GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20: Mỉm cười

09/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Vô tình gặp gỡ #2 Trả thù #3 Đại thần #4 Người xa lạ #5 Đại thần again #6 Khiển trách #7 Tao ngộ #8 Tổng giám đốc Tống #9 Ăn trực #10 Hóa giải #11 Thiết lập quan hệ ngoại giao #12 Ám chỉ #13 Bát quái #14 Hiểu lầm #15 Sếp tổng #16 Mua thức ăn #17 Đi dạo phố #18 Thử quần áo #19 Boss #20 Mỉm cười #21 Tọa đàm #22 Chuyện xấu #23 Cọp cái #24 Chơi tennis #25 Tốt nhất #26 Giao phong #27 Vô lễ #28 Chọc giận #29 Vô tình gặp gỡ #30 Quyết thắng #31 Tùng Thử Quế Ngư #32 Nổi giận #33 Không may #34 Ôm #35 Rối loạn #36 Nỗi nhớ quê nhà #37 Ngộ giải #38 Ngọt ngào #39 Giao thiệp và trang điểm #40 Ân ái #41 Qua lại #42 Mời #43 Bày tỏ #44 Cuộc hành trình đi ngắm sao #45 Chân tướng #46 Lòng chua xót #47 Tan nát cõi lòng #48 Phiền muộn #49 Hòa hảo #50 Trò ân ái #51 Bán sắc #52 Chuyện đã qua #53 Bận tâm #54 Thăm dò #55 Tôm hùm #56 Thật khéo #57 Giác ngộ #58 Hôn trộm #59 Cơm hộp trái tim #60 Ghen #61 Kế hoạch #62 Tối #63 Bày tỏ #64 Ngọt ngào #65 Hẹn hò #66 Từ chức #67 Cồn #68 Trở về #69 Uy hiếp #70 Phân ly #71 Nhớ nhung #72 Thổ lộ #73 Sinh nhật #74 Thảo nguyên #75 Đêm trên thảo nguyên #76 Sính lễ #77 Chuyện lãng mạn #78 Chương kết thúc #79 Chương kết thúc 2 #80 Chương kết thúc 3 #81 Ngoại truyện 1 #82 Ngoại truyện 2 #83 Ngoại truyện 3 #84 Ngoại truyện 4 #85 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (1) #86 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (2) #87 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (3) #88 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (4) #89 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (5) #90 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (6) #91 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (7) #92 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (8) #93 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (9) #94 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (10) #95 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (11) #96 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (12) #97 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (13) #98 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (14) #99 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (15)
Tiếp
Sau khi hoàn tất công việc thị sát, Tống Tử Thành yêu cầu triệu tập toàn thể công nhân viên trong công ty đến phòng hội trường lớn để tham dự một cuộc họp. Bởi vì có tương đối đông người, nên sẽ có khá nhiều người phải đứng. Lam Sam mặc dù có tư cách để được ngồi ghế nhưng cô quyết noi gương cho binh sĩ mà đứng giữa một đống người.

Cô cúi thấp nhất có thể, cố gắng khiến bản thân trở nên càng thấp càng tốt, sau đó lẩm bẩm nói:

- Nghìn vạn lần đừng nhìn thấy tôi, nghìn vạn lần đừng nhìn thấy tôi….

Tống Tử Thành đột nhiên nghiêng đầu, ánh mắt như đinh ghim bắn qua đây.

Lam Sam:

- ….

Vẫn may là anh không nhìn lại mà khẽ liếc đảo qua bằng một cái nhìn sắc bén.Những người đứng xung quanh Lam Sam đều bị liên lụy vì không biết đại Boss đang lườm ai.

Lam Sam cảm thấy mình đang lành ít dữ nhiều.

Tống Tử Thành rất tự nhiên chào hỏi xã giao một vài lời, sau đó anh bắt đầu vào vấn đề chính trong đó vừa tán dương vừa nêu những phê bình cần cố gắng với một mức độ vừa phải, dù sao anh mặc dù là đại Boss nhưng vẫn không phải là người điều hành công ty nên vẫn phải để lại cho tổng giám đốc của họ chút mặt mũi.

Sau đó, Tống Tử Thành tuyên bố rằng trong khoảng thời gian rảnh rỗi không biết làm gì anh đã tự chủ trì công đạo với “ cuộc điều tra tố chất tận tâm của nhân viên”, hiện anh muốn tổng kết một chút về kết quả đạt được.

Lam Sam trốn sau một người đàn ông cao 1 mét 85, to lớn vạm vỡ, đầu cúi như sắp chui vào mai. Cô đoán mình chắc chắn sẽ bị điểm danh phê bình, không biết Tống Tử Thành sẽ mắng cô như thế nào đây, liệu có tống cổ cô cuốn gói luôn không…. Lam Sam tự an ủi bản thân, thích cút thì cút, người như thế mà cũng đòi mở công ty, ai thèm làm chứ!

- Trong cuộc điều tra này, có nhân viên có biểu hiện tốt nhưng cũng có người biểu hiện chưa được tốt lắm, lại có người biểu hiện rất không tốt. Để khích lệ căn cứ vào biểu hiện của mỗi người hôm nay tôi sẽ tự móc tiền túi để thưởng cho họ. Dù số tiền ấy không đáng là bao nhưng dù sao cũng đủ để thể hiện sự khẳng định cũng như phủ định của tôi đối với các bạn. Sau đây các bạn có thể tự đánh giá lại bản thân một chút, phát huy các ưu điểm cũng như tự sửa chữa các khuyết điểm của mình.

Nói nhiều như vậy, tóm gọn cũng chỉ mấu chốt trong hai từ: Phát tiền !!!

Vốn đại đa số còn đang nháo nhào nghi nghi hoặc hoặc không biết lão đại điều tra bằng thủ đoạn gì mà sao đến chính họ cũng không biết, nhưng bây giờ nghe nói đến được cầm tiền, họ liền dời chú ý, liều mạng vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Tống Tử Thành giơ tay lên áp chế tiếng vỗ tay, tiếp tục nói:

- Tiền thưởng của các bạn đã được tôi chuyển đến các trưởng bộ phận, các bạn có thể tìm đến quản lí bộ phận để lĩnh. Hiện tại tôi muốn phê bình nghiêm trọng một người cũng như biểu dương một người.

Tới rồi.!

Lam Sam ló ra từ phía sau anh chàng vạm vỡ, nhìn anh bằng cái nhìn đầy tội nghiệp.

Đôi mắt nhỏ bé đáng thương như một chú chó nhỏ bị ném ra đường ba ngày không được một bát cơm trắng. Tống Tử Thành thiếu chút nữa không kiềm chế được. Anh cắn răng, cố tình làm mặt lạnh như la sát:

- An Ngữ Cầm.

Thiếu chút nữa Lam Sam đã bước ra khỏi hàng, nhưng nghe thấy không phải tên mình, cô vội vàng rút chân lại.

An Ngữ Cầm là trưởng phòng khách hàng, cô ta không ngờ đại Boss sẽ gọi đích danh mình, phản xạ có điều kiện mà "A" lên một tiếng, sau khi thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, cô cuống quýt cúi gằm xuống.

- Bản thân là trưởng phòng khách hàng chuyên xử lý các phàn nàn cũng như thăm hỏi đáp lễ khách hàng, vậy mà lại tuyên truyền tin tức của khách hàng cho tất cả mọi người đều biết, ảnh hưởng đến danh dự công ty cũng như ảnh hưởng trực tiếp đến danh dự cá nhân. Cô không phải là mới làm việc với khách hàng một hai lần, vậy tố chất chuyên nghiệp của cô ở đâu?

An Ngữ Cầm hơi khó xử, nhỏ giọng nói:

- Thưa sếp, tôi sai rồi. – Thật ra trong chuyện này cô đã ra tay hạ thêm chút độc thủ. Tối thiểu nếu như khách hàng có thật sự trách cứ , cô có thể nói chuyện riêng với Lam Sam mà không cần phải trực tiếp báo cáp lên lãnh đạo. Còn về phần truyền sự tình ra ngoài, tuy trái với quy định của công ty nhưng ai có thể ngờ được đột nhiên lại bị đại Boss sờ gáy đây…

Nói chung, cô chỉ lợi dụng cơ hội này để khiến Lam Sam phải khó xử một chút vì anh chàng đồng nghiệp nam mà cô thầm mến lại lén thích Lam Sam. Cái sổ nợ rối tung rối mù này đến chính Lam Sam cũng không biết, thấy người đang bị phê bình không phải mình, cô nhất thời vẫn chưa hoàn hồn.

Tống Tử Thành khấu trừ một tháng tiền thưởng của An Ngữ Cầm đồng thời còn yêu cầu cô phải viết bản kiểm điểm. Sau đó anh uyển chuyển nói:

- Tiếp theo, tôi muốn biểu dương một người. Trong thời gian tôi giả trang thành khách hàng đến đây đã được tiếp đãi chuyên nghiệp, phục vụ tận tâm, đối với số liệu mỗi loại xe đều nắm rõ như lòng bàn tay, luôn rèn luyện tính chuyên nghiệp để vượt qua thử thách. Điểm quan trọng nhất là: - Anh dừng lại một chút, giọng điệu bỗng trở nên hài hước: - Vượt qua được khảo nghiệm về tiền bạc và sắc đẹp.

Các nhân viên phối hợp cười vang.

- Người đó chính là – Tống Tử Thành nhìn về phía cô, - Lam Sam.

Lam Sam sửng sốt, mở to hai mắt nhìn anh.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, người thanh niên cao lớn khẽ nhích sang bên cạnh không che đậy cho cô nữa. Mọi người nhìn Lam Sam vỗ tay. Lam Sam cười hì hì khúc khích vỗ tay theo mọi người.

Lão Vương không nhìn được nữa, vẫy cô:

- Còn không mau đến đây.

Lam Sam khúc khích đi đến đứng trước mặt Tống Tử Thành. Tống Tử Thành trao cho cô một phong bì bằng cả hai tay.

- Làm không tồi, tiếp tục cố gắng nhé.

- Cảm ơn tổng giám đốc Tống. – Cô nhận phong bì, tay thấy nặng trịch, thế nào cũng phải được không một vạn cũng tám nghìn nhỉ?

Lam Sam giơ phong bì lên vẫy vẫy mọi người, mọi người đều dành cho cô một tràng vỗ tay. Cuộc đại hội tổng kết như mộng ảo chấm dứt, Lam Sam ôm phong bì về bàn làm việc, mở ra, òa đúng một vạn. Mọi người đứng xa xa cũng tự nhiên ghé lại chúc mừng.

Phần lớn người làm nghề tiêu thụ đều rất năng động, mọi người vây quanh Lam Sam yêu cầu cô chia sẻ kinh nghiệm, quan trọng nhất là làm sao để vượt qua khảo nghiệm của Boss.

Lam Sam nghĩ nghĩ một chút, thật ra cô có làm gì đâu, từ đầu đến cuối cô còn chả biết Tống Tử Thành đang khảo nghiệm cô, cô tiếp đãi anh ta giống như các khách hàng bình thường khác, lúc cần khách sáo thì sẽ khách sáo, nhưng cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh hay khúm núm nịnh bợ. Dù sao Tổng giám đốc Tống người ta cũng rất phong độ, bị vứt giữa đường cũng không lấy quan báo tư thù, nếu mà là cô chắc chắn cô sẽ không để yên đâu.

Nói mà xem, chỉ dựa vào khuôn mặt, Tống Tử Thành cũng xài được một đống phụ nữ đâu cần mặt dày mày dạn bám lấy cô, quả nhiên là có huyền cơ.

Tâm trạng của Lam Sam vô cùng tốt, cô luyện mồm mép với các đồng nghiệp, từ phòng tiêu thụ truyền ra những trận cười hoan thanh tiếu ngữ.

Cô lại gửi cho Kiều Phong một tin nhắn: Tôi đã bảo về được công việc rồi !

~\\\\\\\\\\\\\\\\(≧▽≦)/~ vỗ tay vỗ tay.

Rất nhanh, Kiều Phong trả lời cô: Chúc mừng.

Lam Sam : Muốn ăn gì? Chị mời!

Kiều Phong: Tối nay?

Lam Sam: Không không không, đêm nay tôi phải mời các đồng nghiệp đi liên hoan.

Kiều Phong: Ừ

Rốt cuộc anh vẫn chưa nói mình muốn ăn gì, Lam Sam quyết định về nhà sẽ hỏi lại anh.

Sau khi tan việc, các nhân viên ùa ra đứng tụ lại thành một đám đông, vừa cười vừa nói chuyện, mới đi đến đại sảnh đã vừa vặn gặp Tống Tử Thành. Mọi người đều được nhận tiền thưởng từ chỗ Tống Tử Thành nên bây giờ đặc biệt yêu mến tổng giám đốc Tống, ai cũng chào hỏi anh.

Tống Tử Thành gật đầu, hỏi:

- Định đi liên hoan à?

Tất cả đều nhìn về phía ông chủ chi Lam Sam, có người còn nháy mắt, đề nghị Lam Sam mời Tống Tử Thành.

Lam Sam liền kiên trì nói:

- Đúng vậy, Tổng giám đốc Tống có định tới không?

Tống Tử Thành chưng cái vẻ mặt “Tôi quen biết với cô à” vô cùng lạnh lùng, nhẹ nhàng lắc đầu:

- Ngại quá , không rảnh.

Lam Sam thở dài, kéo các đồng nghiệp chạy mất hút.

Cô cảm thấy rằng khẳng định Tống Tử Thành vẫn còn ghi thù, nhưng vì người ta là người có giáo dục nên sẽ không biểu hiện ra thôi.

Vì mai còn phải đi làm nên mọi người không dám tụ tập muộn, hơn 8 giờ đã tản về. Lam Sam bước ra khỏi nhà hàng, cô từ chối vài ý tốt của đồng nghiệp, một mình đi về phía ga tàu điện ngầm. Vừa uống vài chén, lại có mặt cấp trên, mặt cô hơi nóng lên, cùng với làn gió mát mẻ thoáng đãng thổi bên ngoài khiến tâm trạng cũng trở nên thật thoải mái. Trên đường đến ga tàu điện ngầm, cô ngang qua một khu vui chơi, mặt trời đã lặn từ khuya nên các hàng bánh kẹo đang lục tục thu dọn quầy hàng.

Oa Oa … Kẹo bông?

Lam Sam đè lên rào chắn, hô to gọi chú bán kẹo bông đang đứng bên đường:

- Này ! Này ! Kẹo bông!

Chú bán kẹo càm thấy đang bị một nữ lưu manh đùa giỡn, ông không nói gì, lặng lẽ tiếp tục dọn hàng.

- Bán cho tôi một cái kẹo bông.

Nghe đên đây, ông mới đi tới.

Chiếc kẹo bông rất to, chú bán kẹo đạp qua đường, với tay qua lan can sắt đưa cho Lam Sam kẹo bông, may là cả hai đều cao nêu giao dịch mới được thuận lợi hoàn thành.

Bán xong kẹo, chú bán kẹo lại mời chào cô thêm đồ chơi.

Lam Sam hỏi:

- Chú có gì vậy?

- Bờm tai mèo, bờm tai chuột , bờm hươu cao cổ. – Đều đội ở trên đầu.

- Cổ cháu dài, chú bán cho cháu cái hươu cao cổ đi.

Lam Sam đội trên đầu hai cái bờm, tay cầm que kẹo bông đi về phía ga tàu điện ngầm. Giờ này đã qua giờ tan tầm nên trên tàu cũng không quá đông, không ai chen lấn xô lên cái kẹo bông của cô nhưng dọc đường về không ít người nhìn cô, Lam Sam cũng không thèm để ý.

Về đến nhà, cô giấu cây kẹo sau lưng, gõ cửa nhà Kiều Phong.

Kiều Phong mở cửa, nhìn thấy cái bờm trên đầu cô lại càng hoảng sợ.

Lam Sam chắp tay sau lưng, chớp chớp mắt, cười hì hì với anh. Vì uống rượu nên khuôn mặt cô hơi ửng hồng, ánh mắt ướt sũng.

Kiều Phong không nén được mà đưa tay vuốt tóc cô, nhẹ nhàng xoa, không cẩn thận làm rơi chiếc bờm khỏi tóc cô, anh thở dài.

Lam Sam kinh ngạc.

- Anh không định đeo bờm cho tôi đấy chứ?

- Tôi đâu ngốc như cô. – Anh vừa nói, hai tay lại đeo chiếc bờm lại cho cô, chỉnh chỉnh lại cho đẹp.

Lam Sam vui vẻ lấy từ sau lưng:

- Reng reng reng reng! … Cho anh này!

Kiều Phong nhìn thấy cây kẹo thì ngẩn người, vẻ mặt anh dường như tan ra, anh nhận cây kẹo bông và nói:

- Cảm ơn.

- Không cần cảm ơn không cần cảm ơn, hai ta là ai với ai chứ. – Lam Sam vừa nói vừa giơ tay lên huých nhẹ một quyền vào vai Kiều Phong.

Kiều Phong đáp lại bằng một nụ cười.

Nụ cười của anh rất thanh thản, lại vừa sinh động như hoa nở xuân về, mùa xuân phơi phới khắp muôn nơi.

Lam Sam sửng sốt phải mất một lúc mới lắc lắc đầu, xua tay với anh:

- Lần sau anh đừng cười với tôi nhé.

- Sao vậy?

- Tôi sợ thú tính sẽ nổi lên mất.
#1 Chương 1: Vô tình gặp gỡ #2 Chương 2: Trả thù #3 Chương 3: Đại thần #4 Chương 4: Người xa lạ #5 Chương 5: Đại thần again #6 Chương 6: Khiển trách #7 Chương 7: Tao ngộ #8 Chương 8: Tổng giám đốc Tống #9 Chương 9: Ăn trực #10 Chương 10: Hóa giải #11 Chương 11: Thiết lập quan hệ ngoại giao #12 Chương 12: Ám chỉ #13 Chương 13: Bát quái #14 Chương 14: Hiểu lầm #15 Chương 15: Sếp tổng #16 Chương 16: Mua thức ăn #17 Chương 17: Đi dạo phố #18 Chương 18: Thử quần áo #19 Chương 19: Boss #20 Chương 20: Mỉm cười #21 Chương 21: Tọa đàm #22 Chương 22: Chuyện xấu #23 Chương 23: Cọp cái #24 Chương 24: Chơi tennis #25 Chương 25: Tốt nhất #26 Chương 26: Giao phong #27 Chương 27: Vô lễ #28 Chương 28: Chọc giận #29 Chương 29: Vô tình gặp gỡ #30 Chương 30: Quyết thắng #31 Chương 31: Tùng Thử Quế Ngư #32 Chương 32: Nổi giận #33 Chương 33: Không may #34 Chương 34: Ôm #35 Chương 35: Rối loạn #36 Chương 36: Nỗi nhớ quê nhà #37 Chương 37: Ngộ giải #38 Chương 38: Ngọt ngào #39 Chương 39: Giao thiệp và trang điểm #40 Chương 40: Ân ái #41 Chương 41: Qua lại #42 Chương 42: Mời #43 Chương 43: Bày tỏ #44 Chương 44: Cuộc hành trình đi ngắm sao #45 Chương 45: Chân tướng #46 Chương 46: Lòng chua xót #47 Chương 47: Tan nát cõi lòng #48 Chương 48: Phiền muộn #49 Chương 49: Hòa hảo #50 Chương 50: Trò ân ái #51 Chương 51: Bán sắc #52 Chương 52: Chuyện đã qua #53 Chương 53: Bận tâm #54 Chương 54: Thăm dò #55 Chương 55: Tôm hùm #56 Chương 56: Thật khéo #57 Chương 57: Giác ngộ #58 Chương 58: Hôn trộm #59 Chương 59: Cơm hộp trái tim #60 Chương 60: Ghen #61 Chương 61: Kế hoạch #62 Chương 62: Tối #63 Chương 63: Bày tỏ #64 Chương 64: Ngọt ngào #65 Chương 65: Hẹn hò #66 Chương 66: Từ chức #67 Chương 67: Cồn #68 Chương 68: Trở về #69 Chương 69: Uy hiếp #70 Chương 70: Phân ly #71 Chương 71: Nhớ nhung #72 Chương 72: Thổ lộ #73 Chương 73: Sinh nhật #74 Chương 74: Thảo nguyên #75 Chương 75: Đêm trên thảo nguyên #76 Chương 76: Sính lễ #77 Chương 77: Chuyện lãng mạn #78 Chương 78: Chương kết thúc #79 Chương 79: Chương kết thúc 2 #80 Chương 80: Chương kết thúc 3 #81 Chương 81: Ngoại truyện 1 #82 Chương 82: Ngoại truyện 2 #83 Chương 83: Ngoại truyện 3 #84 Chương 84: Ngoại truyện 4 #85 Chương 85: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (1) #86 Chương 86: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (2) #87 Chương 87: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (3) #88 Chương 88: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (4) #89 Chương 89: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (5) #90 Chương 90: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (6) #91 Chương 91: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (7) #92 Chương 92: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (8) #93 Chương 93: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (9) #94 Chương 94: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (10) #95 Chương 95: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (11) #96 Chương 96: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (12) #97 Chương 97: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (13) #98 Chương 98: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (14) #99 Chương 99: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (15)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cái Thùng Cơm Sát Vách, Cái Thùng Cơm Sát Vách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách full, Cái Thùng Cơm Sát Vách online, read Cái Thùng Cơm Sát Vách, Tửu Tiểu Thất Cái Thùng Cơm Sát Vách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Cái Thùng Cơm Sát Vách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW