GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 28: Chọc giận

09/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Vô tình gặp gỡ #2 Trả thù #3 Đại thần #4 Người xa lạ #5 Đại thần again #6 Khiển trách #7 Tao ngộ #8 Tổng giám đốc Tống #9 Ăn trực #10 Hóa giải #11 Thiết lập quan hệ ngoại giao #12 Ám chỉ #13 Bát quái #14 Hiểu lầm #15 Sếp tổng #16 Mua thức ăn #17 Đi dạo phố #18 Thử quần áo #19 Boss #20 Mỉm cười #21 Tọa đàm #22 Chuyện xấu #23 Cọp cái #24 Chơi tennis #25 Tốt nhất #26 Giao phong #27 Vô lễ #28 Chọc giận #29 Vô tình gặp gỡ #30 Quyết thắng #31 Tùng Thử Quế Ngư #32 Nổi giận #33 Không may #34 Ôm #35 Rối loạn #36 Nỗi nhớ quê nhà #37 Ngộ giải #38 Ngọt ngào #39 Giao thiệp và trang điểm #40 Ân ái #41 Qua lại #42 Mời #43 Bày tỏ #44 Cuộc hành trình đi ngắm sao #45 Chân tướng #46 Lòng chua xót #47 Tan nát cõi lòng #48 Phiền muộn #49 Hòa hảo #50 Trò ân ái #51 Bán sắc #52 Chuyện đã qua #53 Bận tâm #54 Thăm dò #55 Tôm hùm #56 Thật khéo #57 Giác ngộ #58 Hôn trộm #59 Cơm hộp trái tim #60 Ghen #61 Kế hoạch #62 Tối #63 Bày tỏ #64 Ngọt ngào #65 Hẹn hò #66 Từ chức #67 Cồn #68 Trở về #69 Uy hiếp #70 Phân ly #71 Nhớ nhung #72 Thổ lộ #73 Sinh nhật #74 Thảo nguyên #75 Đêm trên thảo nguyên #76 Sính lễ #77 Chuyện lãng mạn #78 Chương kết thúc #79 Chương kết thúc 2 #80 Chương kết thúc 3 #81 Ngoại truyện 1 #82 Ngoại truyện 2 #83 Ngoại truyện 3 #84 Ngoại truyện 4 #85 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (1) #86 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (2) #87 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (3) #88 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (4) #89 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (5) #90 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (6) #91 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (7) #92 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (8) #93 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (9) #94 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (10) #95 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (11) #96 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (12) #97 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (13) #98 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (14) #99 Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (15)
Tiếp
Lam Sam vô cùng chấn động, tâm trạng của cô như vừa rơi vào trong một giấc mộng nhưng lại có phần phấn khích. Cô đứng ở trong một vùng mẫu đơn, bỗng nhiên hô to:

- Kiều Phong!

Âm điệu rất cao tạo nên một hiệu quả đến ruột gan rối bời, Kiều Phong càng hoảng sợ, chạy vội chạy vàng lên sân thượng, trên tay anh còn nắm chặt một cái chảo có cán đấy.

- Làm sao vậy? – Anh hỏi.

Lam Sam cười:

- Hoa này anh lấy đâu ra thế?

- Ngu ngốc, đương nhiên là mua rồi.

- Mua ở đâu?

Vừa rồi Kiều Phong đang chăm chú xào rau, đột nhiên bị buộc gián đoạn, hơn thế cái kẻ trước mắt cũng không hề bị thương chút nào hết, nên hiện tại anh thấy hơi mất hứng:

- Đương nhiên là ở chợ hoa, không thì cô nghĩ là ở đâu? Chẳng lẽ vườn bách thảo lại mở chợ bán buôn chắc?

Lam Sam lại hỏi:

- Mua cho tôi à?

- Cô không cần phải tự tưởng bở thể đâu.

Lam Sam muốn ép anh phải thừa nhận:

- Chẳng lẽ anh lại tự mua cho mình à? Anh là đại cô nương à? Sao lại thích hoa thế?

Kiều Phong cúi xuống nhìn cái chảo bóng loáng có cán trong tay:

- Tôi chỉ sợ cô đi ăn trộm của người ta.

Đây là cái lý do chó má gì thế…. Lam Sam quyết định xóa sạch mấy lời này khỏi trí nhớ mình.

Kiều Phong hít một hơi thật sâu:

- Nấm xào bị cháy rồi. – Bỏ lại những lời này, anh chạy lại về phòng bếp.

Tuy nấm xào bị cháy nhưng bữa cơm hôm nay Lam Sam vẫn cảm thấy vui vẻ như cũ. Cơm nước xong cô lại lẽo đẽo sau mông Kiều Phong đi tản bộ. Kiều Phong thấy cái bộ dạng uất ức của cô lúc nhìn thấy chó như gặp đại địch, khinh bỉ nói:

- Cô còn chẳng bằng Schorodinger.

- Thế Schorodinger không sợ chó à?

Kiều Phong gật đầu:

- Nó chỉ sợ chuột thôi.

Lam Sam cực kinh ngạc, không sợ chó mà lại sợ chuột? Tên tiểu thái giám đó có thật sự chỉ là một con mèo đơn giản vậy không….

----***----

Sáng sớm ngày làm việc hôm sau, Lam Sam thấy các đồng nghiệp đang xúm lại một chỗ sôi nổi bàn luận, cô tò mò tiến lại, nhìn thấy ở vị trí trung tâm là một quyển tạp chí tài chính và kinh tế. Lam Sam cầm quyển tạp chí lên xem, trên bìa hiển nhiên là ảnh Tống Tử Thành. Tấm hình vị Boss đẹp trai này cơ bản vẫn giữ đúng được vẻ lạnh lùng của anh ta ở bên ngoài mà không cần dùng Photoshop, Lam Sam tấm tắc lấy làm kỳ lạ. Vài nữ đồng nghiệp trong công ty bắt đầu giở thói mê giai đến chảy nước miếng với anh.

Lam Sam không hề bị mờ mắt. Thứ nhất, bản thân cô cũng là một đóa hoa. Thứ hai, ngày ngày cô theo Kiều Phong lăn lộn, khuôn mặt đẹp cũng như khả năng vi tính của anh đã đạt đến giá trị nghịch thiên, nên lâu ngày cô nghiễm nhiên trở thành người có mặt mũi.

Một đám đồng nghiệp nam thì phổ cập giáo dục cho Lam Sam về bối cảnh của Tống Tử Thành: Là con ông cháu cha của một gia tộc triệu phú, lúc người ta mở cái salon ô tô 4S này chỉ để tiêu khiển chút thôi, nên người ngoài nhìn vào chỉ có ức hộc máu mà chết mất, không biết kiếp trước anh ta lăn lộn thế nào mà kiếp này được đầu thai được may mắn vậy chứ…

Lam Sam lại không cho là đúng. Đúng là các vị con ông cháu cha luôn tốt số hơn, nhưng trên đời này làm gì có lắm phú nhị đại thế chứ, nếu một người xuất thân bình thường chỉ cần đủ trâu bò vẫn hoàn toàn có thể nổi tiếng mà. Cô đột nhiên nghĩ đến Kiều Phong, ông nội anh là nông dân, cha mẹ anh đều là giáo sư đại học, tuy không phỉa là hạng lèo tèo nhưng cũng chẳng phải xuất thân từ gia tộc quyền quý. Nhưng chẳng phải hiện tại Kiều Phong hiện rất sốngrất tốt đó sao, vì anh có một bộ não cực siêu việt tựa kim cương, đồng thời khi làm bất cứ chuyện gì anh cũng rất kiên trì và chuyên chú. Ví dụ như Ngô Văn, bối cảnh của anh cũng không có gì đáng nói, nhưng tuổi trẻ tài cao tự gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, không chỉ cần ý chí mạnh mẽ mà cả khả năng cao cường, hiện tại sự nghiệp của anh đã rất thành công, hoàn toàn có thế điên cuống tự luyến mà nói một câu: Ông đây không phải là phú nhị đại, ông đây là cha của phú nhị đại nhé!

Đủ ngu ngốc!

Trong đầu Lam Sam đang rào rào vỗ tay cho một đôi nhân sĩ thành công này.

Sau một hồi tào lao, mọi người trở về vị trí của mình. Trưởng phòng cầm một xấp đồ vật chạy đến la cà ở phòng triển lãm, thấy Lam Sam, cô nàng vui mừng hỉ hả:

- Boss lại thưởng lớn nha.

Lúc này trong đại sảnh không có khách hàng, nên Lam Sam hỏi ngay:

- Gì thế? Tiền hà?

- Nói chuyện thật là tầm thường…. Là phiếu miễn phí đến du lịch ở suối nước nóng có kèm cả buffet nhé!

Mọi người nghe thấy vậy đều vỗ tay ầm ĩ vây quanh, trưởng phòng đếm số lượng người trong tổ họ để phát phiếu, trông có vẻ cũng không tồi. Có người cảm thán:

- Mỗi người hơn một nghìn, toàn bộ đều được công ty tài trợ hết, ôi quy ra thì biết bao nhiêu là tiền đây nhỉ?

Lam Sam cười nói:

- Rõ ngốc? Sếp gần đây thưởng nhiều thế để lấy lòng nhân viên, sao có thể chân chân chính chính mà đưa cho các vị một nghìn sờ sờ thế chứ? Tôi cảm thấy khu suối nước nóng này, một là do gia đình sếp mở, hai là bạn bè mở, giảm giá thấp để lấy đủ lại tiền vốn thôi.

Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý. Nhưng dù mối quan hệ có thế nào thì cũng không thể bỏ lỡ chuyến nghỉ dưỡng tại suối nước nóng này được, lại còn là hưởng dịch vụ Vip nữa chứ, vỗ tay, vỗ tay…

Lam Sam đoán không nhầm, khu du lịch suối nươc nóng này đúng là một trong những sản nghiệp của gia đình Tống Tử Thành, còn về phần vì sao anh lại chi thưởng lớn cho toàn bộ công nhân viên như vậy…. căn cứ theo điều tra của thám tử tư, Lam Sam cực kỳ thích tắm suối nước nóng, cho nên trăm phần trăm là cô sẽ đi. Phiếu miễn phí này cần phải gọi điện đặt trước một ngày, khi đặt phòng sẽ lưu lại tên và số điện thoại, nếu Lam Sam muốn đi, Tống Tử Thành nhất định sẽ sớm biết tin, sau đó đến suối nước nóng gặp gỡ cô…

Đàn Tử có phần khó hiểu, cậu ta cảm thấy anh Thành gường như hơi bị điên cuồng, có cần thiết phải hao tâm tổn sức thế không?

Đối với lần này, Tống Tử Thành trả lời:

- Cậu không hiểu được đâu.

Trong một khung cảnh lãng mạn, thiên thời, địa lợi, khống khí , không thể thiếu bất cứ điều kiện nào. Đàn Tử liền đề nghị oanh tạc bằng một xe hoa hồng hoặc gọi điện quấy rối… Vô dụng… Kể cả nếu cô nàng đó có thật sự nhận lời cậu, cũng sẽ không cảm động trước sự kiên trì của cậu mà phần lớn là vì coi cậu là một thằng đầu đất lắm tiền.

Lam Sam đang định tan sở sớm thì nhận được điện thoại của Tiểu Du Thái, người này đang vô cùng tí tởn mà khoe rằng cô nàng vừa được thăng chức, hiện được làm phó phòng bộ phận trợ lý tổng giám đốc. Lam Sam đương nhiên cảm thấy rất vui vẻ , nhưng trong niềm vui của bạn cô lại thấy hơi kỳ lạ.

- Cậu mới thuyên chuyển chưa lâu đã được thăng chức rồi á? Tiểu Du Thái ơi, sao trước đây tớ không nhận ra cậu lại có năng lực làm việc xuất sắc thế nhỉ?

- Là do tớ may mắn, cô nàng phó phòng cũ vì muốn dụ dỗ tổng giám đốc nên bị cho thôi việc rồi. – Đây là một trong số các nguyên nhân, còn một nguyên nhân khác nhưng Tiểu Du Thái không dám nói cho Lam Sam biết. Dạo này, cô nhận được một lệnh đặc biệt của tổng giám đốc Ngô, nhất định phải chú ý quan tâm đến tình hình phát triển của Lam Sam và Kiều đại thần, và còn phải báo cáo định kỳ cho tổng giám đốc Ngô nữa. Cô là người nghĩa khí, luôn kiên trung chứng minh với tổng giám đốc Ngô rằng Lam Sam và Kiều đại thần chỉ là những người bạn tốt thông thường thôi, như là bạn gái thân thiết, là anh em tốt của nhau…

Tổng giám đốc Ngô vẫn không yên lòng, lại một lần nữa lặp lại yêu cầu với cô: “Phải điều tra kỹ càng.”

Đại gia thật là khủng nhé.

Hiện tại tâm trạng của Tiểu Du Thái đang rất tốt, hai cô quyết định tụ tập một bữa, chủ chi là Tiểu Du Thái.

Sau khi Lam Sam nhìn thấy Tiểu Du Thái, để cô nàng thỏa sức khoe khoang những chế độ phúc lợi của công ty mới. Tiểu Du Thái nhìn thấy phiếu ưu đãi, thật thà nói:

- Tớ cũng muốn được tắm suối nước nóng.

- Cậu có thể đi cùng với tớ, nhưng chắc cậu phải xin nghỉ phép đấy.

- Không được, tớ vừa mới được thăng chức, tớ định sẽ làm việc thật tốt, cố gắng biểu hiện xuất sắc hơn chút nữa.

- Vậy cuối tuần tự cậu đi đi. – Lam Sam nói xong, cất phiếu ưu đãi vào túi.

Tiểu Du Thái hơi khó khăn:

- Nhưng vé vào cửa thật sự đắt lắm đấy. – Cô chỉ là một viên chức bình thường nên lương thấp hơn Lam Sam nhiều, lại không biết tự quản lý thu nhập của mình, tiền lương đối với cô chỉ giống như một chiêu thức võ công đẹp mắt mà không hề biết vận dụng. Về sau mẹ cô không thể nhìn nổi nữa, nên kiên quyết bắt cô giao một phần tiền lương để cất hộ, đến lúc đó tình hình mới cải thiện hơn.

Hậu quả là cô không thể muốn mua gì thì mua.

Lam Sam nhìn dáng vẻ đáng thương của Tiểu Du Thái, nhất thời mềm lòng, tính toán một chút, tắm suối nước nóng thì thích thật nhưng tình bạn vốn là vô giá nhé… Cô lấy vé ưu đãi ra, đập mạnh xuống bàn, cưới vang:

- Thưởng cho cậu.

Tiểu Du Thái ngượng ngùng cầm:

- Không cần cho tớ đâu, chẳng phải cậu rất thích tắm suối nước nóng sao?

Lam Sam an ủi cô:

- Không sao đâu, tớ sẽ đợi lần khác sếp thưởng tiếp, sếp tớ tốt lắm nhé.

Tiểu Du Thái nghi ngờ:

- Không muốn đi thật à?

- Tớ đã nói chắc như đinh đóng cột, cậu đừng có linh tinh nữa không là tớ xé luôn đấy.

Tiểu Du Thái vội vàng vồ lấy:

- Tớ muốn tớ muốn, cảm ơn Lam Sam nhé, Lam Sam đúng là người tốt mà.

Cũng vì biến cố nhỏ này, Tống Tử Thành lại chậm chạp vuột mất cuộc gặp gỡ lãng mạn của mình.

Lại nói về Tiểu Du Thái, sau khi được nhận vé ưu đãi, cất thật kỹ vào túi, cuối tuần nhất định cô phải đi đến suối nước nóng thôi. Cô vốn định đi với bố mẹ, nhưng kết quả là hai vị không muốn đi, nên cô đành tự đến suối nước nóng hưởng thụ một mình vậy, cho thoải mái dở hơi luôn.

Tắm tắm, cô không cẩn thận ngủ quên mất.

Một lúc sau, trong bể có một người tiến tới gần.

Ngô Văn vốn định hôm nay sẽ tắm nước nóng thật đã đời, vừa đi một đoạn, đến khi trở về, anh nhận ra trong bể nước nóng còn có thêm một sinh vật sống khác. Anh kinh ngạc vô cùng, đến gần nhìn, này, đây chẳng phải là cô bé nói lắp đó sao?

Cô bé nói lắp đang nhắm nghiền mắt, không biết là đang ngủ hay đang hôn mê nữa.

Ngô Văn tiến lại vỗ nhẹ lên mặt cô nàng, gọi vài lần nhưng cô nàng vẫn bất tỉnh.

Anh nghĩ thầm không ổn rồi, cô bé này 80% là thiếu ô xi nên ngạt thở đây.

Anh vội vàng mò mẫn bế cô ra ngoài, tìm một chỗ rộng rãi đặt cô nằm xuống, sau đó cúi xuống giúp cô hô hấp nhân tạo.

Tiểu Du Thái dần dần tỉnh lại, nhìn thấy khuôn mặt người tình trong mộng của mình đang phóng đại trước mặt, anh càng ngày càng gần, hình như còn đang đè lên người cô đúng không?

Ôi, lại là một giấc mộng xuân ….

Mặc kệ là như thế nào hiện tại phải khẩn thiết kết thúc giấc mộng này bằng một nụ hôn, rồi sau đó muốn giải thích thế nào cũng được…

Ma chưởng của cô túm lấy sau gáy anh, anh khó khăn ngước đầu lên tránh né cô:

- Bình tĩnh, bình tĩnh.

Tiểu Du Thái đột ngột trở mình, đè Ngô Văn bên dưới người mình. Cô cũng không biết lấy đâu ra sức mạnh thần kỳ, hẳn là con người ta thường không ý thức được hết giới hạn khả năng của bản thân, tiềm năng của cô vốn vô hạn.

Cô nằm trên người anh, cầm khuôn mặt anh, vừa tiến sát gần cơ thể anh vừa thì thầm:

- Em thích anh, em rất thích anh!

Giọng nói của cô vô cùng thâm tình, lại mang thêm chút bi thương nhè nhẹ, người nghe dễ dàng vì giọng nói ấy mà cảm thấy đau lòng. Ngô Văn thất thần kinh ngạc, anh thầm nghĩ, em thật sự thích tôi sao?

Ngay sau đó anh lại cảm thấy mình đúng là bị cái kẻ điên này làm cho choáng váng - họ mới quen nhau đã được bao lâu chứ!

Tiểu Du Thái không nghe lời cũng không buông tha mà hôn lên môi anh, cả thân trên của cô cọ loạn xạ trên cơ thể anh. Ngô Văn hết sức bi thương nhận ra, hình như anh đang dần có phản ứng với cô…

Là một người đàn ông, chính trực cường tráng, mấy ngày nay lại không được khai trai, lại bị một cô gái xinh xắn lanh lợi da hồng má đỏ đang mặc áo tắm đè xuống đất như vậy như vậy…..

Nên anh có phản ứng cũng là binh thường đúng không?

Nên bây giờ có phải anh đang muốn bị một cô gái sàm sỡ ư?
#1 Chương 1: Vô tình gặp gỡ #2 Chương 2: Trả thù #3 Chương 3: Đại thần #4 Chương 4: Người xa lạ #5 Chương 5: Đại thần again #6 Chương 6: Khiển trách #7 Chương 7: Tao ngộ #8 Chương 8: Tổng giám đốc Tống #9 Chương 9: Ăn trực #10 Chương 10: Hóa giải #11 Chương 11: Thiết lập quan hệ ngoại giao #12 Chương 12: Ám chỉ #13 Chương 13: Bát quái #14 Chương 14: Hiểu lầm #15 Chương 15: Sếp tổng #16 Chương 16: Mua thức ăn #17 Chương 17: Đi dạo phố #18 Chương 18: Thử quần áo #19 Chương 19: Boss #20 Chương 20: Mỉm cười #21 Chương 21: Tọa đàm #22 Chương 22: Chuyện xấu #23 Chương 23: Cọp cái #24 Chương 24: Chơi tennis #25 Chương 25: Tốt nhất #26 Chương 26: Giao phong #27 Chương 27: Vô lễ #28 Chương 28: Chọc giận #29 Chương 29: Vô tình gặp gỡ #30 Chương 30: Quyết thắng #31 Chương 31: Tùng Thử Quế Ngư #32 Chương 32: Nổi giận #33 Chương 33: Không may #34 Chương 34: Ôm #35 Chương 35: Rối loạn #36 Chương 36: Nỗi nhớ quê nhà #37 Chương 37: Ngộ giải #38 Chương 38: Ngọt ngào #39 Chương 39: Giao thiệp và trang điểm #40 Chương 40: Ân ái #41 Chương 41: Qua lại #42 Chương 42: Mời #43 Chương 43: Bày tỏ #44 Chương 44: Cuộc hành trình đi ngắm sao #45 Chương 45: Chân tướng #46 Chương 46: Lòng chua xót #47 Chương 47: Tan nát cõi lòng #48 Chương 48: Phiền muộn #49 Chương 49: Hòa hảo #50 Chương 50: Trò ân ái #51 Chương 51: Bán sắc #52 Chương 52: Chuyện đã qua #53 Chương 53: Bận tâm #54 Chương 54: Thăm dò #55 Chương 55: Tôm hùm #56 Chương 56: Thật khéo #57 Chương 57: Giác ngộ #58 Chương 58: Hôn trộm #59 Chương 59: Cơm hộp trái tim #60 Chương 60: Ghen #61 Chương 61: Kế hoạch #62 Chương 62: Tối #63 Chương 63: Bày tỏ #64 Chương 64: Ngọt ngào #65 Chương 65: Hẹn hò #66 Chương 66: Từ chức #67 Chương 67: Cồn #68 Chương 68: Trở về #69 Chương 69: Uy hiếp #70 Chương 70: Phân ly #71 Chương 71: Nhớ nhung #72 Chương 72: Thổ lộ #73 Chương 73: Sinh nhật #74 Chương 74: Thảo nguyên #75 Chương 75: Đêm trên thảo nguyên #76 Chương 76: Sính lễ #77 Chương 77: Chuyện lãng mạn #78 Chương 78: Chương kết thúc #79 Chương 79: Chương kết thúc 2 #80 Chương 80: Chương kết thúc 3 #81 Chương 81: Ngoại truyện 1 #82 Chương 82: Ngoại truyện 2 #83 Chương 83: Ngoại truyện 3 #84 Chương 84: Ngoại truyện 4 #85 Chương 85: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (1) #86 Chương 86: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (2) #87 Chương 87: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (3) #88 Chương 88: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (4) #89 Chương 89: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (5) #90 Chương 90: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (6) #91 Chương 91: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (7) #92 Chương 92: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (8) #93 Chương 93: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (9) #94 Chương 94: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (10) #95 Chương 95: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (11) #96 Chương 96: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (12) #97 Chương 97: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (13) #98 Chương 98: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (14) #99 Chương 99: Ngoại truyện về Ngô Văn và Cải Chíp Nhỏ (15)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cái Thùng Cơm Sát Vách, Cái Thùng Cơm Sát Vách Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cái Thùng Cơm Sát Vách full, Cái Thùng Cơm Sát Vách online, read Cái Thùng Cơm Sát Vách, Tửu Tiểu Thất Cái Thùng Cơm Sát Vách

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 28 — Cái Thùng Cơm Sát Vách

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW