GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc

09/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Túi xách không tệ #10 Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Em trai? #12 Tự do của anh #13 Cô lớn như thế rồi (1) #14 Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Nông cạn #17 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Anh trai #19 Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Tôi sớm không còn thích anh #22 Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Vận may tốt #24 Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Không phải là anh thương em sao? #27 Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Em thật sự rất xinh #30 Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Anh ấy chụp lén cô #33 Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Anh có ý gì? #40 Đang nói yêu đương #41 Bạn gái #42 Không nói một lời đã đánh người #43 Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Muốn ngủ cùng anh #47 Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Hai tiếng #49 Nhiệt tình quan tâm #50 Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Không nhịn nổi #53 Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Không dính vào cờ bạc #55 Không tốt như em nghĩ #56 Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Đêm nay về nhà anh #58 Gặp mặt mẹ chồng #59 Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chuyện xấu #61 Chúng ta kết hôn đi #62 Vết nhơ #63 Xảy ra chuyện #64 Là anh phát tán sao? #65 Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Làm điều em muốn làm #68 Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Bồi thường #71 Xử lý khoan hồng #72 Giấm đổ khắp nhà #73 Cảm ơn anh #74 Hoàn chính văn #75 Phiên ngoại 1 #76 Phiên ngoại 2 #77 Phiên Ngoại 3 #78 Phiên ngoại 4 #79 Phiên ngoại 5 #80 Phiên ngoại 6 #81 Phiên ngoại 7 #82 Phiên ngoại 8 #83 Phiên ngoại 9 #84 Phiên ngoại 10 #85 Phiên ngoại 11
Tiếp
Lý Tư Duệ quả nhiên không tìm đến Thẩm Nam nữa, hai ngày sau đã bay thẳng về Mỹ, chỉ là ngày nào cũng nhắn tin với cô.

Anh biểu đạt ý tứ cực kỳ thực tế, không phải muốn cùng Thẩm Nam muốn nói một trận tình cảm mà thảo luận cuộc sống tương lai. Bởi vì đả kích trúng tim đen này, Thẩm Nam ngoại trừ kinh hoàng, sau khi tỉnh táo cũng không có xấu hổ hay không biết làm sao.

Cô đương nhiên không cảm thấy Lý Tư Duệ có tình cảm với mình, mấy phần được coi là tình yêu. Lúc hai người gửi tin nhắn, cô trực tiếp hỏi anh lý do?

Đáp án của anh cực kỳ thẳng thắn, nói rằng hiện tại anh đối với cô khẳng định là sự thích của đàn ông đối với phụ nữ, nhưng chẳng qua anh đã qua tuổi yêu đương mông lung rồi, cũng không muốn lãng phí thời gian, sức lực trong chuyện tình cảm nữa. Mục tiêu cuộc sống hiện tại của anh là xây dựng gia đình, muốn trở thành một người chồng, một người ba tốt.

Mà anh lại rất ích kỷ, không muốn bao dung hay chăm sóc phụ nữ, trong tình cảm anh luôn như thế cho nên phần lớn không được chết tử tế, căn bản anh không có khả năng lập ra dự định hôn nhân. Sống hơn ba mươi năm, điều duy nhất cam tâm tình nguyện chiều chuộng chỉ có cô, cho nên anh cho rằng hai người không có gì không thích hợp.

Ngay từ đầu Thẩm Nam cảm thấy lời nói của anh đầy hoang đường, nhưng nghĩ kỹ lại lại cảm thấy có chút hợp tình hợp lý quỷ dị. Đời sống tình cảm mấy năm Lý Tư Duệ ở nước ngoài cô không rõ lắm, cũng không hỏi nhiều. Nhưng nếu như với trạng thái như trong nước năm đó của anh, có thể tổng kết được lần này anh đang ngụy biện, chẳng có gì lạ.

Do bề ngoài cùng tính cách và gia cảnh nên tư nhỏ đã được các cô gái yêu thích, mười sáu mười bảy đã bắt đầu quen bạn gái, nhưng đoạn tình cảm thường cực kỳ ngắn ngủi. Bề ngoài anh khá nhiệt tình, dễ giao tiếp nhưng trên bản chất thì khi bắt đầu tình cảm chỉ thoáng chiều nữ sinh, không bao lâu đã hết kiên nhẫn, nếu gặp cô gái quấn người một chút càng phiền muộn hơn, mấy chốc anh sẽ kết thúc quan hệ. Mà mỗi lần kết thúc, anh không cảm thấy tiếc nuối, ngược lại như trút được gánh nặng.

Anh đưa ra một mặt thâm tình, nhưng chuyện làm ra đều bạc tình bạc nghĩa.

Đơn giản mà nói, anh không thể chung sống hòa bình với phụ nữ lâu dài được. Tính toán lại, thật sự cũng chỉ có cô em gái này, anh đã từng rất bao dung chiều chuộng.

Mặc dù Lý Tư Duệ đưa ra lý do này, vô cùng điên khùng nhưng không thể không nói rất tốt để hóa giải sự xấu hổ này, Thẩm Nam suy nghĩ thật kỹ sự khả thi giữa hai người.

Nói đến, sau khi trải qua bao biến cố phong ba thì đề nghị của Lý Tư Duệ xác thật rất đáng để người ta động tâm. Anh rất đẹp trai, lại nhiều tiền, giỏi giang, dù đặt trên phương diện nào cũng xem là người độc thân hoàng kim. Người đàn ông như vậy không thể nghi ngờ, có thể khiến cuộc sống của cô nhẹ nhõm đi rất nhiều, cũng không mang đến cho cô bất kỳ áp lực nào.

Bởi vì Thẩm Nam biết, ba mẹ anh từng là ba mẹ nuôi của cô, nhất định sẽ rất vui vẻ tác thành cho hai người, có thể còn vì mấy năm cô chịu khổ này mà yêu thương cô hơn.

... bỏ qua tình cảm của bản thân, bản chất của hôn nhân thực ra cũng chỉ là quan hệ hợp tác, mấy yếu tố sáng loáng bày trước mắt cô thực sự rất mê người.

Lý Tư Duệ đúng là rất hiểu thứ gì hấp dẫn nhất đối với cô.

Thế nhưng nam nữ kết hợp thật sự có thể không để ý đến tình cảm sao? Cuộc sống hôn nhân xa cách, cô sẽ cam tâm sao?

Thẩm Nam không có đáp án.

Bởi vì không có câu trả lời nên cũng tạm thời không nghĩ đến, trong tay còn có chuyện khác gấp hơn cần cô giải quyết.

Mấy ngày nữa công tu đã hết kỳ nghỉ đông, Thẩm Nam cùng Thẩm Quang Diệu đã thảo luận chuyện đầu tư lập nghiệp trước đó, xét tài chính có hạn trong tay, thân thể của Thẩm Quang Diệu lại hạn chế nên suy nghĩ thật lâu, hai người cuối cùng quyết định mở một tiệm bán hoa tươi nhỏ với chi phí rủi ro khá thấp.

Sau khi năm đó Thẩm Quang Diệu bị thương, có chút yêu thích chăm sóc hoa, đối với nó khá thành thạo lại thêm ông chỉ liệt thân dưới, phía trên có thể hoạt động, ngồi trong cửa hàng quản lý hoa cỏ cũng không thành vấn đề.

Mấy năm làm phế nhân trong nhà, Thẩm Quang Diệu cũng sớm không đặt ra tiêu chuẩn vượt quá khả năng cùng tật xấu sĩ diện, hận không thể lập tức làm gì đó để giải tỏa, chia sẻ một chút áp lực cho con gái. Mà dù sao ông cũng từng là thương nhân thành công, năng lực thiết yếu để thành công vẫn còn, rất nhanh đã có nhà cung cấp hoa đáng tin cậy.

Thẩm Nam bên này cũng rất nhanh tìm được một cửa hàng mặt tiền mười mấy mét vuông, tiền chuyển nhượng hai vạn thêm năm ngàn mỗi quý tiền thuê theo quý, dù hơi mắc nhưng có vị trí khá đẹp, dựa vào trung tâm thương mại còn có mấy tòa văn phòng, phân khúc khách hàng cực kỳ khả quan. Có thể gặp được một cửa hàng như thế này chuyển nhượng đã rất may mắn, cho nên cô quả quyết thuê ngay.

Bây giờ gần cuối năm, Thẩm Nam nghĩ đến trước năm mới phải xây xong, đúng lúc mùa xuân rất náo nhiệt, có thể hấp dẫn được một đợt khách lớn. Nhưng cửa hàng nội thất lúc này hầu như đã đóng cửa, chế tạo một giàn trồng hoa không kịp rồi.

Đúng lúc cô đang sứt đầu mẻ trán, bỗng nhiên nhận được tin nhắn của Khương Nhạn Bắc, nghe cô thuận miệng nói đến chuyện này. Anh bảo nếu không chê tay nghề của anh thì anh có thể giúp cô một chút.

Thẩm Nam cũng không ghét bỏ, quả thực bỗng có một kinh hỉ từ trên trời giáng xuống.

Đặt lịch hẹn là lúc ngày thứ 3 thuê cửa hàng, Thẩm Nam mua giấy dán tường trang trí cửa hàng. Khương Nhạn Bắc không biết mượn ở đâu một xe tải nhỏ, trong thùng xe còn có mấy ván gỗ cùng dụng cụ, anh còn mặc một bộ đồ lao động mày xám, nếu không nhìn gương mặt đẹp trai kia thì rất có vài phần tựa người công nhân.

Hai người vừa gặp, Thẩm Nam đã bị thu hút bởi cách ăn mặc của anh, nửa ngày vẫn chưa thoát được. Anh hời hợt lấy điện thoại trong túi đưa cô.

"Hả?" Thẩm Nam không hiểu lắm.

Khương Nhạn Bắc nói: "Em không phải nói lúc gặp lại phải kiểm tra tôi có xóa em hay chưa sao?"

Thẩm Nam nhớ ra, cũng không nhận điện thoại, chỉ cười nói: "Tôi nói đùa thôi, anh nói xóa tức đã xóa rồi, tôi tin anh."

Lúc nhận được hình cô cũng thật sự phát điên, nhưng qua vài ngày, chuyện lớn chuyện nhỏ ập đến khiến cô đem chuyện này vứt sang một bên.

Thẩm Ngọc ngồi trong cửa hàng với cô, nhìn thấy Khương Nhạn Bắc, dù có hơi thẹn thùng vẫn cười híp mắt đến chào hỏi anh: "Chào chú ạ!"

Khương Nhạn Bắc đặt điện thoại vào túi, cúi đầu cười với nhóc: "Chào nhóc."

Thẩm Nam xoa nhẹ đầu cậu bé: "Không phải bảo em gọi anh sao?"

Thẩm Ngọc chớp chớp mắt, ngoan ngoãn đổi: "Anh ạ."

Khương Nhạn Bắc cười khẽ, nhìn Thẩm Nam: "Được rồi, vậy thì gọi anh đi, nếu không chị của em cũng phải gọi anh là chú mất."

Thẩm Nam: "..."

Khương Nhạn Bắc nhìn đồng hồ: "Đừng chậm trễ nữa, tranh thủ hôm nay giúp em làm xong, em sớm mở được cửa hàng." Nói rồi đi đến xe tải đang dừng ven đường, lấy dụng cụ và ván gỗ, Thẩm Nam theo sau, "Để tôi đi chuyển đồ với anh."

Thẩm Ngọc nhắm mắt theo đuôi cô, thanh âm ngây thơ của trẻ con vang lên: "Em cũng muốn giúp."

Thẩm Nam bây giờ càng để ý đến nhóc, tiểu gia hỏa cũng càng ngày càng dính cô. Cô đến cửa hàng, nhóc nhất định đòi theo, nói là muốn đi giúp đỡ chị.

Khương Nhạn Bắc nhìn hai người, đi lên thùng xe tải, đưa một bao đinh ốc cho Thẩm Nam rồi đưa cái búa nhỏ cho Thẩm Ngọc: "Hai người đem đồ này vào."

"Được." Thẩm Nam cười tủm gật đầu, vì khả năng giúp đỡ của mình mà vui vẻ, ôm búa nhỏ chạy ngược về.

Thẩm Nam nhìn bao đinh ốc trên tay hơi im lặng, lại nhìn người đàn ông đang khiêng ván gỗ, cười nói, "Anh cảm thấy tôi giống đứa nhóc năm tuổi sao, lấy chút đồ chơi này đưa tôi?"

Khương Nhạn Bắc ôm một đống ván gỗ, nhìn cô nghiêm túc nói: "Em hiểu nhầm rồi, tôi đưa em cầm vào là vì những đồ này rất quan trọng, nếu không cẩn thận làm mất sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng nên tiến độ công việc, cho nên đặc biệt đưa cho em giữ thật tốt."

Nếu không phải bình thường Thẩm Nam thông minh, nhìn gương mặt nghiêm túc của anh như thế, suýt chút nữa đã tin anh.

Cô giật khóe môi, nghiêm mặt nói: "Cảm ơn lớp trưởng đã phân công nhiệm vụ gian khổ như thế cho tôi."

Khương Nhạn Bắc gật đầu: "Biết khổ là tốt, còn không nhanh hoàn thành, em nhìn Thẩm Ngọc đã muốn đi chuyến thứ hai rồi."

Thẩm Nam nhìn vào cửa hàng, quả nhiên thấy Thẩm Ngọc đã nhảy nhót đến bên này, lớn tiếng gọi: "Anh ơi em đặt búa lên ghế rồi."

Chờ tiểu gia hỏa đến gần, Thẩm Nam đưa đống đinh ốc trong tay đưa cho nhóc: "Cũng đem cái này đặt trên ghế đi, anh trai nói rất quan trọng, em phải ở đó trông kỹ, không thể làm mất biết không?"

Thẩm Ngọc nhanh chóng ôm cái bao, gật đầu mạnh: "Được ạ." Sau đó quay người vui vẻ chạy về.

Thẩm Nam nhảy lên xe tài, kéo một chồng ván gỗ xuống. Đừng nói vật liệu gỗ thật sự rất nặng, nhưng cô cũng không phải dạng phụ nữ yếu đuối, ôm đống gỗ ung dung vào cửa hàng, vẫn không quên nhướn mày với Khương Nhạn Bắc, tỏ ý anh đừng nên xem thường mình.

Khương Nhạn Bắc im lặng cười nhẹ.

Chỉ là Thẩm Nam rất nhanh cảm nhận được cái gì gọi là vui quá hóa buồn, vừa mới muốn giả vờ buông nhẹ ván gỗ trong tay xuống, nào biết không chú ý, ngón tay đã bị mạt gỗ sượt lên tay, vô thức than nhẹ một tiếng.

Khương Nhạn Bắc đang đứng lên định đến xe tải tiếp tục vận chuyển, nghe tiếng của cô, quay đầu khẩn trương: "Sao vậy?"

Thẩm Nam nhanh lắc đầu: "Không sao, lúc nãy quên mang bao tay, ngón tay bị xước một chút."

Thẩm Ngọc lúc đầu đang ngồi xổm trong cửa hàng trông coi đinh ốc trên ghế cũng nhanh chạy đến: "Chị ơi, chị sao vậy?"

Thẩm Nam thả ngón tay xuống, vẫn còn tốt, chỉ là vết thương nhỏ, nhưng có chút máu đã chảy ra. Khương Nhạn Bắc cũng nhìn thấy vết thương, cau mày, lấy một miếng băng cá nhân trong túi cho cô: "Biết em không phải cô gái yếu đuối rồi, nhưng chuyện đoạt việc của tôi cũng coi như xong. Ở đây người đi lại nhiều, bộ dạng này của em người khác lại cho là tôi bắt nạt em, không chừng có kẻ anh hung nhiệt tình nào đó chạy đến mắng tôi, bênh vực kẻ yếu là em."

Thẩm Nam không hiểu ý của anh: "Bộ dạng tôi làm sao?"

Khương Nhạn Bắc thản nhiên nhìn cô, hời hợt nói: "Quá xinh đẹp."

Nói rồi mặt không cảm xúc quay người nhẹ nhàng đi đến xe tải.

Thẩm Nam nhìn bóng lưng anh, sững sờ đứng tại chỗ nửa ngày mới hoàn hồn, gương mặt lạnh lẽo không ngăn được một chút ấm áp.

Cô cảm giác giống như lần trước, lại bị anh bỡn cợt. Có thể từ "bỡn cợt" này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc lắm.

***

Ji: Thật ra mình thấy anh Duệ khá tốt nhưng quan trọng là anh ấy không hiểu được chị Nam và thầy Khương vốn đã có mối quan hệ khác rồi, không thể cân nhắc được chuyện này.
#1 Chương 1: Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Chương 2: Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Chương 3: Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chương 4: Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chương 5: Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Chương 7: Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Chương 8: Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Chương 9: Túi xách không tệ #10 Chương 10: Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Chương 11: Em trai? #12 Chương 12: Tự do của anh #13 Chương 13: Cô lớn như thế rồi (1) #14 Chương 14: Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Chương 15: Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Chương 16: Nông cạn #17 Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Chương 18: Anh trai #19 Chương 19: Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Chương 20: Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Chương 21: Tôi sớm không còn thích anh #22 Chương 22: Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Chương 23: Vận may tốt #24 Chương 24: Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Chương 25: Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Chương 26: Không phải là anh thương em sao? #27 Chương 27: Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Chương 28: Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Chương 29: Em thật sự rất xinh #30 Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Chương 31: Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Chương 32: Anh ấy chụp lén cô #33 Chương 33: Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Chương 35: Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Chương 37: Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Chương 38: Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Chương 39: Anh có ý gì? #40 Chương 40: Đang nói yêu đương #41 Chương 41: Bạn gái #42 Chương 42: Không nói một lời đã đánh người #43 Chương 43: Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Chương 44: Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Chương 45: Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Chương 46: Muốn ngủ cùng anh #47 Chương 47: Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Chương 48: Hai tiếng #49 Chương 49: Nhiệt tình quan tâm #50 Chương 50: Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Chương 51: Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Chương 52: Không nhịn nổi #53 Chương 53: Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Chương 54: Không dính vào cờ bạc #55 Chương 55: Không tốt như em nghĩ #56 Chương 56: Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Chương 57: Đêm nay về nhà anh #58 Chương 58: Gặp mặt mẹ chồng #59 Chương 59: Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chương 60: Chuyện xấu #61 Chương 61: Chúng ta kết hôn đi #62 Chương 62: Vết nhơ #63 Chương 63: Xảy ra chuyện #64 Chương 64: Là anh phát tán sao? #65 Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Chương 66: Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Chương 67: Làm điều em muốn làm #68 Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Chương 69: Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Chương 70: Bồi thường #71 Chương 71: Xử lý khoan hồng #72 Chương 72: Giấm đổ khắp nhà #73 Chương 73: Cảm ơn anh #74 Chương 74: Hoàn chính văn #75 Chương 75: Phiên ngoại 1 #76 Chương 76: Phiên ngoại 2 #77 Chương 77: Phiên Ngoại 3 #78 Chương 78: Phiên ngoại 4 #79 Chương 79: Phiên ngoại 5 #80 Chương 80: Phiên ngoại 6 #81 Chương 81: Phiên ngoại 7 #82 Chương 82: Phiên ngoại 8 #83 Chương 83: Phiên ngoại 9 #84 Chương 84: Phiên ngoại 10 #85 Chương 85: Phiên ngoại 11
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhạn Bay Hướng Nam, Nhạn Bay Hướng Nam Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nhạn Bay Hướng Nam Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Nhạn Bay Hướng Nam Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Nhạn Bay Hướng Nam full, Nhạn Bay Hướng Nam online, read Nhạn Bay Hướng Nam, Úy Không Nhạn Bay Hướng Nam

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Nhạn Bay Hướng Nam

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW