GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 99: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (15)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Lúc Ngô Văn tự nhận mình là cầm thú, Lam Sam bụng bảo dạ, anh biết vậy thì tốt. Đã nói rõ những điều trong lòng Cải Chíp Nhỏ ra, cô cũng thở phào, nói ra câu cuối cùng, "Cho nên, anh, nể mặt

Cải Chíp Nhỏ âm thầm thích anh nhiều năm như vậy, nếu anh không thích ấy, xin anh hãy cắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đứt ràng với ấy. Qủa thực ấy không dễ dàng gì."

Ngô Văn xua tay, "Anh không thể cắt đứt vớiấy, anh thích nha đầu này, anh phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ấy bằng được".

Lam Sam kinh ngạc nhìn anh. Mặc dù trước đó đã đoán được một số chuyện, thế nhưng nghe thấy chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 miệng anh thừa nhận, vẫn có chút kinh ngạc.

Ngô Văn lại nói, "Lam Sam, em thể giúp anh trai một chuyện không?"".

Lam Sam cười, "Chuyện tỏ tình này không tiện làm giúp, vả lại Cải Chíp Nhỏ đang trong cơn giận dữ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 anh cứ bình tĩnh, đợi ấy khỏe lại rồi nói sau".

Ngô Văn sốt sắng, nhưng cũng chỉ thể như vậy thôi.

Lam Sam muốn tiết lộ tin tức phía Ngô Văn cho Cải Chíp Nhỏ, nhưng nghĩ lại, tiết lộ trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thì không còn kinh ngạc, vui mừng nữa, nên không nhắc đến Ngô Văn trước mặt Cải Chíp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Nhỏ. Cải Chíp Nhỏ quyết tâm giải quyết dứt khoát, vì vậy cũng nhẫn nhịn không chủ động hỏi chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 về anh.

Mới mấy ngày phòng bệnh Cải Chíp Nhỏ đã trở thành ngôi sao phòng bệnh. tràn trề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sinh lực, mồm mép lém lỉnh. Bác sĩ, y và bệnh nhân đều thích cô, đến nỗi khi bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207cho rằng thể xuất viện, mấy bệnh nhân cùng phòng còn đề nghị lại thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vài hôm, đủ để thấy sức quyếncủa người này như thế nào.

Cải Chíp Nhỏ cùng trân trùng sinh mạng mình, vốn đầu óc đã không đủ thông minh, rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sợ rằng chẳng may bị hỏng, sẽ trở thành kẻ ngốc thật, nên đã lại bệnh viện quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sát thêm vài ngày nữa.

Ngô Văn đến bệnh viện chính vào thời điểm này. Anh cầm mộthồng phía sau lưng, đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cửa phòng bệnh thò đầu nhìn vào trong. Sau nhiều ngày như vậy,lẽđã bớt giận rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhỉ? Cho thế nào, anh cũng đã nhớ nhung quá đỗi. Hơn nữa, Lam Sam còn tiết lộ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bác chữa trị chính của Cải Chíp Nhỏ một bác trẻ cùng dịu dàng. Dịu dàng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Trẻ trung! Hai từ này trực tiếp nhấn báo động đỏ trong đầu Ngô Văn.

Bởi vậy, anh không thể đợi xuất viện đã chạy tới.

Ngô Văn bước vào phòng bệnh, nhìn thấy Cải Chíp Nhỏ đang ăn thanh long với bạn cùng phòng, hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vừa ăn vừa nhận xét, thảo luận xem hạt thanh long đem đi trồngthể mọc mầm hay không. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Cải Chíp Nhỏ vừa nói, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Ngô Văn đang cúi đầu nhìn mình.

Anhphần xúc động. Mấy ngày không gặp, quả thực đã nhớ nhung đến mức này, vừa nhìn thấy cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cổ họng liền nghẹn ứ một thứ cảm xúc. Cô ăn uống chắc hẳn tốt lắm, sao thì anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không thấy gầy, nhưng giờ đang mặc áo bệnh viện, áo bệnh việnđặc trưng của sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 yếu đuối. Tóm lại, Ngô Văn nhìn thấy Cải Chíp Nhỏ mặc áo bệnh nhân, cùng đau lòng.

Anh mở miệng, ngàn lời muốn nói nghẹn ở cổ họng, cuối cùng chỉ cười nói, "Hi".

Vành mắt Cải Chíp Nhỏ đỏ hoe, "Anh tới đây làm gì? Anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh". © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Ngô Văn ghé mặt lại, "Anh đến để xin lỗi em, anh xin lỗi".

Cải Chíp Nhỏ trở mình nằm xuống giường, chùm chăn lên đầu, "Không cần anh phải xin lỗi, anh đi đi". © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Không thể nhìn thấy anh, không thể nói chuyện với anh quá lâu, Cải Chíp Nhỏ buồn bực trong chăn, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngừng nhắc nhở bản thân. Cô phải nhớ kỹ, nhẫn nhịn lâu như vậy rồi, không thể để bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 công sức đổ sông đổ biển được. Ngô Văn không hiểu tâm tư của cô, anh tưởngchỉ đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hờn giận. Anh để hồng rực rỡ sau lưng đến giường cô, khẽ kéo chăn củaxuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 giọng nói dịu dàng, "Tặng em này, nhìn xem?".

Hương hoa hồng theo khe hở của chăn tiến tới, xộc vào mũi của Cải Chíp Nhỏ. tung chăn lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cướp hoa trong tay anh ném mạnh đi, "Anh đi đi".

Vẻ mặt Ngô Văn rũ, "Em đừng giận mà...".

Anh cảm thấy rất nhiều ánh mắt dán lên người mình, thế nên nhìn quanh bốn góc, phát hiện tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cả mọi người trong phòng bệnh đều nhìn anh bằng ánh mắt phẫn nộ. Ngô Văn không hiểu, tại sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 anh lại trở thành kẻ thù chung của phòng bệnh này rồi?

Y nghe thấy động tĩnh, cùng bước vào đuổi anh, "Anh không thể quấy rầy bệnh nhân nghỉ ngơi, mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 anh ra khỏi đây", dứt lời, bèn nhỏ giọng lẩm bẩm, "Tưởng đẹp trai ghê gớm lắm à?".

Ngô Văn đành phải ra ngoài, nhưng anh không đi xa.

Bệnh nhân bên trong bắt đầu ân cần hỏi han Cải Chíp Nhỏ. Cải Chíp Nhỏ hoạt bát nói, "Tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sao đâu, đó chính là tên thần kinh, tôi so đo với kẻ thần kinh làm chứ".

Ngô Văn cuối cùng đã được nếm trải mùi vị của việc thành ý của mình bị người ta giẫm đạp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Anh phiền muốn muốn chết, xông vào phòng bệnh một lần nữa, "Anh không phải kẻ thần kinh, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thích em, em cũng thích anh, tại sao chúng ta không thể bên nhau.

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ, bao gồm cả Cải Chíp Nhỏ.nhìn anh bằng vẻ mặt kinh ngạc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Vừa rồi anh nói gì, nói thích cô?

Ngô Văn buồn bực, "Anh không nóiem không cảm nhận được anh thích em sao?".

Cải Chíp Nhỏ lắc đầu, "Anh gì tôi cũng không cảm nhận được. Tôi xin anh đừng đùa kiểu này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 với tôi nữa, chẳng buồn cười chút nào đâu".

Ngô Văn cùng áy náy. Anh khom lưng nhặt hồng kia lên, chậm rãi bước đến trước mặt cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nghiêm túc nhìn cô, anh nói, "Anh biết hiện giờ ở đây không thích hợp tỏ tình, nhưng anh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chịu được nữa rồi. Tiêu Thái Vy, anh không muốn thăm thêm nữa, không muốn theo đuổi nữa, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 muốn giày nữa. Trước kia, anh đã sai rồi, sai nghiêm trọng, anh hy vọng em thể tha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thứ cho anh. Ngoài ra, anh muốn nói với em rằng, anh thích em, thích cùng. Anh muốn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bạn trai của em, anh thể làm bạn trai của em không?".

Cải Chíp Nhỏ cụp mắt không nhìn anh, nhép mạnh góc chăn, nghiến răng, trả lời, "Em biết rồi, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 về trước đi".

Phản ứng bình thản của khiến Ngô Văn bách, nhưng anh không trông chờ vào việc vừa tỏ tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đã thành công ngay, sao thì trước kia anh đã làm tổn thương cô. Anh thở dài, đặt hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xuống bàn, "Vậy em nghỉ ngơi đi nhé, ngày mai anh lại đến thăm em". đồng ý gặp anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đã một sự tiến bộ rồi, phải không?

Thấy Ngô Văn đi ra ngoài, Cải Chíp Nhỏ dùng khẩu hình hỏi y đứng cửa: "Đi chưa?".

Y nhìn thấy Ngô Văn bước vào thang máy, gật đầu về phía Cải Chíp Nhỏ.

Cải Chíp Nhỏ xốc chăn, nhảy xuống giường, giẫm chân trần trên nền, cuộn tay thành nắm đấm, "Yes!", sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cô lại ôm bụng cười sảng khoái.

Các bệnh nhân cùng phòng thấy vậy cũng biết được tâm của cô, đều vui mừng cho cô. Y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bước đến cười nói, "Cô đừng đi chân trần xuống nền".

Cải Chíp Nhỏ lăn về giường, núp vào trong chăn cười. Tất cả mọi việc xảy ra ngày hôm nay như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một giấcvậy. Ôi chao, không phải thật đấy chứ? đưa cánh tay lên cắn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 miếng. Ôi! Không phải mơ!

Đợi cảm xúc của Cải Chíp Nhỏ ổn định, các bạn cùng phòng bệnh nhao nhao buôn chuyện về cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 anh chàng đẹp trai vừa rồi. Cải Chíp Nhỏ không hề mất tự nhiên, kể câu chuyện một cách rung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 động đến tận tâm can, khiến người nghe phải rơi lệ. Sau khi kể xong, mọi người đều cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không thể bỏ qua cho Ngô Văn dễ dàng như vậy được, anh quá xấu xa, không thể tha thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cho anh dễ dàng được.

"Đúng thế", Cải Chíp Nhỏ xoa cằm, "Sao tôi thể dễ dàng tha thứ cho anh ấy như thế chứ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Tôi phải thận trọng".

Ngày hôm sau, Ngô Văn đến thăm Cải Chíp Nhỏ, anh lại mang theo mộthoa, lần này không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207hoa hồng, hoa lan. Ngôn ngữ của loài hoa lan này xin lỗi.

Đáng tiếc, Cải Chíp Nhỏ không biết những điều này. Cô chỉ nói một tiếng, "Cảm ơn".

Ngô Văn cũng không dám hy vọng quá nhiều, sao thì không đuổi anh đi, anh sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không đi. Dỗ dành con gáiphải từ từ, trước kia anh không lòng kiên trì để làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mấy chuyện phiền phức này, giờ không như trước nữa, anh gặp phải khắc tinh rồi.

Anh ngồi bên giường cô, tiện tay cầm một quả táo trên bàn lên.

Cải Chíp Nhỏ nhìn quả táo một lát, lại quét mắt về chiếc dao gọt hoa quả. Ôi mẹ ơi, muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ăn táo quá đi mất. Ánh mắtgần nhưtrần trụi, Ngô Văn đương nhiên hiểu ý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ban cho anh hội gọt táo.

Thế nên, anh cầm lấy dao gọt hoa quả khua tay múa chân, trong ánh mắt chờ đợi của Cải Chíp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Nhỏ, anh đâm một nhát vào đầu quả táo.

Lông mày Cải Chíp Nhỏ giật giật, "Anh định băm vằmhả?".

Ngô Văn chút ngượng ngùng. Trước giờ anh chưa từng làm việc này, đàn ông ăn táo đều rửa sạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ăn cả vỏ, ngoại trừ kiểu như em trai nhà anh, sẽ gọt vỏ như một gái ra.

Thế nhưng, Ngô Văn ngại nói mình không biết gọt. Anh rút đầu dao ra bất chấp khó khăn bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gọt táo. Anh không ngốc lắm, gọt đến cuối cùng vẫn giữ lại được út cùi, chẳng qua một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 quả táo tròn đang yên đang lành bị anh gọt thành hình dạng quái dị, nhìn thấy ngán.

Cải Chíp Nhỏ chê bai, từ chối ăn quả táo xấu thế này.

Sau đó, Ngô Văn chán nản ra về. Sau khi ăn đi, Cải Chíp Nhỏ vẫn ăn quả táo dị dạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ấy.

Ngày kế tiếp, Ngô Văn lại tới, lần này anh mang một túi táo lớn tới. Để gọt được thuận tiện, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 anh đã đặc biệt mua quả táokích cỡ lớn.

Không đợi Cải Chíp Nhỏ căn dặn, anh đã lấy một quả táo to, cầm dao bắt đầu gọt. Lần này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 động tác của anh nhanh nhẹnthuần thục hơn nhiều, quả táo được gọt không tồi, không bị biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dạng.

Cải Chíp Nhỏ kinh ngạc nhìn tay anh.

Ngô Văn nhướng mày cười nói, "Anh thiên tài, chỉ luyện một ngày thôi, xem xem này, vỏ táo gọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ra không bị đứt đoạn nữa cơ".

Cải Chíp Nhỏ chỉ vào ngón tay anh, nơi đó có dán miếng dán vết thương, "Anh bị thương rồi?".

Ngô Văn chẳng hề để tâm đến chuyện bị thương, trả lời, "Không sao, chỉ chút vết thương nhỏ thôi".

Vành mắt cô đỏ hoe, "Sao anh lại ngốc như thế?", dứt lời, nước mắt rơi xuống.

Ngô Văn cuống cuồng đặt dao gọt hoa quả xuống, rút giấy ra lau nước mắt cho cô. Anh chau mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nói, "Anh mới gọt cho em quả táo em đã cảm động như thế này, vậy anh làm bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chuyện xấu xa với em, em đều quên rồi sao?".

Anh vừa nhắc đến "chuyện xấu", các bệnh nhân xung quanh đang dỏng tai nghe đều phấn chấn tinh thần hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lên.

Cải Chíp Nhỏ chớp mắt, "Đúng thế, em không thể tha thứ cho anh dễ dàng được".

Ngô Văn, "...".

Anh tự đào hố chôn mình rồi, chết tiệt!

Anh thở dài, "Không tha thứ thì không tha thứ, chúng ta từ từ tính, nhưng em thể đồng ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trước với anh bên anh không? Để anh yên tâm trước cái đã".

Cải Chíp Nhỏ khó xử lắc đầu, "Em phải tha thứ cho anh trước, xong mới đồng ý với anh chứ". © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Ngô Văn xoa đầu cô, dẫn dắt từng bước một, "Em nghĩ như vậy cũng không phải không đúng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 điều, anh cảm thấy em không cần câu nệ với lối duy sẵn có. Chúng ta có thể thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đổi cách nghĩ. Em đồng ý với anh trước, làm bạn gái danh chính ngôn thuận của anh, như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 em giày vò anh thế nào cũng được, anh bảo đảm sẽ không nói một tiếng. Như vậy không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 là tốt hơn sao?".

Cải Chíp Nhỏ đã chút dao động rồi.

Ngô Văn kề sát lại, nhìn vào mắt cô, thấp giọng dụ dỗ, "Em hôn anh một cái, hôn anh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cái coi như đồng ý".

nhìn chằm chằm vào môi anh, lần đầu tiên trong tình huống tỉnh táo chủ động hôn anh, đúng thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vẫn chút căng thẳng. Cải Chíp Nhỏ nuốt nước miếng, vừa chồm lại gần, bỗng lo lắng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xung quanh.

Những người khác trong phòng bệnh đều bất động nhìn chằm chằm vào hai người họ, đôi mắt phát sáng. Cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 xấu hổ "khụ" một tiếng.

Ngô Văn hắng giọng, nói, "Mấy vị thể nhắm mắt lại được không?".

Các bạn cùng phòng bệnh vội vàng lấy đồ che mắt.

Cải Chíp Nhỏ quay mặt nhìn Ngô Văn. Ngô Văn đang ghì lấy gáy cô, nhìn bằng ánh mắt chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mong, "Nào".

Cải Chíp Nhỏ chau mày, "Em vẫn cảm thấy ưm...".

Anh bất thình lình đánh úp, hôn cô. Anh nhắm mắt, dán môi mình vào môi cô, khẽ cong khóe miệng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Đồ thần kinh, cuối cùng em đã rơi vào tay anh rồi.

Hết

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cái Thùng Cơm Sát Vách, Cái Thùng Cơm Sát Vách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách full, Cái Thùng Cơm Sát Vách online, read Cái Thùng Cơm Sát Vách, Tửu Tiểu Thất Cái Thùng Cơm Sát Vách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 99 — Cái Thùng Cơm Sát Vách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc