Editor: trucxinh0505
Từ Ninh mang 40 cân cao lương, tính toán đi trong thôn xay thành bột, đây là lương thực được phân, cô tính toán trộn cùng những bột khác làm đồ ăn, trên mặt đất còn tuyết, không để hai đứa nhỏ đi theo.
Hôm nay người xay bột mì có chút nhiều, bên cối đã đã có mấy thẩm chờ, thấy Từ Ninh cõng sọt lại đây hỏi.
“Từ thanh niên trí thức, tới xay bột à,” là tứ thẩm tử trước đây làm công cùng Từ Ninh.
“Tứ thẩm, trong nhà không có bột, cháu muốn đem cao lương tới xay thành bột.”
Tứ thẩm tiến đến trước mặt cô nhỏ giọng nói, “Từ thanh niên trí thức, cháu có biết hay không? Năm nay trong viện các cháu Lâm thanh niên trí thức mới tới kết nhóm trong nhà Đại Dũng, mỗi tháng còn đưa mười đồng tiền, cháu nói mười đồng tiền có thể mua bao nhiêu đồ, tuy trong nhà Đại Dũng là nhà ngói, cũng không dễ dàng tiêu mười đồng tiền đâu! Lâm thanh niên trí thức cũng thật có tiền.”
Tứ thẩm nói trong nhà Đại Dũng là nhà ngói ba gian, đại nhi tử sau khi tốt nghiệp cao trung đi làm xưởng máy móc ở huyện thành, tìm tức phụ cũng ở xưởng máy móc, một khuê nữ đọc sơ trung ở quê nhà, nhi tử nhỏ nhất cũng học lớp hai, điều kiện cũng là số một số hai, tức phụ Đại Dũng là người sạch sẽ nhanh nhẹn, nữ chủ tìm nhà này cũng không tồi.
Từ Ninh cười cười không có tiếp lời tứ thẩm tử. Tứ thẩm tử thấy Từ Ninh không có nói thêm, lại hỏi, “Từ thanh niên trí thức, cháu mua xe đạp bao nhiêu tiền? Có cần phiếu xe đạp hay không?”
Từ Ninh nói, “Tứ thẩm tử, xe đạp đó không phải cháu mua, là của chị dâu cháu, khoảng thời gian này chị ấy ở nhà trông con nhỏ không đi làm, cho cháu mượn chạy một đoạn thời gian,”
“Ngày đó ta thấy cháu chạy về giống như xe mới vậy.”
“Tứ thẩm tử, đó là nhìn giống mới, chị ấy mua nửa năm rồi, không phải xe rất quý sao? Hiện tại nhà ai có xe đạp không xem nó như bảo bối, vì cháu có quan hệ tốt, chị ấy mới cho mượn chạy một đoạn thời gian,” Từ Ninh vừa dứt lời, phía trước liền có người kêu tứ thẩm tử, Vương đại muội, đến cô rồi.
Tứ thẩm tử mới vừa đi, một cô nương đứng bên cạnh hỏi Từ Ninh, “Cô chính là thanh niên trí thức xây phòng nhỏ sau viện thanh niên trí thức sao?” Từ Ninh gật đầu.
Cô nương này lập tức tự giới thiệu nói, “Tôi tên Ngụy Lan Lan, năm nay 17 tuổi, ở tỉnh An, khoảng thời gian trước mới xuống nông thôn nơi này.”
Từ Ninh nhìn thoáng qua Ngụy Lan Lan, cô nhớ rõ quyển sách kia Tiểu kiều thê thập niên 70, miêu tả Ngụy Lan Lan này không nhiều lắm, cô ấy chướng mắt nữ chủ dây dưa giữa hai nam nhân, không giao tiếp cùng nữ chủ, nếu nữ chủ chọc tới mình, cô ấy thường xuyên sẽ mở miệng châm chọc vài câu, mỗi lần nữ chủ cũng không chiếm được tiện nghi, sau khi khôi phục thi đại học, thi đậu đại học sư phạm tỉnh Mỗ.
Từ Ninh nhìn cô ấy nói, “Tôi là Từ Ninh, đến từ Kinh Thị, xuống nông thôn gần một năm rồi.”
Ngụy Lan Lan nói, “Vậy làm sao hai chị em cô dọn ra được? Sao không ở cùng viện thanh niên trí thức? Tự mình tiêu tiền sửa nhà, về sau trở về thành thì phải làm sao?”
Từ Ninh liền đem chuyện Lý Phượng Kiều cùng Lâm Thu Hoa khi dễ mình cùng Từ An. Còn khấu đồ ăn của hai người, mệnh nguyên chủ không còn, cô mới không vì che lấp cho hai người kia.
“Tôi biết hai người kia không phải người tốt mà, khi tôi vừa mới mang điểm tâm tới, muốn tôi lấy ra chia sẻ cho mọi người, chính cô ta có cái gì cũng đều trộm ăn,” Ngụy Lan Lan thở phì phì nói.
Ngụy Lan Lan lại nói lên chuyện ngày hôm qua viện thanh niên trí thức cãi nhau, Lý Diệu nói một nữ thanh niên trí thức dùng đồ quý rửa mặt, cái nữ thanh niên trí thức kia nói cô ấy vô dụng, còn châm chọc Lâm Diệu cả ngày bôi trét yêu khí là muốn câu dẫn nam nhân, cuối cùng hai người nháo lên đánh nhau.
Thời điểm Từ Ninh đi xay bột, Ngụy Lan Lan còn hỏi, có thể đi tìm cô chơi hay không?
Từ Ninh đồng ý, cô không có khả năng không giao tiếp cùng người, người đầu óc bình thường vẫn có thể giao tiếp.
Từ Ninh về đến nhà, đem bột xay xong đặt ở trên giá phòng bếp, tính toán làm trưa cơm, chưng mấy cái bao bánh bao ngày hôm qua, nấu món cháo bắp, trộn chút dưa muối, hai đứa nhỏ đều thích ăn bánh bao ngày hôm qua, bánh bao lớn bằng cái nắm tay, Từ An một lần có thể ăn bốn cái, Tiểu Mạc cũng muốn ăn hai cái, Từ Ninh tính toán về sau đầu heo trong không gian liền kho đem bao bánh bao.
Hiện tại thời tiết lạnh, ba người ngồi trên giường đất ăn cơm, Từ An đặt cái bàn lên trên giường đất, khi ăn cơm, Từ An nói, “Tỷ, Kiến Dân nói, lão nhân trong thôn nói năm nay tuyết hạ sớm, sợ so năm rồi lạnh hơn, Đại Xuyên thẩm bảo chúng em chặt củi nhiều chút, hai ngày này thời tiết tốt, chúng em đi lên núi chém chút!
Đều nói trồng hoa màu lão nhân xem thời tiết so dự báo thời tiết còn chuẩn hơn, Từ Ninh rất tin tưởng, tuy củi nhà họ đã đủ đốt mùa đông, nghĩ hiện tại ở trong nhà cũng không có việc gì, vẫn lại chạy lên núi xem tìm được gì, tính toán buổi chiều liền đi lên núi.
Ngày mai cô muốn đi huyện thành một chuyến, trong không gian còn có hơn 500 khăn trải giường, tính toán bán một chút, hiện tại vật tư khan hiếm, một lần cũng không dám lấy nhiều ra ngoài, mỗi năm bán chút thôi!
Buổi chiều hai chị em đưa Từ Mạc đến chỗ Thất gia gia, liền lên núi, hôm nay người đốn củi tương đối nhiều, có chút cả nhà cùng đều đi, Từ Ninh nghĩ nghĩ, bảo Từ An chạy viện thanh niên trí thức một chuyến, nói cho nhóm người Tôn Hạo chuẩn bị nhiều củi chút.
Ba người Tôn Hạo, Trần Hướng Đông, Cát Hồng Bân, trước tuyết hạ đã dọn vào gian phòng trước đó của bọn họ, ba người tách ăn cơm cùng thanh niên trí thức.
Cùng Từ An cùng bảy tám cái thanh niên trí thức lên núi, có Tôn Hạo, Trần Hướng Đông, Cát Hồng Bân, Ngụy Lan Lan, Cố Văn Bình, còn có một người nam nhân ngày đó Từ Ninh đụng cùng nam nữ chủ ở trên núi, hẳn là nam phụ Dương Văn Lễ, hai người khác, một nam một nữ không quen biết, đến trên núi, mọi người cũng không có chào hỏi nhiều, đều bắt đầu đốn củi.
Nơi này mùa đông mọi người đều rõ ràng, không có củi lửa sẽ thế nào? Vốn dĩ thanh niên trí thức dùng củi lửa không tính nhiều, nhưng nhiều người ở bên nhau, đồ vật tập thể không biết dùng tiết kiệm, đây không phải đều sốt ruột sao.
Từ An nói cho Từ Ninh, khi em đi viện thanh niên trí thức tìm Trần Hướng Đông nói cho bọn họ. Trần Hướng Đông nói với em, kỳ thật ba người chuẩn bị củi lửa không ít, chỉ sợ đến lúc đó viện thanh niên trí thức bên kia không có, không cho bọn họ mượn khẳng định muốn nháo mâu thuẫn.
Cho nên Trần Hướng Đông lại đi nói cho người viện thanh niên trí thức, lão nhân trong thôn nói, mùa đông năm nay sợ rất lạnh, hiện tại người lớn trẻ nhỏ trong thôn đều đi lên núi đốn củi, hỏi bọn họ muốn cùng nhau lên núi hay không?
Từ Ninh không quản, không phải cô xen vào việc người khác, cô sợ đến lúc đó tuyết núi lớn, củi bọn họ hết rồi, chỗ cô cùng Từ An còn nhiều, cả ngày tới mượn, không phải phiền chết sao.
Từ Ninh bảo Từ An chặt củi trên núi, cô chặt ở dưới chân núi, một buổi trưa hai chị em chém một đống thật lớn.
Buổi tối đi chỗ Thất gia gia đón Tiểu Mạc, nhìn thấy hậu viện cũng có rất nhiều củi, hẳn mấy ngày nay ba cùng bác Lục lên núi chém.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!