Editor: trucxinh0505
Từ Ninh tính toán hôm nay đi trong thành nhìn xem, sau khi vào thành cô đạp xe đi chợ đen nhìn một chút, bên trong người không ít, ai cũng đều cảnh giác, cô trực tiếp đạp xe đi Cung Tiêu Xã, thời điểm hiện tại Cung Tiêu Xã người nhiều, Từ Ninh đợi ở cửa trong chốc lát, chờ Cung Tiêu Xã không còn người, cô mới đi vào tìm Tô Hồng Anh.
Tô Hồng Anh nhìn thấy cô lập tức nhiệt tình hô, “Tiểu Ninh, mau đi vào, có lạnh không?”
“Không lạnh, Hồng Anh tỷ, hôm nay em tới tìm chị, là có chút việc, chị xem chúng ta tìm một chỗ nói chuyện,” Từ Ninh cõng sọt nói, Tô Hồng Anh đưa cô tới một cái phòng nhỏ kho hàng, ngồi xuống hỏi, “Nói ở chỗ này đi! Nơi này không có ai.”
Từ Ninh lấy khăn trải giường trong sọt ra nói, “Hồng Anh tỷ, chị xem khăn trải giường này thế nào? Có thể bán bao nhiêu tiền?”
Tô Hồng Anh mở khăn trải giường ra, “Khăn trải giường này không tồi, vừa thấy đều xưởng lớn làm, em gái, cái này em mua ở đâu? Loại hàng này đều bị thành phố lớn phân hết, không tới được chỗ huyện thành chúng ta.”
Tô Ninh nói, “Khăn trải giường này ở phía nam mang lại, một bạn học em ở phía nam có chút phương pháp, hỏi em có muốn hay không, anh ấy có thể mang lại đây một chút không?” Ánh mắt Tô Hồng Anh sáng lên, hỏi, “Em gái, là thật chăng? Có thể mang được nhiều ít?”
Tô Ninh nghĩ nghĩ, nói, “Lần này anh ấy làm 20 cái, mỗi cái 18 đồng tiền, vối tính toán đưa tới Hải Thị, nếu chị muốn, em liền hỏi anh ấy một chút.”
Tô Hồng Anh cao hứng nắm lấy tay cô, nói, “Em gái, chị muốn toàn bộ 20 cái, khi nào có thể lấy hàng?”
Tô Ninh nói thêm, “Hồng Anh tỷ, hiện tại khăn trải giường ở chỗ bạn em, để em đi hỏi một chút, xem có thể đưa chị hết 20 cái hay không, bất quá bên ngoài chị đừng nói lấy chỗ em, em không có làm cái này, vừa vặn bạn tặng em một cái, em cảm thấy khăn trải giường này không tồi, hỏi anh ta mua từ đâu? Anh ấy thấy em rất thích, liền nói sau muốn cứ tìm anh ấy. Anh ấy có phương pháp. Hồng Anh tỷ giúp em rất nhiều, cho nên mới đến hỏi chị một chút xem chị có muốn hay không.”
“Em gái, em yên tâm, chị tuyệt đối không nói cái này lấy ở chỗ em, ở đây người quá nhiều, để chị xin nghỉ về nhà, em chờ một chút trực tiếp đi nhà chị nhé.”
Tìm một chỗ không người, cầm ra 20 cái khăn trải giường, cô không tính toán đi chợ đen bán, quá nguy hiểm, cô không nghĩ mạo hiểm, Tô Ninh cõng sọt liền đi địa chỉ nhà Tô Hồng Anh đưa mình. Cô đem khăn trải giường cho Tô Hồng Anh xem, Tô Hồng Anh đưa cô 360 đồng tiền, còn nhiệt tình mời cô ở lại ăn cơm. Cô lấy cớ còn có việc, liền đi trước.
Ra khỏi nhà Tô Hồng Anh cô liền trở về thôn, trong sọt từ không gian lấy ra hai cân sữa bột, năm mũ bông, năm bao tay, hai cái bình thuỷ.
Hiện tại cô cùng Từ An Từ Mạc mỗi ngày đều phải uống một chén sữa bột, cho nên sữa bột thực mau hết, bình thủy để chỗ nhà họ một cái, đưa qua chỗ Thất gia gia một cái.
Từ Ninh về đến nhà, cất những đồ vật trong không gian xong, thấy thời gian còn sớm, liền cầm sọt lên núi.
Đi đến chân núi nhìn thấy Ngụy Lan Lan cùng một nữ thanh niên trí thức mỗi người gánh một bó củi từ trên núi đi xuống. Ngụy Lan Lan nhìn thấy cô cao hứng kêu, “Từ thanh niên trí thức, cô cũng đi đốn củi à, buổi chiều còn lên núi không? Chúng ta đi cùng nhau?”
Từ Ninh cười đáp, “Buổi chiều đi.”
“Được, vậy buổi chiều tôi tìm cô nhé!” Nói xong cùng nữ thanh niên trí thức kia xuống núi.
Thời điểm Từ Ninh tìm được Từ An, cậu đã chặt một đống, đang định bó gánh về. Từ Ninh đưa em trai một khối bánh trứng gà, bảo cậu qua một bên ngồi ăn, để cô bó củi lại.
Từ Ninh cùng Từ An ăn cơm xong, ở phòng chất củi sửa sang lại củi chặt buổi sáng, nhìn thấy Ngụy Lan Lan cùng nữ thanh niên trí thức buổi sáng đi cùng cô ấy từ viện thanh niên trí thức lại đây, Ngụy Lan Lan giới thiệu cho Từ Ninh, nữ thanh niên trí thức tên Dương Tiểu Muội, người Tỉnh Đông, hai bọn họ cùng những người khác tới thôn Du Thụ.
Dương Tiểu Muội thoạt nhìn tính tình tương đối thẹn thùng, nói chuyện nhẹ nhàn, ánh mắt thoạt nhìn trong sáng.
Từ Ninh hỏi hai người hiện tại liền lên núi, hay vào nhà ngồi trong chốc lát? Hai người đều tỏ vẻ hiện tại liền lên núi, bởi vì viện thanh niên trí thức trước đó chặt củi quá ít, hiện mọi người đều không biết đủ dùng một mùa đông hay không, có rảnh liền tranh chủ đi chặt. Ngày đó Trần Hướng Đông nói tuyết bít núi, những người này mới bối rối, hiện tại viện thanh niên trí thức lưu hai người nấu cơm, còn lại đều lên núi đốn củi.
Từ Ninh nghe xong liền đi khóa cửa, mang theo Từ An cùng hai người lên núi, “Từ thanh niên trí thức, nơi này có phải mùa đông rất lạnh hay không? Trần Hướng Đông nói, tuyết cao đến một mét, có đôi khi đẩy cửa không ra được,” Ngụy Lan Lan ở bên cạnh lo lắng nói.
Từ Ninh gật đầu, “Năm vừa rồi chúng tôi đến đây, đó là thời điểm lạnh nhất, tuyết dầy, cán bộ dùng xe trượt tuyết đưa chúng tôi lại đây, khi đó áo bông tôi cùng em trai mỏng, không dám ra cửa, đến phiên chúng tôi nấu cơm, đều là ba người Trần Hướng Đông, Tôn Hạo, Cát Hồng Bân giúp chúng tôi làm.”
Nói xong, Từ Ninh nhìn áo bông quần bông hai người mặc nói thêm, “Hai người mặc áo bông này mỏng, đi mua thêm chút bông, chêm them áo bông quần bông dày chút, nếu không có phiếu, liền đi nhà các thẩm trong thôn hỏi một chút có nhiều không, đổi một chút.”
“A, cái này còn mỏng à, đây thời điểm tới tôi đã thêm rồi đó,” Dương Tiểu Muội giật mình nói.
Từ Ninh cười nói, “Chỗ mọi người khá lạnh, bên này thời điểm lạnh nhất âm ba bốn mươi độ. Còn nhớ thời điểm tôi tới, áo bông so hai người còn dày hơn, còn đem bao nhiều quần áo mặc hết lên người, ra ngoài đi WC, thời điểm trở về người bị đông lạnh muốn thành khối băng.”
Ngụy Lan Lan nghĩ nghĩ, nói với Từ Ninh, “Từ thanh niên trí thức, thời gian chúng tôi tới ngắn, không quá quen thuộc trong thôn, cô có quen thẩm nào hỏi giúp chúng tôi một chút, xem trong nhà có nhiều bông hay không? Chúng ta dùng tiền mua.” Dương Tiểu Muội nói muốn mua.
“Kỳ thật các thẩm trong thôn đều không tồi, người tôi quen biết là Đại Xuyên thẩm cùng Hương Vân thẩm nhà Hồng Quân thúc, nếu các cô muốn mua, tôi mang hai người đi hai nhà hỏi một chút, xem có nhiều hay không.” Hai người vội vàng gật đầu nói phiền Từ Ninh mang bọn họ đi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!