GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26: Không phải là anh thương em sao?

09/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Túi xách không tệ #10 Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Em trai? #12 Tự do của anh #13 Cô lớn như thế rồi (1) #14 Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Nông cạn #17 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Anh trai #19 Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Tôi sớm không còn thích anh #22 Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Vận may tốt #24 Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Không phải là anh thương em sao? #27 Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Em thật sự rất xinh #30 Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Anh ấy chụp lén cô #33 Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Anh có ý gì? #40 Đang nói yêu đương #41 Bạn gái #42 Không nói một lời đã đánh người #43 Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Muốn ngủ cùng anh #47 Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Hai tiếng #49 Nhiệt tình quan tâm #50 Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Không nhịn nổi #53 Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Không dính vào cờ bạc #55 Không tốt như em nghĩ #56 Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Đêm nay về nhà anh #58 Gặp mặt mẹ chồng #59 Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chuyện xấu #61 Chúng ta kết hôn đi #62 Vết nhơ #63 Xảy ra chuyện #64 Là anh phát tán sao? #65 Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Làm điều em muốn làm #68 Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Bồi thường #71 Xử lý khoan hồng #72 Giấm đổ khắp nhà #73 Cảm ơn anh #74 Hoàn chính văn #75 Phiên ngoại 1 #76 Phiên ngoại 2 #77 Phiên Ngoại 3 #78 Phiên ngoại 4 #79 Phiên ngoại 5 #80 Phiên ngoại 6 #81 Phiên ngoại 7 #82 Phiên ngoại 8 #83 Phiên ngoại 9 #84 Phiên ngoại 10 #85 Phiên ngoại 11
Tiếp
Hạng mục của IWF đã xác định thời gian, trùng hợp vừa kịp cuối năm. Mặc dù hợp đồng chưa chính thức ký kết nhưng Lê đại Boss biết được đã thông qua, tâm tình tốt ký phát ngay năm vạn tiền thưởng xuống.

Đến IWF chính thức ký hợp đồng là một tuần sau. Sau bữa cơm lần trước, Thẩm Nam không liên lạc lại với Khương Nhạn Bắc mặc dù cô rất muốn ngày nào cũng mời anh ăn đến tận Tết, dùng thành ý này để biểu lộ sự cảm kích. Nhưng chuyện phụ nữ mời đàn ông ăn cơm nếu xử lý không tốt, khó tránh khỏi người khác sinh ra ý khác.

Cô không muốn Khương Nhạn Bắc hiểu lầm cô có ý với anh. Cuộc sống mơ hồ trước đó cô còn chưa đủ khả năng, cô không có tâm tư nghĩ đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt này.

Quá trình ký hợp đồng rất thuận lợi, trò chuyện với Joseph cũng vui vẻ. Ra khỏi văn phòng, thời gian còn sớm, Joseph nhiệt tình đề nghị: "Giáo sư Khương đang giảng bài cho người tình nguyện ở phòng họp, Thẩm tiểu thư muốn đi nghe một chút không?"

Anh ta không biết quan hệ giữa Khương Nhạn Bắc và Thẩm Nam là gì, nhưng làm người phụ trách của IWF, anh rất muốn nhiều người tiếp cận đến công việc của bọn họ.

Thẩm Nam không nghĩ nhiều, gật đầu: "Được!"

Thư kí dẫn cô tiến vào cửa sau phòng họp, Thẩm Nam thấy hai mươi mấy người tình nguyện ngồi trong phòng, Khương Nhạn Bắc đưa lưng về màn hình, thân hình giữa ánh sáng lại càng thẳng tắp.

Cô ngồi xuống không phát ra tiếng động, nhưng lúc anh quay đầu, ánh mắt vượt qua người tình nguyện trực tiếp rơi trên người cô, thoáng sững sờ. Lúc cô lễ phép cười với anh, anh cũng nhẹ cong khóe môi dưới.

Hôm nay anh giảng về hiện trạng bảo vệ sinh thái trong nước, cũng là chuyện trong hạng mục sau đó bọn họ sẽ làm. Đây chính là dáng vẻ thầy giáo của anh.

Cô đã từng nghĩ tới, nếu như anh làm thầy giáo hẳn sẽ rất nghiêm khắc khiến học sinh e ngại. Nhưng anh so với trong tưởng tượng của mình nhu hòa hơn rất nhiều, dù là biểu hiện hay ngữ khí, đều đủ để dùng từ hiền hòa hình dung.

Những người tình nguyện trong phòng họp, đều chú ý nghe lại tỏ ý tôn trọng yêu thích vị thầy giáo Khương này. Anh ở trường chắc hẳn cũng là một giảng viên được hoan nghênh. Nội dung bài giảng sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu lại thêm bộ dạng anh tuấn, âm thanh dễ nghe làm sao mà sinh viên không thích chứ.

Lúc trước vì sao cô cảm giác nếu như anh làm thầy giáo khẳng định sẽ rất hung dữ?

Là vì thái độ của anh với mình.

Đêm đó đi đến chào hỏi anh buồn nôn như thế, sau đó bị anh làm lơ, triệt để kích thích thần kinh điên cuồng vì chuyện nhà của Thẩm Nam.

Kết thúc học kỳ 1 năm cuối, các bạn học không phải đang chuẩn bị xuất ngoại hoặc vội vàng tìm việc để thực tập, chỉ có cô cả ngày không có việc gì làm. Cô không nghĩ đến tương lại, cũng không biết mình muốn có tương lai thế nào.

Mà tương lai cô có thể thấy được, điều duy nhất muốn làm là đi trêu chọc Khương Nhạn Bắc, dùng điều này để phát tiết sự điên cuồng của mình.

Cũng may phần lớn người khác đều bận rộn làm chuyện của mình, không cần đến khoa. Chuyện sinh viên xấu cũng là thiên kim nhà giàu Thẩm Nam quấn lấy sinh viên phong vân Khương Nhạn Bắc cũng không mấy người biết đến.

Nhưng Khương Nhạn Bắc khác với những nam sinh khác cô từng tiếp xúc, nhưng đám con trai nông cạn kia, cô chỉ cần ngoắc tay là đến. Tướng mạo cô xinh đẹp lại vung tiền như rá, đối với tiền tài sắc đẹp mấy ai không động lòng.

Nhưng Khương Nhạn Bắc không giống vậy, gia cảnh anh không tệ, từ nhỏ nhận được gia giáo tốt đẹp, hạn chế nghiêm ngặt cách đối nhân xử thế, đối với hành vi của cô đều xem thường, không thèm ngó đến.

Cô ở trường chặn đường anh, mời anh ăn cơm, đưa quà đắt đỏ, tất cả đều không được để ý đến. Cô tìm người lấy số điện thoại của anh, qua hai ngày bị anh kéo vào danh sách đen, đổi số lại bị kéo vào nữa.

Đối với cách thức cô quấn lấy, Khương Nhạn Bắc cũng không hề biểu hiện vẻ phiền phức, chỉ tỏ ra lãnh đạm với ý chút ít dây dưa xấu xa của cô cũng không chạm tới quấy nhiễu đối với anh.

Lần đầu anh phản ứng lớn với hành vi của cô, là lúc cô lái xe trong sân trường thấy được chiếc xe địa hình nửa mới nửa cũ của anh, ấn còi để anh dừng lại. Anh như trước không có hành động gì, chỉ lạnh lùng nhìn cô rồi đeo tai nghe đi mất.

Khi đó Thẩm Nam không như hiện tại cần đến thể diện, thậm chí có thể hình dung là vứt hết cả mặt mũi, càng không để ý đến cô, cô càng làm quá hơn.

Hôm đó trên đường không có ai, cô thấy Khương Nhạn Bắc không để ý đến cô, đánh tay lái dây dưa không bỏ với anh, lúc thành công dừng xe đạp trên lối đi bộ, xe của cô cũng đụng vào cây một cách vinh quang.

Tốc độ mười km ốc sên đương nhiên sẽ không làm nên chuyện gì, ngoại trừ đụng cái rầm lá rụng liên tiếp, đèn xe Maserati của mình bị đụng hư.

Cô cũng từng làm chuyện giống vậy, trong mấy năm mơ hồ này, vì đua xe mà đụng đến hư xe cũng không chỉ một chiếc.

Lúc cô mở cửa xuống xe, Khương Nhạn Bắc đã ném xe đạp sang một bên, bỗng đi tới nắm tay cô lôi ra từ cửa xe.

"Thẩm Nam!" Anh nghiêm nghị quát, "Cô nổi điên cũng có giới hạn thôi!"

Kỳ thật đây không phải lần đầu anh giáo huấn cô, lúc trước cô tát liên tiếp vào mặt nam sinh mỹ thuật ở trường, anh cũng dùng giọng điệu này để răn dạy cô. Mặc dù trong khoảng thời gian này, cô giống như người vứt hết liêm sỉ để dây dưa với anh, nhưng thật ra đối mặt với anh, cô chỉ đều là phô trương thanh thế mà thôi.

Cho nên lúc cô nhìn thấy mặt anh lạnh lẽo lúc giáo huấn mình, cảm giác tự ti xấu hổ lại dâng lên trong lòng.

Khương Nhạn Bắc tiếp tục: "Nơi này ở trường học, lúc nào cũng có sinh viên đi qua, lúc nãy cô đụng cây sau này không chừng đụng người, cô có thể có đạo đức một chút không!"

Thẩm Nam giật mình đứng hình, đến khi anh quay người đạp xe rời khỏi mới hồi phục tinh thần, sau đó hậm hực giật khóe miệng trở vào xe, nhanh chóng đi mất.

Đương nhiên chút phong ba nhỏ đó, cùng Khương Nhạn Bắc mặt lạnh răn dạy cũng không khiến Thẩm Nam dừng hành vi vô sỉ để tiếp tục dây dưa với nam sinh.

Cũng không phải là lần cuối Khương Nhạn Bắc răn dạy cô.

Anh vẫn cao lãnh hờ hững đối với sự quấy rối của cô như cũ, nhưng lần nào thấy được cô làm bất kỳ chuyện gì khác người, tất nhiên đều tiến lên răn dạy cô một trận. Đây là phương thức duy nhất khi bọn họ gặp nhau.

Mặc dù anh răn dạy sẽ làm cô sinh ra một chút cảm giác tự ti xấu hổ. Kỳ lạ là cô từ nhỏ đến lớn, cho đến bây giờ kiêu ngạo, cho dù hai năm mơ hồ cũng chỉ như thế. Trước mặt Khương Nhạn Bắc hết lần này đến lần khác bị trần trụi phanh phui những trống rỗng giày xéo, dù ghét bỏ sự xấu hổ của bản thân nhưng lại sinh ra một khoái cảm tự ngược kỳ dị.

Thế là đối với hành vi này của mình làm mãi không biết mệt.

Mùa đông lạnh lẽo năm đó, thời điểm cuối năm có một trận tuyết lớn. Cô biết được tết nguyên đán Khương Nhạn Bắc sẽ ở trường, liền đổi số điện thoại gọi cho anh, nói là đến dưới ký túc xá chờ anh muốn đưa quà năm mới.

Khương Nhạn Bắc dùng ngữ khí hoàn toàn không tốt như trước đây nói cô đừng chờ, đêm nay sẽ không về ký túc xá, cũng không nhận quà của cô, sau đó không chút lưu tình cúp điện thoại.

Nhưng Thẩm Nam vẫn đi đến ký túc xá nam sinh kia. Đêm hôm đó rất nhiều người đều đi ra ngoài đón giao thừa, dưới lầu ký túc xá quạnh quẽ hẳn.

Cô đợi từ chín giờ đến mười một giờ, không đợi được Khương Nhạn Bắc về nhưng chờ được trận tuyết lớn thứ hai của mùa đông này.

Thành phố phía nam rất ít tuyết rơi. Đêm đó tuyết lại rơi bất ngờ, bông tuyết tựa như long ngỗng rơi lả tả từ trên trời, khoảng nửa giờ sân trường đã chìm ngập trong màu trắng xóa.

Thật sự là một đêm rét căm căm. Thẩm Nam không lái xe đến trường, đèn đêm nặng nề, cô đứng một mình lẻ loi dưới cột tuyên truyền ở ký túc xá, ôm hộp quà nhỏ trong ngực, trong đó là một tiêu bản, cô biết đầy là thứ Khương Nhạn Bắc yêu thích, thời gian trước ngẫu nhiên có một người trên mạng khoe ra, cô đã tiêu tốn một số tiền lớn mới mua được.

Cô nói trong điện thoại chờ anh đến mười hai giờ, dù gió lớn tuyết rơi hay băng tan đất rời, cô cũng muốn đợi đến mười hai giờ.

Đứng trong gió rét, nhìn tuyết lớn đột nhiên xuất hiện đầy trời, biết rõ trong lòng không chờ được người vậy mà tâm tình Thẩm Nam lại đặc biệt bình tĩnh. Những thứ điên cuồng không có chỗ phát tiết, bỗng nhiên bắt đầu im ắng ẩn núp.

Thấy Khương Nhạn Bắc chạy xe đạp đi dưới trời đầy tuyết, cô bất ngờ. Đến dưới lầu ký túc xá, anh dừng xe, đạp trên đất đầy tuyết nhanh chân chạy đến chỗ cô.

Một khắc tâm cô bị gió tuyết đông cứng bỗng nhiên lại sôi sục. Nếu trước đó không thể tram phần trăm xác định mình có tâm tư gì với Khương Nhạn Bắc, nhưng nhìn thấy anh xuất hiện một khắc này, cô đã hoàn toàn hiểu được, đó chính là khát vọng có được nam sinh mình thích.

Cô biết lúc này bộ dạng mình rất khó coi. Từ nhỏ cô đã thích chưng diện, sau khi trưởng thành gặp thời tiết lạnh cũng không diện áo lông cồng kềnh, đêm nay cô chỉ mặc một chiếc áo khoác len, phía dưới là váy ngắn cùng giày quá gối, trong đó chỉ mang một lớp vớ mỏng. Đợi hơn hai giờ trong gió rét, mặt của cô đã sớm đông cứng, son môi có lẽ cũng đã đổi màu.

"Lớp trưởng, chúc mừng năm mới!" Cô đưa hộp quà cho anh, cố gắng gạt đi mỉm cười với anh nhưng có vẻ không thành công lắm.

Khương Nhạn Bắc không nhận quà, thậm chí không nhìn lên tay cô một chút. Sắc mặt anh rất lạnh lẽo, so với giá lạnh xen giữa ban đêm còn lạnh hơn, mà thanh âm anh nói càng như tăng thêm một lớp băng dày: "Đầu óc cô có vấn đề sao? Đã nói cô đưa gì tôi cũng không nhận, cô ở đây làm gì? Không biết đêm nay có tuyết lớn sao? Có phải cô cảm thấy phong độ không cần nhiệt độ rất ngầu không? Đến lúc nào rồi, luận văn tốt nghiệp chuẩn bị chưa? Còn muốn tốt nghiệp hay không? Cô có thể tập trung vào chuyện chính, chuyện có ý nghĩa hay không?"

Tính cách anh so với người cùng tuổi thành thục ổn trọng hơn rất nhiều, cũng không phải là nam sinh nói nhiều, thậm chí có thể nói là trầm mặc. Ngày thường đối với quấy rối của cô tựa hồ không để ý đến, nếu không có giáo dục tốt, chỉ sợ nhiều nhất nói với cô một chữ "Cút".

Nhưng mỗi lần răn dạy cô lại không tiếc lời. Lần nào Thẩm Nam cũng nghĩ nếu sau này anh làm thầy giáo, nhất định là người khiến học sinh sợ hãi.
#1 Chương 1: Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Chương 2: Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Chương 3: Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chương 4: Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chương 5: Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Chương 7: Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Chương 8: Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Chương 9: Túi xách không tệ #10 Chương 10: Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Chương 11: Em trai? #12 Chương 12: Tự do của anh #13 Chương 13: Cô lớn như thế rồi (1) #14 Chương 14: Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Chương 15: Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Chương 16: Nông cạn #17 Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Chương 18: Anh trai #19 Chương 19: Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Chương 20: Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Chương 21: Tôi sớm không còn thích anh #22 Chương 22: Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Chương 23: Vận may tốt #24 Chương 24: Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Chương 25: Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Chương 26: Không phải là anh thương em sao? #27 Chương 27: Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Chương 28: Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Chương 29: Em thật sự rất xinh #30 Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Chương 31: Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Chương 32: Anh ấy chụp lén cô #33 Chương 33: Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Chương 35: Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Chương 37: Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Chương 38: Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Chương 39: Anh có ý gì? #40 Chương 40: Đang nói yêu đương #41 Chương 41: Bạn gái #42 Chương 42: Không nói một lời đã đánh người #43 Chương 43: Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Chương 44: Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Chương 45: Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Chương 46: Muốn ngủ cùng anh #47 Chương 47: Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Chương 48: Hai tiếng #49 Chương 49: Nhiệt tình quan tâm #50 Chương 50: Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Chương 51: Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Chương 52: Không nhịn nổi #53 Chương 53: Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Chương 54: Không dính vào cờ bạc #55 Chương 55: Không tốt như em nghĩ #56 Chương 56: Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Chương 57: Đêm nay về nhà anh #58 Chương 58: Gặp mặt mẹ chồng #59 Chương 59: Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chương 60: Chuyện xấu #61 Chương 61: Chúng ta kết hôn đi #62 Chương 62: Vết nhơ #63 Chương 63: Xảy ra chuyện #64 Chương 64: Là anh phát tán sao? #65 Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Chương 66: Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Chương 67: Làm điều em muốn làm #68 Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Chương 69: Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Chương 70: Bồi thường #71 Chương 71: Xử lý khoan hồng #72 Chương 72: Giấm đổ khắp nhà #73 Chương 73: Cảm ơn anh #74 Chương 74: Hoàn chính văn #75 Chương 75: Phiên ngoại 1 #76 Chương 76: Phiên ngoại 2 #77 Chương 77: Phiên Ngoại 3 #78 Chương 78: Phiên ngoại 4 #79 Chương 79: Phiên ngoại 5 #80 Chương 80: Phiên ngoại 6 #81 Chương 81: Phiên ngoại 7 #82 Chương 82: Phiên ngoại 8 #83 Chương 83: Phiên ngoại 9 #84 Chương 84: Phiên ngoại 10 #85 Chương 85: Phiên ngoại 11
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhạn Bay Hướng Nam, Nhạn Bay Hướng Nam Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nhạn Bay Hướng Nam Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Nhạn Bay Hướng Nam Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Nhạn Bay Hướng Nam full, Nhạn Bay Hướng Nam online, read Nhạn Bay Hướng Nam, Úy Không Nhạn Bay Hướng Nam

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Nhạn Bay Hướng Nam

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW