GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 86: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau khi quay trở về công ty, Cải Chíp Nhỏ giả ngốc không rời đi, bỉ ổi trốn trong văn phòng tổng giám đốc, hạn chế ra ngoài, hạn chế tối đa việc tiếp xúc với tổng giám đốc đại nhân. Em trai của Ngô Văn bị ốm, anh lo lắng, nên đã tạm thời gạt Cải Chíp Nhỏ ra khỏi đầu.

Đến khi anh nhàn rỗi, cuối cùng cũng nghĩ đến chuyện phải xử cô. Cô gái này đã lặn ngụp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mấy ngày nay, những lúc anh gặp đều bày ra khuôn mặt cười lấy lòng, chỉ thiếu nước vẫy đuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 để bày tỏ lòng trung thành.

Ngô Văn nhất thời động lòng trắc ẩn, không đuổiđi nữa.

Thế nhưng, chung quy anh vẫn không vừa mắt với cô.

Ngô Văn cho rằng, nếu Cải Chíp Nhỏ đã nhàn rỗi đến mức đi đâu cũng đưa chuyện về người khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vậy thì chi bằng cho thêm chút việc để làm.

Thế nên, công việc thường ngày của Cải Chíp Nhỏ bỗng nhiều thêm. Báo cáo tổng kết hội nghị phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 viết, kết quả khảo sát phòng ban phải chỉnh lý, liên hệ truyền thông phải chạy đi lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 liệu... Không chỉvậy, bởi hay gây thù chuốc oán nên mỗi khi công việc của văn phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tổng giám đốc vấn đề mũi dùi đều chĩa về phía một cách chuẩn xác. Điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 này khiến cho các thành viên khác trong văn phòng cảm thấy hạnh phúc trào dâng.

Đúng khổ không thể tả.

Ngày hôm nay, cách giờ tan ca còn một tiếng đồng hồ, trợ tổng giám đốc đưa một số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tài liệu đến cho Cải Chíp Nhỏ, cười nói, "Tổng giám đốc Ngô cần phác thảo văn bản quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trọng, nội dung và yêu cầu đều viết ràng rồi, tài liệu đã gửi thẳng vào hòm thư điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tử của rồi. Ừm, tổng giám đốc Ngô hy vọng hôm nay thể nộp văn bản đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cho anh ấy".

Ngày hôm nay không làm xong thì đừng mong về nhà.

Cải Chíp Nhỏ cuộn chặt tay thành nắm đấm, cầm tài liệu, hai mắt phát sáng, căm hận tái, nghiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 răng nghiến lợi.

Trợ cứ cảm thấy mắt đang phát ra ánh sáng xanh, hơn nữa, anh ta nghe thấy tiếng nghiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 răng của cô, bèn hỏi, "Cô làm sao vậy?".

Cải Chíp Nhỏ cười quỷ dị, "Sớm muộn cũng sẽ cho anh vào tròng, lên giường với tôi cho xem".

Trợ lý: Ôi trời!

Anh ta vội vàng bỏ chạy. Trợ không ngờ lúc bản thân cũng bị người ta dùng quy tắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngầm, đối phương còn một gái. À không đúng, nói vậy, đương nhiên gái rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Không, không, không, đây không phải trọng tâm, trọng tâm anh ta đã vợ, anh ta rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chung thủy với vợ của mình. Cải Chíp Nhỏ không biết mình đã tình gây nên nỗi hoang mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cho một người đàn ông mẫu mực. nghiến răng xong, tưởng tượng một chút cảnh mình chung giường cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Ngô Văn, anh phải khóc sướt mướt van xin chịu trách nhiệm. Nghĩ mãi, không tức giận nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bắt đầu cười ngây ngốc.

Ảo tưởng xong xuôi, nhìn đồng hồ, ôi mẹ ơi, còn có nửa tiếng đồng hồ nữa. Thôi được, đằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nào thì trước giờ tan ca cũng không thể hoàn thiện được, hôm nay chắc chắn phải tăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ca rồi. Nghĩ tới đây, bình tỉnh hẳn, bắt đầu xem xét tài liệu một cách tỉ mỉ.

Con người Cải Chíp Nhỏ, không thiên phú gì, còn ngốc nghếch nữa. cũng tự biết mình ngốc, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đành lấy cần thông minh, thái độ làm việc rất nghiêm túc, yêu nghề kính nghiệp, không khôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vặt, đùn đẩy hay trốn tránh trách nhiệm. Bởi vậy, mặc năng lực làm việc của không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nổi trội nhất, nhưng thành quả cũng không tệ.

Tám rưỡi tối, Cải Chíp Nhỏ soát lại văn bản thêm một lần nữa, xác định không sai sót © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mới gửi tới hòm thư điện tử của Ngô Văn. Cô vươn vai, thu dọn đồ đạc, xách hộp cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gọi bên ngoài ăn còn thừa trên bàn lên. Thời tiết nóng nực, nếu quẳng cơm thừa vào thùng rác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 của văn phòng dễ sinh mùi khó chịu nên thường thìsẽ vứt ra thùng rác bên ngoài.

Một tay xách túi, một tay xách hộp cơm, đi giày cao gót ra khỏi văn phòng.

Ngô Văn ra khỏi văn phòng, đúng lúc nhìn thấy bóng lưng của Cải Chíp Nhỏ. Anh nhẹ bước đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cô, muốn dọa một chút.

Không biếtsao, lúc đối diện với kẻ thần kinh Tiêu Thái Vy này, anh rất dễ nảy sinh ác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ý, có lẽ bởi tinh thần chuộng nghĩa khí, thay trời hành đạo của anh. Ngô Văn tiến lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gần, cúi đầu, dùng giọng gió gọi tên cô phía sau, "Tiêu Thái Vy...".

Giọng nói của anh mỏng manh, lạnh lẽo. Cải Chíp Nhỏ đờ người, sợ đến dựng tóc gáy. Vừa định quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đầu lại thì lập tức cảnh cáo bản thân: Không được quay đầu!

Nghe đồn con người ta có ba ngọn đèn, một ngọn trên đầu, hai ngọn hai bên vai. Ánh đèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dương hóa, lúc đèn sáng ma không dám đến gần, nhưng nếu người đó quay đầu lại sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dập tắt ngọn đèn trên vai, đến lúc đó những hồn dạ quỷ kia sẽ vui mừng tiến tới. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Cho nên, khi quỷ hại người thường kêu tên của người đó phía sau lưng, lừa người ta quay đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thi thoảng còn vỗ vai người đó, mục đích tương tự.

Màn tưởng tượng này khiến toàn thân Cải Chíp Nhỏ toát mồ hôi lạnh. đờ người thẳng cổ, chân bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đi không dừng lại. Cuối cùng, cuối cùng, cảm nhận được thứ phía sau đã thực sự vỗ vai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cô.

A... cô co cẳng chạy.

Tay trái cô xách túi, tay phải xách hộp cơm, cánh tay bất giác giơ về hai bên, giày cao gót © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lảo đảo, trông giống như một con chim cánh cụt hấp tấp. Ngô Văn không ngờ phản ứng của© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lại dữ dội đến vậy, vừa định mở miệng gọi cô, thì lại nhìn thấy chân bị trẹo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thể lảo đảo ngã xuống. Anh vội nói, "Cẩn thận".

Cải Chíp Nhỏ đã cách Ngô Văn một khoảng. Lúc Ngô Văn xông đến, đã hoàn thành động tác tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đất thảm hại, nằm sấp bất động, giống như tảng đất sét hình người.

Ngô Văn ngồi xổm xuống đỡ lên, "Cô không sao chứ?".

Cải Chíp Nhỏ ngồi dậy, nhìn thấy Ngô Văn, chợt hiểu ra thứ vừa rồi chính anh. vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thẹn vừa giận, vừa phẫn nộ vừa tủi thân, thở hồng hộc, "Anh làmvậy chứ?".

Ngô Văn chột dạ, giọng nói nhỏ nhẹ, "Đùa chút thôi, ai ngờ gan lại như thế".

Cải Chíp Nhỏ tức giận quay đầu đi không thèm ngó ngàng tới anh. nhìn thấy cách đó không xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207thùng rác, bèn quẳng hộp cơm về phía thùng rác.

Không bất ngờ, đã ném trượt. Hộp cơm kia chạm vào thùng rác, sau đó quăng ngược trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lại nền đất.

Ngô Văn thở dài một hơi, đứng dậy đi qua đó, khom lưng nhặt hộp cơm lên, quẳng vào thùng rác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Anh thật không ngờ bản thân sẽ lúc nhặt rác cho người ta.

Lúc anh vứt rác, Cải Chíp Nhỏ nhìn bóng dáng anh, đôi mắt đảo quanh.

Đợi Ngô Văn quay trở lại,ôm chân rên rỉ, "Ây da, đau quá".

Ngô Văn chau mày, bỏ tayta, kiểm tra cổ chân cho cô, "Vừa rồi chân bị trẹo của cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không phải chân này nhỉ?".

"..."

Thật vậy sao?

Cải Chíp Nhỏ đâm lao phải theo lao, tiếp tục kêu gào thảm thiết, "Hai chân đều bị trẹo rồi, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đi giày cao thế mà".

Ngô Văn hừ một tiếng, "Cô cũng biết giày của mình cao à? cần phải như vậy không, lùn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đâu phải lỗi của cô".

Cải Chíp Nhỏ không phục, "Tôi không lùn...".

Ngô Văn không muốn phân bua với cô, anh đỡ lấy chân khẽ cử động, "Đau không?".

"Đau, anh xem, đã sưng lên rồi đây này."

"Sưng đâu, sao tôi không nhìn thấy?"

"Được rồi, anh không nhìn thấy, không sưng, vậy anhthể đi rồi, không cần lo cho tôi."

Ngô Văn bất đắc dĩ, "Để tôi đưa tới bệnh viện".

"Không cần đến bệnh viện đâu, thoa chút dầu gió nghỉ ngơi một ngày được rồi, nhưng mà...", Cải Chíp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Nhỏ chỉ vào đôi giày của mình, "Giày của tôi hình như hỏng rồi, anh phải bồi thường cho tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một đôi khác".

"Được, bao nhiêu tiền?"

"Tôi không cần tiền, anh đưa tôi đến khu mua sắm mua."

Ngô Văn nhức đầu, "Cô thôi hay không hả?".

""Được thôi, vậy bỏ đi, anh đi đi, tự tôithể bò về nhà được."

"..."

Cuối cùng, Ngô Văn đã thỏa hiệp. Cải Chíp Nhỏ chọc hai đầu ngón tay vào nhau, nhỏ giọng nói, "Giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chân tôi đau không đi được, nếu anh không muốn thì thôi vậy".

"Câm miệng", anh dứt lời, khom lưng bếlên.

A... được nam thần bế kiểu công chúa rồi! Hạnh phúc quá đi! Cải Chíp Nhỏ gập người, nằm trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 anh. Cô ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực anh, thái dương vào xương quai xanh của anh. Trước giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chưa từng gần anh như thế này, hạnh phúc đến nổi bong bóng, tim đập rộn ràng.

Ngô Văn chỉ cảm thấy trọng lượng của người trong lòng rất nhẹ. Khung xương của nhỏ, không béo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thể mềm mại, lúc này trầm lặng tựa vào người anh, giống như chú thú cưng biết nghe lời.

Anh thầm nghĩ, gái này nếu trong ngoài như một thì tốt biết bao! Ai thể ngờ, gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn vẻ dịu dàng đáng yêu, thực tế lại một kẻ thần kinh. Ngô Văn bế Cải Chíp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Nhỏ, tâm tình phức tạp bước vào thang máy, xuống tầm hầm để xe, sau đó lái xe đưa© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đến khu mua sắm gần công ty nhất.

Anh bế cô vào khu mua sắm, dọc đường số người liếc nhìn. Ngô Văn không liếc dọc liếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngang, dẫn Cải Chíp Nhỏ đến quầy chuyên bán đồ nữ, bế đứng trước quầy giày, "Nói đi, muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đôi nào?".

Cải Chíp Nhỏ kinh ngạc trước giá cả, "Đắt quá! Đừng mua ở đây".

Ngô Văn mất kiên nhẫn, "Đừng giở trò với ông đây nữa".

"Không phải vậy", Cải Chíp Nhỏ lắc đầu, Tổng giám đốc Ngô, nếu anh bị sắc đẹp của tôi hoặc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vậy thì anh tặng tôi đôi giày đắt bao nhiêu cũng không thành vấn đề, nhưng hiện tại anh chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đang bồi thường tổn thất cho tôi, nên phải dựa theo giá cả, nếu đắt quá, há chẳng phải tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207phường xảo trá bắt chẹt người khác sao?".

Ngô Văn cười, "Cô? Sắc đẹp? Ha ha".

Cải Chíp Nhỏ buồn rầu cúi đầu, "Tôi cũng thường được người ta gọi mỹ nữ đấy".

"Đóngười ta khách sáo thôi, tưởng thật hả?"

giận rồi, "Anh bỏ tôi xuống, tôi muốn về nhà".

"Được rồi, được rồi, còn ầm ĩ nữa tôi sẽ quẳngđi đấy."

Ngô Văn phát hiện thấy khả năng nhẫn nại của mình quá tốt. Anh nhịncả quãng đường, hiện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhẫn nhịn bếtìm quầy hàng khác, cho đến khi tìm được quầy bán hàng hài lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mới thôi.

Cải Chíp Nhỏ chọn vài đôi thuận mắt, Ngô Văn chê giày quá cao, không chomua. Cuối cùng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngồi trên sofa, nhún vai, "Vậy anh bảo tôi mua đôi nào?"".

Ngô Văn chọn một đôi giày chiều cao trung bình màu xanh lamthắt nơ.

Cải Chíp Nhỏ chê bai, "Tôi không muốn, quá trẻ con. Tôi muốn trở thành nữa vương trong giới công sở". © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Ngô Văn giễu cợt, "Tôi xin cô, tha cho nữ vương đi. Thay giày cho ông đây ngay".

ngời bất động, "Chân tôi đau, anh giúp tôi".

Anh hít một hơi thật sâu... Nhịn!

Thế là, Ngô Văn cầm giày ngồi xổm xuống, giúp thay giày. Anh cảm thấy ngồi xổm xuống không thoải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mái. nên đổi thế thuận tiện hơn, nửa ngồi nửa quỳ trên nền. Anh nắm lấy mắt chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cô, khẽ tháo giày của ra.

A... Nam thần đã thay giày cho mình rồi! Hạnh phúc quá đi, hạnh phúc quá đi, hạnh phúc quá đi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Cải Chíp Nhỏ hạnh phúc ôm mặt.

Ngay cả nhân viên bán hàngbên mắt cũng lấp lánh muôn tim hồng, mỉm cười nhìn họ.

Ngô Văn cúi đầu, hỏi, "Chân của hôi không hả?".

Cải Chíp Nhỏ, "Không hôi đâu, không tin anh ngửi thử xem".

Ngô Văn tức trợn trừng mắt, "Cô chết đi cho tôi".

Nhân viên bán hàng tan nát cõi lòng quay người đi. Lãng mạn đâu rồi? Giờ phút này lại đi nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 về chủ đề này, các người đang chọc tôi phải không? Thay giày xong, thanh toán xong, cuối cùng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hoàn thành nhiệm vụ bực mình này, Ngô Văn thở phào một hơi, lái xe đưa Cải Chíp Nhỏ về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhà.

Trên đường đi, Cải Chíp Nhỏ đi đôi giày do nam thần mua, tâm trạng sung sướng. không kìm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cất giọng hát.

Ngô Văn đã bóng ma tâm về giọng hát của cô, ra lệnh cho cô ngậm miệng lại.

Im lặng được một lát, Cải Chíp Nhỏ khép nép nói, "Tổng giám đốc Ngô, tôi cầu xin anh một việc". © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

""Nói."

"Sau này anh thể đừng bắt tôi ngày nào cũng tăng ca được không? Anh xem, tôi đã mệt đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 gầy cả người rồi."

"Hừ."

"Tổng giám đốc Ngô, tôi biếtanh muốn bồi dưỡng tôi, trọng dụng tôi."

Ngô Văn nghĩ: nghĩ nhiều quá rồi đấy.

Cải Chíp Nhỏ nói tiếp, ""Thế nhưng mà, chuyệncũng phải tiến hành tuần tự, không thể vội vàng được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Hiện tại anh làm như vậy, không khác giết tinh cướp trứng(1)...".

(1) Trong tiếng Trung, chữ "tinh" "gà" cách đọc gần giống nhau.

Ngô Văn chỉ cảm thấy toàn thân mình lành lạnh, anh giận dữ khiển trách, "Giết tgà cướp trứng! Gà! Gá!". © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Ôi trời, hình như cũng không đúng?

Cải Chíp Nhỏ gật đầu, "À, à, ngại quá, đầu lưỡi không thẳng. Tổng giám đốc Ngô, anh đừng kích động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mà! Thành tích môn Ngữ văn của tôi tốt lắm".

Ngô Văn còn đang chím đắm trong một vài liên tưởng không tốt, anh trầm giọng nói, "Cô im ngay cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tôi".

Được rồi, biết không nói ra được, Cải Chíp Nhỏ bĩu môi, im lặng. Lúc Ngô Văn đưa Cải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Chíp Nhỏ đến dưới nhà cô, Cải Chíp Nhỏ cảm ơn, nói tạm biệt, sau đó xuống xe, đi giày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 của nam thần mua, vui vẻ bước lên lầu.

Ngô Văn ngồi trong xe nhìn bóng lưng như con thỏ non của cô, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn. Mắt nhìn bóng hình ấy càng lúc càng xa, anh bỗng nhiên hiểu ra: Ôi mẹ ơi, trẹo chân bị thương cái gì chứ?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cái Thùng Cơm Sát Vách, Cái Thùng Cơm Sát Vách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách full, Cái Thùng Cơm Sát Vách online, read Cái Thùng Cơm Sát Vách, Tửu Tiểu Thất Cái Thùng Cơm Sát Vách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 86 — Cái Thùng Cơm Sát Vách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc