GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi

09/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Túi xách không tệ #10 Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Em trai? #12 Tự do của anh #13 Cô lớn như thế rồi (1) #14 Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Nông cạn #17 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Anh trai #19 Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Tôi sớm không còn thích anh #22 Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Vận may tốt #24 Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Không phải là anh thương em sao? #27 Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Em thật sự rất xinh #30 Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Anh ấy chụp lén cô #33 Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Anh có ý gì? #40 Đang nói yêu đương #41 Bạn gái #42 Không nói một lời đã đánh người #43 Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Muốn ngủ cùng anh #47 Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Hai tiếng #49 Nhiệt tình quan tâm #50 Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Không nhịn nổi #53 Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Không dính vào cờ bạc #55 Không tốt như em nghĩ #56 Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Đêm nay về nhà anh #58 Gặp mặt mẹ chồng #59 Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chuyện xấu #61 Chúng ta kết hôn đi #62 Vết nhơ #63 Xảy ra chuyện #64 Là anh phát tán sao? #65 Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Làm điều em muốn làm #68 Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Bồi thường #71 Xử lý khoan hồng #72 Giấm đổ khắp nhà #73 Cảm ơn anh #74 Hoàn chính văn #75 Phiên ngoại 1 #76 Phiên ngoại 2 #77 Phiên Ngoại 3 #78 Phiên ngoại 4 #79 Phiên ngoại 5 #80 Phiên ngoại 6 #81 Phiên ngoại 7 #82 Phiên ngoại 8 #83 Phiên ngoại 9 #84 Phiên ngoại 10 #85 Phiên ngoại 11
Tiếp
Có Khương Nhạn Bắc ủng hộ, cổ vũ, Thẩm Nam cuối cùng cũng quyết định đánh cược một lần. Cả một đời ngắn như vậy, dù sao cũng nên sống vì chính mình.

Sau khi ký hợp đồng, cô bắt đầu chuyển sang công ty chi nhánh.

Tiệm hoa trong nhà tất nhiên cũng phải chuyển nhượng, Thẩm Quang Diệu chỉ làm mấy tháng, nhưng đã có kinh nghiệm với cây trồng hoa cỏ. Khương Nhạn Bắc giúp ông liên hệ một khu trồng hoa ở ngoại ô thành phố Bằng, thuê một cửa hàng hai gian, thuê thêm một người làm. Vừa có thể dưỡng thân thể, lại có thể làm việc theo chuyên môn. Tiền thuê nhà vì thế nên khá ổn định, lợi nhuận mấy tháng này ở tiệm hoa cùng phí chuyển nhương toàn bộ thanh toán trước các khoản, vì thế không tạo áp lực với Thẩm Nam.

Vùng ngoại ô cũng khá tiện, bên cạnh có một trạm xá gần nơi thuê, gần đó cũng có trường tiểu học, thuê thêm một bảo mẫu chăm sóc già trẻ trong nhà. Còn Thẩm Nam trong trung tâm cố gắng làm việc, hoàn toàn không lo lắng về hậu phương.

Khương Nhạn Bắc hỗ trợ thỏa đáng, cực kỳ thuận lợi, Thẩm Nam chỉ cần kết hợp các nhóm người hợp tác cùng làm ở công ty.

Hai tháng sau, cô mang một già một trẻ chính thức xuất phát.

Khương Nhạn Bắc lái xe đưa bọn họ đến sân bay, gửi hành lý bên vận chuyện, đến cửa an ninh, trán của anh đã thấm đẫm mồ hôi.

Thẩm Nam nhường già trẻ xếp hàng phía trước, còn mình tạm biệt anh ở phía sau.

Cô cầm khăn lau mồ hôi cho anh, sau đó ôm người, khó lắm mới lẩm bẩm nũng nịu: "Sao bây giờ? Bạn trai tốt như vậy, bỗng nhiên không muốn đi nữa."

Khương Nhạn Bắc bật cười: "Đừng nói ngốc, không phải là không gặp được. Tài xế bên kia đã gọi an bài chưa?"

Thẩm Nam ngẩng đầu, cười nói: "Anh đừng lo, hai tháng nay anh vì nhà của em mà lo hết mọi chuyện từ lớn đến nhỏ, bận rộn đến sức đầu mẻ trán. Phần còn lại nên để em chu toàn."

Lời này của cô một chút cũng không khoa trương, Khương Nhạn Bắc không chỉ tự mình liên hệ, thậm chí còn bay hai chuyến đến thành phố Bằng để xem xét phòng cho thuê cùng nơi trồng hoa.

Anh cười: "Biết em giỏi rồi, anh cũng chỉ giúp em làm việc vặt, còn việc công việc vẫn phải dựa vào cố gắng của em."

Thẩm Nam cười: "Anh đừng lo lắng, em đã liên hệ mấy công ty, đoán chừng qua một thời gian sẽ được hợp tác."

"Thẩm tổng quả nhiên lợi hại." Khương Nhạn Bắc đưa tay trêu chọc mấy lọn tóc sau tai của cô, cười nói, "Muốn bắt đầu một cuộc sống mới, chúng ta đều phải cố gắng.

Thẩm Nam cười khanh khách, bỗng nhớ đến điều gì, hỏi nhỏ: "Chuyện trong nhà của anh thế nào rồi?"

Khương Nhạn Bắc lặng người, hời hợt nói: "Chuyện nên giải quyết cũng phải giải quyết, em không cần lo. Anh sẽ không để cuộc sống của mình để bọn họ ảnh hưởng."

Thẩm Nam bĩu môi: "Thế nhưng đã có ảnh hưởng lớn như thế, anh cũng không làm sai lại bị người khác đàm tiếu, còn phải xuất ngoại một năm. Em thấy không đáng."

Khương Nhạn Bắc cười: "Em đừng lo quá, ở bên kia sắp xếp thật tốt, chờ anh giải quyết chuyện bên đây sẽ đi tìm em."

Thẩm Nam hỏi: "Vậy khi nào anh đến thăm em?"

Khương Nhạn Bắc: "Chưa xác định, bên đây xong chuyện sẽ đi. Nếu em có chuyện có thể nói cho anh."

Thẩm Nam nói: "Em làm sao có chuyện gì, anh nên chuyên tâm giải quyết đi!"

Khương Nhạn Bắc gật đầu.

Vì là khoang thương gia nên người xếp hàng ở cửa an ninh rất ít, rất nhanh đã đến lượt của Thẩm Quang Diệu cùng Thẩm Ngọc, Thẩm Nam vội nói: "Em phải đi rồi." Nghĩ ngợi rồi kiễng chân ôm lấy anh, nói nhẹ bên tai, "Nếu ba mẹ vẫn làm khổ anh, anh phải nghĩ đến em. Bọn họ không yêu thương anh cũng không sao, còn có em."

Trong khoảng thời gian này, biểu hiện của Khương Nhạn Bắc càng cực kỳ bình tĩnh, kỳ thật cũng lao lực quá độ đến bây giờ. Nghe cô nói lời ngỏ bên tai, những cảm xúc chống chế bấy lâu cũng sụp đổ, trái tim như vỡ tan, vất vả lắm mới nhịn không trào ra.

Nhưng hai mắt đã đỏ lên, anh đưa tay vuốt tóc đang xõa tung của cô, ôn nhu nói: "Anh biết."

Thẩm Ngọc bên kia đã gọi: "Chị, chị ơi." Thẩm Nam đành phải buông tay, ra vẻ thoải mái vỗ vai anh: "Được rồi, em đi đây, khi nào xong lập tức tìm em."

"Ừm."

Đôi mắt đen của Khương Nhạn Bắc nhìn sâu vào cô, đến khi cô qua cửa an ninh, vẫy tay với anh, sau đó đẩy Thẩm Quang Diệu rời đi.

Phòng chờ bay rộng rãi, rất nhiều loại người ngồi.

Thẩm Ngọc lần đầu tiên đi máy bay, cực kỳ hưng phấn, sau khi xin chỉ đã chạy đến tường kính để xem máy bay bên ngoài.

Thẩm Nam ngồi cạnh Thẩm Quang Diệu, đưa nước nóng cho ông.

Thẩm Quang Diệu nhận lấy nhưng không uống. Ánh mắt ông nhìn Thẩm Ngọc đang vui vẻ nhìn máy bay xuyên cửa kính, cười nói: "Chuyện nhà của tiểu Khương vẫn tốt chứ?"

Thẩm Nam nói: "Con không hỏi, nhưng con tin anh ấy sẽ xử lý tốt."

"Cậu ấy là một đứa con tốt, không nghĩ tới sẽ có ba mẹ như vậy." Vừa nói vừa tự giễu, "Con cũng là một đứa con tốt, chỉ là ba làm vướng chân."

Thẩm Nam xùy một tiếng: "Chuyện đã qua đừng nói nữa, dù sao Thẩm Ngọc cũng là em của con. Huống hồ nếu trong nhà chúng ta không xảy ra chuyện, đoán chừng hiện tại con vẫn là mộ phú nhị đại ngồi ăn sung mặc sướng chờ chết."

Thẩm Quang Diệu cũng cười: "Con nói như vậy khiến ba cũng không áy náy đến thế."

Thẩm Nam: "Đã day dứt bao lâu rồi chứ? Ba không mệt nhưng con ngại mệt."

Thẩm Quang Diệu bật cười, uống ly nước trong tay.

Lúc này Thẩm Ngọc hưng phấn chạy đến: "Chị ơi, em muốn đi vệ sinh."

Thẩm Nam đứng lên, nắm lấy tay nhóc: "Để chị dẫn đi."

Nhà vệ sinh cách cửa lên máy bay không xa, cô đưa Thẩm Ngọc đến cửa nhà vệ sinh nam, còn mình vào nhà vệ sinh nữ.

Lúc rửa tay ra khỏi đó, bên tai bỗng có một tiếng nói quen thuộc.

Người phụ nữ đang gọi điện thoại, ngữ khí rất hung tàn, tựa hồ đang cãi nhau.

"Tên cặn bã này, đừng cho là tôi không biết anh cùng tiện nhân kia ngủ với nhau, tôi sẽ lập tức qua đó tìm anh. Anh lăn lộn bên Mỹ không nổi, hại tôi thân tàn về nước, chưa đến một năm đã tiêu sạch mấy tram vạn. Tôi nói cho anh biết, chúng ta lập tức ly hôn, con cái tôi không cần, còn anh không muốn thì vứt cho ba mẹ đi."

"Đúng rồi, tôi tìm cành cao khác, chẳng lẽ còn phải tiếp tục sống khổ cực với đồ vô dụng như anh?"

"Không sai, năm mươi tuổi thì sao? Còn ăn bám được hơn anh."

Giọng cao vút của người phụ nữ nói điện thoại vội vã rời đi.

Thẩm Nam chợt đuổi theo cô ta, nhưng không đến gần, cách một khoảng.

Lúc người phụ nữ ra khỏi phòng vệ sinh, Thẩm Ngọc cũng vừa vặn sát vách hưng phấn tiêu dao đi ra. Cô ta đi quá nhanh nên không chú ý có một đứa bé, không cẩn thận đụng vào.

Thân thể nhỏ nhắn của Thẩm Ngọc bị đụng ngã trên mặt đất, ngược lại người phụ nữ kia chỉ lảo đảo rồi đứng vững, cô ta nhìn đứa nhỏ trên mặt đất, quát thiếu kiên nhẫn: "Con cái nhà ai không có mắt vậy?"

Nói rồi lại vội vàng rời đi.

Thẩm Nam giật mình lo lắng nhìn người rời đi, nửa ngày mới phản ứng được.

Thẩm Ngọc đã tự mình đứng lên, dù ngã một phát, còn bị người xa lạ la mắng nhưng vẫn không khóc, chỉ là lúc Thẩm Nam đi tới, ủy khuất mím môi.

Thẩm Nam cúi xuống ôm: "Có bị thương không?"

Thẩm Ngọc lắc đầu: "Không sao ạ." Lại nhỏ giọng hỏi, "Bà ta thật hung dữ, rõ ràng là không chịu nhìn đường."

Thẩm Nam ôn nhu nói: "Ừm, sau này nên chú ý đến mấy người không nói đạo lý xấu xa."

Cũng là ba mẹ không yêu thương con cái.

Như Khương Nhạn Bắc.

Lại như Thẩm Ngọc.

Cô nắm tay tiểu gia hỏa đang chịu ấm ức trở về, vô thức nhìn hướng rời đi của Trần Cần, cô ta đang đăng ký xếp hàng lên máy bay khác.

Cô mỉm cười lắc đầu, cúi đầu nhìn đứa nhóc bên cạnh, trìu mến xoa đầu nhóc.

Thẩm Nam ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn cô.

Còn tốt, đứa nhỏ bị mẹ vứt này, trên mặt không có bóng dáng của Trần Cần. Nhóc không có quyền lựa chọn người mình sinh ra, cho nên nhóc không sai.

Mà nhóc lại là em trai của cô, cũng đủ rồi.

Thẩm Ngọc hỏi: "Chị nhìn em làm gì thế?"

Thẩm Nam nói: "Tiểu Ngọc nhà chúng ta thật đáng yêu."

Thẩm Nam bị khen đến mức đỏ mặt, sau một lát nói: "Người khác nói em lớn lên giống chị."

Thẩm Nam gật đầu, bỗng khẽ cúi người ôm nhóc lên.

Thẩm Ngọc đã sáu tuổi, dù không cao như bạn bè cùng trang lứa nhưng ôm lên cũng hơi nặng. Thẩm Nam hiếm thấy tiểu gia hỏa cười khanh khách không ngừng, nhanh ôm cổ của cô, không để mình tuột xuống."

Hai người ôm nhau về chỗ ngồi.

Thẩm Quang Diệu nhíu mày cười: "Lớn như vậy sao còn bắt chị ôm?"

Thẩm Ngọc hiên ngang, kiêu ngạo nói: "Chị tự ôm con lên."

Thẩm Nam xoa nhẹ đầu nhỏ của nhóc, nói với Thẩm Quang Diệu: "Ba, sau này con sẽ chăm sóc hai người thật tốt, một nhà ba người sẽ sống thật vui vẻ."

Thẩm Quang Diệu cười nói: "Sao bỗng nhiên nói như vậy? Không phải con vẫn luôn chăm sóc tốt hai chúng ta sao?"

Thẩm Nam lắc đầu, cười nói: "Sau này sẽ càng tốt hơn."

Thẩm Quang Diệu nói: "Con tự mình tốt là ba an tâm. Ở bên kia dù công việc quan trọng nhưng đừng quá liều lĩnh, ba cũng sẽ cố gắng để kiếm lợi nhuận cho tiệm hoa, giảm gánh nặng cho con. May mà có tiểu Khương, cũng không biết khi nào hai đứa mới ổn định lại?"

"Chẳng mấy chốc thôi."

Đúng lúc này, máy bay trên mặt đất bên ngoài đã cất cánh.

Thẩm Ngọc hưng phấn chỉ trỏ: "Chị ơi, chúng ta cũng sẽ như thế để đến thành phố Bằng sao?"

Thẩm Nam gật đầu: "Đúng vậy."

Thẩm Ngọc nói: "Em nghe anh Khương nói, thành phố Bằng rất xinh đẹp còn sạch sẽ, không có ô nhiễm không khí, không cần mang khẩu trang."

"Không sai."

Thẩm Ngọc tiếp tục nói: "Anh trai nói để em chăm sóc chị, rất nhanh anh sẽ đến tìm chúng ta. Em sẽ chăm chị thật tốt!"

Thẩm Nam cười: "Được!"
#1 Chương 1: Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Chương 2: Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Chương 3: Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chương 4: Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chương 5: Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Chương 7: Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Chương 8: Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Chương 9: Túi xách không tệ #10 Chương 10: Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Chương 11: Em trai? #12 Chương 12: Tự do của anh #13 Chương 13: Cô lớn như thế rồi (1) #14 Chương 14: Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Chương 15: Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Chương 16: Nông cạn #17 Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Chương 18: Anh trai #19 Chương 19: Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Chương 20: Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Chương 21: Tôi sớm không còn thích anh #22 Chương 22: Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Chương 23: Vận may tốt #24 Chương 24: Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Chương 25: Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Chương 26: Không phải là anh thương em sao? #27 Chương 27: Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Chương 28: Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Chương 29: Em thật sự rất xinh #30 Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Chương 31: Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Chương 32: Anh ấy chụp lén cô #33 Chương 33: Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Chương 35: Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Chương 37: Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Chương 38: Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Chương 39: Anh có ý gì? #40 Chương 40: Đang nói yêu đương #41 Chương 41: Bạn gái #42 Chương 42: Không nói một lời đã đánh người #43 Chương 43: Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Chương 44: Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Chương 45: Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Chương 46: Muốn ngủ cùng anh #47 Chương 47: Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Chương 48: Hai tiếng #49 Chương 49: Nhiệt tình quan tâm #50 Chương 50: Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Chương 51: Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Chương 52: Không nhịn nổi #53 Chương 53: Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Chương 54: Không dính vào cờ bạc #55 Chương 55: Không tốt như em nghĩ #56 Chương 56: Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Chương 57: Đêm nay về nhà anh #58 Chương 58: Gặp mặt mẹ chồng #59 Chương 59: Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chương 60: Chuyện xấu #61 Chương 61: Chúng ta kết hôn đi #62 Chương 62: Vết nhơ #63 Chương 63: Xảy ra chuyện #64 Chương 64: Là anh phát tán sao? #65 Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Chương 66: Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Chương 67: Làm điều em muốn làm #68 Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Chương 69: Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Chương 70: Bồi thường #71 Chương 71: Xử lý khoan hồng #72 Chương 72: Giấm đổ khắp nhà #73 Chương 73: Cảm ơn anh #74 Chương 74: Hoàn chính văn #75 Chương 75: Phiên ngoại 1 #76 Chương 76: Phiên ngoại 2 #77 Chương 77: Phiên Ngoại 3 #78 Chương 78: Phiên ngoại 4 #79 Chương 79: Phiên ngoại 5 #80 Chương 80: Phiên ngoại 6 #81 Chương 81: Phiên ngoại 7 #82 Chương 82: Phiên ngoại 8 #83 Chương 83: Phiên ngoại 9 #84 Chương 84: Phiên ngoại 10 #85 Chương 85: Phiên ngoại 11
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhạn Bay Hướng Nam, Nhạn Bay Hướng Nam Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nhạn Bay Hướng Nam Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Nhạn Bay Hướng Nam Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Nhạn Bay Hướng Nam full, Nhạn Bay Hướng Nam online, read Nhạn Bay Hướng Nam, Úy Không Nhạn Bay Hướng Nam

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 68 — Nhạn Bay Hướng Nam

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW