GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à

Đã copy!
Trước
#1 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Túi xách không tệ #10 Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Em trai? #12 Tự do của anh #13 Cô lớn như thế rồi (1) #14 Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Nông cạn #17 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Anh trai #19 Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Tôi sớm không còn thích anh #22 Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Vận may tốt #24 Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Không phải là anh thương em sao? #27 Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Em thật sự rất xinh #30 Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Anh ấy chụp lén cô #33 Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Anh có ý gì? #40 Đang nói yêu đương #41 Bạn gái #42 Không nói một lời đã đánh người #43 Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Muốn ngủ cùng anh #47 Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Hai tiếng #49 Nhiệt tình quan tâm #50 Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Không nhịn nổi #53 Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Không dính vào cờ bạc #55 Không tốt như em nghĩ #56 Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Đêm nay về nhà anh #58 Gặp mặt mẹ chồng #59 Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chuyện xấu #61 Chúng ta kết hôn đi #62 Vết nhơ #63 Xảy ra chuyện #64 Là anh phát tán sao? #65 Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Làm điều em muốn làm #68 Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Bồi thường #71 Xử lý khoan hồng #72 Giấm đổ khắp nhà #73 Cảm ơn anh #74 Hoàn chính văn #75 Phiên ngoại 1 #76 Phiên ngoại 2 #77 Phiên Ngoại 3 #78 Phiên ngoại 4 #79 Phiên ngoại 5 #80 Phiên ngoại 6 #81 Phiên ngoại 7 #82 Phiên ngoại 8 #83 Phiên ngoại 9 #84 Phiên ngoại 10 #85 Phiên ngoại 11
Tiếp
Edit: Vee

Thẩm Nam đi mua cơm về, liền nhìn thấy Thẩm Ngọc đang đứng phía xa xa chờ cô, còn cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một cành hoa trong tay.

Lông mày cau lại, đi lên, nhìn sang khóm hoa hồngbên cạnh, nói: "Không phải chị đã nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9không được hái hoa à?"

Thẩm Ngọc giơ cành hoa lên, cười tủm tỉm nói: "Không phải em hái đâu, tặng cho chị ạ."

Lúc này Thẩm Nam mới chú ý tới, cậuđang cầm một cành hoa được cắt tỉa gọn gàng, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khỏi mò, hỏi: "Ở đâu ra vậy?"

Thẩm Ngọc trả lời: "Em muốn tặng hoa cho chị, nhưng không được hái hoa đây, chú ấy liền đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho em cành hoa này."

"Chú? Chú nào cơ?" Thẩm Nam nhận bông hoa cậu bé đang giơ lên, không hiểu chuyện gì.

Thẩm Ngọc chỉ chỉ về hướngKhương Nhạn Bắc rời đi, nói: "Chính chú cao cao kia ạ!"

Thẩm Nam nhìn theo hướng tay của cậu bé, người lui lui tới tới, cũng không biết cậu bé đang chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào ai. Chắc lẽ một người xa lạ nào đó đến bệnh viện để thăm người thân, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy đứa này muốn hái hoa, nên mới chia cho cậu một bông,sao thì ngoại hình của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhóc Thẩm Ngọc cũng khiến người ta yêu thích.

cũng không nghĩ nhiều nữa, mắt nhìn bông hoa hồng ướt át trong tay, đáy lòng cũng hơi mềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại.

Bất kểthế nào, thiện ý của người xa lạ đều làm cho con người ta vui vẻ.

thất thần nhìn bông hoa một lát, xoa nhẹ đầu Thẩm Ngọc, cười nói: "Cám ơn em nhé."

Thẩm Ngọc nghiêm túc nói: "Chị không cần cám ơn đâu, đợi sau này em lớn rồi, em sẽ tặng chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thật nhiều thật nhiều thứ."

Thẩm Nam bật cười: "Ok, vậy bây giờ tranh thủ thời gian ăn cơm đã nào, ăn no thì mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sức để lớn lên chứ."

Cơm nước xong xuôi, quay lại phòng bệnh, Thẩm Nam nhìn nhánh hoa hồng trong tay một chút, cũng không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tại sao lại chút không nỡ đặt xuống. Những năm nay nhận được không ít hoa,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người giống như Vương Vĩnh Hòa muốn theo đuổi thôi, cũng người khách ý định đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với cô, sẽ mang một hoa đồng đỏ chói đến, thường là một hoa đỏ đến lóa mắt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đẹp thì đẹp thật, nhưng phía sau những hoa này, đơn giản chỉ mục đích trần trụi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đàn ông, thế nên ý nghĩa của những bông hoa xinh đẹp đó đều bị thay đổi. Cho nên những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thứ đó so ra còn kém hơn bông hoa đơn giản này nhiều.

Bởibất luận Thẩm Ngọc, haymột người bình thường xa lạ nào đó, mục đích đưa tặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bông hoa này đều rất đơn thuần.

tìm một chai nước lọc đã uống hết, cắm hoa hồng vào đó, đặt tủ đầu giường. Hai ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây trông nom Thẩm Ngọc, chỉ cần nhìn thấy bông hoa này, không hiểu sao tâm trạng lại trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên tốt hơn.

Hiện tại Thẩm Ngọc vẫn chưa thể xuất viện, Thẩm Nam cũng đã xin nghỉ cho cậu bé, nhưng công việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của cũng không thể lười biếng, xin nghỉ phép mấy ngày liên tiếp, không nói đến chuyện cấp trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đồng ý hay không, chỉ bản thân không xin nổi. Cái kiểu không xin nghỉ nổi là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không phải giả, do tiền nong. đành tìm một người hộ chăm sóc cậu© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào ban ngày, còn mình sẽ chăm vào ban đêm.

Chờ đến khi xuất viện đã một tuần sau, cuộc sống sinh hoạt cuối cùng cũng trở lại bình thường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Khi sắp xếp đồ đạc để xuất viện, còn cố ý mang theo cành hoa hồng khô héo kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về cùng, lấy các cánh hoa kẹp vào trong quyển sách coi như một cái bookmark.

Trước kia tiêu xài phung phí, bây giờ lại cùng trân quý những thứ nhỏ bé tốt đẹp này.

Bởi Thẩm Ngọc sinh bệnh, công việc ca hát quán bar Thời Gian cũng bị chậm trễ theo. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phòng nghỉ, mấy ngày không gặp lại Trần tỷ, vừa nhìn thấy cô, chị ấy đã chậc chậc nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 "Em xem quầng thâm dưới mắt em đi kìa, ngay cả phấn lót cũng không che được đâu."

Thẩm Nam khoát tay, bày ra bộ mặt đau khổ, "Đừng nói nữa, mấy ngày em trai em nằm viện, mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngày em cũng chỉ thể trông nom vào buổi tối, bệnh viện lại không giường ngủ, miễn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cưỡng dựa dẫm vào góc nào đấy để ngủ, một ngày thể ngủ bốn năm tiếngđó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 em đã cám ơn trời đất lắm rồi."

Trần tỷ nói: "Vậy sao em không nghỉ thêm mấu ngày nữa?"

Thẩm Nam bất đắc cười cười: "Hình như em đã quen với bận bịu rồi ấy, giờ không biết nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngơi thế nào."

Trần tỷ nói: "Đâu thể sống như vậy chứ!"

Thẩm Nam nghĩ nghĩ, cười gật đầu: "Đúng vậy ạ, đúng thật nên nghỉ ngơi thật tốt. Sáng nay em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 soi gương, phát hiện đuôi mắt em hai nếp nhăn rồi, em bị dọa đến mức phải tranh thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thời gian xoa thêm hai lớp kem mắt đấy." Cô dừng một chút, còn nói: "Nếu như sang năm tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lương tăng thêm một bậc nữa, buổi tối em sẽ không đến đây hát đâu."

Trần tỷ vỗ vỗ vai cô, cảm thán nói: "Nói thật, nhữnggái gặp phải tình huống như em, chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây gặp không ít. Nhưng người tự mình bò dậy, lại chỉ đúng duy nhất một mình em. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lúc trước, ban đầu chị còn choem sẽ không gượng dậy nổi, sẽ sa đọa, hoặc bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào con đường đen tối nào đó, nhưng lại không ngờ là em chọn con đường cực khổ nhất, hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa còn gắng gượng đến giờ phút này."

Thẩm Nam buồn cười nói: "Làm gì khoa trương đến mức đó chứ ạ. Trên đời này có nhiều người khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lắm, em đây thì tính làm gì."

Lời này của cô không phải giả, ngay từ đầu trong nhà xảy ra chuyện, cũng cảm thấy bầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trời như sụp xuốbg, nhưng mấy năm nay gặp nhiều cuộc sống của người bình thường, mới phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thật ra những thứ mình trải qua chẳng đánggì.

nhìn thấy người ngồi trong công viên tìm từng chút thức ăn thừa dưới trời mưa gió, cũng đã gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người vì nuôi gia đình đi sớm về tối, nửa đêm còn phải đạp xe đi giao sữa, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đủ kiểu sinh lão bệnh tử không ai có thể thoát khỏi.

So với những thứ này, chí ít ngoài mặt vẫn là một thành phần tri thức xinh đẹp gọn gàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mấy năm ngắn ngủi, tiền lương hàng tháng trong taycũng đã vượt qua rất nhiều người cùng tuổi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thuê được nhà ở, mời được bảo mẫu, cũng thể nuôi ba cô một người em trai ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giá thú, đồng thời cho tới bây giờ, cũng chưa từng cảm giác khổ đến chết.

Chúng sinh đều khổ, chút khổ của cô, lẽ ông trời cũng chẳng để vào mắt, vậy oán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trời trách đất ích lợi gì?

Trần tỷ nghe cái ngữ khí chẳng hề để ý này của cô, cười to: "Đúng vậy." Dừng một chút, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ tớiđó, hỏi: "À, không phải em nói sẽ kết hôn với một người vừa tiền vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thật thà à, em muốn cân nhắc không?"

Thẩm Nam hờ hững gật đầu: "Đúng vậy ạ."

Trần tỷ nói: "Bên này chị một người, mở công ty thực phẩm, biệt thự xe sang đều hết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong nhà chắc có khoảng mấy ngàn vạn, cũng rất hào phóng, đã ly hôn, năm nay bốn mươi tuổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tuổi tác hơi lớn chút, nhưng đúng có thể xem xét. Chị cũng cho anh ta xem ảnh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 em rồi, anh ta rất hài lòng, cũng biết tình huống của em, nói sẽ đồng ý giúp em nuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ba em trai em. Nếu em đồng ý, thì để chị đi nói với người ta một câu."

Thẩm Nam trầm mặc một lát, nói: "Được ạ."

"Nếu... Nếu em không đồng ý..."

Không đợi chị ấy nói xong, Thẩm Nam đã cười ngắt lời: "Vì sao em lại không đồng ý chứ? Hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tại thì khuôn mặt em cũng tạm được, nếu đợi thêm mấy năm nữa, ngay cả mặt cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dùng được, vẫn cònngười đồng ý tiếp nhận cuộc sống rối rắm này của emmà, đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không phải quá tốt rồi à?"

Thật ra cũng không nhất định phải gả cho kẻ tiền, chỉ hiện tại tình hình của như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, trên một người ba bị liệt, dướimột em trai năm tuổi cần nuôi, một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đàn ông phổ thông ai dám đồng ý bên cạnh cái hang không đáy này? Đều là những người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sống trong cuộc sống phồn hoa này, mấy ai sống dễ dàng hơn ai chứ?

Còn không bằng thực tế chút, tìm kẻ có tiền, gỡ bỏ áp lực của cô.

Trần tỷ bất đắc cười cười: "Vậy... ok, để chị báo với họ một câu."

Sở dĩ chuyện Thẩm Nam bắt đầu đường đường chính chính cân nhắc tìm đàn ông, bởi lần này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trông nom Thẩm Ngọc bệnh viện, bỗng nhiên cô ý thức được một vấn đề thực tế. Bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong nhà chỉ chỗ dựa của một già một trẻ, nhưng sức của không phải vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bạc sắt thép, nếu như ngày nào đó cũng sinh bệnh, nếu như lại còn bệnh nặng, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 họ phải làm sao đây?

Mặc tìm đàn ông như này cũng không mấy đáng tin, nhưng chí ít còn hơn không.

Thẩm NamTrần Vận Huy hẹn gặp vào thứ bảy.

Lại nói, đây lần đầu tiên đi xem mắt. Nếu là lùi về mấy năm trước,lẽ nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không nghĩ tới, chính mình lại ngày này, sẽ xem mắt với một người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trung niên đã ly dị.

Khi đó rất nhiều mối tình cũng không hẳn lưu luyến, cũng đã hẹn với rất nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người, một đứa con gái nhà giàu thể tùy ý tiêu xài hoang phí, xưa nay không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thiếu người yêu, coi thế giới chỉ xoay quang cô. Thất bại duy nhất, chỉ mình Khương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhạn Bắc.

Thế nhưng trải qua mấy năm này, cũng làm sớm ngộ ra, một khi không ba tạo mái ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho cô, thì thật sự chẳng cái cả. Về phần thật bại với Khương Nhạn Bắc, so © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với những gian khổ chông gai sau này, cũng chẳng đáng để nhắc tới.

Nhưng hoang đường là, khiđi vào nhà hành cao cấp này, trong nháy mắt nhìn thấy Trần Vận Huy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô, lạibóng hình của Khương Nhạn Bắc.

Không phải hai người họ giống nhau, ngược lại, từ đầu đến chân người trung niên này, không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chút xíu nào giống với Khương Nhạn Bắc. Anh ta không tính khó coi, nhưng cũng không liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quan gì đến hai chữ anh tuấn, trên dưới cả người anh ta tản ra một cảm giác làm ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tục khídầu mỡ của người trung niên.

Sở Thẩm Nam bỗng nhiên nghĩ đến Khương Nhạn Bắc, bởi ý thức được, hóa ra nguòi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đàn ôngtương lai sẽ bên cạnh cô, lại chênh lệch lớn như vậy so với người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từng thích.

Điều này, lẽ là hiện thực.

Suýt chút nữabị thứ hiện thực đáng sợ này dọa bỏ chạy. Mà ngay tại lúc do dự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trần Vận Huy đã nhìn thấy cô, đưa tay quơ quơ với cô.

Thẩm Nam lấy lại tinh thần, hít một hơi thật sâu, ép xuống thứtưởng xa vời không thực tế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong đầu, cố gắng lấy lại một khuôn mặt lễ phép, không nhanh không chậm đi qua chào hỏi: "Chào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh!"

Mặt Trương Vận Huychút mập mạp, dáng vẻ tươi cười chân thành, đứng lên đưa tay ra hiệu, "Cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thẩm, mời ngồi."

Thẩm Nam ngồi xuống đối diện với anh ta.

Trần Vận Huy nâng tách trà lên rót cho một chén, đẩy đến trước mặt cô, mở miệng cười: "Cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thẩm còn nhớ tôi không?"

Thẩm Nam nhìn khuôn mặt bình thản không kỳ lạ, cẩn thận tìm tòi một chút trong trí nhớ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng đáng tiếc, không nhớ ra được.

Vẻ mặtmờ mịt, hiển nhiên cũng nằm trong dự liệu của Trần Vận Huy, anh ta liên tục cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: "Trước đây tôi đã từng hợp tác làm ăn với ba của cô, cũng gặp cô hai lần trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiệc rượu, Thẩm không có ấn tượng cũng bình thường." Vừa nói vừa cảm thán, "Năm đó Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tổng làm ăn to lớn như vậy, chớp mắt đã qua mấy năm rồi."

Thẩm Nam không ngờ anh ta lại người quen biết của ba cô, đã từng gặp cô, nghe anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta nhẹ nhàng bâng quơ trả lời như vậy, nhất thời không biết anh taý gì, nhìn kỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại biểu cảm của anh ta, xác định không ác ý, mới cười cười, nói: "Vậy Trần tiên sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã biết tình huống nhà chúng tôi, chuyện trước kia Trần tiên sinh cũng đâu cần nhắc lại."

Trần Vận Huy liên tục gật đầu, cười nói: "Cô Thẩm đây đã đồng ý đến gặp tôi, tôi cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vui mừng. Tình huống của tôi, hẳn cũng đã tìm hiểu qua. Tôi thật lòng hy vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể kết giao với Thẩm, nếu Thẩm đồng ý gả cho tôi, ba em trai đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không phải vấn đề."

Nếu như nói nội tâm Thẩm Nam đangchút kháng cự, nhưng sau khi nghe anh ta nói xong câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó, bỗng nhiên cảm thấy hiện thực cũng không bết bát như vậy.

cười cười: "Thẩm tiên sinh quá khách sáo rồi."

Sau đó, hai người trò chuyện cũng coi như thuận lợi, Trần Vận Huymột thương nhân. nhưng miệng lưỡi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không trơn tru lắm, ngôn hành cử chỉ cũng rất lịch sự —— nếu như cố gắng không để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý đến đôi mắt mang đôi chút hèn mọn kia.

Ăn cơm xong, Trần Vận Huy đề nghị đi dạo, Thẩm Nam đồng ý.

Hai người rời khỏi nhà hàng, lúc cùng Trần Vận Huy đi về phía bãi đỗ xe Mercedes, tên đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trung niên này cuối cùng cũng không nhịn nổi, đưa tay vòng lấy eo Thẩm Nam.

Bây giờ đãtháng mười một rồi, là thời điểm thời tiết bắt đầu chuyển lạnh. Hai ngày nay Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nam vừa mới mặc thêm áo ấm, cách một cái áo khoác một cái áo len, cánh tay khoác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên hông cô, cảm giác cũng không ràng như vậy.

Nhưng khi người đàn ông này dựa tới, mang theo loại cảm giác buồn nôn nồng đậm không thể nói rõ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồ thức gỡ cánh tay của hắn, tránh sang bên cạnh hai bước.

Phản ứng của quá lớn, hai người đều có chút xấu hổ.

Trần Vận Huy lấy lại tinh thần trước, ngượng ngùng cười một tiếng: "Cô Thẩm làm sao vậy? Người không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện còn tưởng tôi đây ức hiếp thiếu nữ nhà lành đấy?"

Ngữ khí của hắn ràng không khách khí giống trước nữa, mà là loại chê cười ràng. Đúng, hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết Thẩm Quang Diệu cô, chắc hẳn cũng đã từng nghe qua về sự tích ngày thường của cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Vậy trong mắt hắn, chắc cũng chỉ một ngườicuộc sống nhân hỗn loạn. Bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại nóng lòng muốn tìm một tên ngốc tiền đồng ý chấp nhận người nghèo túng này.

lẽ theo Trần Vận Huy, hắn nguyện ý tiếp nhận thứ rối rắm này, đã may mắn cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lắm rồi. Đều chuyện ngầm hiểu lẫn nhau, đây giả vờ đơn thuần với hắn, đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút quá đáng.

Thẩm Nam cảm thấy hiểu rõ, tự giễu cười cười: "Trần tiên sinh, đột nhiên tôi nhớ ra mình chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 việc, hôm nay không thể đi dạo với anh rồi."

Trần Vận Huy cười lạnh một tiếng, cũng không ngụy trang thêm nữa: "Sao vậy?Thẩm đây vẫn còn nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình thiên kim đại tiểu thư à? Không xem lại cuộc sống của mình xem? Thấy mìnhchút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhan sắc, liền muốn đàn ông chu cấp cho à? Ôm eo thôi cũng không đồng ý? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à? Trên đời này gái xinh còn nhiều nhé, rất nhiều luôn, dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào bản thân tôi Trần Vận Huy, muốn kiểu nào không được? Tôi đồng ý gặp mặt cô, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ thương hại cha già của thôi."

Mắt Thẩm Nam lạnh lùng nhìn hắn, chờ hắn nói xong, không nhanh không chậm nói: "Trần tiên sinh cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tự mình hiểu mình nhỉ, nếu không phải tiền nong trong mồm ông nhắc tới, thì những cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gái xinh đẹp như tôi đây ai sẽ để mắt đến ông?"

Trần Vận Huy cũng một ông chủ không lớn không nhỏ, bị chặn họng không măj không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhạt như thế, tức đến nỗi gân xanh hằn hết lên, hừ lạnh một tiếng, quay người đi về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xe Mercedes của mình, mở cửa xe rồi nhanh chóng rời đi.

Thẩm Nam giữ nguyên vẻ mặt đó đi đến ven đường, một cơn gió lạnh thổi qua, thức giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chặt cổ áo. Điện thoại trong túi rung lên, lấy ra xem, tin nhắn của Trần tỷ.

—— Thế nào rồi?

trả lời: Thất bại.

Trần tỷ: Thất bại thì thất bại, nhìn cái tên họ Trần này cũng không phải người tốt đẹp gì, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 em thật sự theo hắn, trong lòng chị đây sẽ càng thấy băn khoăn! Em còn trẻ còn xinh đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như vậy, quá phí của trời!

Thẩm Nam nhìn tin nhắn này, tự giễu cười một tiếng, trả lời: "Làm phiền chị rồi Trần tỷ.

Gửi tin nhắn xong liền cất điện thoại vào trong túi, ngẩng đầu nhìn con đường xe lui tới. Lúc đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm thấy chuyện hôm nay chút buồn cười, chỉ một chút thôi, bỗng nỗi ủy khuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 buồn cớ ở đâu dồn tới, như thủy triều hướng về phía cô, cô đột nhiên không nhịn được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghẹn ngào khóc to lên.

không nhớ nổi bao lâu rồi mình chưa khóc, lúc trong nhà xảy ra chuyện, lúc nhiều lần vấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải khó khăn tìm việc làm, lúc bị khách hàng gây khó dễ chấm mút, thậm chí đợt trước bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hiểu lầm tiểu tam tại thành phố B, cũng không hề khóc.

Thế nhưng mà, bây giờ lại một lần xem mắt đáng khinh, đứng nơi đầu đường ngựa xe như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nước này sụp đổ hoàn toàn.

"Đang nhìnvậy?" Tầng hai phòng ăn, Giai Nhiễm đang ăn cơm cùng Khương Nhạn Bắc, phát hiện anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cứ nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, nhìn theo ánh mắt của anh, kỳ quái hỏi.

Khương Nhạn Bắc lắc đầu: "Không gì."

Nói xong bỗng nhiên đứng dậy, lấy mấy tờ tiền mặt trong đặt xuống bàn ăn, nói: "Thật xin lỗi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tôichút chuyện, đi trước đây."

Giai Nhiễm còn chưa kịp phản ứng, anh đã nhanh chân rời đi, để lại cùng sự ngạc nhiên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Hôm nay ba cố đến Khương gia làm khách, đúng lúc Khương Nhạn Bắc nhà, hai người trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tuổi bị trưởng bối ý định tác hợp đuổi ra ngoài ăn cơm. Nào ngờ mới ăn được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nửa, Khương Nhạn Bắc liền bắt đầu không yên lòng, liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ, hiện tại thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chí còn trực tiếp bỏ lại rồi đi mất.

lấy lại tinh thần, quay đầu, nhìn lại một lần nữa về phía lúc nãy Khương Nhạn Bắc nhìn. Chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó một gái, không nhìn thấy mặt mũi, chỉ một bóng lưng thon dài, trên con đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như nước này, đơn lẻ loi.

Giai Nhiễm nghĩ thầm, đó nhất định một gái rất xinh đẹp.

********

Khương Nhạn Nhạn, con ăn ngay nói thật, đau lòng không nào?

Thầy Khương nào đó: Cũng tàm tạm, không đau lắm.

Xoay người cầm một cái đao dài mười tám mét.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Chương 2: Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Chương 3: Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chương 4: Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chương 5: Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Chương 7: Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Chương 8: Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Chương 9: Túi xách không tệ #10 Chương 10: Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Chương 11: Em trai? #12 Chương 12: Tự do của anh #13 Chương 13: Cô lớn như thế rồi (1) #14 Chương 14: Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Chương 15: Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Chương 16: Nông cạn #17 Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Chương 18: Anh trai #19 Chương 19: Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Chương 20: Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Chương 21: Tôi sớm không còn thích anh #22 Chương 22: Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Chương 23: Vận may tốt #24 Chương 24: Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Chương 25: Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Chương 26: Không phải là anh thương em sao? #27 Chương 27: Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Chương 28: Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Chương 29: Em thật sự rất xinh #30 Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Chương 31: Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Chương 32: Anh ấy chụp lén cô #33 Chương 33: Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Chương 35: Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Chương 37: Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Chương 38: Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Chương 39: Anh có ý gì? #40 Chương 40: Đang nói yêu đương #41 Chương 41: Bạn gái #42 Chương 42: Không nói một lời đã đánh người #43 Chương 43: Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Chương 44: Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Chương 45: Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Chương 46: Muốn ngủ cùng anh #47 Chương 47: Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Chương 48: Hai tiếng #49 Chương 49: Nhiệt tình quan tâm #50 Chương 50: Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Chương 51: Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Chương 52: Không nhịn nổi #53 Chương 53: Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Chương 54: Không dính vào cờ bạc #55 Chương 55: Không tốt như em nghĩ #56 Chương 56: Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Chương 57: Đêm nay về nhà anh #58 Chương 58: Gặp mặt mẹ chồng #59 Chương 59: Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chương 60: Chuyện xấu #61 Chương 61: Chúng ta kết hôn đi #62 Chương 62: Vết nhơ #63 Chương 63: Xảy ra chuyện #64 Chương 64: Là anh phát tán sao? #65 Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Chương 66: Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Chương 67: Làm điều em muốn làm #68 Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Chương 69: Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Chương 70: Bồi thường #71 Chương 71: Xử lý khoan hồng #72 Chương 72: Giấm đổ khắp nhà #73 Chương 73: Cảm ơn anh #74 Chương 74: Hoàn chính văn #75 Chương 75: Phiên ngoại 1 #76 Chương 76: Phiên ngoại 2 #77 Chương 77: Phiên Ngoại 3 #78 Chương 78: Phiên ngoại 4 #79 Chương 79: Phiên ngoại 5 #80 Chương 80: Phiên ngoại 6 #81 Chương 81: Phiên ngoại 7 #82 Chương 82: Phiên ngoại 8 #83 Chương 83: Phiên ngoại 9 #84 Chương 84: Phiên ngoại 10 #85 Chương 85: Phiên ngoại 11
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhạn Bay Hướng Nam, Nhạn Bay Hướng Nam Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nhạn Bay Hướng Nam Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Nhạn Bay Hướng Nam Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Nhạn Bay Hướng Nam full, Nhạn Bay Hướng Nam online, read Nhạn Bay Hướng Nam, Úy Không Nhạn Bay Hướng Nam

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Nhạn Bay Hướng Nam

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW