GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 59

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Cao Kiệu cưỡi ngựa từ Kiến Khang đi Kinh Khẩu, hành trang đơn giản, chỉ dẫn theo Cao Dận và mấy người hầu. Ông luôn chú trọng bề ngoài, trước mặt người khác thì ăn mặc chỉnh tề, ngay cả tất cũng không dính bụi bẩn. Nhưng mà lúc này nom ông rất mệt mỏi, góc áo dính bẩn, có thể thấy được lên đường rất gấp.

Ông đang ngồi khách đường, Cao Dận thì ngồi bên cạnh. Ông đang trò chuyện với Lư thị, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 người đều mặt mày tươi cười, trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

Cha ơi, sao cha lại tới ạ?

Lạc Thần lao vào như cơn gió, vui sướng kêu lên.

Cao Kiệu quay lại, trông thấy con gái yêu chạy như bay vào, mặt mày như gió xuân, chờ nàng dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại bên cạnh mình rồi mới thấp giọng trách khẽ:

Trước mặt mẹ chồng sao cứ hấp ta hấp tấp không biết lễ nghĩa thế con.

Lạc Thần mím môi, nhỏ nhẹ đáp:

Vâng con biết rồi ạ.

thị cười:

Minh công đừng khách sáo. A Di sao không biết lễ nghĩa chứ, con nó coi tôi như người nhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tính tình không câu nệ, tôi rất thích.

Lạc Thần mỉm cười với phụ thân, lại quay sang gọi Cao Dận một câu “a huynh”.

Cao Dận cười gật đầu với hắn.

Cao Kiệu chỉ đành lắc đầu cười.

Mục đi vào,thị nhận ra tiếng bước chân của hắn, nói:

Mục nhi, nhạc phụ con từ Kiến Khang tới, con mau tới bái kiến đi.

Mục mặt tươi cười đi lên cung kính hành lễ với Cao Kiệu, nói:

Hôm nay con đưa A Di cùng với em gái trong nhà đi Kim Sơn, xem thủy triều xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thì mới về, hơi muộn một chút, không biết nhạc phụ đã đến, con thật thất lễ ạ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Nói xong, lại chào hỏi Cao Dận.

Cao Kiệu đặt ánh mắt trên người hắn, đánh giá một chút, thấy hắn bình thản bình tĩnh không chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tỏ vẻ hoang mang, trong mắt tức thì thoáng xẹt qua tia u tối, lại cười gật đầu:

Không sao. Ta cũng vừa mới đến thôi.

Cha ơi, cha tới là có việc ạ? Lạc Thần hỏi.

Cao Kiệu nói:

– Con gả tới Kinh Khẩu, cha rảnh rỗi thì không thể tới à?

Cha này, cha biết rõ con không phải ý này rồi mà! – Lạc Thần nũng nịu.

Cao Kiệu vuốt râu cười.

thị nói:

– Nhạc phụ cùng đại huynh một đường vất vả. Mục nhi, con dẫn hai người họ đi dùng chút cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 canh rồi đi nghỉ tạm sớm đi nhé?

Cao Dận vội nói:

A mỗ không cần khách sáo đâu ạ. phụ với cháu đã ăn cơm trên đường rồi ạ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Mục nhìn về phía Cao Kiệu.

Cao Kiệu nói:

Kính Thần, nếu con không việc thì dẫn ta đi thăm thú một chút nhỉ. Lúc ta tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thấy cảnh sắc bên bờ sông rất đẹp đấy.

Mục cung kính:

Mời nhạc phụ đi theo con ạ.

Cao Kiệu liền chào thị, đi ra ngoài.

Mục bảo Lạc Thần đi về phòng nghỉ ngơi trước, mình thì đi theo Cao Kiệu.

Hai người ra tới ngoài cửa rồi, từng người lên ngựa, phi nhanh về hướng ngoài trấn.

Một lúc sau, bên taihồ có tiếng nước chảy của con sông.

Đã tới bến đò rồi.

Ban ngày, vùng bến đò người đến người đi, thuyềntranh nhau qua bến đò. Nhưng lúc này người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi thuyền vắng, chỉ còn lại vầng trăng trên đỉnh đầu lặng lẽ chiếu rọi xuống nhân gian.

Cao Kiệu xuống ngựa, đứng bên sông. Gió sông thổi chòm râu của ông dán sát vào mặt, tuệ kiếm dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chuôi kiếm đeo bên hông cũng nhảy múa theo gió, mấy hạt châu trên trên tuệ kiếm đánh vào vỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kiếm, phát ra âm thanh giòn vang, giống như trường kiếm trong vỏ chấn động ong ong như muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phá vỡ vỏ kiếm thoát ra ngoài.

Con đã nhận được thư của ta chưa?

Thái độ của ông hoàn toàn khác với lúc trước mặt thị và con gái, lạnh lùng hỏi.

Lúc trưa con nhận rồi ạ. Lẽ ra con định nghe theo lệnh của nhạc phụ ngay lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi Kiến Khang, điều A Di muốn đi du ngoạn, con không muốn em ấy không vui cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã lùi lại nửa ngày, nghĩ ngày mai sẽ lên đường. Con không ngờ nhạc phụ lại tự đến đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Cao Kiệu nhìn chằm chằm vào người thanh niêntrước mặt mình, cau mày lại.

Thôi. Ta chỉ một chuyện muốn hỏi con. Con phải thành thật nói, không được giấu giếm ta.

Xin nhạc phụ hỏi ạ.

Cao Kiệu híp mắt lại.

Bệ hạ ý bổ nhiệm con làm Thứ sử Nghĩa Thành phải không? Không chỉ thế, ta còn nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nói lúc trước con đã chiêu mộ binh Ba quận. Những tư binh đó hiện giờ vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trở về theo con vẫn tại đó chờ đợi mệnh lệnhđúng không?

Chức vị Thứ sử chỉ danh thôi, không làm nên đượccả. Mục nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19Hẳn nhạc phụ cũng biết, Nghĩa Thành trải qua chiến loạn nhiều năm, hiện giờ chẳng khác đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cằn sỏi đá. Bệ hạ hùng tâm dã tâm, muốn đẩy quốc thổ lùi về phương Bắc, bởi vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhân chiến trắng tại Ba quân đã phái con đi Nghĩa Thành khai khẩn đất hoang, ngoài ra còn tuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con y quan giáo hóa, cho phép con lấy ân uy thiên tử cũng tương lai Bắc phạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lần nữa còn nơi để bắt đầu.

chuyện mộ binh, khi đó người Ba cùng chung kẻ địch đã tự nguyện gia nhập quân đội. Sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chiến tranh những người nguyện tiếp tục tòng quân mười người thì không được mấy người, số người lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thật sự không đủ một ngàn, cũng không thể gọi binh được ạ.

Cao Kiệu nhìn chằm chằm vào hắn, thần sắc khó lường, một lát sau gật đầu.

Con chí Bắc phạt, rất tốt. Nhưng sao lúc trước lại không nghe theo ta tới Quảng Lăng? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Chỉ cần con nghe theo ta tới Quảng Lăng, một ngày nào đó thời đến, binh của Cao thị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ta sẽ tùy con sai phái, so với chuyện con hiện giờ thâm nhập Bắc địa khai khẩn đất hoang, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dùng gian khổ để lập nghiệp, chẳng phải thuận tiện hơn à?

Lý Mục cảm ơn nhạc phụ đã tin cậy dìu dắt con. Nhưng việc này thứ nhất mệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lệnh bên trên. Thứ hai Quảng Lăng chính là môn hộ Giang Bắc của Đại Ngu ta, binh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhạc phụ lúc nào cũng phải đề phòng bị Bắc Hạ xâm nhập từ phía Nam, nếu như chia quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi Bắc phạt, chỉ sợ sẽ gặp cảnh nguy hiểm khi môn hộ bị mở ra. Bắc phạtchí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nguyện cả đời của con, nhưng cái nào nặng cái nào nhẹ, Mục thể phân biệt được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ạ.

Quả nhiên tài hùng biện. Tiếcconthể giấu được người khác nhưng không gạt được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Cao Kiệu ta.

Thần sắc của ông trở nên nghiêm khắc.

trong mắt người ngoài Nghĩa Thành chỉ là một vùng đất cằn sỏi đá, nhưng năm đó lúc ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Bắc phạt đã từng đi một tuyến đường gần đó khảo sát địa hình. Nơi đó phía Bắc thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tới Tịnh Châu, thể thủ Tấn Dương, Trường An, xuống phía Namthể chặn Tương Dương, thủ Giang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Lăng. Nếu như tiếp tục tổ chức gây dựng, nơi đó đủ để làm một nơi chiến lược. Bệ hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thật sự người chí hướng cao xa, tiếc tài cán thiên phú tầm thường, khát vọng duy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhất cuộc đời này của ông ta chắc chắn cũng chẳng phải Bắc phạt. Ông ta nghĩ thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tự dưng phái con đi Nghĩa Thành khai thiên lập địa? ràng đây chính tính toán của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con, con đã thông qua bệ hạ để đạt được mục đích mà thôi!

Nét mặt ông càng trở nên nghiêm khắc hơn.

Mục, con nói giành Nghĩa Thành chính Bắc phạt sau này. Nhưng ta lại nghi ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con mưu tính khác.

Ngày nay thiên hạ hỗn loạn. Hồ Liêuphương Bắc hễ có chút hội chiếm được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mảnh đất nhỏ cũng sẽ xưng đế, chinh phạt không ngừng, sẽ khiến cho binh hoang loạn, dân chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lầm than. Nam Triều ta cũng có mối họa đầy rẫy. Hoàng thất suy yếu, phản loạn không dứt. Những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 năm gần đây, những kẻ lòng muông dạ thú không biết tự lượng sức mình tỏ tham vọng xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hiện không ngừng.

Lúc trước con cưới con gái của ta, ta đã biết được con là kẻ tâm cơ, không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hạng người khuất phục trước kẻ khác. Cao Kiệu ta ngày hôm nay đây tuyên bố, nếu như con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 một hai muốn làm loạn thần tặc tử, cho ta có thoán ẩn lui về, nhưng chỉ cần ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 còn một hơi thở thì ta sẽ người đầu tiên không đáp ứng.

Cao Kiệu toàn thân thẳng tắp, khí thế kinh người, ánh mắt nghiêm nghị.

Đây lời cảnh cáo của một quyền thần đã chấp chưởng Nam Triều nhiều năm đối với kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tâm, đó là người nhà.

Lời nói sang sảng cùng với dòng chảy của con sông phía sau lưng như hòa vào nhau, cực kỳ khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thế.

Đợi một lát cũng không thấy hắn trả lời, Cao Kiệu lại cười lạnh:

Sao, con lời nào để nói không?

Giành lại Thần Châu, đó cũng tâm nguyện cả đời này của nhạc phụ. Năm xưa nhạc phụ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 từng hưng binh tiến về Lưỡng Đô, nhưng cho phép Mục cả gan hỏi cha một câu, nếu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cứ làm theo khuôn phép của giống như nhạc phụ, liệu rằng Bắc phạt thể thành công hay không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Cao Kiệu như không tin vào lỗ tai của mình.

Người trẻ tuổi tâm này dưới áp lực của mình cuối cùng đã nói. Nhưng Cao Kiệu không nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tới chính là, hắn không những không giải thích ràngcòn tương đương với ngầm thừa nhận, hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nữa còn rất mạo phạm trực tiếp vạch trần vết sẹo không thể xóa nhòa trong lòng ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bao nhiêu lâu nay.

Lại nghe hắn tiếp tục nói:

Nhạc phụ hai lần Bắc phạt, từng một lần thắng thế bức về Đông Đô, nhưngcuối cùng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thất bạiquay về. Ngoài việc bị cường địch ngăn cản, hậu phương của nhạc phụ triều đình trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 từ hoàng thất, dưới đến môn phiệt đều cản tay nhiều lần, bởi thế đuôi to khóvẫy được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Hai mươi vạn binh mã, nhưng mà lương thảo phía sau đứt đoạn, trí lệnh từng bước gian nan, nghiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lớn chìm trong cát.

Nhạc phụ, chatừng nghĩ tới, năm xưa nếu như cha thể một tay nắm giữ triều đình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vậy thì Trung Nguyên hôm nay sẽ là cục diện không?

Bắc phạt Trung Nguyên, khôi phục Lưỡng Đô tâm nguyện năm xưa của tổ phụ con, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tâm nguyện của Mục. Nhạc phụ muốn con đi Quảng Lăng, nói ngày sau cho con mượn binh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hưng binh Bắc phạt. Con biết nhạc phụ vẫn còn chí năm đó, nhưng tiếc đã bị bệ hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kiêng kị quá sâu. dù cho cha được bệ hạ tín nhiệm, nhưng trênrất nhiều môn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phiệt ôm tâm khác nhau, như hổ rình mồi, nhạc phụ làm thế nào lòng tin với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 triều đình hỗn loạn yếu ớt như thế để đảm bảo Lăng binh mở rộng ra phía Bắckhông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dẫm vào vết xe đổ năm xưa ạ?

Cao Kiệu kinh ngạc đến ngây người.

Mấy ngày trước ông quan tâm đ ến chuyện tương lai sau này của Mục vào cung gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mặt Hoàng đế. Sau vài ba lời nói khách sáo thì từ chỗ hoàng đế mới biết được sự việc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Sau khi trở về, càng nghĩ ông càng thấy không ổn, lập tức viết một bức thư sai người đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Kinh Khẩu, lệnh cho hắn phải tức khắc tới gặp mình.

Một đêm sau khi bức thư được gửi đi, bị những nghi vấn quấy phátrong lòng, sự việc can © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hệ trọng đại, chung quy ông vẫn khó dằn lòng nổi tự mình chạy đến nơi này, giáp mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chất vấn con rể. Với khứu giác nhạy bén bao nhiêu năm làm chính trị mà rèn luyện ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Cao Kiệu làm sao không hiểu ý nghĩa đằng sau phản ứng của con rể mình?

Hiển nhiên hắn đã bị mình đoán trúng rồi.

Hắn muốn mượn hội nàyxây nhà bếp khác, lập nên nghiệp riêng. Để rồi đợi ngày sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khi cánh chim của hắn cứng cáp rồi, đã đảm đương được một phương rồi, ngoài Bắc phạt ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mưu đồ của hắn chỉ sợ chưa chắc triều đình đãthể kiềm chế được.

Ông nhìn thẳng vào người thanh niên này.

– Lý Mục, Bắc phạt luôn luôn tâm nguyện trong lòng ta, nhưng ta cũng không cho phép bất cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kẻ nàomưu đồ gây rối, làm bại hoại quốc cương! Ta hỏi con lần cuối cùng, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tới Quảng Lăng không?

Mục bình tĩnh đón nhận ánh mắt sắc bén nghiêm khắc của ông, nói:

Con cảm ơn nhạc phụ, con vẫn lời nói đó, Quảng Lăng không phải nơi con sẽ đi.

Cao Kiệu nổi giận, mặt tối sầm, đột ngột đưa tay đè vào chuôi kiếm bên hông, rút kiếm ra. Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đường hàn quang xẹt qua, lưỡi kiếm đã đặt lên trên cổ Mục.

Xem ra con nhất định phải làm tặc tử loạn thần. Cũng tốt, ta lập tức giết con để chấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dứt hậu hoạn!

Một vầng mây đen che khuất mặt trăng, đêm bên sông chợt tối. Cao Kiều hai mắt sáng quắc như điện, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lạnh lùng nhìn chằm chằm người thanh niên bị màn đêm bao phủ đối diện.

Đừng cho rằng ta chỉ đe dọa con, càng đừng tưởng rằng con đã cưới con gái ta thì ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sẽ nương tay. Từ trước ta đã từng nói với con rồi, nếu như ta biết con có mưu đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khác, thiên hạ giết một kẻ như con thì đáng đâu?

Tay cầm kiếm của ông đột nhiên phát lực.

Độ sắc bén của thanh kiếm dễ dàng vạch một đường trên da.

Đời người ai cũng phải chết. Thân bảy thước, đã lập lời thề, làm sao tiếc quay đầu? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Chỉ hận tâm nguyện không thành, chết không cam lòng.

Lý Mục đột nhiên nói.

Nếu nhạc phụ cho rằng giết con rồi Nam Triều thể cầu an muôn đời thì cứ việc ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tay.

Gió đêm phe phẩy, thổi tan áng mây che phủ mặt trăng.

Một dòng máu đỏ tươi từ cổ Mục dọc theo lưỡi kiếm chảy xuống, nhuộm đỏ một mảng cổ áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của hắn.

Dưới bóng trăng, khuôn mặt hắn lại trở nênràng, đôi lông mày nghiêm nghị.

Cao Kiệu sắc mặt xanh mét, bàn tay nắm trường kiếm nổi lên gân xanh chằng chịt.

Mục từ đầu đến cuối đứng chắp tay, nhìn thẳng vào ông, dáng người kiên định.

Cao Kiệu mắt nhảy lên, sau một lúc lâu, nghiến răng nói:

Ngày hôm nay nếu như ta giết con, ắt con sẽ không phục. Vậy được, ta tạm gời giữ mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con lại, tha cho con đi Nghĩa Thành. Ta thật sự muốn xem xem Mục con năng lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gì, chỉ một Vệ tướng quân nho nhỏ thôilại tự phụ đến mức này. Con nhớ kỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cho ta, sau này nếu như con làm điều sai trái, binh lính Cao thị ta đã giết được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Hồ Liêu thì cũng sẽ diệt được phản tặc.

Ông lại đổi chủ đề.

Hôm nay ta tha chết cho con, nhưng ta nhất định phải đưa A Di rời khỏi gia. Con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gái Cao thị ta thể gả cho hàn môn nhưng tuyệt đối không thể gả cho kẻmưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đồ gây rối. Hy vọng con biết điều.

Cao Kiệu nói xong thu kiếm về, tra thanh kiếm còn dính máu vào bao kiếm, xoay người bỏ đi.

Mục nhìn theo bóng lưng của ông, đột nhiên nói:

Trong vòng một năm, con sẽ lấy được Tây Kinh. Cao tướng công, cha dám đánh cược với con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không?

Cao Kiệu dừng lại, từ từ quay đầu lại, sắc mặt khó tránh khỏi ngạc nhiên.

Tây KinhTrường An, thủ đô thứ hai của Bắc Hạ. Ngươì Yết năm xưa từng hoạt động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phía tây Trường An, sau khi quật khởi thì nhân loạn cướp lấy, hết lòng gây dựng căn cơ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 kế hoạch dùng việc phòng thủ của Đồng Quan để xây dựng Quan Nội làm hậu phương lớn cho mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tiến thể công, lui có thể thủ. Năm ngoái từ sau khi Giang Bắc chiến bại, Lạc Dương thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đô của Hạ quốc tràn ngập nguy cơ, việc triển khai chiến lược đối với Tây Kinh sau đó càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trở nên quan trọng.

Hiện tại đóng giữ được coi trọng đến mức nào thể nghĩ.

binh của Mục hiện giờ còn chưa vượt qua hai nghìn người, vậy lại thốt ra những lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như thế, không khiến cho Cao Kiệu cảm thấy bất ngờ mới lạ.

Mục đi lên.

Cao tướng công, con chỉ hỏi ngài, ngài dám đánh cược với con không?

– Đánh cược như thế nào? Cao Kiệu hỏi.

Đánh cược A Di.

Ngài cha của A Di. Tuy về lễ pháp nói A Di đã là người của gia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhưng nếu như ngài thật sự muốn đưa em ấy đi, con không thể nào ngăn cản được. Sau một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 năm, con sẽ lấy Tây Kinh làm sính lễ, một lần nữa đi nghênh đón em ấy.

phải ngài không dám đánh cược với con đúng không?

Cao Kiệu nhìn chằm chằm Mục một lát, chợt cất tiếng cười to.

Loại hậu bối cuồng vọng không biết trời cao đất dày, bình sinh Cao Kiệu này đã gặp không ít. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Nhưng con thì ta lại thấy rất thú vị.

Trong lời nói của ông không giấu được sự chế nhạo khinh thường.

Chỉ mới thắng một Viên Tiết thôi đã dám ngông cuồng thế rồi. Cũng tốt, ta thật sự muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xem xem một năm sau con sẽ dáng vẻ như thế nào.

Cao Kiệu phá lên cười to, không hề liếc nhìn Mục lấy một cái, phất tay áo bỏ đi.

….

Lạc Thần ngây thơ thế nào cũng nhìn ra được tối nay cha đột nhiên đến đây nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 có chuyện đó rồi.

Hai người đi rồi, nàng thấy thần sắc thị nặng nề, như đang suy tư gì đó, biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cũng đang rất lo lắng, mình làm sao tâm tình về phòng nghỉ ngơi đây. Nàng nháy nháy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mắt với đại huynh, gọi anh ta vào trong viện đi đến chỗ vắng vẻ không ai, truy hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mục đích hôm nay đến đây của phụ thân.

Đừng nói Cao Dận kỳ thật cũng không nguyên do,biết cũng sẽ không nói cho Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Thần biết, nhiên không hỏi ra được cả. Lạc Thần thấy không hỏi ra được gì, đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 huynh cũng chỉ an ủi mình, bảo nàng đừnglo lắng quá thì càng thêm thấp thỏm bất an. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Phụ thân cùng huynh ấy đi ra ngoài đã được một lúc lâu rồi mà còn chưa thấy quay trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại.

Càng chờ, tâm tình càng nôn nóng, thoáng còn nổi lên một dự cảm không tốt.

Đang lúc nàng lo lắng phập phồng, đột nhiên nghe tiếng bước chân ở bên ngoài, bèn vội vàng chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ra ngoài, quả nhiên thấy phụ thân cùng Mục đã trở lại.

Hai người một trước một sau đi vào. Nhìn biểu hiện của họ vẻ như không hề xảy ra chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cả. vẻ như cha vợ và con rể thực sự chỉ cùng nhau đi dạo rồi mới trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 về. Tuy nhiên, trước khi Lạc Thần có thể thở phào nhẹ nhõm thì đã phải sửng sốt trước những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mình nhìn thấy. Đi ra ngoài một chút thôi một bên cổ của Mục đã© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thêm một vết thương rồi.

Mặc nhìn như được xử đơn giản sài, máu cũng đang dần đông lại, nhưng vết thương kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ràng như bị thứ đó cắt ra, lại rộng bằng lòng bàn tay, thậm chí cổ áo còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dính máu khiến người ta kinh hãi. Nàng giật mình, đang muốn đi lên hỏi lại thấy hắn hơi mỉm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cười với mình, xua tay.

Nàng lập tức hiểu ý của hắn.

Ý hắn bảo mình không sao cả, bảo nàng đừng lo lắng.

Lạc Thần nhìnthị, tạm thời đè nén nghi vấn trong lòng xuống.

Lại thấy cha đã đi lên nói vớithị:

phu nhân, tối nay tôi tới Kinh Khẩu thật sự là truyền đạt thánh chỉ của bệ hạ. Kính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Thần tài cán trác tuyệt, bệ hạ cực kỳ thưởng thức, cho nên đã thủy thác trọng trách. Chúc mừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phu nhân.

thị vui mừng nói:

Con tôi thể hiệu lực cho triều đình bổn phận của nó. Cũng nhờ Minh công dìu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dắt, lão thâncùng cảm kích.

Cao Kiệu nói tiếp:

phu nhân khách sáo quá rồi. Kính Thần có được ngày hôm nay đều do năng lực của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 con nó, tôi nào công dìu dắt gì. Nhưng chuyện này tôi sợ nói ra sẽ làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19phu nhân trách mình.

thị vội nói:

Minh công xin cứ nói thẳng, không cần phải khách sáo đâu.

Cao Kiệu liền nói:

– Vì tôi còn việc quan trọng khác cho nên tối nay truyền thánh chỉ xong sẽ lên đường về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Kiến Khang luôn. Tôi với nội tử chỉ một con gái A Di, nay đã được gả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đến đây, thật không không dám giấu giếm, vợ chồng tôi rất nhớ thương con gái. Kính Thần ít ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nữa cũng phải rời nhà đi làm việc theo lệnh của bệ hạ, tôi nghĩ không bằng nhân tối nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thuận đường đón con gái đi cùng tôi về Kiến Khang trước. Phu nhânthể đáp ứng được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không?

thị bị bất ngờ, còn đang bối rối chưa biết phải nóithì Lạc Thần đã ngỡ ngàng kêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lên:

Cha ơi?sao lại gấp thế ạ? Con…

Nàng theo bản năng muốn nói con không muốn đi về, nhưng nói được một nửa lại dừng lại.

thị cũng hồi hồn lại, còn đang do dự, Mục đã bước lên nói với mẫu thân của mình: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

A mẫu, mới nãy con với nhạc phụ cũng đã thống nhất rồi ạ, để A Di về trước. Mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 a mẫu đừng trách ạ.

thị dần dần bình tĩnh lại, mỉm cười gật đầu:

Chỉ cần con với A Di đều đồng ý thì mẹ cũng nghe theo. Nếu con đã không ở nhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 A Di trở về Kiến Khang mẹ càng yên tâm hơn.

Quyết định xảy ra thình lình làm cho Lạc Thần nhất thời không hiểu nổi.

Nhưng nàng biết, quyết định này chắc chắn do phụ thân đưa ra.

Cha ơi, sao cha lại đột nhiên muốn con đi về ạ? Con không muốn đi về đâu.

Nàng cuối cùng không nhịn được kêu lên.

Cao Kiệu không nói cả, chỉ chuyển ánh mắt lạnh lùng về phíaMục.

Lạc Thần nhìn Mục đi đến bên mình, cầm tay nàng.

A Di, ta lời muốn nói với nàng.

……

Lạc Thần đè nén sự bất mãn và nghi ngờ của mình xuống đi theo Mục trở về phòng.

Vừa đi vào, nàng đã cầm khăn tay nhẹ nhàng lau vết máu trên cổ hắn.

Bởi đứng gần nhau, nàng mới thấyvết thương kia giống như bị vật sắc bén cắt qua, máu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vẫn còn rỉ ra ngoài, trong lòng vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, mang theo sự tức giận hỏi hắn: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Lúc ra ngoài còn lành lặn, sao khi về lại như thế này rồi? phải do cha làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chàng bị thương không?

Mục cầm lấy khăn tay của nàng, tự ấn vào chỗ vết thương, cười cười:

do ta không cẩn thận thôi, không liên quan tới cha nàng đâu. Chỉ vết thương nho thôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nàng đừng lo lắng quá.

Lạc Thần vẫn không tin, cứ hỏi suốt, thấy hắn vẫn nói là do tự mìnhý làm bị thương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không thể làm gì khác đành phải lau sạch vết máu trên cổ hắn, lại lấy thuốc trị thương ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bôi, hỏi hắn:

Cha thiếp đã nói với chàng sao lại tự dưng muốn đưa thiếp về Kiến Khang vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ạ?

Lúc nàng bôi thuốc cho hắn, Mục vẫn luôn cúi xuống yên lặng nhìn nàng bận rộn vì mình.

Yên lặng một lát, trên mặt hắn mới nở nụ cười nói:

A Di ơi, cha nàng nói đúng. Bệ hạ ủy thác trọng trách cho ta, ít ngày nữa ta phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lên đường đi Giang Bắc rồi. Nàng đi theo cha trở về nhà, sau này ta sẽ đến đón nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sau, được không?

Lạc Thần giật mình, phản ứng lại, tức khắc nhào vào trong lòng hắn.

Không được, thiếp không muốn đi về. Chàng đi đâu thiếp theo đó.

Mục dịu dàng nói:

Nơi ta phải đi chính là một thành trống không, đất đai cằn cỗi, gai góc mọc đầy, hổ sói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khắp nơi. cha nàng hôm nay không tới đón nàng thì ta cũng sẽ không muốn đưa nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi cùng…

Thiếp không sợ. Thiếp muốn đi với chàng cơ.

Lạc Thần hai tay ôm chặt lấy vòng eo của hắn, đầu lắc quầy quậy.

Nàng đột nhiên nghĩ ra.

– Tối qua chàng còn nói muốn thiếp. Mới qua một đêm thôi chàng đã không cần thiếp rồi ư?

Nàng lại ngẩng mặt, chất vấn hắn.

Mục không dám nhìn vào đôi mắt mỹ lệ u oán của nàng.

Tuy rằng hắn đã sớm biết, kiếp này, nếu Cao Kiệu không chết sớm giống như kiếp trước, giữa hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Cao Kiệu sớm hay muộn sẽmột ngày như vậy. Nhưng trong ý tưởng ban đầu của hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hắn hẳn còn nhiều thời gian hơn, thể khiến cho ông ấy đi theo bước tiến của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mình, sau khi lấy được Tây Kinh, cũng đủ tiền vốn rồi thì sẽ tiếp tục cùng Cao Kiệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 làm giao dịch tiếp theo —— tới lúc đó, hắntự tin, hắn nhất địnhthể áp chế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được Cao Kiệu.

Chỉ thực lực mới áp chế được thực lực, mới là đạo của kẻ làm vương.

Không người nào hiểu điểm này hơn hắn.

Đây cũng nguyên do mà hắn quyết định từ bỏ con đường đi của kiếp trước từng trận từng trận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tích lũy quân công, lại trước sau mượn việc bình định loạn Tam Ngô, Hứa Tiết xưng đế, Bắc phạt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cuối cùng phá tan mở ra tấm lưới thế gia môn phiệt kia, hoàn toàn quật khởi, tiện đà cướp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lấy trung tâm triều đình, quan cư Đại Mã.

Thời gian làm được những việc đóquá dài. Nếu bắt đầu tính từ bây giờ thì hắn sẽ phải mất gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mười năm thời gian.

kiếp này, bởi nàng đã trở thành người phụ nữ của hắn sớm hơn rồi, hắn không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chờ nổi nữa.

Với địa vị thấp hèn như hắn, để bảo vệ người phụ nữ của mình thì nhất định phải dùng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cách thức khác nhanh hơn, cũng dùng thủ đoạn cường thế hơn để thượng vị, để áp chế, để treo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cổ đủ loại lực cản thể gặp phải trong tương lai. NhưngCao Kiệu quả nhiên vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 là một con cáo già đạo hạnh, ngay tức khắc đã ngửi được thấy mùi vị khác thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 xông đến, nhiễu loạn kế hoạch ban đầu của hắn.

Hắn biết Cao Kiệu hẳn không muốn con gái mình bị cuốn vào trận phân tranh giữa đàn ông với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhau, tránh cho gia tăng thêm phiền nhiễu. Hắn cũng không đủ dũng khí để ngay vào lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nói cho nàng chân tướng tối nay phụ thân nàng đến đây nếu nàng biết giữa phụ thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nàng hắn sự rạn nứt quyết liệt, nàng còn vẫn ôm hắn như này, còn muốn theo hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi Giang Bắc, dẫu cho nơi đó hoang vắng ít người không?

Mục nhắm mắt lại, lúc sau mở mắt ra, nói:

A Di, nàng hay nghe ta nói, đi theo ta đều tướng trong quân, không một ai mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 theo gia quyến cả. Ta thân thống lĩnh làm sao phá quy củ được. Nàng cứ an tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trong nhà chờ ta. Muộn nhất một năm, đợi tình hình nơi đó ổn định, đến lúc đó nếu nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 còn muốn theo ta, ta sẽ đến đón nàng, được không?

Lạc Thần ngửa mặt lên, nhìn hắn một lát.

Dần dần, đôi mắt rưng rưng nước mắt, run rẩy nói:

Vậy chàng cứ đi đi. Nhưng chàng đi rồi, thiếp làm sao bỏ mặc mẹ chồng mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 để đi về Kiến Khang được….

Mục đưa tay, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt nàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cười nói:

Em ngoan, nghe ta đi theo cha về nhà nhé. Qua một thời gian nữa nếu nhớ a mẫu thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thể về lại mà…

Lạc Thần ngây người, vành mắt đỏ lên, lại lần nữa nhào vào lòng hắn, nhắt tịt mắt lại lắc đầu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Nhưng mà…nhưng mà…thiếp không muốn chàng đi…

Mục lặng thinh, ôm nàng ngồi lên đùi mình, nhè nhẹ vỗ sau lưng nàng, dỗ dành nàng.

lang quân, tiểu nương tử…

Bên ngoài tiếng gọi khẽ của A Cúc.

Tướng công đang giục ạ…

ta cũng vẻ ngập ngừng, giọng đầy nghi hoặc.

Lang quân ơi——-Lạc Thần mở đôi mắt đẫm lệ ra, lại ngửa mặt lên nhìn hắn, hai tay túm chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lấy ống tay áo của hắn.

Mục không thể nhẫn nại được nữa, bưng lấy mặt nàng, cúi xuống hôn lên môi nàng.

Hắn nặng nề mút môi lưỡi nàng, sau đó buông nàng ra.

A Di, nàng đi về theo cha đi. Nhớ kỹ những lời mà đêm qua xem thủy triều ta đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nói với nàng. Ngày sau, chỉ cần nàng còn muốn ta, Mục ta sẽ không bao giờ phụ nàng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Hết chương 59

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 59 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc