GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không?

Đã copy!
Trước
#1 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Túi xách không tệ #10 Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Em trai? #12 Tự do của anh #13 Cô lớn như thế rồi (1) #14 Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Nông cạn #17 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Anh trai #19 Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Tôi sớm không còn thích anh #22 Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Vận may tốt #24 Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Không phải là anh thương em sao? #27 Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Em thật sự rất xinh #30 Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Anh ấy chụp lén cô #33 Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Anh có ý gì? #40 Đang nói yêu đương #41 Bạn gái #42 Không nói một lời đã đánh người #43 Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Muốn ngủ cùng anh #47 Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Hai tiếng #49 Nhiệt tình quan tâm #50 Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Không nhịn nổi #53 Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Không dính vào cờ bạc #55 Không tốt như em nghĩ #56 Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Đêm nay về nhà anh #58 Gặp mặt mẹ chồng #59 Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chuyện xấu #61 Chúng ta kết hôn đi #62 Vết nhơ #63 Xảy ra chuyện #64 Là anh phát tán sao? #65 Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Làm điều em muốn làm #68 Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Bồi thường #71 Xử lý khoan hồng #72 Giấm đổ khắp nhà #73 Cảm ơn anh #74 Hoàn chính văn #75 Phiên ngoại 1 #76 Phiên ngoại 2 #77 Phiên Ngoại 3 #78 Phiên ngoại 4 #79 Phiên ngoại 5 #80 Phiên ngoại 6 #81 Phiên ngoại 7 #82 Phiên ngoại 8 #83 Phiên ngoại 9 #84 Phiên ngoại 10 #85 Phiên ngoại 11
Tiếp
Thuốc của Khương Nhạn Bắc đúng là có tác dụng, sau khi Thẩm Nam cùng tiểu Diệp thoa thuốc, ngày thứ hai quả thật ngoại trừ hơi mỏi thì một chút đau nhức cũng không có.

Hành trình ngày hai vất vả hơn hôm qua. Tiến sâu vào rừng mưa, đường càng khó đi hơn, rất nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vũng bùn, giày leo núi nhanh chóng vừa ướt vừa nặng.

Điều này chưa phải cực nhất.

Trong khu rừng rậm rạp, động vật lẫn thực vật đều phong phú. Lúc đầu mọi người thấy các kỳ hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dị thảo hay các động vật trong rừng cảm thấy rất hưng phấn, mấy người quay phim còn đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hăng hái quay phim, nhất động vật thường chưa từng thấy, lớn thì khỉtrắng, vượn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dài; nhỏ thì thằn lằn đen màng da tay như ếch, nhỏ hơn thì kiến đầu to, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn những loài chim Thái Dương Điểu với bộ lông ngực vàng óng.

Trực tiếp nhìn những động vật trong rừng này, khác với động vật trong sở thú rất nhiều. Chỉ là hưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phấn như vậy không bao lâu, bọn họ lại có hành trình kinh hồn bạt vía.

Đầu tiên là tiểu Trần đang điều khiển máy bay không người lái quay phim, không chú ý đến con rắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang nằm trên cành cây ven đường, đến lúc tới gần mới nhận ra.

Người trẻ tuổi ở thành phố không kinh nghiệm, bị dọa đến hét lớn rồi thức dùng bản điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khiển ném lên đầu mãng xà, co chân lên chạy.

Con mãngđang lười biếng nghỉ ngơi trên cây, bị anh ta đập một phát liền hung hãn trườn đến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

May mắn con mãng không lớn, chỉ to hơn cổ tay một chút, Kiệt Trạch tộcNặc rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kinh nghiệm trong việc đối phó với mấy động vật hoangnày, trước khi mãng chạm đến tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trần, anh ta nhanh tay chặn lại bắt lấy, sau đó giơ lên, cười nói: "Không sao, không sao rồi." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Tiểu Trần chưa tỉnh hồn, mấy người khác xa nhưng thấy đầu mãng đầy hoa cũng dọa đến chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mềm nhũn.

Nhìn Kiệt Trạch đễnh để mãngvào bụi cỏ, Thẩm Nam nhảy lên một hòn đá gần đó, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dám xuống.

Khương Nhạn Bắc bình tĩnh đến bên cạnh cô, nói: "Mọi người đừng sợ, phần lớn động vật hoang dã, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9mãng sẽ không cớ tấn công người khác, lúc nhìn thấy mọi người cố gắng tránh xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi hành động nhỏ nhẹ nhất, đừng quấy rầy chúng là được..."

Anh Vương quay phim của Tượng Tâm cũng rất tâm huyết, lúc còn đang kinh ngạc ngắn ngủi, anh ta cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhanh mở máy nhắm chuẩn chụp mấy tấm về con mãng xà.

Khúc dạo đầu ngắn ngủi này thật khiến trái tim mọi người co thắt, rốt cuộc cũng nhận ra hành trình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào rừng lần này sẽ không tốt đẹp như mình nghĩ.

Đến trưa, đoàn người đến một chỗ đất bằng phẳng, Kiệt Trạch sắp xếp cho mọi người tạm nghỉ một chút. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Mọi người cất kỹ thiết bị vào ba lô, ngồi xuống nghỉ ngơi, đem lương khô và nước ra dùng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

ChỉKhương Nhạn Bắc đứng lên đi một vòng, sau đó đến chỗ cách đó mười mấy mét, ngồi xổm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống ngửi ngửi, rồi lại đứng dậy, đi lên trước mấy bước, lại ngồi xổm thăm trên đất.

Thẩm Nam nhìn động tác kỳ quái của anh, thấy anh bỗng biểu lộ nghiêm trọng đi về, còn chưa mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 miệng hỏi, anh đã trầm giọng: "Ở đây voi rừng, dấu chân cùng nước tiểuphân còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất mới, hẳn một đàn đã đi qua đây. Chúng ta phải mau rời đi, đừng chạm mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bọn chúng."

Kiệt Trạch chạy đến chỗ anh xem xét, cũng nghiêm túc: "Đúng vậy, chúng ta tranh thủ chạy ngược hướng dấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chân của voi rừng đi."

Nhưng lúc mọi người đeo ba chuẩn bị đi, mặt đất bỗng rung chuyển, sau một tiếng hú của voi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 truyền đến.

Kiệt Trạch biến sắc, nói: "Mau chạy theo tôi."

Mọi người khoác ba lô, tay chân luống cuống chạy theo, chưa được bao xa thì tiếng chân voi đã ầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ầm vang lên.

Không chỉ một con, một đàn.

Đừng nói đến ba gái trong rừng không thể chạy nhanh, nhóm người quay phim khiêng máy móc cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể nhanh được. Khương Nhạn Bắc thấy mấy cây dong lớn phía trước, nói lớn: "Không kịp nữa, mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 leo lên cây."

Kiệt Trạch lúc này mới phản ứng, mấy người thành phố này đương nhiên không thể chạy nhanh được như anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta, nhanh gật đầu: "Đúng rồi! Lên cây đi."

Cây dong lớn trong rừng, cao đến tận trời, thân cây rất thô ráp dễ leo trèo, nơi để trốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất tốt. Nhưng những người trẻ thành phố này đã quen xi măng cốt thép không thể tùy tiện leo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên.

Khương Nhạn Bắc phân phó: "Kiệt Trạch, anh leo lên trước, trên đó kéo người. Người khác leo lên sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhanh hơn."

Kiệt Trạch ừm một tiếng, hai chân thoăn thoắt như khỉ leo cây, chỉ mất vài giây đã leo lên được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cành cây hơn ba mét, vươn tay xuống: "Mau lên đây."

Khương Nhạn Bắc đứng dưới tán cây, hay tay chống lên thân cây ngồi xuống: "Phụ nữ các giẫm vai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tôi lên trước đi."

Tiểu Diệp lúc này mới hoàn hồn, đạp lên vãi Khương Nhạn Bắc để anh nhướn người lên, Kiệt Trạch trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó kéo lên, sau đó đến Trình Giai Giai.

Cuối cùng đến lượt Thẩm Nam, tiếng chân đã ngày càng gần, không nghĩ nhiều như vậy, hai chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mang giày leo núi đạp lên bả vai của Khương Nhạn Bắc đã bị haigái trước giẫm đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lầy lội, chưa kịp đứng vững đã được anh nâng lên: "Nhanh lên."

Cành cây rất nhiều, lại đan xen với nhau. Lúc Thẩm Nam đi lên thì hai người phụ nữ kia đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứng tách ra, nhường chỗ.

đứng vững trên cành cây, từ trên cao nhìn đàn voi trong rừng chạy đến, cách đây khoảng mấy chục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mét, theo sau tiếng cây cốirầm, dọa đến gọi lớn Khương Nhạn Bắc còn đang dưới cây: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 "Nhanh lên một chút, đàn voi sắp đến rồi."

Khương Nhạn Bắc một tiếng, bắt đầu leo lên. Anh từng chơi leo núi, động tác khá thuần thục, rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhanh đã được một nửa nhưng bỗng nhiên nhảy xuống.

Thấy động tác của anh, lại thấy đàn voi ngày càng đến gần, Thẩm Nam quá sợ hãi, định gọi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì thấy anh đến bên gốc cây bên kia, đẩy Tiểu Trần mãi vẫn chưa lên được: "Nhanh lên!"

Tiểu Trần người quay phim bằng máy bay không người lái, phương diện năng lực còn kém hơn cả người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gánh cả dàn camera, người trên kéo cậu ta nhưng cậu ta chỉ lên một chút rồi trượt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống, nhém xíu đã khóc. Đến khi Khương Nhạn Bắc nhấc cậu ta lên, giữ chặt lấy tay, cậu ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới thở ra một hơi như sống lại.

lúc này, đàn voi hú hét chạy đến. Người trên cây thấy Khương Nhạn Bắc còn ở dưới, sợ hãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thét lên.

Mặt Thẩm Nam trắng bệch nhìn thân ảnh lẻ loi dưới, trong lúc nhất thời quên cả hấp.

Khương Nhạn Bắc ngược lại vẫn trầm tĩnh, lấy nhanh một sợi dây thừng ném lên cho đám đàn ông, mượn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lực giẫm lên cành cây trèo lên.

Tiếng ầm ầm như đất trời rung chuyển, cây cối ngã rạp, từng con voi chạy đến, con đầu đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã đến gần sát chân của Khương Nhạn Bắc.

Đến khi anh đứng an toàn trên cành cây, mọi người như trút được gánh nặng. Thẩm Nam nhém xíu đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liệt xỉu ngang.

Đàn voi khoảng năm, sáu con đi như bão, san bằng toàn bộ cỏ cây xung quanh. Nghĩ đến nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như bọn họ vừa nãy chạm mặt, hậu quả sẽ tàn khốc thế nào.

Tiểu Trần bên kia còn chưa hoàn hồn, nức nở: "Con m* nó! Sợ chết tôi rồi." Còn nói, "Thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm ơn thầy Khương, nếu không tôi đã đám quái vật khổng lồ này đạp cho nhừ xương."

Khương Nhạn Bắc lắc đầu thở hổn hển, nhìn Thẩm Nam chằm chằm phía đối diện, ánh mắt trấn an cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Thẩm Nam thở phào, mím môi cười với anh.

Đoàn người đợi trên cây hơn nửa giờ, xác nhận đàn voi rừng đã đi xa mới leo xuống.

Sau khi Thẩm Nam xuống, nhanh chóng đến trước mặt Khương Nhạn Bắc, thấp giọng hỏi: "Anh không sao chứ?© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị thương không?" Chuyện vừa rồi khiến người ta thiếu chút lọt tim ra ngoài, lúc này đứng trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặt đất nhưng trái tim còn treo lửng, cả người như bay lên.

Đôi mắt đen láy của Khương Nhạn Bắc nhìn cô, lắc đầu trả lời: "Không sao."

Thẩm Nam nhìn bả vai anh, bọn họ đi vào rừng nửa ngày trời, giày dưới chân dính rất nhiều bùn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mấy người vừa nãy giẫm lên vai anh đều lưu lại không ít bùn đất trên đó, trong đó cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bao gồm kiệt tác của cô.

lấy khăn ướt ra, nói: "Trên vai anh dính rất nhiều đất, tôi giúp anh lau."

Khương Nhạn Bắc nghiêng đầu nhìn xuống bả vai mình, anh là người mắc bệnh sạch sẽ, trong rừng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để ý nhưng nhìn thấy nhiều bùn đất trên quần áo như vậy, cũng hơi nhíu mày.

Thẩm Nam không đợi anh đáp lại đã đưa tay lau cho anh.

Lúc tayđến gần anh, anh quay sang đối mặt với cô. Hai người cách nhau rất gần, hấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hòa vào nhau giữa không khí ẩm ướt của rừng mưa.

Lúc đầu Thẩm Nam không để ý ngẩng đầu lên, chạm đến coi ngươi đen sâu thẳm kia, trong chốc lát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tựa như hai nhánh sông hợp thành một, bề ngoài phong đạm vân khinh nhưng lại có số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gợn sóng cuồn cuộn trong đó.

Tiếng tim đập mạnh vang lên, nhưng không biết từ ai.

"Thầy Khương, lúc nãy thực sự rất cảm ơn anh!"

Bỗng nhiên Tiểu Trần nhảy ra, phá vỡ sự mập mờ giữa hai người. Khương Nhạn Bắc sờ mũi che giấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm xúc, hắng giọng: "Không gì."

Thẩm Nam cũng nhanh dời mắt, cúi đầu thay khăn mới. Vừa lấy ra, Khương Nhạn Bắc đã tiếp nhận khăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay: "Để tôi tự làm."

"Ừm" Thẩm Nam nhìn anh rồi nhanh chóng quay sang chỗ khác, đi đến chỗ hai người phụ nữ bên kia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Chị đang nóng sao?" Tiểu Diệp đang uống nước thì thấy cô.

"Không có."

"Sao mặt chị hơi đỏ vậy?" Tiểu Diệp dửng dưng hỏi lại.

Thẩm Nam: "... Hơi nóng thật." Sau đó lấy chai nước ra uống mấy ngụm.

Chuyện kinh hồn bạt vía này không làm mọi người quá kinh hãi kiệt sức, nhưng sau khi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từ cõi chết sống dậy, mọi người cảm thấychút hưng phấn. Tuổi trẻ đều thích kích thích, đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thời vì nó tự hào, không chừng sau khi trở về mọi người đều đem chuyện từng trải này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói rất nhiều lần.

Cũng may buổi quay chiều đó rất thuận lợi, trước khi mặt trời lặn, Kiệt Trạch đưa tiểu đoàn tìm một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỗ cắm trại. Trong rừng rất khó tìm một bãi cỏ lớn, cách đó không xa cònmột dòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sông thanh tịnh.

Kiệt Trạch quả nhiên cao thủ sinh tồn dã ngoại, lấy trong ba một cái nồi, sau đó đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống sông mấy con cái rồi đi vào rừng đào nhổ mấy cây nấm màu đen.

Lúc đầu mọi người còn e ngại loại nấm hoang dã của Vân Nam này, sao trong tin tức thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy đưa tin người Vân Nam trúng độc khi ăn nấm. Hỏi Kiệt Trạch đó nấm gì, anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sờ đầu nói đây nấm cục.

Mọi người chưa từng nghe qua, vẫn là Khương Nhạn Bắc đến giải thích một chút, nhìn qua phía bọn họ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 "Đây loài nấm rất quý, sinh trên rễ cây sồi."

"..." Vẫn chưa từng nghe qua.

Khương Nhạn Bắc nói tiếp: "Nó còn một cái tên thường gọi nấm hắc tùng lộ. Loại nấm đen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này trên thì trường rất đắt, lên đến mấy ngàn vạn."

Nói đến hắc tùng lộ, đương nhiên không ai không biết.

Mọi người kinh ngạc nhao nhao đến trước mặt Kiệt Trạch, nhìn đám tùng lộ giá trị không nhỏ này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không ai nghĩ rằng nó còn cái tên giản dị như "nấm cục" được. Càng không nghĩ đến ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bình thường lúc ăn món Tây, bọn họ chỉ nếm được một chút, vậy trong rừng mưa lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể ăn một bữa nấm tùng lộ hầm không cần cân nhắc giá cả này.

Chuyện đột nhiên xa xỉ này khiến bọn họ tạm thời ném sự nguy hiểm của rừng mưa ra sau đầu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Mặt trời lặng dần, trời cũng bắt đầu tối, sao đã sáng vằng vặc phía xa. Phân nửa người© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khu cắm trại, còn một nửa đi chụp cảnh đêm, đến khi kết thúc công việc đã gần khuya.

Cắm trại cần canh gác đêm luân phiên, ba gái muốn gia nhập nhưng cả đoàn đều phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thái thân sĩ, kiên quyết không đồng ý. Thẩm Nam cùng hai người kia đành thôi, rửa mặt rồi chui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào lều nghỉ ngơi.

Độ ẩm của rừng rất lớn, lều vải và túi ngủ chống nước nhưng vẫn cảm giác không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khí ẩm ướt xâm nhập vào xương tủy, thêm đó còn cả tiếng côn trùng kêu vang cách đó không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xa, không thể ngủ sâu được.

Thẩm Nam nằm một mình trong lều, trằn trọc không biết bao lâu mới màng ngủ một chút, nhưng sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lưng bỗng bị đau khiến nửa nửa tỉnh than nhẹ một tiếng, sau đó hoàn toàn tỉnh táo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Sao vậy?" Khương Nhạn Bắc nói nhỏ bên ngoài.

Thẩm Nam chui ra khỏi túi ngủ, thấp giọng: "Hình như bị con cắn."

Khương Nhạn Bắc nói: "Cô ra đây, tôi xem cho."

Thẩm Nam kéo khóa lều vải đến, tay chân luống cuống đi ra, đau đớn phía sau lại nhói lên nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sợ ảnh hưởng đến người khác đang ngủ, chỉthể đè xuống hít một hơi lạnh.

"Bị cắn chỗ nào?" Khương Nhạn Bắc ngồi bên đống lửa hỏi.

Thẩm Nam ngồi cạnh anh: "Ở trên lưng hình như conđó."

xoay người kéo áo xuống, lộ ra một tấc da trắng nõn bên ánh lửa.

Khương Nhạn Bắc híp mắt nhìn điểm đen nhỏ trên làn da trắng nõn của cô, thấp giọng: "Có một con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 côn trùng, đừng nhúc nhích, tôi giúp lấy xuống."

Thẩm Nam dại: "Không phải con độc đấy chứ?"

"Không phải,côn trùng nhỏ thôi."

Khương Nhạn Bắc lấy chai dầu bên cạnh, đổ xuống con côn trùng đen rồi vỗ lên da nhè nhẹ, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó lấy một cành cây nhỏ vẩy một cái.

Thẩm Nam cảm giác thứ bám trên lưng đã rời đi, xoay người nhìn anh, hiếuhỏi: "Côn trùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy?"

Nhưngcòn chưa thấy rõ, Khương Nhạn Bắc đã ném nhánh cây vào đống lửa trước mặt, nhàn nhạt nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 "Chỉ côn trùng thường thôi, chờ chút để ra máu, tôi dùng cồn rửa cho cô."

Thẩm Nam xoay người lần nữa, Khương Nhạn Bắc lấy trong túi một chai cồn, lấy tăm bông nhúng vào rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhẹ nhàng lau vết máu trên lưng cô.

Làm cho Thẩm Nam xót xa than nhẹ.

Khương Nhạn Bắc dừng tay, kéo áo lên: "Được rồi, không sao cả."

Thẩm Nam xoay người, thấy trên tăm bông còn dính ít máu, nhíu mày hỏi: "Rốt cuộc con vậy? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cắn đến mức người khác chảy máu, thật sự không độc sao?"

Khương Nhạn Bắc ném tăm bông vào đống lửa, nhìn nói: "Khôngđộc." Ngừng một chút rồi bổ sung, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 "Là con đỉa."

"Cái gì?!" Cũng may Thẩm Nam phản ứng kịp, trước khi thét lên đã che miệng lại.

Lúc đầu vết thương trên lưng chỉ hơi đau, nhưng nghe anh nói xong lại cảm thấy người nhưmấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 con đang khắp nơi, da đầu dại cả lên.

ngọ nguậy đứng đậy, cả chân tay đều run, muốn hất mấy thứ đáng sợ này ra.

Khương Nhạn Bắc nghiêng đầu nhìn cô, mặt lúc đầu không chút biểu tình bỗng lộ một nụ cười nhẹ: "Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phảinằng nặc hỏi đó sao."

"Tôi không hề nghĩ đến con đỉa, tôi còn đang run, vẫn còn cảm giác đó."

"Không sao, muốn ngay, tôi giúp chọn vài cách đối phó. Đến bao nhiêu conbấy nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách, với mấy loại này tôi rấtkinh nghiệm."

Thẩm Nam cũng biết mình bị tâm lý, nhưng nghe anh nói toàn thân vẫn không thể thoải mái, bĩu môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: "Anh đừng châm dầu vào lửa được không?"

Khương Nhạn Bắc khẽ cười: "Cô không biết đỉa sợ lửa sao?"

Thẩm Nam nghẹn họng, ngước nhìn đống lửa trước mặt. Qua một ngày bôn ba, lại phải gác đêm anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫn không tiều tụy hay tàn phai nhan sắc, khuôn mắt vẫn tuấn như cũ.

Lúc này mới phát hiện chỉ một mình anh gác đêm, lúc đầu bọn họ đã sắp xếp hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người một nhóm mà, cô hiếu kỳ: "Sao chỉmình anh?"

"Tần Quan ngủ như chết, dù sao cũng chỉ có hai tiếng nữa là trời sáng, nên tôi không gọi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta dậy."

Thẩm Nam đưa tay nhìn đồng hồ, mới nhận ra thì ra đã đến năm giờ. Chuyện giày vò vừa rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không thể ngủ tiếp, nghĩ ngợi rồi lại ngồi xuống cạnh anh: "Tôi cùng anh trông, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không ngủ được."

Khương Nhạn Bắc lấy thêm củi châm vào, nói: "Không sợ trên đất đỉa à?"

Thẩm Nam nghi ngờ anh đang cố ý, liếc anh một cái: "Sợ chứ? sao đến bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 anh giúp bấy nhiêu mà."

Khương Nhạn Bắc cười nhẹ.

Hai người nhất thời không nói gì, gió trong rừng thanh mát thoảng qua, đống lửa phát ra tiếngtách. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lều vải sau lưng, tiếng mơ hồ lẩm bẩm cùng nói mớ, khu đất trống này bỗng trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 yên tĩnh trống trải.

Thẩm Nam hơi nghiêng đầu, khẽ nhìn anh, ánh lửa di chuyển, tựa hồ lông mi anh cũng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 theo.

đãng hơi: "Vì sao anh làm công việc này?"

Khương Nhạn Bắc một tiếng, cái nhìn khiến cô không hiểu lắm.

Thẩm Nam nói: "Vì sao anh tốn sức nhiều năm như vậy, chỉ làm việc bảo vệ sinh thái thôi?" Rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiều giáohay học giả của các ngành khác, khi có tiền đều sẽ làm công ích, chủ yếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mua danh tiếng hoặc chỉ làm sài, có rất ít nguời làm chuyện phi lợi nhuận.

Khương Nhạn Bắc hơi sững sờ, cười nói: "Bởi vì tôi thích thiên nhiên."

Ngừng một chút rồi nói thêm, "Bởithiên nhiên chân thực, không dối trá như loài người."

Ngữ khí của anh như gió thoảng mây bay, phảng phất như chỉ thuận miệng nói, nhưng trong ánh lửa, Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nam nhìn sắc mặt anh trầm xuống mấy phần. Thế nên không tiếp tục hỏi.

Hai người không hẹncùng trầm mặc, Thẩm Nam chợt nhớ đến, nhẹ cười: "Đúng rồi, năm thứ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chơi xuân, tôi như kẻ điên loạn tự tung tự tác, phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không? Cũng rất muốn đánh tôi một trận?"

cố ý nói rất thoáng, che giấu sự xấu hổ năm đó giữa hai người.

Khương Nhạn Bắc nhìn đôi mắt cong cong ý cười, hạ mi xuống: "Đúng hơi ghét. Nhưng mà..." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Anh ngừng lại, "Tôi không ghét."

Ánh mắt anh âm trầm như nước, bên trong còn có gợn sóng lấp láp, không phân biệt được đó© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tâm tình anh hay do đống lửa.

Thẩm Nam hơi rung động, thấy hình ảnh của mình trong đôi mắt anh cực kỳ ràng.

***

Tác giả:

Không ghét, chính là thích nhỉ?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Chương 2: Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Chương 3: Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chương 4: Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chương 5: Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Chương 7: Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Chương 8: Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Chương 9: Túi xách không tệ #10 Chương 10: Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Chương 11: Em trai? #12 Chương 12: Tự do của anh #13 Chương 13: Cô lớn như thế rồi (1) #14 Chương 14: Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Chương 15: Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Chương 16: Nông cạn #17 Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Chương 18: Anh trai #19 Chương 19: Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Chương 20: Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Chương 21: Tôi sớm không còn thích anh #22 Chương 22: Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Chương 23: Vận may tốt #24 Chương 24: Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Chương 25: Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Chương 26: Không phải là anh thương em sao? #27 Chương 27: Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Chương 28: Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Chương 29: Em thật sự rất xinh #30 Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Chương 31: Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Chương 32: Anh ấy chụp lén cô #33 Chương 33: Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Chương 35: Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Chương 37: Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Chương 38: Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Chương 39: Anh có ý gì? #40 Chương 40: Đang nói yêu đương #41 Chương 41: Bạn gái #42 Chương 42: Không nói một lời đã đánh người #43 Chương 43: Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Chương 44: Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Chương 45: Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Chương 46: Muốn ngủ cùng anh #47 Chương 47: Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Chương 48: Hai tiếng #49 Chương 49: Nhiệt tình quan tâm #50 Chương 50: Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Chương 51: Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Chương 52: Không nhịn nổi #53 Chương 53: Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Chương 54: Không dính vào cờ bạc #55 Chương 55: Không tốt như em nghĩ #56 Chương 56: Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Chương 57: Đêm nay về nhà anh #58 Chương 58: Gặp mặt mẹ chồng #59 Chương 59: Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chương 60: Chuyện xấu #61 Chương 61: Chúng ta kết hôn đi #62 Chương 62: Vết nhơ #63 Chương 63: Xảy ra chuyện #64 Chương 64: Là anh phát tán sao? #65 Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Chương 66: Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Chương 67: Làm điều em muốn làm #68 Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Chương 69: Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Chương 70: Bồi thường #71 Chương 71: Xử lý khoan hồng #72 Chương 72: Giấm đổ khắp nhà #73 Chương 73: Cảm ơn anh #74 Chương 74: Hoàn chính văn #75 Chương 75: Phiên ngoại 1 #76 Chương 76: Phiên ngoại 2 #77 Chương 77: Phiên Ngoại 3 #78 Chương 78: Phiên ngoại 4 #79 Chương 79: Phiên ngoại 5 #80 Chương 80: Phiên ngoại 6 #81 Chương 81: Phiên ngoại 7 #82 Chương 82: Phiên ngoại 8 #83 Chương 83: Phiên ngoại 9 #84 Chương 84: Phiên ngoại 10 #85 Chương 85: Phiên ngoại 11
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhạn Bay Hướng Nam, Nhạn Bay Hướng Nam Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nhạn Bay Hướng Nam Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Nhạn Bay Hướng Nam Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Nhạn Bay Hướng Nam full, Nhạn Bay Hướng Nam online, read Nhạn Bay Hướng Nam, Úy Không Nhạn Bay Hướng Nam

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Nhạn Bay Hướng Nam

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW