đi hỏi, phải con tính cưới người ta tới nhà rồi đặt© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trong nhà, bảo làm bạn với già loà này cả đời xong có đúng không?

Mục ngập ngừng không biết phải nói gì.

Lúc trước con cưới nó, mẹ đã thấy không đúng rồi. Xuất thân của như thế, so với nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chúng ta chênh lệch một trời một vực, làm sao cam tâm tình nguyện gả cho gia đình nghèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như mình. Mẹ vẫn luôn rất lo lắng. May tính tình A Di rất tốt, lại ngoan ngoãn, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hiểu chuyện. Con cưới được là tổ tông tích đức, phúc đời trước của con. Thế còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại đối xử với như thế hả? Chẳng trách thời gian này mẹ cứ cảm thấy con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tâm sự. Mẹ còn đang không biết chuyện gì, hoá ra tất cả từ con đã bạc đãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nó đến nông nỗi này. Mẹ không hiểu, con đã không thích nó, sao lúc trước con lại muốn cưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 về?

Mục nhất thời không biết nói gì phải giải thích thế nào, chỉ đành im lặng nhận sai, nói mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không tốt, xin mẫu thân bớt giận.

Cơn giận củathị càng bốc lớn hơn, nhớ tới hình ảnh buồn khổ sở sáng nay của Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Thần trước mặt mình, cầm thước lên, ra lệnh cho hắn quay lưng lại, đánh mạnh vào sau lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hắn, không chút nương tay nào.

Vừa đánh vừa quát:

Con cố tình làm mẹ tức chết đúng không. Khổ thân cho A Di sáng nay trước mặt mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cứ uất ức như thế. Con cưới được người vợ tốt như thế không đối xử tốt với nó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Mẹ đánh chết con cho xong, đỡ phải làm hỏng cả đời nó!



A Đình vừa rồi chờ được a huynh về truyền lời xong, thấy hắn đi gặp mẫu thân rồi liền chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vút đến trước mặt Lạc Thần, nói a huynh vừa về thì mẫu thân đã gọi hắn qua đó rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Lạc Thần từ sáng nay chỗ thị trở về trong lòng đã rất bất an, cứ cảm thấy sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19chuyệnxảy ra. Giờ đây nghe A Đình nói vậy, cảm giác bất an này càng thêm mãnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 liệt, sao còn ngồi yên được nữa, vội vàng lén lút đi đến phòngthị.

Còn chưa đi đến cửa đã thoáng nghe được tiếng quát củathị bên trong vọng ra. Nàng hoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sợ, nín thở, rón rén như mèo đến bên cửa sổ, từ khe cửa còn chưa đóng kín mà nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vào trong, trông thấy Lý Mục quỳ dưới đất, đang bịthị cầm thước đánh.

Cây thước kia rộng như bàn tay mình, lại cứng nữa, cứ thếđánh vun vút vào cánh tay cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 với lưng của hắn, tiếng da thịt bị cây thước đánh bôm bốp vào người không ngừng nghỉ.

Lạc Thần mắt tròn xoe mồm hốc, sợ tới mức hồn bay phách lạc.

Nàng chưa từng gặp thị tức giận như thế bao giờ cả. Khi thấy càng lúc càng tức giận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vừa quở trách vừa vung cây thước đánh càng tàn nhẫn hơn, Mục quỳ nơi đó không dám nhúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhích mặc cho mẫu thân đánh mình, miệng thì luôn nhận sai mong nguôi giận, trái tim nàng đập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thình thịch nghĩ, mìnhnên đi vào ngăn cản không, nhưng rồi lại do dự.

Đang không biết làm sao, bỗng nhiên Mục như cảm nhận được nàng đến, đột ngột quay phắt đầu lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ánh mát quét về hướng nàng.

Cũng không biết phải nàng nhìnhoa mắt không, nàng cảm giác được ánh mắt của hắn rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 u tối, rất đáng sợ.

Lạc Thần thấy phía sau lưng lạnh buốt, nào còn dám đi vào nữa, cuống quýt quay đầu chạy vụt về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phòng, vừa đi vào phòng cả người đã thấy hoảng loạn lo lắng và bối rối.

Tuy nói tự nhủ là chuyện không liên quan đến nàng, nàng không sai, nhưng vẫn không khống chế được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 muốn tìm một chỗ để trốn đi.

Xảy ra loại chuyện này, nàng thật sự không dám đối mặt với hắn. Còn đang hoang mang bối rối, chợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nghe bên ngoài tiếng thị nữ gọi “Lý lang quân”, bèn thò đầu ra ngoài, ấy thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Mục đã trở lại rồi, còn đang đi về hướng này, đầu óc nóng lên, cuống quýt đóng cửa lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại chộp lấy then cài dưới đất lên, mình thì nấp ở sau cánh cửa, ngay cả thở cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dám thở.

Phu nhân trong phòng không?

Lạc Thần nghe tiếng hắn hỏi thị nữ, giọng hắn rất bình tĩnh.

ạ.

Thị nữ đáp.

Cánh cửa bị người bên ngoài đẩy một chút.

Lạc Thần vẫn không nhúc nhích.

Lại hai tiếngcộc cộc ngoài cửa.

Chắc phu nhân ngủ rồi ạ.

Một thị nữ lại nói.

Bên ngoài yên tĩnh xuống.

Vào lúc Lạc Thần thoáng thở phào một hơi, lại nhìn thấy một thanh kiếm thò qua từ khe cửa, mũi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kiếm đặt trên then cài cửa, đẩy hai cái, then cửa liền mở ra.

Cánh cửa bị đẩy mở ra, Mục vừa bước vào, thuận tay cài cửa lại.

Lạc Thần hoảng hốt muốn trốn đến trên giường giả bộ đã ngủ cũng không còn kịp nữa rồi, thấy hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ánh mắt của hắn nhìn về phía mình thì vừa lui về phía sau vừa ra sức xua tay, lắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bắp:

– Thật sự không phải muội nói đâu á. Sáng nay mẹ hỏi muội nhưng muội không nói hết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Huynh đừng đánh muội mà…

Mục không nói năng gì, âm u, so với bình thường như hai người khác nhau.

Hắn nhìn chăm chú vào nàng, ánh mắt từ khuôn mặt nàng chậm rãi rơi xuống cổ nàng, rồi xuống ngực, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xuống bụng, xuống dưới nữa…

Lạc Thần sởn cả tóc gáy, hoảng loạn chạy về phía cửa, muốn rút then cài cửa, Mục từ phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sau đã đuổi tới, túm lấy hai tay của nàng bế bổng nàng lên, xoay người bước nhanh vào bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trong, ném lên trên giường.

Lạc Thần mắt mở tròn xoe, nhìn hắn cởi y phục, lộ ra thể có dấu vết sưng đỏ do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vừa rồi bị thước đánh vào, tiếp đó màn được kéo xuống, cả người đi lên giường.

Hắn duỗi tay bắt lấy nàng, kéo đi qua.

Nàng liền biến thành con cá nhỏ bị đè trên thớt.

Lạc Thần hoảng sợ, biết bên ngoài cửa người nên nào dám kêu ra thành tiếng, chỉ lo nhắm mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại, hai tay đánh hắn loạn xạ, chân đạp lung tung.

Khi đang giằng co, bỗng nhiên trên môi ấm áp, thếhắn lại cúi xuống hôn đi lên.

Ngay trong khoảnh khắc bốn cánh môi dán vào nhau, cả người Lạc Thần như bị điểm huyệt, nháy mắt mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sức lực, đã quên cả giãy giụa.

Lạc Thần hai mắt nhắm nghiền, hàng mi dài run rẩy.

Ngay lúc nàng đang nín thở sắp ngất đi, hắn rốt cuộc cũng buông nàng ra, nhưng môi hắn lại men © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 theo mặt nàng, chậm rãi đi tới bên tai nàng.

A Di ơi, nếu thấy đau thì bảo ta nhé.

Nàng nghe hắn nói một câu như thế bên tai mình, giọng nói của hắn trầm thấp, cực kỳ khàn, thoáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại lộ ra giọng điệu dỗ dành âu yếm.

Xoạt một cái, máu trong thể Lạc Thần dồn dập, tim đập nhanh đến mức sắp nổ tung trong lồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ng ngực.

Nàng nhắm tịt mắt lại, rúc mình dướithể hắn, vẫn không nhúc nhích, giống như đã ngủ.

……

Trời dần tối sầm xuống.

Quá nửa đêm, ngọn đèn trong nhà đã thắp gần như cả đêm vẫn chưa hề tắt.

Hết chương 56

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 56 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc