GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 43: Bày tỏ

09/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Vô tình gặp gỡ #2 Trả thù #3 Đại thần #4 Người xa lạ #5 Đại thần again #6 Khiển trách #7 Tao ngộ #8 Tổng giám đốc Tống #9 Ăn trực #10 Hóa giải #11 Thiết lập quan hệ ngoại giao #12 Ám chỉ #13 Bát quái #14 Hiểu lầm #15 Sếp tổng #16 Mua thức ăn #17 Đi dạo phố #18 Thử quần áo #19 Boss #20 Mỉm cười #21 Tọa đàm #22 Chuyện xấu #23 Cọp cái #24 Chơi tennis #25 Tốt nhất #26 Giao phong #27 Vô lễ #28 Chọc giận #29 Vô tình gặp gỡ #30 Quyết thắng #31 Tùng Thử Quế Ngư #32 Nổi giận #33 Không may #34 Ôm #35 Rối loạn #36 Nỗi nhớ quê nhà #37 Ngộ giải #38 Ngọt ngào #39 Giao thiệp và trang điểm #40 Ân ái #41 Qua lại #42 Mời #43 Bày tỏ #44 Cuộc hành trình đi ngắm sao #45 Chân tướng #46 Lòng chua xót #47 Tan nát cõi lòng #48 Phiền muộn #49 Hòa hảo #50 Trò ân ái #51 Bán sắc #52 Chuyện đã qua #53 Bận tâm #54 Thăm dò #55 Tôm hùm #56 Thật khéo #57 Giác ngộ #58 Hôn trộm #59 Cơm hộp trái tim #60 Ghen #61 Kế hoạch #62 Tối #63 Bày tỏ #64 Ngọt ngào #65 Hẹn hò #66 Từ chức #67 Cồn #68 Trở về #69 Uy hiếp #70 Phân ly #71 Nhớ nhung #72 Thổ lộ #73 Sinh nhật #74 Thảo nguyên #75 Đêm trên thảo nguyên #76 Sính lễ #77 Chuyện lãng mạn #78 Chương kết thúc #79 Chương kết thúc 2 #80 Chương kết thúc 3 #81 Ngoại truyện 1 #82 Ngoại truyện 2 #83 Ngoại truyện 3 #84 Ngoại truyện 4 #85 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (1) #86 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (2) #87 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (3) #88 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (4) #89 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (5) #90 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (6) #91 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (7) #92 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (8) #93 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (9) #94 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (10) #95 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (11) #96 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (12) #97 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (13) #98 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (14) #99 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (15)
Tiếp
Kiều Phong không nghĩ được ra.

Vì sao Lam Sam nhất định phải đến núi Mục Phu xem sao băng? Đó là hiện tượng trong vòng một trăm năm chỉ xảy ra có bốn lần mà thôi, tỷ lệ được thấy sao băng là rất nhỏ.

Chẳng lẽ là để đi cùng anh ư? Muốn hẹn hò với anh ư?

Nếu cô thực sự muốn hẹn hò với anh, vì sao nhất định phải lựa chọn hình thức xem sao băng có tỷ lệ xảy ra cực nhỏ thế? Nếu không xem được chẳng phải cực kỳ ảnh hưởng đến tâm trạng hay sao?

Nếu không phải là hẹn hò vậy rốt cuộc mục đích của cô là gì chứ?

Nghĩ mãi cũng không thể giải thích nổi, Kiều Phong không còn cách nào khác là xin cố vấn trên diễn đàn tâm sự. Chủ đề là: Nếu một cô gái nhất quyết muốn cùng một người đàn ông đi xem sao băng ở núi Mục Phu nghĩa là như thế nào?

Trên diễn đàn, Kiều Phong là một nick đỏ, anh vừa xuất hiện đã được rất nhiều người hoan nghênh. Các comment thường là: “Đại thần.” “ Xin được chụp chung một cái ảnh.” , “Nam thần, xin điểm danh”….. Diễn đàn này có quy mô nhỏ, đa phần là dành cho những người đam me khoa học nên cả ngày toàn là các bài viết về định lý tuần hoàn máu…., bỗng nhiên hôm nay được thấy một bài post như vậy nên mọi người rất tự nhiên bắt đầu như đang thảo luận về một đề tài thiên văn học.

Kiều Phong rất kịp thời nhắc nhỏ họ: Cô ấy không hiểu về cái này đâu,. Cô ấy theo học khoa văn, hiện đang làm quản lý bộ phận tiêu thụ, chỉ tốt nghiệp cử nhân đại học hệ chính quy thôi.

Mọi người bừng tình.

Một ID tên là Tiểu tinh tinh nói: Cô ấy thích anh đấy đại thần ạ!

Kiều Phong rất đắc ý trả lời cậu ta: Tôi biết.

Quần chúng: Chó má thật, sao không ngồi nhàchơi trò ân ái với nhau đi còn lên đây làm loạn cái gì, đồ chết bầm.

Tiểu tinh tinh kiên trì nói thêm: Cô ấy nhất định là muốn bày tỏ tình cảm với anh, nhưng chẳng qua là thiếu dũng khí nên mượn việc xem sao băng để quyết định. Đến heo cũng biết cơ hội xuất hiện sao băng ở núi Mục Phu là đau biết bao nhiêu trứng! Đến lúc đó cô ấy sẽ lấy hết can đảm để thổ lộ ra miệng tình cảm của mình với anh… Ôi ôi ôi, thật muốn được yêu quá! Thật muốn được gặp một cô gái mạnh mẽ như vậy quá!

Không ít người đồng tình với câu trả lời của anh ta, vốn định bàn tán thêm vài câu nhưng khi nghe thấy câu trả lời vừa xong thì …. không còn cách nào khác hơn là vờ như không quen biết với anh ta.

Kiều Phong cũng thấy Tiểu tinh tinh nói rất có lý.

Vậy là Lam Sam muốn thổ lộ tình cảm với anh ư? Anh nhớ lại những biểu hiện gần đây của cô, hẳn cô đã rất khổ tâm cân nhắc , thận trọng lắm, ừ, nếu đúng ra thì cũng đã đến lúc rồi.

Mặc kệ phải nói thế nào, nhưng sự nỗ lực của Lam Sam khiến Kiều Phong rất cảm động. Vốn là một cô nàng ngốc nghếch , cô có thể nghĩ ra một biện pháp như thế đã là tương đối khá rồi, anh thầm nghĩ.

Buổi trưa, Ngô Văn lại chạy đến nhà Kiều Phong để cùng ăn trưa với cha họ. Khoảng một tháng nữa giáo sư Ngô đã có thể về nước, tâm trạng của ông vốn không tồi nên mặc dù nhìn thấy rất nhiều món ăn trên bàn Kiều Phong nấu mà ông không được ăn nhưng ông vẫn bình tĩnh. Vừa ăn cơm, giáo dư Ngô giả vờ vô cùng thờ ơ hỏi thằng con trai nhỏ của mình:

- Con và Lam Sam gần đây thế nào rồi?

Đây chính là nghệ thuật trò chuyện. Ông sẽ không hỏi quan hệ của hai người rốt cuộc là như thế nào mà trực tiếp vờ như đã rất quen thuộc với họ, hỏi han tình hình của họ.

Ngô Văn lén lút giơ ngược ngón tay giữa với cha của mình, anh dừng đũa, muốn nghe câu trả lời của Kiều Phong.

Kiều Phong rất điềm nhiên đáp:

- Cô ấy định bày tỏ tình cảm với con.

Hai kẻ họ Ngô đều cực kỳ kinh ngạc, lại vô cùng phấn khích. Nhưng Ngô Văn lại nghĩ tương đối nhiều:

- Em chắc chắn là thế chứ?

Kiều Phong kể lại chuyện xem sao băng ở núi Mục Phu. Sau khi nghe xong giáo sư Ngô gật đầu:

- Ừ, phân tích rất chính xác, xem ra hẳn Lam Sam thật sự muốn thổ lộ ròi, tiểu tử thối, con nghĩ kỹ chưa, liệu con có từ chối cô ấy không? Cảnh cáo trước là chỉ trả lời đáp án chính xác bằng một từ duy nhất, trả lời sai khi về nhà cha sẽ giáo huấn lại con.

Kiều Phong nhìn xuống bát cơm, đáp:

- Con vẫn chưa nghĩ ra.

- Hai người chờ một chút. – Ngô Văn lấy đũa gõ nhẹ lên đĩa để gây chú ý của hai người kia: - Trước tiên phải nói về chuyện này đã… sao con cảm giác có gì đó không hợp lý thế nhỉ?

Giáo sư Ngô lại hỏi:

- Không hợp lý ở đâu cơ?

- Con không rõ là chỗ nào không đúng, thế nhưng…. Chắc chắn là không phải mà. – Hơn nữa Lam Sam là bạn thân của cái cô Tiếu Thải Vi bệnh tâm thần rắn rết kia, một người có thể làm bạn bè thân thiết với Tiếu Thải Vi thì sao có thể bình thường đây?

Mà như đã nói qua, em trai anh cũng đâu có bình thường đâu.

Nghĩ đến đây tâm trạng Ngô Văn lại càng xoắn xuýt.

Giáo sư Ngô bất đắc dĩ phải lắc đầu nói với Kiều Phong:

- Đôi khi cha thấy hết cách với cái thằng sinh viên chưa tốt nghiệp hệ giao tiếp này.

Kiều Phong cũng gật đầu:

- Con cũng vậy.

Tại sao lại bị xài xể thế chứ! Ngô Văn cầm bát cơm, khóc không ra nước mắt. Anh thật sự đang rất tủi thân đấy…..

----***------

Tối hôm đó Kiều Phong bị mất ngủ.

Anh nằm trên giường, lăn lộn hết bên này đến bên kia nhưng không thể lý giải được sự tình. Lam Sam muốn bày tỏ tình cảm với anh, anh nên làm thế nào bây giờ?

Đồng ý chấp nhận cô? Nhưng cô hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn bạn gái lý tưởng của anh.

Từ chối cô? Như vậy có khiến cô tổn thương không?

Cô sẽ thổ lộ với anh như thế nào đây?

Kiều Phong nhắm mắt lại, dường như anh đang được thấy một bầu trời đầy những ngôi sao lấp lánh. Sao băng như mưa vụt sáng trên bầu trời, như một vệt bút trắng xóa vệt qua lại giống như một hình ảnh tuyệt đẹp của vũ trụ. Lam Sam đứng dưới một ngôi sao băng, hứng lấy ánh sáng ấy, mỉm cười với anh. Đôi mắt cô sáng rực rỡ , tựa như tận sâu đáy đồng tử đang phản chiếu lại hình ảnh của những vì sao kia. Cô cười hì hì và nói với anh: "Kiều Phong ơi, em rất thích anh, anh có thích em không vậy?"

Kiều Phong đột nhiên mở to mắt, ngồi bật dậy.

Anh xuống giường, đi vào phòng khách,, bật đèn lên.

Schrodinger đang nằm trên ghế salon ngủ, chổng bốn vó lên trời, thò ra cái bụng tròn vo. Bước chân của anh đánh thức nó, nó hé mắt nhìn anh một cái rồi lại tiếp tục ngủ mãi. Kiều Phong đi tới ngồi bên cạnh nó, anh ôm nó đặt trên đùi, không yên lòng xoa đầu nó.

Schrodinger không hài lòng:

- Meo, meo!

Đối với kháng nghị của nó, Kiều Phong coi như không nghe thấy. Anh thấy hơi buồn chán, nhìn một vòng quanh căn phòng khách sau đó dừng mắt tại cửa sổ sát đất phía sau tấm thảm Ba Tư. Schrodinger vừa mới ngủ lại bị chủ nhân làm phiền, thật phiền chết:

- Meo meo meo meo meo meo meo meo.

Kiều Phong ngồi trên tấm thảm, an ủi vuốt ve đầu Schrodinger. Khi nó cho rằng mình đã có thể ngủ, kết quả là anh ta lại đứng dậy mở cửa sổ hơi hé ra. Lập tức làn gió đêm thanh khiết len lỏi vào khắp gian phòng.

Schrodinger:

-…..

Ngày của tình yêu!

Gió thổi tung bay tấm rèm cửa sổ trắng xóa. Ánh trăng mờ ảo qua khe rèm tiến vào phòng chiếu ánh sáng mờ đục như lớp kem tươi trắng ngon lành trên nền bánh. Kiều Phong cứ như vậy ngồi trên thảm cùng với gió đêm, ánh trăng mộc mạc, anh ôm chú mèo ú, thất thần.

Schrodinger vùi đầu trong lòng chủ nhân, điều kiện để được tiến vào giấc ngủ ngày càng khắc nghiệt nhưng nó không muốn để bản thân phải thiệt thòi. Dần dần nó mơ màng chìm vào giấc ngủ, bên tai dường như nghe thấy tiếng chủ nhân nó đang thủ thỉ:

- Schodinger, mày có thích cô ấy không?

- Schodinger, mày có thích cô ấy không?

- Schodinger, mày có thích cô ấy không?

- Schodinger, mày có thích cô ấy không?

… Xin lỗi ông đây không hiểu tiếng người đâu!

----****--- ----

Chuyện em trai mình định đi hẹn hò bày tỏ tình cảm khiến Ngô Văn không sao yên lòng được. Trực giác của anh nói với anh rằng sự tình chắc chắn không đơn giản như vậy đâu, nhưng xét từ phương diện chủ quan anh vẫn hi vọng những tin tức mật thám chó má của Kiều Phong là chính xác.

Nghĩ đi nghĩ lại, anh cho rằng có thể tìm hiểu thêm về tình huống này thông qua Tiểu Du Thái.

Trưa hôm đó Tiểu Du Thái giúp thư ký trưởng của Ngô Văn ra ngoài làm việc. Lần trước cô không may bị Ngô Văn gọi lên xe, trong mọi người trong công ty đều nhất trí cho rằng giữa tổng giám đốc Ngô và Tiểu Du Thái có một mối quan hệ không bình thường. Dù sao đúng lúc thư ký trưởng không có thời gian bứt ra nên Tiểu Du Thái phải hỗ trợ đi đưa cho Tổng giám đốc Ngô một ít đồ, chuyện này cực kỳ cực kỳ yên tâm thoải mái.

Lúc cô đang ở bên ngoài, đột nhiên điện thoại di động trong túi reo lên. Cô ngại ngùng vờ như phải nghe điện thoại trước mặt tổng giám đốc Ngô, khi chạy ra ngoài mới lấy di động ra:

- Alo Lam Sam à?

Qua khe cửa nghe thấy mấy chữ này, Ngô Văn liền lấy lại tinh thần, anh lén lút đi ra ngoài, đuổi theo.

Tiểu Du Thái tìm một góc khuất không người, vui vẻ trò chuyện với Lam Sam:

- Cái gì? Cậu muốn lên đỉnh núi ngắm sao? Tớ cũng muốn đi, tớ cũng muốn đi!

Ngô Văn đứng ở góc tường, nghe thấy cô nói vậu thì bĩu môi, anh thầm nghĩ cô gái này đúng là mắt mũi để trên trời, thế giới riêng của hai người người ta, cô đi theo náo loạn làm gì, Lam Sam nhất định sẽ không đồng ý với cô nàng đâu.

Lam Sam biết chắc chắn Tiểu Du Thái sẽ nói vậy, cô gái này tinh lực đặc biệt dư thừa, cứ thấy có cái gì mới mẻ là lại trộn rộn hết cả lên. Cô cười nói:

- Thì đi, nhưng mình hẹn Kiều Phong là thứ năm thứ sáu sẽ đi hai ngày, cậu nếu muốn đi chắc lại phải xin nghỉ đấy.

Tiểu Du Thái có phần do dự:

- Nhất định phải xin nghỉ à? Bao lâu? Một ngày?

Ngô Văn lại bấn đến mức chỉ muốn cào tường. Thế này là thế nào? Sao lại đồng ý chứ?

Không phải định đi tỏ tình à?

Lam Sam suy nghĩ một chút, rồi đáp:

- Không cần, chiều thứ năm xin nghỉ sớm một chút đi luôn, đến thứ sáu chúng ta sẽ xuất phát ra về sớm một chút. Nhưng có thể cậu sẽ tương đối mệt đấy.

Tiểu Du Thái kích động giơ tay:

- Tớ không sợ mệt!

Cào cào, cào cào! Cô nghe thấy có tiếng động không bình thường.

Tiểu Du Thái tò mò nhìn xung quanh, không có ai hết, chẳng lẽ có chuột? Trái Đất hiện đang sôi trào nên bắt chuột mà chơi ư….. Cô hứng khởi tìm kiếm rốt cuộc thấy phía sau một bức tường tổng giám đốc Ngô đang đứng với sắc mặt không thể nào đến gần nổi.

Tiểu Du Thái ngây người:

- Tổng giám đốc Ngô?

Ngô Văn ngừng cào tường, mặt không đổi sắc nhìn cô:

- Tôi cũng muốn đi cùng.

Cô mơ hồ:

- Anh định đi làm gì?

- Đi ngắm sao. – Anh thực sự không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày chính miệng mình nói ra ba từ này, chó má thật, sao cứ thấy ngường ngượng thế nhỉ….

Tiểu Du Thái che miệng cười hi hi:

- Không biết hóa ra tổng giám đốc Ngô cũng có tâm tư thiếu nữ thế đâu nhé!

Đồ tâm thần rắn rết, sớm muộn ta cũng sẽ cho ngươi đi đời! Ngô Văn căm hận nghĩ!
#1 Chương 1: Vô tình gặp gỡ #2 Chương 2: Trả thù #3 Chương 3: Đại thần #4 Chương 4: Người xa lạ #5 Chương 5: Đại thần again #6 Chương 6: Khiển trách #7 Chương 7: Tao ngộ #8 Chương 8: Tổng giám đốc Tống #9 Chương 9: Ăn trực #10 Chương 10: Hóa giải #11 Chương 11: Thiết lập quan hệ ngoại giao #12 Chương 12: Ám chỉ #13 Chương 13: Bát quái #14 Chương 14: Hiểu lầm #15 Chương 15: Sếp tổng #16 Chương 16: Mua thức ăn #17 Chương 17: Đi dạo phố #18 Chương 18: Thử quần áo #19 Chương 19: Boss #20 Chương 20: Mỉm cười #21 Chương 21: Tọa đàm #22 Chương 22: Chuyện xấu #23 Chương 23: Cọp cái #24 Chương 24: Chơi tennis #25 Chương 25: Tốt nhất #26 Chương 26: Giao phong #27 Chương 27: Vô lễ #28 Chương 28: Chọc giận #29 Chương 29: Vô tình gặp gỡ #30 Chương 30: Quyết thắng #31 Chương 31: Tùng Thử Quế Ngư #32 Chương 32: Nổi giận #33 Chương 33: Không may #34 Chương 34: Ôm #35 Chương 35: Rối loạn #36 Chương 36: Nỗi nhớ quê nhà #37 Chương 37: Ngộ giải #38 Chương 38: Ngọt ngào #39 Chương 39: Giao thiệp và trang điểm #40 Chương 40: Ân ái #41 Chương 41: Qua lại #42 Chương 42: Mời #43 Chương 43: Bày tỏ #44 Chương 44: Cuộc hành trình đi ngắm sao #45 Chương 45: Chân tướng #46 Chương 46: Lòng chua xót #47 Chương 47: Tan nát cõi lòng #48 Chương 48: Phiền muộn #49 Chương 49: Hòa hảo #50 Chương 50: Trò ân ái #51 Chương 51: Bán sắc #52 Chương 52: Chuyện đã qua #53 Chương 53: Bận tâm #54 Chương 54: Thăm dò #55 Chương 55: Tôm hùm #56 Chương 56: Thật khéo #57 Chương 57: Giác ngộ #58 Chương 58: Hôn trộm #59 Chương 59: Cơm hộp trái tim #60 Chương 60: Ghen #61 Chương 61: Kế hoạch #62 Chương 62: Tối #63 Chương 63: Bày tỏ #64 Chương 64: Ngọt ngào #65 Chương 65: Hẹn hò #66 Chương 66: Từ chức #67 Chương 67: Cồn #68 Chương 68: Trở về #69 Chương 69: Uy hiếp #70 Chương 70: Phân ly #71 Chương 71: Nhớ nhung #72 Chương 72: Thổ lộ #73 Chương 73: Sinh nhật #74 Chương 74: Thảo nguyên #75 Chương 75: Đêm trên thảo nguyên #76 Chương 76: Sính lễ #77 Chương 77: Chuyện lãng mạn #78 Chương 78: Chương kết thúc #79 Chương 79: Chương kết thúc 2 #80 Chương 80: Chương kết thúc 3 #81 Chương 81: Ngoại truyện 1 #82 Chương 82: Ngoại truyện 2 #83 Chương 83: Ngoại truyện 3 #84 Chương 84: Ngoại truyện 4 #85 Chương 85: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (1) #86 Chương 86: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (2) #87 Chương 87: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (3) #88 Chương 88: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (4) #89 Chương 89: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (5) #90 Chương 90: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (6) #91 Chương 91: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (7) #92 Chương 92: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (8) #93 Chương 93: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (9) #94 Chương 94: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (10) #95 Chương 95: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (11) #96 Chương 96: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (12) #97 Chương 97: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (13) #98 Chương 98: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (14) #99 Chương 99: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (15)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cái Thùng Cơm Sát Vách, Cái Thùng Cơm Sát Vách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách full, Cái Thùng Cơm Sát Vách online, read Cái Thùng Cơm Sát Vách, Tửu Tiểu Thất Cái Thùng Cơm Sát Vách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 43 — Cái Thùng Cơm Sát Vách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW