Editor: trucxinh0505
Bác trai Lục ra mở cửa, nhìn thấy hai chị em bưng nhiều đồ tới, chạy nhanh tiếp nhận bình gốm trong tay Từ Ninh, bảo bọn họ đi vào.
Trong phòng bếp, mẹ Từ đang nhóm lửa, bác gái Lục ngồi bên cạnh, hai người cười ha hả không biết đang nói cái gì? Nhìn thấy hai chị em tiến vào, bác gái Lục vội đứng dậy, tiếp nhận Từ An nói.
“Tiểu Ninh, sao mang đồ lại đây?”
Mẹ Từ cũng đến xem đồ vật, mở bình gốm ra thấy là canh thịt dê, kinh ngạc nói, “Con mua thịt dê ở đâu? Con còn phiếu thịt sao?”
Từ Ninh bịa chuyện nói, “Chồng Hồng Anh tỷ chủ nhiệm lò mổ, con tìm anh ấy mua, mỗi ngày bọn họ đều có chỉ tiêu, đầu heo lần trước cũng là mua chỗ anh ấy.”
Lại lấy mũ cùng bao tay trong sọt ra nói, “Đây là những vật phẩm có tì vết, Hồng Anh tỷ gom thật lâu mới để lại năm cái mũ, năm cái bao tay, con đắp thêm vải bố cũ, hiện tại trời lạnh ba mẹ các bác có đội đầu, ba ly sứ này, Thất gia gia một cái, ba mẹ dùng một cái, cái này đưa cho hai bác Lục dùng.
Đôi mắt mẹ Lục hồng hồng, tay vuốt trên mũ cùng bao tay, nói “Tiểu Ninh, hai bác cảm ơn cháu.”
Mẹ Từ lập tức nói, “Đại tỷ, khách khí gì, Tiểu Ninh mua tới chúng ta cứ dùng.”
Từ Ninh cũng vội vàng nói, “Mẹ, bác gái lục, con mang canh thịt dê hầm, không mang bánh bột ngô, mẹ cùng bác làm thêm bánh bột ngô ăn, con cùng Tiểu An đi về trước, Tiểu Mạc ở nhà có một mình.”
Bác trai Lục định tiễn bọn họ, ba Từ cùng Thất gia gia từ chuồng bò đi ra, mọi người dừng lại nói chuyện thêm một chút mới trở về.
Giữa trưa ngày hôm sau vừa ăn cơm xong, Kiến Dân tới, vào cửa liền nói với Từ Ninh, “Từ thanh niên trí thức, mẹ nói em tới hỏi chị có muốn mua lê không, đại đội nhà ngoại trồng lê trái lớn còn ngọt, ướp lạnh ăn rất ngon, mỗi năm thôn chúng ta đều đi đại đội bọn họ mua, chiều nay mẹ em đi mua, nên bảo em tới hỏi chị một chút.”
Là một người phương bắc, sao có thể không ăn lê ướp lạnh chứ? Không ăn lê ướp lạnh, vậy không tính trãi qua ngày mùa đông.
Từ Ninh hưng phấn hỏi Kiến Dân, “Kiến Dân, dì Đại Xuyên khi nào đi? Chị muốn đi cùng.”
Mẹ em đã hẹn cùng các thím trong thôn, nói nếu chị muốn mua, bảo em mang chị đi, nói xong, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm xe đạp Từ Ninh.
Kỳ thật nguyên lời mẹ cậu bé nói là, con đi hỏi Từ thanh niên trí thức, nếu cô ấy muốn mua, nói với cô ấy là, cô ấy có xe đạp, chạy theo bọn mẹ là được, nhưng thằng bé muốn đi cùng Từ thanh niên trí thức, bé muốn ngồi xe đạp.
Từ Ninh không thấy được đôi mắt nhỏ bé sáng lấp lánh, nói, “Kiến Dân, em đợi một chút, chị đi lấy sọt cùng túi,” nói xong, như một trận gió chạy vào trong phòng lấy cái sọt lớn, lại mang theo hai túi, cưỡi xe đạp chở Kiến Dân chạy đi.
Mới ra thôn không bao xa, liền đuổi kịp dì Đại Xuyên cùng mấy phụ nữ trong thôn, dì Đại Xuyên thấy Kiến Dân ngồi xe đạp, hỏi “Kiến Dân, sao con cũng đi theo tới.”
Kiến Dân chột dạ nói, “Nương, con sợ Từ thanh niên trí thức không tìm thấy đại đội bọn họ, liền nói cùng chị ấy lại đây.”
Từ Ninh cười nói, “Thím, nếu không có Kiến Dân, con không đuổi kịp mọi người nhanh vậy đâu,” nói xong, Từ Ninh liền đẩy xe đi cùng mọi người, dì Đại Xuyên thấy cô đẩy xem đi bộ, liền nói, “Để Kiến Dân dẫn Từ thanh niên trí thức đi tới trước mua, nhìn trời này tuyết sắp rơi rồi,”
Từ Ninh ngẫm cũng đúng, cô đi mua trước, đến lúc đó mọi người đều mau một chút, liền mang theo Kiến Dân đi trước.
Lê xác thật không tồi, một đồng tám một cân, Từ Ninh muốn 50 cân, bên cô vừa cân xong, mấy dì Đại Xuyên cũng tới rồi, dì Đại Xuyên thấy cô mua nhiều như vậy, kinh ngạc nói, “Từ thanh niên trí thức, sao cháu mua nhiều vậy? Đồ vật quý, nếm thử vị là được.”
Từ Ninh… Cô còn cảm thấy mua ít, nếu không phải dáng người quá nhỏ, không chở được nhiều, cô tính toán mua một trăm cân lận.
Cô đặt lê trong sọt, dùng dây thừng cột ở ghế sau, như vậy Kiến Dân liền không có biện pháp ngồi xe, nếu để Kiến Dân ngồi ở phía trước, cô không đạp xe được, cô có chút ngượng ngùng nhìn Kiến Dân, Kiến Dân ai oán cùng nhìn cô.
Dì Đại Xuyên ở bên cạnh vỗ Kiến Dân một chút, nói “Từ thanh niên trí thức, cháu mau đạp xe chạy đi, đừng để í nó.”
Từ Ninh nói với Kiến Dân, “Kiến Dân, ngày mai chị lấy đường cho em ăn nha!”
Kiến Dân nói, “Em muốn ngồi xe đạp.”
Từ Ninh cười nói, “Được, ngày mai chị chở em chạy trong thôn hai vòng, được không?”
Kiến Dân cao hứng gật đầu, dì Đại Xuyên cùng mấy dì bên cạnh đều cười.
Từ Ninh trên đường trở về tuyết bắt đầu rơi, từng tảng bông tuyết lớn phiêu phiêu đáp xuống, Từ Ninh thầm nghĩ, may mắn sắp về tới nhà, đi đường cũng mất 20 phút, bằng không các dì Đại Xuyên chịu tuyết xối đoạn đường.
Đi đến cửa thôn liền nhìn thấy một thân ảnh mặc quân phục, tính toán đi trong thôn, Từ Ninh sợ đụng vào người, vội vàng ấn chuống xe đạp, người phía trước quay đầu lại mở miệng nói, “Chào đồng hương, cho anh hỏi đường một chút.”
Từ Ninh nhảy xuống xe, nhìn người đối diện, ăn mặc một thân quân trang, thân hình cao lớn thon dài, ngũ quan như đao khắc nam tính mạnh mẽ, nhìn tuổi tác không lớn, nhưng khí chất lại rất trầm ổn.
Từ Ninh nhìn anh ta nói, “Nơi này là Du Thụ thôn, anh muốn đi đâu?”
Nam nhân đối diện hỏi, “Xin hỏi đi chuồng bò như thế nào?” Từ Ninh dừng một chút hỏi, “Anh đi chuồng bò làm cái gì? Tìm ai?”
“Tôi tìm Lục Chấn Bác cùng Thẩm Uyển Tình,” đối diện người nói tiếp.
Từ Ninh thầm nghĩ, tìm bác trai bác gái Lục, cái tuổi tác này, chẳng lẽ là con trai bọn họ?
Từ Ninh nói, “Đi theo em, em cũng ở gần đó,” nói xong, Từ Ninh đẩy xe đạp đi đến hướng chuồng bò, tuyết rơi xuống càng lớn, trên mặt đất đã tích một tầng hơi mỏng, Từ Ninh nghe được thanh âm mấy dì Đại Xuyên phía sau, càng đẩy xe đi mau vài bước, nam nhân phía sau cũng đi nhanh phía trước.
Hai người đi một đường đến chuồng bò, cũng chưa đụng phải người nào, Từ Ninh ngừng xe ở cửa, hô lên, “Thất gia gia, Thất gia gia,” mới vừa kêu hai tiếng, cửa đã mở ra, là ba cô, Từ Ninh liền hô, “Ba, bác trai bác gái Lục đâu? Có người tìm họ.”
Ba Từ nhìn người phía sau Từ Ninh, lập tức mời đi vào phòng, lại hướng bên trong hô, Lục ca, đại tỷ, có người tìm anh chị. Bác Lục cùng Thất gia gia từ chuồng bò đi ra, bác gái Lục mẹ cô từ hậu viện lại đây, ba Từ đón người chạy vào trong viện, hai bác Lục nhìn thấy người đến lập tức chạy tới.
Từng tảng lớn bông tuyết rơi xuống, Từ Ninh không thấy rõ biểu tình mọi người, chỉ thấy nam nhân mặc quân trang, đột nhiên quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái với hai người, nói, “Ba, mẹ, con trai bất hiếu, đã tới chậm.”
Bác gái Lục vội vàng chạy tới ôm lấy anh ta, khóc lên, “Tiếu Đường,”
Bác trai Lục cũng vội vàng đi qua ôm hai người vào trong ngực nói, “Tiếu Đường, sao con tới đây?”
Ba mẹ Từ cũng đi qua, kéo mấy người nói, “Lục ca, đại tỷ, nhanh dẫn con trai vào nhà, làm ấm người đã.”
Từ Ninh xem không còn chuyện của mình, nghĩ xe đạp còn ở ngoài cửa, cầm mấy trái lê đưa cho Thất gia gia liền đi trở về.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!