GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 88: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Buổi tối, Ngô Văn nhìn thấy dòng trạng thái mà Cải Chíp Nhỏ đăng vào ba mươi tám phút trước trên mạng xã hội, nội dung có phần kinh động.

Không nuôi nổi rồi, đành phải luộc mày lên thôi. Nào, chụp tấm di ảnh.

Ngô Văn mở ra xem, nhìn thấy bên trong một con rùa đen nhỏ. Lúc này, con rùa đen đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngửa cổ nhìn vào ống kình bằng ánh mắt vô tội.

Ôi trời đất ơi, kẻ thần kinh này muốn ăn rùa đen thật rồi. Con rùa đen đáng yêu như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ta cũng ra tay được sao? Ngô Văn không biết bản thân đang sốt sắng điều gì, theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lý mà nói chuyện vớ vẩn của người khác không đến lượt anh lo, nhưng chẳng phải hôm nay anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 vừa tặng cho một thùng tôm sao? Kết quả, cô quay về đã hấp cách thủy con rùa đen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lên rồi. Nếu bởi thèm muốn thùng tôm kia quyết tâm ăn con rùa đen, vậy anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không phải gián tiếp giết hại một sinh mệnh sao?

Thế nên, Ngô Văn gọi điện thoại cho Cải Chíp Nhỏ.

Cải Chíp Nhỏ nhận được điện thoại từ nam thần, lòng dạt dào vui sướng, "Tổng giám đốc Ngô, anh tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tôi việc sao?".

Ngô Văn nhẫn nại, khuyên cô, "Tiêu Thái Vy, con rùa đen của đáng yêu như thế, cô nhẫn tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ăn sao?".

Đầu bên Cải Chíp Nhỏ trầm lặng một hồi.

Ngô Văn lại nói, "Cô sợ ăn hết tôm sao? Không phải hôm nay tôi mới tặng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thùng sao? Hay tôi lại tặng thêm thùng nữa nhé, đúng thật là".

"Không phải đâu, tổng giám đốc Ngô..."

"Không phải cái gì? Lẽ nàođã ănrồi?"

"Không phải, tổng giám đốc Ngô, phải anh ngốc rồi không? Tôi chỉ đùa chút thôi, sao anh có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 tin chứ?", Cải Chíp Nhỏ cảm thấy cùng khó tin.

Ngô Văn phát hiện bản thân quả nhiên ngốc thật rồi. Sao anh có thể tin lời xằng bậy này chứ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Đúng thật là, nhất định bị kẻ thần kinh Tiêu Thái Vy kia truyền nhiễm, khiến cho mỗi lần anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đối diện với cô, mạch suy nghĩ thể tránh hình thức bình thường một cách chuẩn xác, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đó lao như điên về hướng quỷ dị nào đó.

do này làm Ngô Văn lấy lại được chút tự tôn. Anh mệnh lệnh cho Cải Chíp Nhỏ quên chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 này đi, sau đó cúp điện thoại.

Trưa ngày hôm sau, Cải Chíp Nhỏ định mời Đổng Lập Đông ăn bữa cơm trưa để bày tỏ lòng cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ơn. Nhân viên ăn cơm trưa thường khá đơn giản, cạnh khu văn phòng náo nhiệt của công ty © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 một khu vực đồ ăn ngon, rất nhiều người làm việc đây đều thích tới đó ăn trưa, giá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cả phải chăng, thường là hai ba mươi đồng một bữa. Nếu ăn tiết kiệm một chút, chỉ cần hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mười đồng là được. Khi các đồng nghiệp mời nhau thường hay đi tới đó.

Thế nhưng, lúc Cải Chíp Nhỏ hỏi Đổng Lập Đông muốn ăn gi, anh ta nói muốn đế nhà hàng Thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Lam. Nhà hàng Thái Lan này chuyên phục vụ đồ ăn Đông Nam Á, vị trí khá đẹp, giá cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cũng đắt. Cải Chíp Nhỏ đau lòng đứt ruột, nhưng vẫn đồng ý.

Sau đó, Đổng Lập Đông lại nói với rằng, anh ta có voucher đó, sắp hết hạn, không dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thì quá lãng phí.

À, thì ra vậy, Cải Chíp Nhỏ thầm nghĩ, Đổng Lập Đông đúng thật là một người không tồi.

Hai người vừa ngồi xuống bàn ăn của nhà hàng Thái Lan thì nhìn thấy Ngô Văn bước vào. Họ chào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hỏi tổng giám đốc đại nhân đâu ra đấy, sau đó cất lời mời khách sáo. Ngô Văn cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khách sao... ngồi vào bên cạnh Cải Chíp Nhỏ.

Cải Chíp Nhỏ: "...".

Đổng Lập Đông sững sờ giây lát, nhưng sau đó đã phản ứng kịp thời, cười gọi nhân viên phục vụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mang thêm bát đũa. Từ tối qua đến giờ Cải Chíp Nhỏ cứ cảm thấy tổng giám đốc Ngô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lạ, không biết người này đang bị mắc chứng thần kinh gì. co người, dịch sang bên cạnh.

Ngô Văn liếc cô, "Đãi cơm?".

"Đúng vậy", Cải Chíp Nhỏ gật đầu, thực ra hơi ngại ngùng, Đổng Lập Đôngnhiều voucher, số tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 phải chi cho bữa ăn này chỉ xấp xỉ tiền phải chi trả khi đến khu ăn uống kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thôi.

"Hiếm thấy, hiếm thấy", Ngô Văn dứt lời, không ý rời khỏi.

Cải Chíp Nhỏ âu sầu nhìn anh, không phải vị này muốn ăn chực đấy chứ? Này, này, này, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ông chủ đấy nhé, thể giữ hình tượng chút không? Lúc này, nhân viên phục vụ đưa thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đơn món ăn tới. Ngô Văn nhận lấy, hoàn toàn không coi mình người ngoài, gọi hai món, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đó chuyển thực đơn cho Cải Chíp Nhỏ.

Cải Chíp Nhỏ gọi xong, lại chuyển cho Đổng Lập Đông.

Ngô Văn lúc này mới nhìn thẳng vào Đổng Lập Đông. Tuổi còn trẻ, chưa tới ba mươi, nhã nhặn, sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 sủa, mũi cao, đẹo một cặp kính không gọng, mỉm cười dịu dàng, bắp trên khuôn mặt như được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cố định, với ai cũng trưng ra điệu cười như vậy.

Người này, nhìnvẻ thân thiện lại không ác ý, nhưng trực giác của Ngô Văn mách bảo rằng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đây không phải hạng người tốt đẹp gì.

Trực giáclúc chuẩn lúc không, tạm thời tin một lần vậy.

Món ăn được đưa lên rất nhanh, ba người vừa ăn vừa trò chuyện. sếp lớn ngồi bên, không tiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nói xấu công ty, Cải Chíp Nhỏ đành phải nói một vài chuyện vặt vảnh với Đổng Lập Đông, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 dụ như tốt nghiệp trường nào, nhà đâu, thích làm gì, bạn gái chưa... Ngô Văn dừng đũa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 như cười như không nhìn Cải Chíp Nhỏ, "Cô đang đi xem mắt à?".

"Khụ, khụ", Đổng Lập Đông lúng túng, vội vàng rút khăn giấy ra lau miệng.

Cải Chíp Nhỏ nhìn Đổng Lập Đông, rồi lại nhìn Ngô Văn. ngồi thẳng người, nghiêng đầu qua. Vốn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 định ghé tai anh nói chuyện, nhưng quá nhỏ, anh quá to cao, thế nên... không với tới... © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 MayNgô Văn khá phối hợp, chủ động nghiêng người ghé tai đến.

Cải Chíp Nhỏ thấp giọng nói, "Tổng giám đốc Ngô, phải là anh sắp đến tháng không?".

Ngô Văn không trả lời, ngoảnh đầu nói với nhân viên phục vụ, "Cho một chai rượu đắt nhất nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 hàng tới đây".

Cải Chíp Nhỏ hốt hoảng.

Tóm lại là, con người Cải Chíp Nhỏ, toàn thân kỹ xảo công kích, con người Ngô Văn, toàn thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 kỹ xảo diệt tuyệt. Hiện tại, trong tiền của Cải Chíp Nhỏ dập dềnhsố oan hồn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Ngoại trừ lẳng lặng ngồi một bên nghiến răng ra thì không còn cách nào khác. Điều đáng để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhắc đến là, rượu đắt nhất trong nhà hàng Thái này rượu Mao Đài do Trung Quốc sản xuất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Buổi trưa, Ngô Văn không uống được nhiều, chỉ uống một ly nhỏ, Cải Chíp NhỏĐổng Lập Đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đều không uống. Thế nên, chai rượu Mao Đài kia còn thừa hơn nửa, Cải Chíp Nhỏ đau lòng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thôi. Lúc thanh toán tiền,kiên định ôm chai rượu thừa đi theo.

Về đến công ty, Cải Chíp Nhỏ cảm thấy Ngô Văn đã ăn chực cô rồi, đi thang máy của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 anh cũng không sao, nên cùng tự tin theo anh vào thang máy riêng.

Ngô Văn nhìn thấy ôm khư khư chai rượu Mao Đài trong lòng, hỏi, "Cô cũng thích uống rượu?".

Cải Chíp Nhỏ lắc đầu.

"Vậy cầm làm gì? Tưới hoa sao?"

"Mang về cho bố tôi uống."

Ngô Văn nghe nói vậy, đưa tay ra cầm chai Mao Đài trong lòng cô, "Cho tôi đi".

"Không", Cải Chíp Nhỏ bảo vệ chắc chắn.

Ngô Văn, "Cô không thể đưa cho bố được".

Cải Chíp Nhỏ, ""Tại sao?".

Tại sao? Cha con cô không coi nhau là người ngoài, khôngnghĩa anh cũng thể như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Trước mặt cha Cải Chíp Nhỏ, anh nói thế nào cũng bậc con cháu, đồ bậc con cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 uống thừa đưa cho bậc cha chú, điều này không thích hợp.

Thế nên, anh kiên quyết cướp chai rượu Mao Đài quý giá của cô. Chút sức lực của Cải Chíp Nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 so với anh không đáng tính đến, Ngô Văn chẳng mấy chốc đã giành được chai rượu Mao Đài kia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Cải Chíp Nhỏ tức giận, ra sức trừng mắt với anh, đôi mắt như thể muốn ăn thịt người. Ngô Văn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bất giác cảm thấy buồn cười, anh xoa đầu khiến mái tóc mềm mại của rối tung, "Ngoan, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 quay về tôi sẽ tặng bố một thùng Mao Đài".

Cải Chíp Nhỏ gạt tay của anh ra, "Quay về khi nào?".

"Hôm nay."

cứng cổ, "Lừa người".

"Không lừa đâu", Ngô Văn nhẫn nại dỗ dành cô, "Trong nhà tôi nhiều lắm, lát nữa sẽ bảo trợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Thang đi lấy một thùng".

"Thật sao? Anh đừng dùng Mao Đài giả để lừa tôi, bố tôi phân biệt được đấy nhé."

"Tôi đường đường tổng giám đốc của một công ty, thểMao Đài giả?".

"Anh đường đường một tổng giám đốc còn đi ăn chực cơm nữa đấy."

"Tôi ăn chực đấy, thì làm sao hả? Tôi sếp của cô, ăn chực đồ của vinh hạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cho cô."

Qúa vô liêm sỉ, tôi đúng thậtđui mới thích loại người này, Cải Chíp Nhỏ muốn móc hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 mắt mình quá.

Ngô Văn cầm chiến lợi phẩm về văn phòng, lập tức căn dặn trợ Thang đến nhà anh mang một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 thùng rượu Mao Đài tới. Tiếp đó, Ngô Văn nhắn tin cho Cải Chíp Nhỏ: "Tan ca đến văn phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 của tôi".

Cải Chíp Nhỏ bắt chước Ngô Văn, chỉ đáp lại anh bằng một dấu chấm hỏi, cực kỳ, cực kỳ lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lùng, kiêu ngạo.

Sau đó, Ngô Văn không đoái hoài tới cô.

Thôi được rồi, cái thứ lạnh lùng, cao ngạo này không nhìn vào khí chất, chỉ nhìn vào địa vị. Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 người chỉ đứng trên cao mới thể lạnh được.

Hết giờ làm, cơn giận của Cải Chíp Nhỏ đã tiêu tan từ sớm, đối với Ngô Văn,lại trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 về quỹ đạo thường lệ, làm thế nào để trêu chọc anh, lợi dụng anh, tiếp cận anh. ngoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ngoãn cửa văn phòng làm việc của Ngô Văn, sau đó đẩy ra một khe nhỏ, thò đầu vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trong, "Tổng giám đốc Ngô?".

Ngô Văn đang ngồi sau bàn làm việc ngẩng đầu lên, nhìn thấy cái đầu thò vào cửa, động tác xoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đầu sẽ gây nghiện, hiện giờ anh cùng muốn đưa tay qua đó xoa xoa mái tóc của cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Ngô Văn bỏ công việc đang làm sang một bên, cầm chìa khóa xe, "Đi thôi".

Lúc anh đi tới cửa, Cải Chíp Nhỏ thẳng lưng ngửa cổ nhìn anh, "Tổng giám đốc Ngô, anh tìm tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chuyện vậy?".

"Quên rồi? Vậy coi như tôi chưa nói gì."

"Đừng, đừng, đừng", Cải Chíp Nhỏ cười lấy lòng, kéo lấy góc tay áo anh.

Ngô Văn mắt, ánh mắt rơi xuống tay cô.

Cải Chíp Nhỏ vội vàng buông anh ra, "Tổng giám đốc Ngô, anh cất giầu đồ đâu rồi?". vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nói vừa nhìn quanh phòng làm việc.

"Đừng nhìn nữa, tưởng tôi ngốc như sao? Tôi đặt trong xe, không mang lên", anh đóng cửa, lắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 lắc chìa khóa xe, đi về phía thang máy.

Cải Chíp Nhỏ đi theo anh, kinh ngạc mừng rỡ nói, "Anh muốn đưa tôi về nhà sao?".

"Cô nói xem?"

Cải Chíp Nhỏ bèn đứng bất động, thấp giọng gọi anh một tiếng, "Tổng giám đốc Ngô".

Ngô Văn dừng lại, quay người nhìn cô, "Sao vậy?".

Cải Chíp Nhỏ lấy hết dũng khí ra hỏi, "Tổng giám đốc Ngô,phảianh ý với tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không?".

"Tôi? ý với cô?" Ngô Văn như thể nghe được câu chuyện cười vậy, anh quan sát một lượt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên, lắc đầu, nói, "Chỉ dựa vào sắc đẹp này của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cô thôi, muốn thu hút sự chú ý của tôi, cần mọc thêm một đôi cánh nữa".

Qúa đả kích người rồi, không thể nói năng mềm mỏng hơn chút sao? Cải Chíp Nhỏ buồn bực, quay mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đi chỗ khác, nói, "Được rồi, sắc đẹp của anh cũng bình thường lắm đấy, sao thì anh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 không vừa mắt tôi đâu".

Ngô Văn bỗng bước một bước, đi về phía cô. Anh đi đến trước mặt cô, cách cô rất gần, cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 đầu nhìn cô.

Khoảng cách của hai người chút nguy hiểm. Cải Chíp Nhỏ bất giác lùi lại một bước.

Anh lại tiến lên, lại lùi lại, anh lại tiến lên. Cứ lùi vài bước như vậy, cuối cùng Cải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 Chíp Nhỏ đã dựa lưng vào tường, không còn đường lui.

Ngô Văn chống một tay vào tường, cúi đầu nhìn chằm chằm. Khoảng cách quá gần, anh gần như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 bao vây lấy cả người cô, hệt như một đám mây phủ quanh cô. Thân hình của anh cao lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 khiến cảm giác bị áp bức. căng thẳng một hồi, tim đập loạn nhịp.

cứng đờ người. lưng dán chặt lấy tường, chỉ muốn hóa thành một tờ giấy. cúi đầu, không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 nhìn anh.

Cải Chíp Nhỏ nhìn thấy khuôn mặt anh khoảng cách gần như vậy, ngũ quan nét, đôi mắt thâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 trầm, trong mắt anh có bóng dáng hoảng hốt của cô.

Khoảng cách giữa họ xa vời như thế, lại gần gũi đến vậy. Xa đến mức không có cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 chạm vào một góc áo của anh, gần đến mức thể đếm rõ từng sợi lông mi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 anh. hốt hoảng, không biết điều mới chân thực.

Ánh mắt của Ngô Văn khẽ quét qua gương mặt cô, cuối cùng dừng trên đôi môi cô, anh cúi đầu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207

Trái tim Cải Chíp Nhỏ bỗng thấp thỏm. Anh ấy sắp hôn mình rồi, anh ấy sắp hôn mình rồi, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 ấy sắp hôn mình rồi... Môi Ngô Văn dừng giữa chừng. Anh giương mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.207 cô, thấp giọng hỏi, "Nói thật đi, tôi đẹp trai không?".

Cải Chíp Nhỏ gần như không cần suy nghĩ, buột miệng nói, "Đẹp trai".

Anh thấp giọng cười, tiếng cười quyến rũ như hương rượu, lại có sự đắc ý mang theo gió xuân dạt dào. Anh thẳng lưng, nhéo khuôn mặt cô, "Muốn đấu với tôi? Ha ha...".

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cái Thùng Cơm Sát Vách, Cái Thùng Cơm Sát Vách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách full, Cái Thùng Cơm Sát Vách online, read Cái Thùng Cơm Sát Vách, Tửu Tiểu Thất Cái Thùng Cơm Sát Vách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 88 — Cái Thùng Cơm Sát Vách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc